Ngọn gió kì ấy, tên gì nhớ không?

Tôi kẻ tầm thường, Yên đời chật hẹp, Ngày ngày mở cửa Chuyện với trời mây. Thế rồi bữa nọ Ngọn gió vào thăm Vẻ dong kì dị Người gọi ái tình. Trái tim cũ kĩ, Dưng bỗng vội vàng Tháng ngày say đắm Tình chợt ra đi. Ngọn gió kì nọ Hóa tôi thành… More Ngọn gió kì ấy, tên gì nhớ không?

Không vui-không buồn

Anh La ngắm đàn cá dưới ao. -“Cụ Hinh à, giữa buồn, và không vui-không buồn, cái nào thú vị hơn?” -“Anh La à, ta cũng chưa bao giờ biết đến cái ‘không vui-không buồn’. Nhưng cái ấy, đằng nào cũng sẽ đến, tự nhiên.”