[Ga: een map omhoog, voorpagina]

RSS Feed

Tag Archives: q2

Giống bố

Cô Na thật xinh đẹp. Cô lấy anh chồng rất nhiều ưu điểm, chỉ tội hơi xấu trai.

Khách của anh chồng đến chơi nhà, khi thấy mấy cô bé con chạy lon ton thường hay ôm chúng vào lòng, khen “ôi, giống bố ơi là giống, như đúc”.

Có ông khách đến chơi nhà Na đã mấy lần, mà vẫn cứ hay làm như thế.

Hôm trước Na hỏi ông khách này.

“Bố chúng nó xấu giai như thế, có thật là các con gái tôi giống bố chúng nó như đúc không, thì bảo nào?”

Ông khách hết nhìn Na, lại quay sang anh chồng, mấy lượt…

“…Dạ… chị Na đã nói thế, thì em bây giờ cũng thấy là chúng nó chả giống bố chúng nó tí nào ạ.”

Đ ạ i v ấ n đ ề

Sĩ phu Khổng học thường mơ những vấn đề thật to, cho bõ một công phát ngôn tự siêu. Những “di sản”, “bước ngoặt”, “sán lạn”.

Đặt đại vấn đề có lợi thế là không cần phải thực hiện nó. Nói xong, là xong, còn tiền thì đi uống bia.

Lấy một vấn đề của mấy chục năm ròng không giải xong nổi: tắt cái loa phường ở các thành phố lớn. Việc này, mới thật là đại vấn đề: vấn đề của sự bất lực triệt để trước một vấn nạn đơn giản.

T ự s i ê u

Người phương Đông phát triển theo mô hình lý tưởng “Thánh nhân”, nghĩa là, đến một lúc nào đó, thì họ tự siêu.

Nếu bạn thấy một cô bé, hay một cậu bé vốn nhút nhát, thùy mị, một hôm tự nhiên phồng má, trợn mắt, vỗ ngực, thở ra lửa, đừng ngạc nhiên, điều đấy là hoàn toàn bình thường, giản nhiên, họ đã đắc đạo “Thánh nhân”.

Đ ạ i k h á i n i ệ m

Bác Tụn có tài. Nhưng bác chỉ quen dùng vài ba đại khái niệm, và giải thích mọi sự trên đời qua đó.

Cụ Hinh băn khoăn.

“Bác Tụn dùng ít khái niệm chế khuôn như thế, liệu có nhốt hết được các sự ở đời vào trong đó không ạ?”

“Ôi, Cụ Hinh đừng lo. Nếu chỉ cần nhốt bắt các sự, thì chưa cần gì phải huy động đến các đại khái niệm quí báu của tôi.”

Suy tư

Bác Tận suốt ngày chăm gà trong trại gà. Ngày cuối tuần trước bác Tận gặp Cụ Hinh.

“Làm người, lắm lúc cũng chán lắm, Cụ Hinh ạ.”

“Vâng, nhưng so với làm gà trong trại của bác, thì chắc vẫn cứ hơn.”

Bác Tận nghe thế, lại càng suy tư hơn.

Ổn tưởng

Ông Luống được phường tổ chức cho đi thăm trại gà công nghiệp. Gà công nghiệp nom kỉ luật hơn gà nông nghiệp, sẵn ăn hơn, nhưng bơ phờ hơn, kém vui vẻ hơn.

Ông Luống hỏi ông Tản giám đốc.

“Tôi nom đàn gà rất kỉ luật. Ngoài ra có ổn tưởng không ạ?”

“Dạ, thưa bác, anh chị em ổn cả ạ.”

Ông Luống định hỏi thêm nữa, nhưng thôi, “ông Tản này có vẻ không sát đàn gà”. Ông Tản cũng định trả lời thêm, nhưng thôi, “anh chị em mình đang thế này, lại được hỏi có ổn tưởng không, là nghĩa thế nào?”

Đàn ông ngơ ngơ

Cụ Hinh mời bác Tộ đi dùng càfé.

Ra đến cổng, bác Tộ gái từ trong nhà chạy ra “để tôi dặn ông Tộ cái này”. Đoạn bác gái dặn bác trai một lô thứ, bao gồm mọi lĩnh vực, quá khứ, hiện tại, tương lai, tổng cộng xấp xỉ mười lăm phút.

“Xin lỗi Cụ Hinh nhé”, bác Tộ gái quay sang, “đàn ông họ ngơ ngơ lắm, không có phụ nữ dặn dò cho kĩ, là loạn. Tôi nói như thế, nhưng là đã trừ Cụ Hinh đi rồi đó.”

“Vâng. Nhưng bác lo xa quá, ở đâu mà chả có phụ nữ để tham khảo ạ.”

“Đấy, chính là thế đấy! Tôi mà không dặn dò kĩ, là ông Tộ lại nghe lời phụ nữ khác ngay! Vấn đề, là ở đó, rất mệt.”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 96 other followers