[Ga: een map omhoog, voorpagina, Flexwebhosting.nl]

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRƯỜNG SA-DK. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRƯỜNG SA-DK. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngày 21 tháng 5 năm 2013

TÀU CÁ NƯỚC NGOÀI Ở TRƯỜNG SA

Mai Thanh Hải - Ngoài Trường Sa, thi thoảng lại gặp tàu cá nước ngoài đánh bắt, khai thác hải sản với đủ loại, đủ kiểu và đủ ký - nhãn hiệu của các quốc gia, chứ chẳng riêng gì Trung Quốc.

Gặp mấy loại này, mình đều hùng hục chụp ảnh, nhưng khốn nỗi cái máy ảnh của mình cũ kỹ, dùng gần 6 năm nay, giờ đã thành cùi bắp, nên chụp chỉ thấy lờ mờ, tiếc vô cùng tiếc.

Thôi đành đăng hình tàu cá nước ngoài ở Trường Sa của bác Thiềm Thừ vậy. Bác ấy vừa chụp chuẩn, vừa có kinh nghiệm qua bao lần đi Trường Sa và vừa có những khoảnh khắc về đảo, không phải ai cũng có (Nguồn hình ĐÂY).

Nhà báo Nguyễn Đình Quân (Thiềm Thừ) kể: Lúc 18 giờ 15 ngày 3/5/2013, khi tàu HQ-936 chở chúng tôi đang tới đảo Đá Thị, có một chiếc tàu dạng tàu cá không treo cờ, không thấy số hiệu đi sát tàu HQ-936, chỉ cách khoảng 100 mét, bật đèn sáng rực. Tàu HQ-936 bắn pháo hiệu cảnh cáo đến phát thứ 5, tàu này mới chịu tắt bớt đèn và rời xa.
--------------------------
Sáng 2/5, có chiếc tàu mang tên King Athan, treo cờ Philippines, đánh cá ở vùng biển gần đảo Nam Yết
Tàu này rải nhiều xuồng nhỏ đi câu, mỗi xuồng có một người
Chiều ngày 3/5, tại vùng biển gần đảo Đá Thị, chúng tôi gặp cảnh khá lạ mắt. Một chiếc tàu lớn mang cờ Philippines kéo theo chục chiếc xuồng, trông như một đàn vịt.
Tàu mẹ
Mỗi xuồng có vài ba ngư dân
Đi cùng đoàn tàu mẹ - con này còn có 1 chiếc tàu nữa
Lúc 18 giờ 15 ngày 3/5, khi tàu HQ-936 chở chúng tôi đang tới đảo Đá Thị, có một chiếc tàu dạng tàu cá không treo cờ, không thấy số hiệu đi sát tàu HQ-936, chỉ cách khoảng 100 mét, bật đèn sáng rực. Tàu HQ-936 bắn pháo hiệu cảnh cáo đến phát thứ 5, tàu này mới chịu tắt bớt đèn và rời xa
Chiếc tàu lạ này, chính là chiếc chúng tôi đã thấy chiều 27/4, ở gần đảo Đá Nam. Trên đường qua các đảo Sơn Ca, Nam Yết, chúng tôi vẫn thường xuyên thấy chiếc tàu này
Tàu cá mang số hiệu 02093 của Trung Quốc, gần đảo Gạc Ma, ngày 7/5
Trên biển Trường Sa, chúng tôi cũng thấy nhiều tàu cá của ngư dân Việt Nam, nhưng chưa thấy tàu nào lớn như các tàu Philippines và chiếc tàu lạ nói trên. Trong ảnh là tàu câu Bình Thuận-98826-TS của ngư dân Bình Thuận.


Đọc tiếp...

Ngày 19 tháng 5 năm 2013

MẶN TỪNG LÁT ĐÁ


Mai Thanh Hải - Đá Lát là điểm ghé thăm và làm việc giữa hải trình Trường Sa.

Buổi sáng, tàu cập cảng Trường Sa Lớn để phần lớn Đoàn Công tác lên đảo làm việc.

Nhóm còn lại chừng 30 người, ở lại tàu, tiếp tục lênh đênh Hơn 2 tiếng đồng hồ từ Trường Sa Lớn, sang Đá Lát và lại lạch tạch ngồi xuồng ca nô kéo của tàu, gượng nhẹ qua bãi san hô rộng mênh mông, vào thăm điểm đảo chìm, bé tý như mắt muỗi đang dần nhô lên ở phía bung biêng trời nước.

Đảo Đá Lát nằm ở 8038’30” vĩ độ bắc, 1110 40’30” kinh độ Đông, cách đảo Trường Sa 14 hải lý về phía tây, cách Cam Ranh 248 hải lý.

Đây là đảo gần đất liền nhất trong Quần đảo Trường Sa.

Đảo Đá Lát là bãi san hô khép kín, phía trong có 1 hồ. Khi nước thuỷ triều lên, bãi Đá Lát nằm chìm trong nước biển, khi thủy triều xuống, những bãi nhỏ và đá mồ côi nhô lên khỏi mặt nước.

Đảo Đá Lát có nhiều xác tàu đắm đều nằm trên các bãi cát, nên từ xa mắt thường và Ra đa dễ dàng nhận ra đảo.

Chấp hành Chỉ thị của Bộ Tư lệnh Hải quân về thực hiện nhiệm vụ CQ88, Đảng uỷ, chỉ huy Lữ đoàn 146 đã khẩn trương tập trung, triển khai hiệp đồng chặt chẽ với các đơn vị bạn vượt lên mọi khó khăn, gian khổ, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Đúng 9 giờ 30’ ngày 05/02/1988 dưới sự chỉ huy của đồng chí Đại tá Phạm Công Phán, Lữ đoàn trưởng chỉ huy, tàu HQ-611và HQ-712 đã đến Đá Lát triển khai công binh làm nhà cao chân.

Trong quá trình làm nhà ta đã triển khai 3 tổ chiến đấu trên các tàu bị cạn.

Với tinh thần khẩn trương, ngày 20/02/1988 anh em đã xây dựng xong nhà cao chân trên bãi Đá Lát và bàn giao cho cán bộ, chiến sỹ bảo vệ đảo.

Năm 1991, Công ty Bảo đảm Hàng hải Việt Nam đã xây dựng trên đảo ngọn Hải đăng.

Từ đó hình ảnh người chiến sỹ Hải quân và ngọn Hải đăng Đá Lát hoà quyện vào nhau bảo vệ sự bình yên của các con tàu Việt Nam và bạn bè thế giới, bảo vệ sự bình yên của biển trời Tổ quốc Việt Nam.

Hiện nay, đảo Đá Lát đã được xây dựng nhà ở kiên cố, có hệ thống năng lượng gió, năng lượng mặt trời góp phần nâng cao đời sống, đưa cán bộ, chiến sỹ trên đảo về gần đất liền thân yêu hơn nữa.

Đời sống vật chất tinh thần của cán bộ, chiến sỹ đảo Đá Lát từng bước được cải thiện. Đảo được trang bị máy thu hình, hệ thống Karaoke kỹ thuật số hiện đại. Trạm thu phát tín hiệu vệ tinh của Đài Truyền hình Việt Nam đã giúp cho cán bộ, chiến sỹ trên đảo cập nhật kịp thời những thông tin trong nước và thế giới.

Nói đến Đá Lát, phải kể đến 3 đặc trưng: Diện tích nhỏ nhất, sách vở nhiều nhất và bãi san hô nhiều "nghêu sò ốc hến" nhất.

Lạ! Chả ở điểm đảo chìm nào, sách vở nhiều như ở Đá Lát: Tủ sách đóng bằng gỗ thùng đạn ngoài hiện, sát cầu thang hẹp lên xuống; sách xếp đầy tràn phòng Hồ Chí Minh bé tin hin, che hết cả những khung tròn - bầu dục - vuông in logo la liệt, biểu tượng của các thể loại quà tặng của tỉnh thành - Bộ ngành mang ra tặng đảo, cứ như thể cái điểm đảo bằng mắt muỗi này là Bảo tàng, nơi trưng bày hiện vật; sách xếp tầng trong phòng ngủ, dưới chân giường cá nhân chả đủ 1 người nằm nghiêng...

Tò mò hỏi Đại úy Phượng, Chỉ huy trưởng: "Sao nhiều sách thế?".

Phượng cười, mặt hơi ửng đỏ dưới màu đen da mặt khô không khốc: "Thì Đoàn nào ra cũng tặng đến mấy thùng sách, anh em khênh è cổ. Sách để đấy, riết rồi cũng quen đọc. Đọc xong thì lại xếp, cũng là cách để bộ đội có... việc làm!" khiến mình lạ lùng:

Thời buổi Công nghệ Thông tin, đảo có sóng Viettel, a lô phát, vào mạng phát là cả đống sự kiện ngồn ngộn, thế mà vẫn có khối người vẫn nghĩ bộ đội "ăn lông ở lỗ", hì hục khuân ra từ sách báo cũ cho đến... rách nát, làm bộ phận hàng quà trong bờ, đến lính tàu rồi lính đảo, tướt bơ phân loại, bốc vác. Mấy thứ này, chuyển thành rau củ quả tươi hoặc card Viettel cho bộ đội gọi điện về thăm nhà, thích gấp tỷ lần...

Ở Đá Lát, gì thì gì cũng phải nhắc đến chuyện "nghêu sò ốc hến".

Cũng bởi xa xôi, tách biệt lại nằm trên bãi san hô rộng ngút ngát, mỗi khi thủy triều xuống, cả bãi san hô và đá san hộ lộ ra, nhô hết lên mặt nước nên các thể loại tôm cá, ốc sò ngu ngơ líu ríu không theo con nước ra biển, cứ tênh hênh nằm ngửa nằm nghiêng nhìn giời và chờ... bộ đội rảnh rỗi, giết thời gian chạy ra bắt cải thiện.

Đừng nghĩ là bộ đội thèm ăn hải sản.

Sống ở biển, giữa bãi san hộ được ví như "vựa hải sản tươi sống", có khi nhìn hải sản là buồn nôn (nhưng vẫn phải cắn răng mà nuốt, bởi nếu không lấy gì mà... ăn), việc đi nhặt ốc chủ yếu để phục vụ "tiếp khách".

Thật: Mấy năm nay, cứ mỗi mùa thăm nom (tháng 3-5), liên tục các Đoàn đủ các thành phần, bộ ngành, tỉnh thành, lớn bé già trẻ lốc nhốc ngồi tàu Hải quân, được bộ đội trần lưng phục vụ từ răng tới rốn, ra thăm đảo.

Chả hiểu sau chuyến đi cả chục ngày trời, mấy chục phần trăm phát huy tác dụng "tuyên truyền biển đảo", nhưng điều thấy chắc là đến điểm đóng quân nào, người ta cũng lùng tìm "đặc sản" hòng mang về đất liền, chắc để biết tặng - cười khoe.

Lên đảo nổi thì nhăm nhăm vặt quả bàng vuông, dù quả mới nhú, xanh run rẩy.

Trèo nhà giàn thì dáo dác xin... cá khô, cá tươi.

Vào đảo chìm, hoặc là liều mạng phi xuống mép bê tông tìm san hô - vỏ ốc, hoặc là năn nỉ bộ đội xin những thứ đó, anh em đã dành dụm mang về đất liền cho người thân...

Với Đá Lát, chuyện bị xin chẳng bao giờ tránh khỏi và bộ đội mình thì lại hiền lành, chả để ai trách móc - buồn phiền điều gì, nên cứ ai cất tiếng xin, là lộn ngược ba lô - dọn sạch gầm giường, gói cẩn thận tặng khách.

Cho hết rồi, lại áy náy sợ Đoàn khác đến, xin mà không có để kỷ niệm, nên cứ cuối ngày, giờ được nghỉ đấy nhưng bộ đội vẫn quần đùi - giầy vải, lội xuống biển, chịu san hô cứa vào người sắc như dao cạo, bắt nhặt từng con ốc, mẩu san hô mang về nâng niu đánh rửa, ngâm treo chờ khách ra để biếu tặng - ngẩn ngơ.

Sức lính để giữ đảo, trông biển, canh trời và cả những hoạt động ngoài "chế độ" là thế đấy, nhưng lên đảo, mấy ai thực tìm hiểu xem bộ đội ăn gì, sống như thế nào, ngoài những điều viết trong báo cáo và trò chuyện khơi khơi?..

Ở Đá Lát, đảo nhỏ hơn cả các đảo chìm khác (do xây từ nhà xưa, dạng Nhà lâu bền thế hệ cũ), nên căn bếp bên cửa trái cũng bé tý, cửa ton hỏng chốt nép sau ụ súng 12ly7.

Khom người chui vào bếp, 1 nồi quân dụng vẫn đang lâm râm sôi trên bếp dầu nhỏ lửa khẽ khàng.

Mở vung, khoai tây hầm với bì heo đang lục xục sôi. Cậu chiến sĩ tên Hiển quệt mồ hôi: "Biết tàu ra, chúng cháu nấu nốt mấy củ khoai và ít bì - thịt heo, ăn dè từ tháng trước. Vừa nãy, các anh trên tàu có gửi mấy bao rau củ, thỏa sức... uống nước luộc rau trưa nay!".

Mâm mê túi hạt giống rau trên tay, Hiển bảo: "Lẽ ra là phải trồng rau khay rồi đấy. Nhưng dịp này, phải huấn luyện căng thẳng, lại tập trung củng cố đảo trước mùa mưa bão từ tháng 6 đến cuối năm, nên không có thời gian!" và nhấp nhổm: "Chú yên tâm, mấy hôm nữa chúng cháu sẽ tập trung trồng rau và chăm rau. Đừng lo tụi cháu thiếu rau tươi, ít nhất thì cũng quen với măng hộp - giá đỗ rồi!"...

Hiển nói an ủi thế thôi, chứ mình đã tìm và biết:

Mùa này biển bắt đầu động, khay rau mầm kê cẩn thận trên giàn dáo mép đảo, để sẵn con dao "thu hoạch", tận dụng đến từng sợi rễ và khía đều đặn trên mép khay, chia bữa - chia ngày.

Trong "Vườn rau Thanh niên", những khay mới xếp thành vườn, để khách đất liền ra ngắm yên tâm, chứ có khi khách chưa ra tới tàu, bộ đội đã lụi hụi bê vào nhà cất che cẩn thận và rau tươi chỉ được anh nuôi chi dùng khi ai đó ốm đau...

Nhiều khách đất liền ra Đá Lát, sau khi đã han hỏi đủ chuyện dưới biển trên trời thường quay sang vặn vẹo: "Sao lại gọi là Đá Lát".

Bộ đội vốn thật thà, không biết đành cười, nói: "Cháu không biết!" khiến khách quay ra đoán già đoán non: "Chắc đá ở đây có đá, có lát như thể vân gỗ, làm sập gụ - tủ chè?"...

Ít ai biết rằng: Ở điểm đảo chìm nhỏ nhoi nhất Quần đảo này, từ con ốc kỷ niệm, ngụm nước khát lòng, rễ rau giòn dịu, thành lô cốt dày vững chãi cho đến vụn san hô tuy vỡ rồi nhưng vẫn sắc như dao cạo... - Hết thảy đều đẫm mồ hôi và có khi là máu của những người lính phòng thủ đảo, những thế hệ Công binh cần mẫn đêm ngày.

Mồ hôi đổ xuống từng viên đá, vụn san hô và bạc trắng, mặn chát từng lát đá ở đảo, nên đảo mới được gọi là Đá Lát yêu thương...

Đảo Trường Sa Lớn (5/2013)
-------------------------------------------------------------------------------

Đọc tiếp...

Ngày 17 tháng 5 năm 2013

CẦN RẤT THẬT


Mai Thanh Hải - Hì hụi leo lên giàn, chuyển ngay vào bếp túi chanh tươi - ớt tươi và bó sả đã hơi khô nhưng vẫn còn thơm mùi đất liền thân thuộc, anh em mừng ra mặt, hớn hở: "Chiều nay sẽ được ăn 1 bữa cá luộc, đúng vị cá luộc!"...

Vào trong bếp, 2 nồi nhôm vẫn đang âm ấm, né trong góc bếp.

Mở vung: cả 2 nồi to đùng, ăm ắp tận miệng những cá là cá, ngang ngang mùi ớt bột - me hộp át vị tanh, để lùa với cơm, mỗi bữa qua ngày.

Hà, Chính trị viên ngượng nghịu: "Cứ buông câu là giật được cá và ngoài này, chỉ cá là sẵn. Ăn cá riết, cũng chẳng còn cảm giác ngon - lạ!" và phấn chấn: "Hôm nay có củ quả tươi, anh em sẽ luộc cá, ăn thật 1 bữa đúng là cá cho có mùi đất liền. Từ giờ đến gần Tết âm lịch, mới có tàu ra tiếp tế!"...

Tự dưng lại ước: Ai ra với nhà giàn, cố gánh gồng thêm ít rau củ quả tươi, tặng cho anh em sống cheo leo ngoài đầu sóng. Bộ đội mình cũng là con người, nên cần những thứ rất thật, chứ đồ điện tử - sách truyện - tạp chí, cũng quý nhưng chả ăn được, từ giờ đến tít Tết đâu đâu...

Ngoài nhà giàn, cũng trồng được rau này rau khác đấy, nhưng xin nhớ rằng: Mỗi ngọn rau đều được dùng tiết kiệm, tính toán mỗi người - mỗi bữa và màu xanh của rau, có nhiệm vụ chính là bộ đội ngắm cho mát mắt, các Đoàn lên thăm có thứ để... chụp ảnh, chứ bữa cơm thường, chỉ cá và đồ hộp - thức ăn khô...
Đọc tiếp...

Ngày 13 tháng 5 năm 2013

DẶM DÀI TỐC TAN


Mai Thanh Hải - Dặm dài hành trình, rút cục rồi mãi cũng ghé được Tốc Tan. Đảo thì chìm lắm, cứ như ngập hết dưới nước, khi thủy triều xuống mới vươn mình đứng dậy, như cơn lốc biển, nên gọi là Tốc Tan.

Đảo Tốc Tan nằm ở 80 51’ 50” vĩ độ Bắc; 1140 kinh độ Đông. Cách đảo Đá Đông 78 hải lý, cách  đảo Núi Le 6,5 hải lý.

Cụm bãi đá Tốc Tan có chiều dài khoảng 20 km, rộng gần 7 km, diện tích khoảng 140 km2, thềm san hô phía bắc rộng tạo thành vành đai, hình thành hồ nước có độ sâu từ 15-20m. Khi nước thủy triều xuống thấp một số đá mồ côi nhô lên khỏi mặt nước.

Những ngày biển động đi từ xa chúng ta dễ dàng nhận ra đảo bởi sóng đập mạnh vào dải san hô tung bọt trắng xoá.

Ngày 22/2/1988, Bộ Tư lệnh Hải quân đã lệnh cho tàu HQ713 và HQ 07 có nhiệm vụ đóng giữ đảo Tốc Tan.

Tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng đã xây dựng một nhà ở tây bắc Đảo Tốc Tan, hoàn thành ngày 8-8-1988.

Trong khi đó công binh Hải quân cũng xây dựng 3 nhà cao chân trên đảo.

Tháng 8/1988 Phòng bảo đảm hàng hải Quân chủng Hải quân đã thả trong lòng Hồ Tốc Tan 3 phao buộc tàu mỗi phao nặng 2 tấn, khi thời tiết xấu tàu có thể vào neo đậu tránh sóng gió.

Tốc Tan là cụm đảo chìm 3 điểm, khác với các đảo nổi ở đây nguồn nước ngọt dùng cho sinh hoạt được khai thác từ nước mưa và vận chuyển từ đất liền ra.

Những năm gần đây do được trang bị hệ thống bể chứa nên đảo đã chủ động bảo đảm được 100% nhu cầu nước sinh hoạt.

Để tăng gia trồng rau xanh cán bộ, chiến sỹ đảo Tốc Tan phải vận chuyển từ đất liền ra từng bao đất nhỏ. Mặc dù nguồn nước ngọt khan hiếm, song nhờ các biện pháp sử dụng nước ngọt tiết kiệm, khoa học và phù hợp trong sinh hoạt cán bộ chiến sỹ đảo Tốc Tan đã thực hiện tốt công tác trồng rau xanh.

Tổng sản lượng tăng gia năm 2010 của đảo đạt gần 70 triệu đồng. Trong đó rau xanh là 2.246 kg, cá các loại trên 2 tấn và thịt các loại gần 500 kg. Trong những năm gần đây được sự quan tâm của Đảng, nhà nước hệ thống nhà ở, công trình phục vụ chiến đấu đã và được xây dựng khang trang, vững chắc hơn. Nhất là hệ thống năng lượng gió kết hợp pin năng lượng mặt trời trên đảo được đưa vào sử dụng đã góp phần nâng cao đời sống, đưa cán bộ, chiến sỹ trên đảo về gần đất liền thân yêu hơn nữa.

Trong hơn 20 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành lớp lớp cán bộ, chiến sỹ đảo Tốc Tan đã lập được nhiều thành tích trong huấn luyện sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ đảo. Năm 2005 với những nỗ lực vượt bậc của cán bộ, chiến sỹ đảo đã vinh dự được Bộ Tư lệnh Hải quân tặng danh hiệu “Đơn vị quyết thắng”, tháng 4-2006 đảo được Tổng cục Chính trị QĐNDVN tặng Bằng khen...

Tháng 6/1999 đảo đã cứu được 12 ngư dân đánh cá của huyện Cần Giờ (Thành phố Hồ Chí Minh) gặp nạn trên biển. Phát huy truyền thống đó, ngày nay cán bộ, chiến sỹ Đảo Tốc Tan thường xuyên làm tốt công tác cứu hộ, cứu nạn, cấp cứu, cấp thuốc và chia sẻ lương thực, thực phẩm cho ngư dân bị nạn thể hiện tinh thần đoàn kết quân - dân.

Năm 2010, đảo Tốc Tan đã cấp thuốc, khám bệnh cho trên 50 lượt ngư dân, giúp đỡ trên 2000 lít nước ngọt... góp phần củng cố niềm tin, tạo chỗ dựa vững chắc cho ngư dân của ta ra khai thác hải sản thực hiện thắng lợi chiến lược đánh bắt xa bờ của Đảng và nhà nước.
Đọc tiếp...

Ngày 27 tháng 3 năm 2013

25 NĂM TRƯỚC TẠI TRƯỜNG SA, HỌ HÁT TRƯỚC HỌNG SÚNG QUÂN THÙ


Mai Thanh Hải - Những ngày này tại Trường Sa, sóng với gió đều căng như dây đàn và hàng triệu triệu con tim Việt Nam đang hướng ra biên đảo xa xôi. 

Cũng những này Trường Sa, mọi công tác chuẩn bị cho mùa thăm đảo tháng 4, đang gấp gáp hoàn tất.

Trong đội hình ra với đảo xa, sẽ có rất nhiều nữ văn công - ca sĩ, mang lời ca tiếng hát phục vụ quân và dân trên huyện đảo.

Tự dưng, mình lại nhớ đến 2 chị Anh Đào - Thanh Thanh, ca sĩ của Đoàn Ca múa Hải Đăng, Phú Khánh (nay là tỉnh Khánh Hòa), hồi ấy còn rất trẻ, đúng 25 năm trước, ngay sau khi lính Trung Quốc nổ súng bắn chết 64 cán bộ chiến sĩ Công binh Hải quân, 3 tàu vận tải đang làm nhiệm vụ xây dựng đảo, chiếm đảo chìm Gạc Ma (14/3/1988), các chị đã khoác ba lô lên tàu vận tải quân sự, chấp nhận hy sinh, cùng bộ đội ra với Trường Sa, còn khét mùi thuốc súng, cũng căng như dây đàn và hiên ngang hát, trước họng súng quân thù.

Xin ngàn lần cảm ơn các anh chị và rất nhiều những anh chị khác đã mang những lời ca tiếng hát, điệu múa, thước phim, tấm ảnh, câu chuyện đất liền ra với bộ đội Trường Sa trong những ngày gian khổ, lửa đạn ấy.

Sự có mặt của các anh chị trong những lúc "nước sôi lửa bỏng", "hòn đạn mũi tên", chấp nhận hy sinh bởi đạn thù, đã là nguồn động viên, niềm tin trực tiếp cho lính đảo, sẵn sàng hy sinh như những đồng đội đã hy sinh 1 tháng trước (14/3/1988), để bảo vệ Trường Sa.

Các anh chị còn là nguồn chuyển tải cuộc sống, chiến đấu của đảo về đất liền, với người thân để lính đảo an tâm: "Cả đất liền đang dõi ra nhìn đảo".

Xin nghìn vạn lần cảm ơn các anh chị, đạp sóng biển, chấp nhận đạn bom, ra với lính đảo, những ngày cuối tháng 4, đầu tháng 5/1988.

(Hình tư liệu: Nhà báo Nguyễn Viết Thái, ghi lại trong chuyến công tác Trường Sa, tháng 4-5/1988)
------------------------------------------

Đọc tiếp...