[Ga: een map omhoog, voorpagina, Flexwebhosting.nl]

THÔNG BÁO

Địa chỉ mới, không bị chặn: maithanhhai.com, maithanhhai.com và maithanhhai.com
Hiển thị các bài đăng có nhãn QUÂN SỰ-QP. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn QUÂN SỰ-QP. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngày 19 tháng 5 năm 2013

XANH MỘT MÀU NAM YẾT


Mai Thanh Hải - Tàu đến Nam Yết lúc đầu chiều, nắng chang chang làm khô cong con tàu toàn những sắt là sắt và hừng hực dầu mỡ, súng ống.

Chỉ có dịu mắt, mềm lòng lại khi đứng trên boong nhìn vào đảo phía xa ngái biển bờ bởi màu xanh rời rợi của cây lá, lan ra tận mép sóng thẳm xanh.

Mình đến Nam Yết mấy lần trước, toàn tành tạch ca nô chuyển tải từ tàu vào đảo, bộ đội đứng chờ cả tiếng đồng hồ, mới được cầm tay người đất liền, bởi ca nô của tàu loay hoay lượn qua bãi san hô, vòng vèo qua những hàng cọc chống đổ bộ nhô lên nhọn hoắt, trải dài ra tận mép xanh.

Mấy năm nay, được cả nước quan tâm nên các đảo đều được tặng xuồng CQ chạy veo veo trên sóng nên mình chả phải chịu tạch tạch, cứ khoác áo phao nhảy xuống xuồng, chạy ào chục phút, đã đặt chân lên đảo, khi níu tay đồng đội Nam Yết thân thương.

Nói về Nam Yết, để mọi người hình dung được, thì thế này:

Đảo nằm ở 10011’ 06” vĩ độ Bắc, 114o 21’ 30” kinh độ Đông, có hình bầu dục, bề ngang nằm theo hướng đông tây và thay đổi hình dáng theo mùa do tác động của sóng gió.

Đây là đảo nổi có diện tích lớn thứ 2 trong quần đảo Trường Sa sau đảo Ba Bình, độ cao của đảo so với mực nước biển chừng 0,8m, chất đất trên đảo tương đối tốt, trải qua quá trình cải tạo nên đảo có nhiều cây cối tốt như mù u, phong ba, bàng vuông.

Qua thời gian và bàn tay cần mẫn, chăm chỉ lao động của cán bộ, chiến sỹ đã khoác cho đảo một màu xanh của cỏ cây bởi các loại như dừa, xoài, đu đủ… và một số giống cây thích nghi với điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng nơi đây, trong đó có cây nhàu, một loại cây thuốc quý, được người lính ở đây đặt tên cho nó là cây cà phê dại.

Cách đây hơn 30 năm trong chiến dịch tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1975 lịch sử, sau chiến thắng vang dội của ta ở mặt trận Buôn Mê Thuột, Huế, Đà Nẵng, Khánh Hòa và một số tỉnh, thành khác.

Thực hiện mệnh lệnh của Bộ Tư lệnh Hải Quân, một bộ phận của Hải quân nhân dân Việt Nam đã tiến ra giải phóng quần đảo Trường Sa.

Lúc 10 giờ 30’ ngày 27-4-1975 ta hoàn toàn làm chủ Đảo Nam Yết.

Lá cờ đỏ sao vàng của Tổ quốc tượng trưng cho ý chí quyết chiến, quyết thắng đã phần phật tung bay trên mốc chủ quyền trong nắng, gió Trường Sa.

Và từ đó đến nay lớp lớp cán bộ, chiến sỹ đảo Nam Yết luôn phát huy truyền thống của Lữ đoàn Trường Sa anh hùng, sát cánh bên nhau, đồng cam cộng khổ, đoàn kết một lòng, khắc phục khó khăn hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ vững chắc chủ quyền vùng biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Hiện nay các công trình quốc phòng và dân sinh được xây dựng khá vững chắc, xung quanh đảo được bao bọc bởi hệ thống tường chắn sóng kiên cố, có bến cập xuồng, trên đảo đã có nhà 2 tầng và nhiều nhà kiên cố khác, bảo đảm nơi ăn, ở, làm việc cho cán bộ chiến sỹ, đảo có trạm thu phát tín hiệu truyền hình từ vệ tinh, hệ thống năng lượng gió và nhiều phương tiện phục vụ đời sống tinh thần cho bộ đội.

Tuy nguồn nước ngọt và thổ nhưỡng, khí hậu ở đây không thuận lợi như ở đảo Trường Sa và đảo Song Tử nhưng nhờ ý chí tự lực, tự cường, tinh thần đoàn kết khắc phục khó khăn Đảo Nam Yết đã tự túc được nhu cầu rau xanh và một phần thực phẩm...

Tài liệu thì nói về đảo "cứng cựa" như vậy, còn mình thì chỉ nói: Đảo rất nhiều cây nên rất xanh mát, còn hơn ối nơi Hà Nội - Sài Gòn và những vùng trong đất liền ấy chứ.

Cứ nhìn màu xanh và xem lướt qua qua theo kiểu "cưỡi ngựa xem hoa" của các Đoàn Công tác chợt đến chợt đi, loáng thoáng chừng 2-3 tiếng đồng hồ bao nhiêu mùa nay khiến bộ đội gặp mùa thăm, chỉ có ăn - đón đoàn - nhăn nhở cười - rặn ra chuyện để trả lời những người lần đầu ra tò mò háo hức... thì rút cục cây nào cũng bị "quy" là bàng vuông, phong ba, bão táp, muống biển.

Nhưng không phải cứ Trường Sa, cứ Nam Yết là chừng ấy cây vậy, mà còn rất nhiều màu xanh thân thuộc, như thể đất liền đầm ấm xanh tươi.

Đầu tiên là dừa. Loại cây này có từ hồi trước 1975, sau phát triển dần dưới tay mát của bộ đội, bây giờ đã có hơn 250 gốc, rải rác khắp đảo.

Mùa dừa ra hoa, chả kiếm đâu ra ong mật nên lũ muỗi - ruồi thi nhau phi lên cây thưởng thức, khiến bộ đội vừa lấp ló chui trong màn ngắm hoa dừa trắng, ngửi hương dừa thoảng vừa nhắm mắt nhắm mũi xua đuổi tụi côn trùng hóa ong thợ tham ăn.

Thích nhất là khi hái trái, mỗi phân đội gượng nhẹ bổ từng quá, hòa nước dừa với nước đun sôi để nguội, gọi là cho có mùi, rồi chia nhau ca nước to đùng, uống từng ngụm, người trước liếm mép, người sau quèn quẹt sau, thương thương là.

Sau dừa đến đu đủ.

May nỗi Nam Yết nhiều cây to, các loại cây nhỏ được thể sống nhờ, đan quyện với nhau như thể tấm lưới ngụy trang, che đủ tứ bề gió bão mùa mưa, nên những loại cây thân giòn như đu đủ, cũng được suất ăn theo, chả lo đổ cây gãy cành, giống bộ đội phải chui xuống hầm ngầm - công sự tránh trú bão như những đảo khác.

Có lẽ vì một phần được chở che, rèn luyện nên đu đủ có thân rất to, quả cũng rất lớn và ngọt thì thôi rồi. Buổi tối ở lại Nam Yết, đợi sáng mai tàu đón, mình ngồi bàn nước ngoài sân Sở Chỉ huy cùng anh Ngọc - Phó Tư lệnh Vùng 4, được BCH Đảo chiêu đãi 1 đĩa đu đủ thực to đùng, ăn vào ngọt lịm.

Cà rà hỏi chuyện, anh em nhấm nháy: "Một phần ngọt cũng là... chất bón tự nhiên!" khiến mình vỡ lẽ: Thảo nào cứ đi về phía đầu - cuối đảo, thấy mùi đặc trưng, hơn cả "nơi quê hương đang bước vào vụ mới", có bịt mũi gọi bộ đội Hóa học, cũng chỉ chụp mặt nạ phòng độc mà thôi.

Nói thế thôi, chứ ở đảo, từ bờ tường, gốc cây, lá rau đều thấm đẫm mồ hôi của Công binh từ bờ ra hay lính đảo 146 qua từng "tăng" đều đặn trát lên, thành sự xanh tươi và "đổi thay hoành tráng" như bây giờ.

Trung tá Hòa - Chính trị viên phó Đảo Nam Yết nhẩn nha kể: Nam Yết tuy điều kiện hơn các đảo chìm, nhưng rút cục đảo vẫn là đảo, rời tiếp tế vận tải ra, là mệt hết. Rau cỏ có thể trồng được, nhưng đất chật người đông, có tưới thuốc thần cũng chả lên kịp để cung cấp đủ 3 bữa/ngày.

Phương án truyền thống vẫn là tiết kiệm rau xanh, nước ngọt để... nhường chỗ cho rau củ quả hoặc là mang từ đất liền ra, bảo quản lâu dài hoặc là đồ rau củ hộp, ăn liên tục, người không quen xuống nằm Bệnh xá là cái chắc.

Cái sự nhường nhịn nhau từ cọng rau, giọt nước của lính đảo, nếu ai vô tâm sẽ chẳng bao giờ thấy.

Đêm ở lại đảo, anh em mang sẵn khăn tắm - xà phòng để cạnh, từ cán bộ đến chiến sĩ thi thoảng lại đảo qua nài nỉ: "Tắm miếng đi, nước dưới hầm mát lắm!", nhưng mình không đành lòng bởi chứng kiến cảnh mấy cậu chiến sĩ, 1 đứa gập hẳn người, chui lút đầu xuống bể nước, đứa khác túm chân sợ rơi, để múc lên từng gàu nước gượng nhẹ, miệng xô gõ vào thành bể khô không khốc.

Thịnh - Trưởng ban Tuyên huấn của Lữ đoàn 146 ghé tai: "Sáng mai anh em mình ra tàu tắm cũng được, ở đảo mấy tháng rồi chẳng có một hạt mưa!".

Đêm trên đảo, lâu lắm rồi mới có 1 đêm trọn vẹn ngồi dưới tán cây Phong ba ven đường từ cầu cảng vào cột mốc chủ quyền, nghe gió biển xào xạc đến chơi với lá, lặng tiếng sóng ì ầm níu kéo lân tinh sáng lấp lánh như mắt trẻ thơ tinh nghịch ùa vào nằm ườn trên cát, sao đêm nhấp nháy phía Tây trong mắt bạn tựa như nỗi nhỡ đất liền khát bỏng ngày đêm, dằng dặc năm này năm khác cùng nỗi niềm hành quân hết đảo này sang đảo khác...

Kể với nhau chuyện đất liền, gia đình và những kỷ niệm ngày xưa hết sức bình thường, nhưng có lẽ cả đời chẳng bao giờ quên nổi.

Xen giữa câu chuyện là những sự "a! ơ!" của bạn và mắt xoe tròn của cậu chiến sĩ trực canh khoác AK ngang qua.

Mà "a! ơ!" cũng đúng, bởi cả năm chôn chân ngoài đảo, mọi liên hệ đất liền qua điện thoại và tình hình cũng chỉ qua tivi - radio mở theo quy định. Gặp người đất liền, cũng chỉ vài Đoàn dịp "Vụ đi thăm" tháng 4-5, tất tưởi đón - tiễn trong chừng 2-3 tiếng với cái sự gần gũi để tìm hiểu, cũng chỉ hơn khách lạ gặp ngoài đường chút xíu, bởi chẳng ai quen ai và rời đảo rồi, mấy ai nhớ - ai quên?..

5 giờ sáng, hừng đông rực rỡ trên biển, kèn đồng lanh lảnh báo thức sớm, xuồng CQ sẵn sàng phóng ào ào đưa mình ra tàu, đang lừ lừ quay lại đón.

Bạn cẩn thận buộc túi bảo quản chống sóng nước, hơi mặn để không làm gãy cây hoa ốc mà bạn tỉ mẩn làm mỗi ngày, từ dịp Tết được bọc cả chục lớp giấy báo ở trong và thì thầm dặn: "Tôi không sơn xanh đỏ lên ốc đâu, mộc mạc vậy để mỗi ngày, nhìn thấy Nam Yết thật thà!".

Xuồng CQ hú còi gọi, bạn sửa lại quai mũ cứng, cài áo phao cho mình và nhét vào túi áo thủy quân mấy nhành rau gầy guộc, tím ngắt nhưng thơm dìu dịu mùi bạc hà thanh khiết: "Tôi xa nhà quen rồi, bạn mang lên tàu cho đỡ nhớ đất liền, còn nửa tháng nữa mới về bờ cơ mà!" khiến mình gặp lại cảm giác nghèn nghẹn, khi buổi chiều hôm trước, thấy bạn vã mồ hôi, gượng nhẹ tưới cho cây rau thơm còi cọc trên bậu cửa sổ đầu giường bạn nằm, thay cây cảnh đầu giường mỗi người lính Trường Sa.

Rời đảo, bóng bạn bé nhỏ hòa lẫn màu xanh điệp trùng Nam Yết và cả những bóng chiến sĩ xanh màu áo dã ngoại, mũ sắt xanh màu biển, khoác AK gác hết ca cuối, trong bóng nắng lấp lóa ban mai.

Và hình như, từ đảo xanh một màu Nam Yết, tàu đi xa rồi, vẫn thấy lấp lóa những ánh mắt sáng, như thể ánh sao xanh canh giữ biển, nơi bất trắc nhưng không bao giờ để Tổ quốc bị bất ngờ, đẫm màu nhớ: Trường Sa...

Nam Yết - Trường Sa, tháng 5/2013.

Đọc tiếp...

Ngày 04 tháng 5 năm 2013

TÀU SĂN NGẦM HQ-15


Tàu HQ-15  là sản phẩm của Liên Xô được chuyển giao cho Việt Nam từ năm 1984 và thuộc diện hiện đại vào hồi đó. Vũ khí trên tàu bao gồm : Phía trước tàu HQ-15, hai ụ pháo 37 ly và một ụ pháo 76 ly. Dàn phóng thủy lôi gồm 5 quả tự tìm mục tiêu. Phía sau tàu, ngay dưới buồng chỉ huy, hai ụ pháo 25 ly.

Tàu được trang bị thêm một dàn phóng ngư lôi và đặc biệt là 2 dàn bom chìm, mỗi dàn 12 quả có sức công phá cực mạnh. Tầm pháo của HQ-13 đặc biệt chính xác trong bán kính 80-100km.

Tàu chiến hạng trung này dài 92m, cao 18 m và có thể đạt tốc độ tối đa 29 hải lý/giờ. Dù Hải quân Việt Nam gần đây được trang bị nhiều tàu chiến hiện đại, nhưng với khả năng tác chiến trong điều kiện thời tiết khắc nhiệt nhất trên biển, nên bộ đôi tàu chiến này vẫn tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong huấn luyện tác chiến, tuần tiễu và bảo đảm an ninh, chủ quyền biển đảo Tổ quốc.

(Nguồn số liệu: Báo Tiền phong)
Đọc tiếp...

Ngày 30 tháng 3 năm 2013

KHÔNG THỂ LÃNG QUÊN...


Mai Thanh Hải - Hồi còn sống, bố mình thường hoài niệm về những năm đằng đẵng quân ngũ.

Bố kể: "Đánh Mỹ, đồng đội mất xác nhiều lắm, nhưng chiến tranh bảo vệ biên giới, ngay trên đất mình nhưng cũng chẳng khác bao nhiêu" và dặn: "Nếu có đi công tác, đến đâu có Nghĩa trang Liệt sĩ thì nhớ vào thắp hương, nếu không có hương thì châm 1 điếu thuốc hoặc đốt vài ngọn cỏ cũng được. Những người chết trẻ thiêng lắm và nếu mình thật lòng, được phù hộ nhiều!"...

Lời nhắn của bố, đeo đuổi suốt hành trình làm báo của mình, khi đến với những vùng đất biên cương - chiến trường xưa giữ đất, cắm chốt của những người lính, từ 1979 đến bây giờ, trên dặm dài từ Quảng Ninh đến Lai Châu.

Mấy năm qua, khi hành trình làm báo đã nhẹ tênh, nghiêng về Áo ấm biên cương thiện nguyện, càng có dịp lên kỹ với những tấc đất địa đầu, nên mình mới có cơ hội tìm đến từng bia mộ nghĩa trang của từng huyện - xã vùng biên, lưu tên các chú bác, anh chị vào khuôn hình máy ảnh còi.

Đất nước gian lao, thời thế bấp bênh, đến người sống có khi cũng còn bị quên lãng, nữa là người đã nằm xuống.

Biết vậy, nên khi đứng giữa những Nghĩa trang Liệt sĩ, giăng giăng bia mộ của những người ngã xuống khi còn rất trẻ, trong những năm đánh trả quân xâm lược, bảo vệ biên giới, chỉ thấy buồn tủi, khi thấy ngập tràn lạnh lẽo, hoang vắng và hình như có cả lãng quên...

Càng buồn hơn, khi tìm thông tin về liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh biên giới trên mạng internet, ô tìm kiếm chỉ là màu trắng trơn, vô hồn...

Và mình, đã nương theo lời nhắn của bố, làm những việc mà bố sẽ mỉm cười.

Hành trình dọc biên cương của Áo ấm biên cương, rất nhiều những người bạn đã có lúc tò mò, nhưng khi biết ý nguyện của mình, đều đồng lòng - sát cánh: Mỗi chuyến đi lên biên giới, đều dừng lại ở các Nghĩa trang liệt sĩ dọc đường, dâng hoa - thắp hương và cẩn thận chụp ảnh từng bia mộ, lưu danh tên người ngã xuống, để hình thành 1 khuôn dữ liệu, giữ mãi đến muôn đời sau.

Mấy ngày tới, sẽ có 1 trang website ra đời, với chức năng ghi danh - tìm kiếm những người đã ngã xuống trong khi bảo vệ biên giới, với sự giúp sức của rất nhiều người bạn mình, tuy rất trẻ và xa tít biên giới phía Bắc, nhưng nặng lòng với Tổ quốc và chấp nhận làm không công, mang tiền nhà ra để thiết kế trang, mua tên miền...

Mình ghi ơn các bạn nhiều lắm...

Và nữa: Biết đâu, trong hành trình ghi ơn - lưu danh này, chúng mình gom góp được chút sơn, cân xi măng, chút bột màu để tô lại những bia mộ liệt sĩ đang nằm hiu quạnh ở những Nghĩa trang liệt sĩ hoang vắng, như Nghĩa trang liệt sĩ huyện Xín Mần (Hà Giang) này, để người sống biết rằng, nơi đây có những người đã ngã xuống, thì quý biết bao nhiêu?..

Mình, ghi ơn mọi người nhiều lắm!...
*****

Đọc tiếp...