[Ga: een map omhoog, voorpagina]

BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

811. Thân phận bọt bèo của người nông dân Việt Nam

Posted by adminbasam on 15/03/2012

‘Anh’ dùng quyền lực, lợi dụng quyền lực của Nhà nước, mượn tay Nhà nước để ‘anh’ cướp bóc của người dân … là điềm báo cho những trận giông bão từ nông thôn.

RFI Tiếng Việt

Thân phận bọt bèo của người nông dân Việt Nam

Thụy My

14-03-2012

“Cốt lõi của vấn đề vẫn là những quy định mập mờ của Luật đất đai. Người ta biết trước sau gì cái mảnh đất ấy cũng thuộc về người khác, người nông dân không có những yếu tố để gắn bó với đất đai của mình… Nông dân mà ra phố, khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống mất đi… Bộ máy công quyền ở địa phương thực sự rệu rã, thậm chí họ chả làm gì ngoài cái việc xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm”…

Những gánh hàng rong
Gánh cả nỗi đau nhà nông không đất
Những trai làng thờ thẫn đợi người thuê
Trôi dạt thị thành vẫn giữ nét quê
Nhoẻn miệng cười khi công an rượt đuổi

Đừng đuổi !
Xin đừng rượt đuổi !
Họ chỉ là nạn nhân
Đô thị mở rộng mất nơi cày cấy
Đô thị văn minh họ không chốn nương thân

Những mảnh đời lam lũ
Từng gánh gánh nặng chiến tranh
Nay gánh gánh nặng hòa bình
Sống thời nào cũng thiệt
Thiếu cả lời kêu than…

Những lời thơ chân chất trong bài thơ « Đừng đuổi ân nhân » trên đây không phải do một nhà thơ chuyên nghiệp viết ra, mà là của một nhà khoa học – giáo sư tiến sĩ Hoàng Xuân Phú *, làm việc tại Viện Toán học, thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam.

« Người nông dân thời nào cũng khổ », nhiều người đã có cùng một nhận xét như thế. Nhà văn Tạ Duy Anh ở Hà Nội nhận định:

Tôi thì bản thân tôi là nông dân, xuất thân từ nông dân và giờ đây vẫn là nông dân dù mang danh là nhà vẵn. Thế nên tôi có mối quan tâm đến những bà con của mình ở làng quê. Tôi thấy thế này, người nông dân luôn là đối tượng chịu thiệt thòi nhất trong xã hội. Thứ nhất là vì hầu hết họ thuộc tầng lớp dân cư có vị trí và dân trí rất thấp, ít có cơ hội tiếp cận với những thành tựu khoa học công nghệ. Những dịch vụ như là y tế, giáo dục, thì lại càng ít có điều kiện. Ở nông thôn hiện nay những dịch vụ ấy còn rất lạc hậu, mặc dù ở thành phố thì có một số nơi người ta được hưởng những dịch vụ tốt hơn.

Trong khi đó thì điều kiện lao động của họ luôn luôn cực nhọc. Bản thân tôi đã từng sinh sống ở nhà quê hai mươi năm trước khi tôi thoát ly đi viết. Người nông dân cực nhọc lắm ! Cho dù là hiện nay quá trình cơ giới hóa ở một số khâu và một số nơi đã được cải thiện đáng kể. Thí dụ như thỉnh thoảng xem tivi thấy người ta bắt đầu gieo trồng bằng máy, gặt đập bằng máy, nhưng mà đấy là những vùng mà có điều kiện ở miền Nam, do đất rộng. Còn ở đa số những vùng đất manh mún, nhỏ lẻ ở miền Bắc, miền Trung, và có cả một số nơi ở miền Nam, thì lao động thủ công vẫn là chính. Lao động rất là cực nhọc !

Nông dân cũng thuộc nhóm người luôn bị thiệt thòi trong việc bán sức lao động của mình. Hàng hóa do họ làm ra thường chiếm tỉ lệ lao động cơ bắp rất cao, ít có đầu tư về công nghệ, và được định giá rất là thấp. Thường là bán ở dạng thô, chưa qua chế biến nên rất rẻ. Thương lái, những người có tiền, những người làm các khâu dịch vụ buôn bán nông sản ,thường lợi dụng tất cả những điểm yếu của nông dân để bắt bí họ.

Những người nông dân cũng là đối tượng chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ những biến đổi như là biến đổi khí hậu, rồi biến đổi về thể chế, chẳng hạn như là dịch bệnh, lạm phát. Bởi vì họ không có những công cụ hữu hiệu để chống lại những tệ nạn ấy.

Đấy là tôi nói cái chung. Có lẽ là nông dân thì ở đâu – nhất là những nước đang phát triển, chậm phát triển – thì có thể họ cũng có những cái nét khổ chung như thế. Nhưng mà riêng ở ta thì ngoài những cái khổ ấy ra, họ còn phải đối mặt với sự bất an liên quan đến đất đai.

Vấn đề đất đai, một trong những nỗi bất an của người nông dân Việt Nam, theo nhà văn Tạ Duy Anh, thì cũng là một vấn đề hết sức phức tạp :

Nhắc đến người nông dân là nhắc đến đất đai, nhất là nông dân Việt Nam, bởi vì họ gắn bó với mảnh đất của mình, sống chết với mảnh đất của mình từ nghìn đời nay.

Thế nhưng do những mù mờ trong Luật đất đai, rồi do quá trình chuyển đổi không triệt để về kinh tế…do rất nhiều nguyên nhân. Từ những nguyên nhân chính trị, xã hội, rồi do tâm lý, mà vấn đề đất đai hiện nay ở Việt Nam là rất phức tạp, và nó ảnh hưởng trực tiếp đến người nông dân, là những người đầu tiên phải chịu tác động.

Ví dụ đất đang ở từ đời này sang đời khác, con thừa kế từ ông từ bà từ cha từ mẹ, thế nhưng mà cũng không phải là đất sở hữu của mình về mặt pháp lý. Vẫn là đất thuộc sở hữu toàn dân, tức là anh chỉ có quyền làm nhà trên đó thôi, được sử dụng mảnh đất đó thôi, nhưng không phải là chủ của mảnh đất ấy.

Còn đất canh tác thì luôn chỉ là tạm giao thôi. Có thể là hai mươi năm, nhưng mà cũng vẫn là tạm giao. Thế rồi các quá trình chia lại ruộng đất khiến cho đất đai ở nông thôn nó nát bét ra. Nó thành những mảnh nhỏ lắm, và hậu quả là không thể nào mà áp dụng những tiến bộ về khoa học kỹ thuật được. Nó khiến cho những cơ hội giúp người nông dân được thay đổi phương thức lao động càng khó đi.

Nói chung cái tình trạng ở nông thôn, như tôi đã từng nói, người nông dân đứng trước một tương lai không sáng sủa. Có những nghịch lý rất buồn cười như thế này : đất thì ít, bình quân đầu người ở Việt Nam đất nông nghiệp chỉ có vài trăm mét vuông, nhưng mà khá nhiều nơi đất vẫn còn bị bỏ hoang rất lãng phí. Thế thì đó thực sự là vấn đề bế tắc.

Tôi không hiểu muốn nông thôn theo kịp với mục tiêu công nghiệp hóa đất nước, thì sẽ khắc phục cái tình trạng này như thế nào. Chúng tôi vẫn nói rằng là người nông dân không còn đói nữa, nhưng mà nghèo thì vẫn phổ biến

Do không an tâm làm giàu trên mảnh đất của mình, nên nhiều người nông dân có tư tưởng ăn xổi ở thì :

Tôi nghĩ là cái việc mà người nông dân bỏ làng ra đi, ly hương rồi ly nông, nó là một trong những vấn nạn lớn nhất của xã hội Việt Nam hiện nay. Là bởi vì thế này. Cũng nhiều người đưa ra những giải thích quanh co, bám vào những nguyên nhân mang tính xã hội về hiện tượng bỏ làng, bỏ đồng ruộng. Nhưng cốt lõi vấn đề mà họ cố né tránh vẫn là những quy định mập mờ của Luật đất đai.

Tức là người nông dân họ có lý do để họ không yên tâm bám vào đồng ruộng. Họ không có những yếu tố để gắn bó với mảnh đất của mình. Nhà nước cho họ rất là nhiều quyền, nhưng mà thực ra những quyền đó rất là cảm tính, và cũng rất dễ bị tước bỏ. Bởi vì luật thì phải trên cơ sở những căn cứ pháp lý rất rõ ràng, chặt chẽ, thế nhưng quy định thì người ta có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Vì thế mà nông dân không yên tâm với mảnh đất của mình.

Và không yên tâm thì họ không canh tác một cách thực sự. Bởi vì tôi cũng là nông dân, tôi biểt. Ngày xưa khi các cụ canh tác thì các cụ còn phải cho đất nghỉ, đất thở. Thế rồi còn phải bồi đắp, phải tạo độ phì nhiêu cho nó sau mỗi vụ thu hoạch. Thế nhưng hiện tại thì cái quá trình đó người ta không quan tâm. Là vì như thế này. Người ta biết trước sau gì cái mảnh đất ấy cũng thuộc về người khác, hoặc là Nhà nước thu lại.

Thế thì họ tận dụng, khi canh tác thay vì phát huy khả năng đất đai thì họ bằng mọi cách họ tận thu. Mà cái tận thu này là như thế nào ? Tức là có nơi thì họ đào ao, có nơi họ đào đất ruộng ấy để đóng gạch, nơi thì họ đào cái mặt ruộng – bởi vì canh tác chỉ trên đất mặt thôi – cho những khu sinh thái mà người ta cần đất mầu.

Quá trình này theo tôi là quá trình suy thoái đất đai một cách nguy hiểm nhất, mà không thể dễ dàng tìm ra thủ phạm để quy trách nhiệm. Nhưng cái quá trình suy thoái đất đai ấy khiến cho nông thôn Việt Nam biến dạng. Tức là người nông dân đáng lẽ ra có thể yên tâm tìm mọi cách để làm giàu trên mảnh đất của mình, thì họ lại không làm. Họ bỏ hoang, họ cho thuê, thậm chí là người thuê họ cũng chằng thuê lại. Đất thì hiếm, mỗi người vài trăm mét nhưng mà họ bỏ hoang rất nhiều. Cuối cùng họ làm gì ? Họ ra phố.

Khi phải bỏ quê ra phố, có những người nông dân nhanh chóng nhiễm những tệ nạn nơi thành phố, làm phai tàn những truyền thống tốt đẹp của cha ông lâu nay:

Người nông dân mà ra phố thì giống như đi vào một vùng rất nhiều cạm bẫy. Bởi vì họ không được chuẩn bị : không có nghề nghiệp, không sẵn sàng để đối phó với những tệ nạn ở phố. Thế rồi cái này cũng là sự thật, tức là người nông dân khi vào những lúc cùng quẫn, thì họ có thể làm những việc mà pháp luật cấm. Ví dụ như là họ sẵn sàng lấy cắp, lừa đảo…Những người đó khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, kể cả bệnh tật nữa. Thí dụ như người ta ra ngoài Hà Nội hoặc những thành phố khác đi làm, thì người ta cũng phải có nhu cầu quan hệ với phụ nữ, rồi là cờ bạc, hút.

Đấy thì tất cả những quá trình đó, quá trình liên quan từ đất đai, sinh nhai, cho đến những biến đổi về mặt xã hội là đi liền với nhau. Và tôi nghĩ rằng cái hậu quả xã hội của nó mới là cái đáng quan tâm. Còn đất đai nó vẫn còn nằm đấy, thì có thể là sẽ phục hồi lại. Rồi như vừa rồi Nhà nước lại gia hạn cho thêm 20 năm, trong khi chờ đợi những động tác tiếp theo.

Nhưng mà cái hậu quả nó đã gây ra rồi, khiến cho người nông dân khi ra phố trở về thì không còn là nông dân nữa. Mà cũng không phải là dân phố ! Thế là nông thôn thì bị những tệ nạn ở phố đe dọa, nhưng mà đồng thời phố thì cũng bị nông thôn hóa. Tôi vẫn đùa là, Nhà nước thì bảo là quá trình đô thị hóa nhanh, nhưng chúng tôi nhìn ra là quá trình nông thôn hóa thành thị cũng rất nhanh. Mà tất cả những điều đó khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống, đạo đức rồi đạo lý, những cái giá trị bền vững không còn nữa, nó mất đi. Cái đấy mới đáng là những cái gì u ám mà người nông dân hiện nay đang phải đối mặt.

Về tệ nạn cường hào ở nông thôn, theo nhà văn Tạ Duy Anh, thì nay có bộ mặt khác hẳn so với thời bao cấp cũ:

Mình phải nói cặn kẽ một chút. Sau khi mô hình sản xuất cũ bị giải thể triệt để, thì thực sự cái tác động của chính quyền mang tính ràng buộc về hành chính, về quyền lực đối với người nông dân đã giảm đi rất nhiều. Là bởi vì trước kia người nông dân hoàn toàn bị lao động gần như là cưỡng bức trên cánh đồng của mình, do chính quyền sắp đặt, chỉ định. Đến giờ đánh trống thì phải đi làm, hết giờ mới được nghỉ. Anh cũng không được quyền quyết định làm công việc mà anh muốn.

Từ khi chuyển sang cơ chế mới, thì những cái liên đới về quyền lực giảm đi rất nhiều, có thể nói là giảm đi đến quá nửa. Tức là vai trò của chính quyền các địa phương hiện nay đối với người nông dân hiện nay chỉ còn ở những khía cạnh như là những dịch vụ khuyến nông, thủy lợi, phòng chống dịch bệnh. Nhưng nói thế không có nghĩa là nạn cường hào không còn.

Nạn cường hào ở nông thôn hiện nay thậm chí còn ở những khía cạnh khác. Ví dụ như trước kia tuy có sự hà khắc của chính quyền đối với người dân trong các chế tài về lao động, nhưng lúc ấy thì chả có ai được cái quyền lợi gì cả. Lãnh đạo cũng chỉ làm theo chỉ thị, rồi họ nhiều khi cũng là những người rất nghèo đói.

Thế nhưng bây giờ thì yếu tố quyền lực nó đi kèm với yếu tố quyền lợi. Vì vậy mà những sự câu kết của chính quyền với những ông tư bản bây giờ – chúng tôi gọi là những con bạch tuộc – vẫn xảy ra thường xuyên ở những vùng có khả năng diễn ra đô thị hóa, và cái này nó rất là thảm khốc. Hoặc ở những vùng mà người nông dân có xu hướng làm những trang trại lớn, những khu vực chăn thả lớn. Ví dụ như là Tiên Lãng, như là một số những vùng ở Nam Định, Thái Bình – vùng biển ấy. Hoặc là những vùng rừng núi, khi người nông dân có xu hướng đầu tư lớn.

Khiếu kiện đất đai : Điềm báo cho những trận giông bão

Khi họ đầu tư lớn, ví dụ như trường hợp của ông Đoàn Văn Vươn thì nói thật ra, về bản chất là chính quyền cũng định chia chác lại. Thế nhưng mà không có cơ sở pháp lý để kết tội họ về việc đó, do họ lẩn được vào trong các điều khoản mập mờ của Luật đất đai. Tuy nhiên giả sử như việc cưỡng chế thành công, thì hàng chục hộ sau khi phải nộp lại cho huyện, huyện mới cho đấu thầu lại, thì rất nhiều người trong chính quyền sẽ hưởng lợi, và sẽ được chia phần trong đó.

Có nghĩa là gì ? Nghĩa là anh dùng quyền lực, lợi dụng quyền lực của Nhà nước, mượn tay Nhà nước để anh cướp bóc của người dân. Nói một cách chính xác là như thế ! Và phải khẳng định lại như thế này. Ở nông thôn nói chung và những vùng mà quyền lợi về đất đai không nhiều, thì cái nạn chính quyền chèn ép người dân không có cơ sở để tồn tại, ngoài cái việc mà họ đang chờ Luật đất đai mới, xem là có gia hạn hay không. Thì hiện nay Nhà nước gia hạn rồi, tức là tôi nghĩ cái khả năng mà họ chia lại ruộng đất, rồi lợi dụng lấy những chỗ phần ngon, thì chắc là không có.

Nhưng mà có những nơi khác, bất cứ nơi nào mà có yếu tố quyền lợi trong vấn đề đất đai, ví dụ như chuyển đổi. Một thửa đất đền bù cho nông dân hai trăm nghìn, sau đó thì phù phép bán ra với cái giá mười triệu một mét vuông. Những nơi như vậy thì chính quyền lộ rõ là những kẻ cường hào. Tất nhiên là không phải tất cả, nhưng cũng là một bộ phận rất lớn. Bởi vì thế này. Ở trong cái đám ấy thì những người nào mà có muốn trong sạch, gọi là có cái tâm lớn, cũng rất khó tồn tại. Anh thuộc về thiểu số, vì quyền lợi quá lớn. Quyền lợi nó che mắt tất cả. Người ta đều muốn giầu lên, đều muốn có tiền để vênh vang với thiên hạ, đều muốn tận dụng tất cả mọi cơ hội khi đang có quyền để vơ vét.

Cái thực trạng đó là một trong những lý do rất là cơ bản khiến cho người nông dân tiến hành rất nhiều vụ khiếu kiện đất đai. Và những vụ khiếu kiện đấy – tôi đã từng nói, và tôi nói rất rõ ràng, nó là điềm báo. Nó đang ngày một tích tụ lại, và là điềm báo cho những trận giông bão từ nông thôn.

Giáo sư tiến sĩ Võ Tòng Xuân, một nhà nông học nổi tiếng của Việt Nam cũng nhận định:

Vấn đề này thì trên báo chí cũng nói nhiều, về thân phận của người nông dân mất đất. Bây giờ nói chung là cũng có một số người mất đất rồi, họ được đền bù cho miếng đất ở chỗ khác để cất nhà. Nhưng mà cất cái nhà thôi, chứ còn đất canh tác thì họ phải chạy chỗ này chỗ kia để mà kiếm, có nhiều khi cũng không tìm được đất canh tác. Còn học nghề thì cũng tùy người. Có người có trình độ thì người ta đi học lên được, để có thể dùng tiền đó kinh doanh. Nhưng mà phần lớn không học được. Ra ngoài làm, thì toàn là lao động giản đơn thôi.

Thành ra người nông dân của mình khi mà mất đất thì họ rất là khổ, không biết làm sao nuôi gia đình. Tại vì số tiền đền bù cho đất bị mất, thì họ xài một thời gian cũng hết, không biết quản lý tiền.

Ngay cái lúc mà họ còn đất, thì họ cũng không biết quản lý đất của họ luôn. Thấy người ta trồng cái này, cái kia thì bắt chước trồng, chứ không biết tính toán. Tại vì họ hổng có học. Mà ở Việt Nam mình, không có học mới đi làm ruộng ! Còn ở các nước khác ví dụ ở Âu châu, người ta chỉ làm ruộng khi người ta có học.

Làm ruộng thì mới có licence được, tức là cái môn bài, giấy phép để làm ruộng, như thế Nhà nước mới kiểm soát được có làm đúng theo quy định của Nhà nước hay không, có tàn phá môi trường hay không, v.v…Còn người Việt Nam mình không học mới đi làm ruộng, có học thì đi làm chuyện khác.

Theo giáo sư Võ Tòng Xuân, cũng có những nông dân biết cách làm ăn lớn:

Nhưng mà bây giờ cũng có nổi lên trong xã hội mình rất nhiều nông dân chân đất. Học tới lớp Ba, lớp Tư, lớp Năm thôi, nhưng mà ổng lại có cái khiếu học lóm rất nhanh. Những ông nông dân như là ông Sáu Đức ở Tri Tôn, An Giang chẳng hạn, bây giờ ổng quản lý trên 300 hecta, làm rất là tốt. Ổng làm lúa mà ổng áp dụng luôn phương pháp tia laser để làm bằng phẳng mặt đất, rồi dùng máy cày, máy sạ hàng, máy phun thuốc, máy gặt đập liên hợp để mà gặt.

Hoặc là có ông nông dân – anh Hạo, cũng chưa học đại học, mới trung học thôi, nhưng mà cũng học lóm các thầy ở trường Cần Thơ, rồi về trường An Giang. Học rồi về ổng đứng ra chọn giống lúa. Nhưng bây giờ thì ổng được mấy người thương nhân Nhật Bản đặt hàng để mà trồng khoai lang. Trồng rất là trúng, đúng theo tiêu chuẩn của Nhật, cho nên người ta mua. Rồi mấy người chung quanh ổng bắt chước nhưng mà làm hổng được, cuối cùng là giao đất lại cho ổng. Thành ra bây giờ ổng phải quản lý tất cả là 55 hecta. Rồi những người nông dân mà có đất, giao đất cho ổng rồi, thì lấy được tiền mướn đất của ổng, đồng thời làm công cho ổng để mà sản xuất ra khoai lang.

Như thế là có những người nông dân của mình họ có đầu óc quản lý. Tuy là họ không có học nhiều, nhưng mà họ có cái khiếu đó. Còn nhiều nông dân khác không làm được, mà là đại đa số, họ không làm được, thành ra cuối cùng giao đất cho ông kia làm.

Về vấn đề hạn điền, giáo sư Võ Tòng Xuân cho biết có những trường hợp những nông dân làm ăn giỏi được chính quyền làm ngơ để họ sử dụng số lượng đất vượt mức quy định :

Hạn điền thì hạn điền, nhưng mà Nhà nước tại địa phương họ lờ đi. Thí dụ cái ông ba trăm hecta – ông Sáu Đức đó – cái bằng khoán ổng giao cho người này người kia đứng tên, rồi ổng mướn người ta làm. Thì cái này, nói một cách khác là qua mặt Nhà nước, nhưng mà Nhà nước thấy như thế cũng được cho nên cũng cứ để cho làm.

Cũng có những ông làm trang trại ở trên Bình Dương, ổng có 600 hecta. Tui quên tên ổng rồi nhưng mà sáu trăm hecta ổng làm vườn cao su rất là tốt. Có những người Việt Nam mình đi qua bên Campuchia mướn đất người ta làm ba bốn trăm hecta, họ làm cũng rất tốt.

Nói một cách khác, cái vấn đề người nông dân chúng ta làm nông nghiệp, thì thứ nhất là họ chỉ có học lóm với nhau để mà họ đi lên. Cho nên khi mà họ còn đẩt sản xuất, thì khối lượng nhiều thiệt, nhưng mà tỉ lệ chất xám ở trong sản phẩm ít. Như thế thì sản phẩm của họ làm ra bán không có giá so với lại các nước khác.

Còn về việc đào tạo kỹ năng cho nông dân, giáo sư Võ Tòng Xuân nhận thấy là rời rạc, không hiệu quả :

…Rồi khi mà mất đất rồi, thì kể như họ tay trắng. Mặc dầu Đảng và Nhà nước có chỉ đạo, tức là có chủ trương làm cho nông dân khá lên, bằng cách đưa họ vào các tổ chức thí dụ như là hợp tác xã, tập đoàn hoặc là trang trại, cho họ vay tiền, đào tạo cho họ. Nhưng mà tất cả những cái này nó không có đồng bộ.

Thí dụ bây giờ ra nghị quyết biểu đào tạo người nông dân, thì Bộ Nông nghiệp đứng ra làm dự án xin cả mấy trăm tỉ, để mà đào tạo mỗi một năm một triệu ông nông dân. Có đào tạo, nhưng mà kinh nghiệm trong ba năm nay mình thấy rõ ràng tiền đó rất là phí. Tại vì chia tiền xuống cho bên Sở Lao động Thương binh Xã hội, rồi chia cho Sở Giáo dục địa phương, chia tiền cho Hội Nông dân, để tổ chức đào tạo nông dân. Nhưng mà bắt ông nông dân vô ngồi đó, rồi cũng dạy, dạy nuôi con heo, con gà, con vịt v.v…Rồi về thì thôi ! Ổng đi mất thì giờ, rồi ổng cũng hổng có làm.

Cái cách làm như vậy là không có đồng bộ. Mạnh ai nấy làm, thực hiện nghị quyết rất là tùy tiện, theo khả năng của từng Bộ, từng tổ chức. Thành ra cuối cùng nông dân không hưởng được kết quả gì cho có thể đổi đời người ta được.

Do đó mà bây giờ mình phải có một cái cách để mà giúp cho những người nông dân này. Có hai cái hướng, một là những người nông dân bị mất đất thì làm gì để cho họ khá lên. Và những người nông dân mà sắp bị mất đất – tức là đất mình còn tiếp tục công nghiệp hóa, hiện đại hóa, rồi thành phố phải mở ra cho nó đẹp – do đó thì đất tiếp tục mất. Như thế thì cái hướng tới phải làm sao để những người mà mất đất đó, họ có thể sống được. Mà mấy cái chuyện này rất là dài, thì có thể trong buổi phát thanh khác tôi xin trình bày sau.

Nhà văn Tạ Duy Anh tỏ ra âu lo về cách tư duy của cán bộ, và tính nhân bản trong việc đối xử với nông dân:

Vấn đề rất là bức xúc. Nhưng không biết chính quyền từ cấp trung ương đến địa phương họ linh cảm cái điều đó như thế nào, họ ý thức ra làm sao. Nói rất là nhiều, nhưng mà họ có nghe hay không, thì mình cũng không thể biết được là họ nghe đến đâu. Cũng có một niềm an ủi : cách đây vài ngày, tôi có thấy Luật đất đai được gia hạn thêm. Ít nhất thì cũng là giải pháp tình thế, để cho người nông dân người ta không phá đất đai. Người ta không tàn phá hoa màu, không làm cho những tài sản trên đất đai đó bị hủy hoại đi.

Cái thực trạng đấy nó tồn tại ngang nhiên, chưa có một dấu hiệu gì giảm đi cả. Mặc dù có lẽ Nhà nước cũng đang tìm mọi cách đấy, nhưng mà vấn đề là cơ chế kiểm soát quyền lực không có.

Tôi cũng không phải là người quan tâm nhiều đến chính trị, nhưng mà tôi cùng chung cái nỗi lo của bất cứ một công dân nào trong đất nước này. Đó là không hiểu rồi thì tình hình nó sẽ như thế nào ? Khi mà cái bộ máy công quyền ở địa phương thực sự nó rệu rã – thậm chí tôi đã từng viết, và báo chính thống đã in – họ chả làm gì ngoài cái việc để xem xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm. Sự thực nó là như thế !

Tức là họ chả làm gì. Các sai trái của người dân họ cứ để xảy ra, sau đó họ dùng cái sai trái đó để vụ lợi cho bản thân. Cái tính vụ lợi cá nhân nó quá lớn, nó che lấp tất cả. Trong tư duy của anh, ý nghĩ của anh, cái gì cũng phải có lợi, xem có lợi cho mình không.

Thế thì bây giờ thấy ông Đoàn Văn Vươn ông ấy giầu, có ông cán bộ Thành ủy Hải Phòng lại nói một câu như thế này: Ông ấy làm giàu cho bản thân chứ có làm gì cho đất nước đâu ? Tôi nói thật, tôi mà có quyền thì cái ông ấy phải bị cách chức ngay tức khắc !

Nói thế không phải chỉ là vô trách nhiệm. Nói như thế là cực kỳ phản khoa học và phản tiến bộ ! Người nông dân người ta làm giầu, thì làm giầu cho ai ? Cho bản thân họ thì cũng là cho đất nước chứ ! Phải có một cái tư duy rất cởi mở và nhiều nhân tính ở trong đó, thì mới có thể thấy được.

Nhiều khi tôi cứ tiếc, tôi mà là ông lãnh đạo Hải Phòng – Bí thư Thành ủy hoặc Chủ tịch – thì có lẽ không có tuần nào tôi không la cà với bà con ở Tiên Lãng, và tôi khích lệ họ để họ làm giầu. Làm giầu và làm đẹp cho cái vùng đất ấy. Tất nhiên là tôi không thể làm được Bí thư Thành ủy Hải Phòng, rất tiếc là như thế. Tiếc rằng họ chỉ nghĩ được một cách là, nó giầu như thế thì phải bắt nó chia bớt !

Xin chân thành cảm ơn nhà văn Tạ Duy Anh ở Hà Nội và giáo sư Võ Tòng Xuân ở An Giang đã vui lòng dành thì giờ để trao đổi với RFI hôm nay.

Tại Pháp, tuy là một nước công nghiệp phát triển, nhưng nông nghiệp vẫn đóng vai trò rất quan trọng. Không có đời Tổng thống nào mà không đến thăm Hội chợ Nông nghiệp hàng năm. Riêng tại Paris và vùng phụ cận, gọi chung là Ile de France, có đến phân nửa diện tích đất được dành cho nông nghiệp. Tuy vậy theo báo cáo của Hội đồng Kinh tế Xã hội và Môi trường Khu vực (Ceser) vừa công bố hôm qua, thì với tốc độ đô thị hóa hiện nay, mỗi năm vùng Ile de France mất từ 1.500 đến 1.700 hecta đất nông nghiệp. Ceser cảnh báo, với nhịp độ này, thì Paris và vùng phụ cận sẽ không còn đất nông nghiệp trong 200 năm nữa !

Theo nhiều công trình nghiên cứu, thì sản xuất nông nghiệp cho đến năm 2050, lượng thực phẩm phải tăng lên 70% mới đảm bảo được nhu cầu của 9 tỉ miệng ăn trên Trái Đất. Thật ra con số này cũng chỉ tương đối, vì dân số nhân loại vào thời điểm đó dao động từ 8 tỉ cho đến 11 tỉ người. Và như vậy, vấn đề an toàn lương thực còn là một yếu tố mang tính chất địa chính trị.

Còn tại Việt Nam, về mặt xã hội, với tỉ lệ 70% dân số sống ở nông thôn, thì vấn đề nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của người nông dân, giảm bớt bất công đối với những con người đang làm ra của cải vật chất cho xã hội, là một thử thách không nhỏ đối với chính quyền. Đặc biệt là trong hoàn cảnh chính quyền các địa phương đang nắm trong tay quá nhiều quyền hành, người lãnh đạo có tâm thì ít mà cán bộ nhũng nhiễu lại nhiều, thì thân phận của người nông dân lại càng bọt bèo hơn.

Nguồn: RFI Tiếng Việt

* Bài viết của TS Hoàng Xuân Phú: 280. Quyền biểu tình của công dân736. Một số khía cạnh hình sự của vụ án Tiên Lãng – Hải Phòng.

71 phản hồi to “811. Thân phận bọt bèo của người nông dân Việt Nam”

  1. 1nxx said

    Đọc còm của bác CON NÍT LÝ SỰ làm tôi cứ nhớ đến nhân vật chính trong truyện ngắn “Cái lò gạch cũ” của Nam Cao, do đọc lâu rồi nên tôi quên mất tên của anh ta rồi.

    Hễ có tí hơi men là anh ta “hát” ầm cả làng Vũ đại lên, sao mà còm của bác CON NÍT LÝ SỰ lại giống đến thế : “Khốn nạn thật, cái đéo gì cũng chính quyền ngu, cán bộ dốt.”

    Giống y như anh người yêu của Thị Nở, bác chụp mũ cho tất cả : “Theo tôi thấy các ông dốt cả. dốt cả đám. ”

    Tôi hỏi bác CON NÍT LÝ SỰ nước mất, nhà tan, dân tình lầm than, bần hàn khổ cực nghèo đói không phải lỗi tại lãnh đạo thì lỗi tại ai? Không lẽ bác lại đổ thừa cho dân là dân nghèo, nước yếu là tại dân?

    Theo quan điểm của bác CON NÍT LÝ SỰ thì : “…,còn đa số thì nông dân thì “chán đất”, “ngán đất”, “chán nông nghiệp tận cổ” rồi.”

    1 nhiệm vụ chính của các nhà lãnh đạo là giải quyết công ăn việc làm cho nhân dân, mà trong nông nghiệp có thể tìm thấy rất nhiều việc làm cho nông dân, nếu tất cả nông dân trên thế giới đều chán đất như bác nói thì lương thực đâu ra cho chúng ta sống? Nạn thất nghiệp sẽ tăng bao nhiêu phần trăm?

    Đồng ý nghề nông vất vả hơn những nghề khác nhưng nhà nước phải tạo mọi điều kiện thuận lợi cho người nông dân để họ tiếp tục làm việc của mình. Thí dụ : trợ cấp cho họ khi giá cả bị rớt, trợ cấp cho họ mỗi khi thiên tai, hạn hán và mất mùa, cấp thêm đất đai cho họ canh tác chứ không cướp đất của họ. Có làm được như vậy mới có hy vọng giữ chân người nông dân lại với mảnh ruộng của họ.

    Còn ở ta nhà nước đã làm được cái gì cho nhà nông ngoài mục đích duy nhất là bóc lột họ đến tận xương tủy thông qua bán đắt phân bón cho họ, dìm giá mua rẻ thành phẩm của họ, cướp trắng đất đai và muốn tiêu diệt sạch già trẻ lớn bé gia đình họ để cướp trắng cho kỳ được như vụ anh Vươn?

    Đảng và chính phủ ta cướp trắng đất của những người làm nghề nông, bắn giết nông dân để cướp cho kỳ được mảnh đất mà họ đã đổ bao mồ hôi nước mắt xây dựng nên, bần cùng hóa họ đến mức họ không thể ngóc đầu lên nổi. Cuối cùng họ phải gạt lệ tha phương để cầu thực, và bác CON NÍT LÝ SỰ bảo là lỗi tại họ “chán đất”, lý luận cùn kiểu “người yêu của Thị Nở” như vậy CON NÍT có nghe được không?

    Tại các nước dân chủ nhiệm vụ của nhà nước là lo công ăn việc làm cho nhân dân, bảo đảm an toàn và toàn vẹn lãnh thổ cho Tổ quốc, nếu lãnh đạo không làm nổi những nhiệm vụ đó của mình thì mời các ông lãnh đạo đó đi chỗ khác chơi, nhân dân sẽ bầu người khác lên lãnh đạo.

    Không lẽ lãnh đạo của ta không có những nhiệm vụ đó? Không lẽ lãnh đạo đảng và chính phủ ta chỉ lo làm giầu cho bản thân mình, dân chết đói kệ dân? Không lẽ lãnh đạo của ta vô tích sự như vậy và thậm chí còn có hại như vậy mà cứ ngồi lì ở chỗ đó vĩnh viễn?

    Hơn hẳn anh người tình của Thị Nở (vì anh ý chỉ chửi dân làng Vũ đại thôi), có lẽ tại bác CON NÍT LÝ SỰ có nhiều hơi men hơn : “Toàn chuyện nực cười, toàn các ông trí thức dởm. Ngồi lê đôi mách trên mạng là giỏi.”

    Ở đây có ai tự nhận mình là trí thức đâu mà bác CON NÍT LÝ SỰ chụp mũ cho họ là “trí thức dỏm”. Dù sao Thị Nở cũng còn 1 chút kính trọng người yêu của mình vì anh ý có lẽ cũng không đến nỗi quá chén như bác CON NÍT LÝ SỰ, có uống tí rượu rồi thì bác nên đi ngủ, không nên lên mạng làm trò cười cho thiên hạ như vậy bác CON NÍT LÝ SỰ ạ.

    Có lẽ còm xong hơi men đã nhạt mất giống như anh gì nhân vật chính của Nam Cao ấy, cho nên bác CON NÍT LÝ SỰ dở quẻ : “Tôi nói chung chung vậy thôi.”. Bác chưởi vung tí mẹt tất cả còm sĩ và bạn đọc lên rồi lại giả vờ kém mắt, nghễnh ngãng và giảm trí nhớ “tôi nói chung chung vậy thôi”.

    Tôi không hề cảm thấy bị bác CON NÍT LÝ SỰ động chạm gì hết, nhưng tôi chỉ chân thành góp ý với bác CON NÍT LÝ SỰ vậy thôi, có gì không phải mong bác CON NÍT LÝ SỰ bỏ qua cho.

    Bác CON NÍT LÝ SỰ hay bác nào trí nhớ tốt làm ơn nhắc cho tôi nhân vật chính trong truyện ngắn “Cái lò gạch cũ” của Nam Cao tên là gì? Tôi xin chân thành cảm ơn bác CON NÍT LÝ SỰ trước.

  2. DÂN OAN said

    MỜI XEM : ĐOÀN VĂN VUƠN và LOẠN KIÊU BINH

    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=145970&zoneid=1

  3. CON NÍT LÝ SỰ said

    Toàn chuyện nực cười, toàn các ông trí thức dởm. Ngồi lê đôi mách trên mạng là giỏi. Các ông không là nông dân các ông biết đách gì về nông dân? Khốn nạn thật, cái đéo gì cũng chính quyền ngu, cán bộ dốt. Theo tôi thấy các ông dốt cả. dốt cả đám.

    Các ông kêu nông dân mất đất hay sao? Xin thưa rằng đó chỉ là số ít thôi, còn đa số thì nông dân thì “chán đất”, “ngán đất”, “chán nông nghiệp tận cổ” rồi. Còn sao mà chán, mà ngán thì các ông có dốt cũng biết được đôi chút chứ. Vì chán, vì ngán thế nên họ không muốn làm nông nghiệp họ tìm đến với những công việc nhẹ nhàng hơn, kinh tế cao hơn.
    Ngày nay thì rất nhiều công việc có thể làm và có thu nhập cao hơn nhiều so với nông nghiệp nên sự chuyển hướng đó là chính xác, là đúng đắn lắm.
    Các vị ngồi đây đa phần là ngồi bàn giấy, một phần nữa là bám theo bọn “ngoại quốc” thì biết gì về sản xuất nông nghiệp, có vị nào xắn ống quần, vác cái cuốc ra ngoài đồng, ngoài ruộng mà cuốc đất với nông dân chưa? Các vị có biết làm nông nghiệp thì cực đến mức độ nào không? Các vị có biết để có được hạt lúa, củ lạc thì một nông dân phải bỏ ra bao nhiêu sức? bao nhiêu ngày công không? Và các vị có biết sau đó họ thu hoạch được bao nhiêu tiền không? Và với lượng sức đó, thời gian đó họ chuyển sang làm nghành nghề khác thì sẽ như thế nào không?
    Hay các vị cứ muốn dân mình làm nông dân sốt đời để cho các vị có tý chữ lên mặt với “cái bọn bèo bọt” kia. Thật nực cười, không đổi mới, không đẩy mạnh mở rộng CN & DV thì các vị kêu kìm hãm nền kinh tế, lạc hậu. Bây giờ đổi mới tìm hướng đi mới thì các vị lại kêu làm khổ dân. Chỉ được cái ai moi ra là xa xỉa xông vào châm với chỉa. Các ông có bao giờ đặt mình vào vị trí của người khác đâu. Toàn một chiều, phiến diện.
    Chỉ có không có tiền là khổ thôi. Công nhân cũng khổ, nông dân cũng khổ, chỉ có bọn ngồi lê đôi mách bàn giấy là không khổ thôi. Cái bọn này ngày 8 tiếng đến cơ quan lại ngồi, lại la lê, chém gió hết giờ lại cắp đít về, đến tháng lĩnh lương. Làm đã đéo được gì mà còn lắm mồm. Cậy ta được tý chữ là lên mặt. Về quê gặp họ hàng anh em lối xóm thì lên mặt giảng đạo. Không muốn ai khá hơn mình hết trơn. Mà nói cho cũng ai khá hơn thì lên mặt sao được.

    Tôi nói chung chung vậy thôi. không xâu xé, đụng chạm ai. Nếu ai đọc được mà cảm thấy mình bị động chạm thì bỏ quá cho.

    • nguyengiang said

      bạn lý sự kiểu con nit đúng là lý sự kiểu con nít thật,theo tôi cũng chỉ tại mấy chữ (định hướng XHCN) đang ngự trị trong nền kinh tế thị trường mà ra đó

    • nguyentienson said

      nói rất đúng

  4. Haohao said

    BẮT BÍ
    “Thương lái, những người có tiền, những người làm các khâu dịch vụ buôn bán nông sản, thường lợi dụng tất cả những điểm yếu của nông dân để bắt bí họ.”

    Có thật là thương lái Tàu lợi dụng nông dân Việt Nam dại để xúi ăn cứt gà đủ mọi lần không: nuôi đĩa, khoai lang, sắn, xuất và dạy cho dân Việt Nam xài các loại thuốc kích thích rau mọc nhanh, heo nở nạc …

    Có thật bọn CON BUÔN ác ôn hãm hại nông dân, bắt bí nông dân? Ở các nước khác có bọn con buôn, bọn có tiền, bọn dịch vụ chuyên BẮT BÍ nông dân không?

    Nên chăng tái lập cửa hàng mậu dịch hợp tác xã và thu mua nông sản giúp dân khỏi bị bắt bí?

  5. Lời Nguyền Trong Đền Rắn said

    Giông tố đã chính thức bắt đầu !

  6. All Will Begin ! (Virginia/USA) said

    “ Chính TA , sẽ chuyển tất cả Tài Sản và Quyền Lực của Những Kẻ Gian Ác , sang Tay của Những Người Giàu Lòng Thương Xót “
    *** THÁNH KINH ***

    • Thanh Niên Công Giáo VN 2012 said

      Amen! Xin Ngài thương xót Dân Tộc này Chúa ơi.
      Quân Dân chúng con đã quá đau xót và khốn nạn, đến mức cùng tột rồi Chúa ơi…

  7. 1nxx said

    Tôi là người không quan tâm nhiều đến chính trị cho lắm vì nó nhức đầu lắm, nhưng tôi thấy 2 giai cấp nòng cốt làm trâu bò kéo xe cho đảng ta là giai cấp công nhân và giai cấp nông dân giả danh lại là 2 giai cấp bị bóc lột nhiều nhất.

    Khổ nhất vẫn là giai cấp nông dân giả danh, họ không có ruộng đất canh tác và được tạm sử dụng đất thì làm sao gọi họ là giai cấp nông dân được? Vì nông dân phải là chủ ruộng đất canh tác của họ thì mới gọi là nông dân. Họ không có mảnh đất cắm dùi, tất cả đất đai là của cường hào ác bá thời A còng thông qua luật đất đai, vậy mà cứ đổ cho họ là nông dân là không đúng và vô lý.

    Sản phẩm của những nông dân giả danh này bị các tổ chức thu mua xuất nhập khẩu thông đồng với nhau dìm giá, họ mạt vì các ông chủ tư bản đỏ này. Tại đồng bằng sông Cửu long (vựa lúa của cả nước) theo báo chí lề phải thu nhập trung bình đầu người có 200-250 ngàn/tháng. Trong khi đó họ nuôi sống cả nước bằng lúa gạo do họ làm ra, vậy thì công lý và công bằng ở đâu?

    Ai chăm chỉ, chí thú, chân chất, thật thà như hạt bột làm ăn thì khi bao công sức bỏ ra đến ngày thu họach lại bị chính quyền kéo công an và bộ đội đến thu họach hộ, và chính quyền ta khuyến khích công lao đắp đê chắn biển lấy đất canh tác của nông dân giả danh bằng cách bắn như xối đạn vào nhà họ, ủi đổ nhà họ và nhốt tù tất cả 1 cách kỹ lưỡng như trường hợp anh em anh Vươn. Như vậy bố ai mà dám làm nữa?

    Về sự tiến hóa giật lùi của nông dân giả danh ra thành phố thì đó là qui luật tất yếu của chủ nghĩa duy vật biện chứng, hủy diệt nhân cách của dân tộc là sở trường của đỉnh cao trí tuệ, chả riêng gì nông dân giả danh bị mà tất cả cùng bị, tôi cũng bị.

    Hiếm có trí thức nào có lương tri và có tấm lòng nhân hậu như giáo sư tiến sĩ Hoàng Xuân Phú :
    “Những mảnh đời lam lũ
    Từng gánh gánh nặng chiến tranh
    Nay gánh gánh nặng hòa bình
    Sống thời nào cũng thiệt
    Thiếu cả lời kêu than…”.

    Tôi vô cùng cảm kích trước tấm lòng vị tha của giáo sư tiến sĩ Hoàng Xuân Phú.

  8. Nông dân Văn Giang - Hưng Yên. said

    Một đảng viên, nông dân sắp bị mất ruộng nói với cơ quan thanh tra : Một nhóm người có con dấu kết hợp với một nhóm người có tiền để cướp đất của dân.

  9. nho anhbasam diem tin : THƯ NGỎ (http://vongoctho2.blogspot.com/2012/03/thu-ngo.html)
    Cam on

  10. Wendy Dang said

    Không hiểu các bác đang bàn vấn đề gì mà nghe nhiều chữ quá :>, Chúc các Bác Mạnh khỏe

  11. cubikido said

    Cái cốt lõi nhất là cán bộ Đảng. chính quyền từ ấp, khối phố, lên tới xã, pường, huyện tỉnh…đều là bọn lưu manh, côn đò , chẳng làm cái gì cho dân hết chỉ nhăm nhăm cướp cạn của dân. Sửa luật đất đai ư ? Chỉnh đốn Đảng ử ?..trò hề hết…cái chính hiện nay là xóa bỏ đặc quyền “đừng ngoaif vòng pháp luật của Đảng CSVN”. Pháp luật phải như cái máy, bất cứ ai thò tay vào đều bị chặt cụt. Chừng nào Đảng còn ngồi xổm lên pháp luật, chừng đó đất nước này cò khốn khó. Ai cho Đảng cái uyền chỉ kỷ luật “cảnh cáo” đối với những tên tội pạm rõ ràng như Thú trưởng Bộ y tế….Ai cho Bộ chính trị cái quyền miễn tội cho bọn sâu mọt ở VINASSHIN ? Toàn bộ thảm kịch của dân tộc này là ở chỗ “thần công lý” bị Đảng bắt làm con tin…Phải đưa Đảng CS vào trong vòng pháp luật…nếu không bao nhiêu tài nguyên đất nước bị tụi nó cướp hết, nếu không Tổ quốc bị dâng cho Trung Quốc là cái chắc…

  12. Đoàn Văn Vươn said

    Nhờ bác Ba lên tiếng giúp

    Tại phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc
    Một công dân bị giữ “sổ đỏ” bất hợp pháp

    (PL&XH) – Trong thời gian chờ ý kiến của cấp trên trả lời, UBND phường không làm thủ tục chuyển nhượng số diện tích đang cấp chồng chéo; UBND phường giao cho cán bộ địa chính phường giữ Giấy CNQSDĐ của ông Hải để giải quyết khi có ý kiến của cấp trên…

    Theo ông Đàm Tô Hải và vợ là bà Dương Thị Thanh Tú ở tổ 1, phường Đồng Xuân, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc phản ánh việc cán bộ địa chính UBND Phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên đã giữ 1 Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (CNQSDĐ) của vợ chồng ông Hải nhưng không trả, làm thiệt hại đến quyền lợi hợp pháp của vợ chồng ông Hải…

    Từ việc cấp đất “chồng lấn”

    Hồ sơ vụ việc thể hiện, ông Đàm Tô Hải và bà Dương Thị Thanh Tú là chủ sử dụng hợp pháp 719,8m2 đất tại thửa đất số 91, tờ bản đồ số 15 tại tổ 2, phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Ngày 30-11-2010, UBND thị xã Phúc Yên đã cấp cho vợ chồng ông Hải, bà Tú Giấy CNQSDĐ (sổ đỏ), quyền sở hữu nhà và tài sản khác gắn liền với đất số: BC 253898. Nguồn gốc thửa đất trên là do vợ chồng ông Hải, bà Tú nhận chuyển nhượng của ông Trần Diệu và bà Nguyễn Thị Dung.

    Vào thời điểm trước khi cấp sổ đỏ cho ông Hải, bà Tú, ngày 9-12-2009, UBND tỉnh Vĩnh Phúc đã cấp Giấy CNQSDĐ số: AM 678553 Cty CP Pin Xuân Hòa sử dụng thuê để sản xuất kinh doanh tại thửa đất số 81, tờ bản đồ số 15 phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc, trong đó UBND tỉnh Vĩnh Phúc đã cấp chồng lấn lên diện tích đất tại thửa 91 nêu trên của vợ chồng ông Hải.

    Khi nhận được thông tin về việc cấp Giấy CNQSDĐ bị chồng lấn, các cấp quản lý: UBND phường Xuân Hòa; Phòng Tài nguyên Môi trường thị xã Phúc Yên; Sở Tài nguyên và môi trường tỉnh Vĩnh Phúc đã tiến hành xác minh, lập biên bản xác định diện tích đất đã cấp cho Cty CP Pin Xuân Hòa (thửa 81, tờ bản đồ 15) đã chồng lấn lên diện tích đất đã cấp cho vợ chồng ông Đàm Tô Hải (thửa 91, tờ bản đồ số 15), cụ thể diện tích chồng lấn là 416,0m2.

    Căn cứ vào nội dung xác minh và đề nghị của các cơ quan chuyên môn, ngày 7-9-2011, UBND Tỉnh Vĩnh Phúc đã có quyết định số: 2351/QĐ-UBND điều chỉnh lại và công nhận QSD đất cho Cty CP Pin Xuân Hòa, đồng nghĩa với việc công nhận 719,8m2 đất tại thửa đất số 91, tờ bản đồ số 15 tại tổ 2, phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên, Giấy CNQSDĐ, QSH nhà và tài sản khác gắn liền với đất số: BC 253898 thuộc quyền sử dụng hợp pháp của vợ chồng ông Đàm Tô Hải.

    Trong quá trình giải quyết vụ việc nêu trên, ngày 7-12-2010, ông Nguyễn Anh Dũng, cán bộ địa chính phường Xuân Hòa, đã biên nhận giữ 1 quyết định cấp Giấy CNQSDĐ của ông Đàm Tô Hải đối với thửa đất số: 91, tờ bản đồ số 15, diện tích 719,8m2 tổ 2 phường Xuân Hòa, nội dung: để giải quyết sự nhầm lẫn, tranh chấp với Cty CP Pin Xuân Hòa.

    Trong một thời gian dài, ông Dũng cầm giữ Giấy CNQSDĐ của ông Hải để thực hiện việc xác minh chồng lấn, đến khi UBND tỉnh Vĩnh Phúc đã có quyết định giải quyết rõ ràng, ông Dũng vẫn không trả Giấy CNQSDĐ cho ông Đàm Tô Hải.

    Ông Ngô Minh Long, Phó Chủ tịch UBND phường Xuân Hòa sẽ làm rõ trách nhiệm của ông Nguyễn Anh Dũng, cán bộ địa chính của phường.
    Ảnh: Phong Anh

    Uẩn khúc không trả “sổ đỏ”?

    Bà Tú và ông Hải đã có đơn yêu cầu UBND phường Xuân Hòa giải quyết sự việc. Tại thông báo kết quả giải quyết đơn đề nghị số: 41/TB-UBND ngày 15-11-2011, UBND phường Xuân Hòa kết luận: Sau khi làm việc với nhà máy pin về cấp đất chồng chéo, UBND phường chỉ đồng ý cho gia đình chuyển nhượng diện tích không có tranh chấp diện tích 314,4m2;

    Trong thời gian chờ ý kiến của cấp trên trả lời, UBND phường không làm thủ tục chuyển nhượng số diện tích đang cấp chồng chéo; UBND phường giao cho cán bộ địa chính phường giữ Giấy CNQSDĐ của ông Hải để giải quyết khi có ý kiến của cấp trên…

    Như vậy, việc UBND Phường Xuân Hòa giao cho ông Dũng, cán bộ địa chính phường giữ Giấy CNQSDĐ của ông Đàm Tô Hải cho đến thời điểm ra thông báo giải quyết (kể cả cho đến thời điểm hiện nay) mà vẫn chưa có thông tin về việc giải quyết chồng lấn 416m2 đất của thửa 81 (diện tích Công ty CP Pin Xuân Hòa) lên thửa 91 (ông Đàm Tô Hải) của các cơ quan có thẩm quyền là hoàn toàn vô lý và có nhiều uẩn khúc.

    Làm việc với PV báo PL&XH, ông Ngô Minh Long- Phó Chủ tịch UBND phường Xuân Hòa cho biết, ông được ông Dũng báo cáo về việc chưa trả Giấy CNQSDĐ cho ông Hải là do ông Nguyễn Anh Dũng đã đưa “sổ đỏ” cho ông Hải để ông Hải trả cho ông Đải nào đó (vì giữa ông Hải đã giao kết chuyển nhượng diện tích đất tại thửa 91 cho ông Đải).

    Ông Ngô Minh Long cũng khẳng định, UBND phường Xuân Hòa sẽ tổ chức cuộc họp trong đó có cả ông Dũng, ông Hải để giải quyết dứt điểm vụ việc. Nếu ông Dũng không chứng minh được việc đã trả cho ông Hải “sổ đỏ” thì ông Dũng phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

    Ông Đàm Tô Hải khẳng định chưa nhận Giấy CNQSDĐ nêu trên và chưa đưa cho bất cứ ai. “Sổ đỏ” của vợ chồng ông hiện được UBND phường Xuân Hòa giao cho ông Nguyễn Anh Dũng, cán bộ địa chính cầm giữ.

    Luật sư Hoàng Văn Hướng, Trưởng VP luật sư Hoàng Hưng, Đoàn luật sư Hà Nội nêu quan điểm: Việc có hay không giao dịch chuyển nhượng đất của ông Hải với các cá nhân khác là các quan hệ dân sự độc lập không liên quan đến sự thật là UBND phường Xuân Hòa đang giữ bất hợp pháp “sổ đỏ” của ông Hải.

    Trường hợp UBND phường Xuân Hòa làm mất hoặc thất lạc “sổ đỏ” của ông Hải thì phải có trách nhiệm làm các thủ tục cấp lại cho ông Hải và đền bù các thiệt hại do việc thiếu trách nhiệm làm mất giấy tờ có giá trị.

    Phong Anh

  13. lao nhao said

    Đau bụng quá,
    Bây giờ mất cái thú ị đồng rồi..

  14. D.Nhật Lệ said

    Không ai có thể phủ nhận một sự thực là nông dân VN.ta khổ từ đời này qua đời khác.
    Và một sự thực nữa là chính nông dân là lực lượng nòng cốt giúp cộng sản hóa cả nước ở Tàu
    cũng như ở ta.Ta học Tàu về chiến lược nông thôn bao vây thành thị,dù không áp dụng chặt chẽ
    như Tàu.Sở dĩ có nhà nước hiện nay là nhờ tập thể nông dân,họ liều mình để xây dựng chế độ…
    nào là cơm no áo ấm,có ruộng đất để sản xuất; nào là …người không còn bóc lột người; nào là
    bao lợi quyền về tay giai cấp vô sản chúng ta v.v. và v.v.Trí thức miền Nam còn bị lừa gạt,huống
    chi nông dân ta vốn thật thà,chất phác !
    Nhân bàn chuyện đói khổ này,tự nhiên tôi lại nhớ đến lòng tốt của 1 người anh họ sau 1975,vào
    tìm họ hàng ở Đà Nẵng có ghé nhà thăm thì ba tôi được anh khuyên là bất cứ giá nào cũng phải
    bám lấy thành phố,đừng nghe lời xúi dại mà đi kinh tế mới ! Khổ lắm ! Khổ lắm !
    (Cả 2 anh em họ thì anh vốn là cán bộ điện lực và em là hiệu trưởng 1 trường TH.ở Quảng Bình).

  15. Định Lân said

    Không ring gì ở nông thôn, ở phố cổ Thủ Đô Hà Nội, chính quyền và Đảng uỷ Phường, Quận, thành phố cũng tìm cách móc nối với bọn buôn bất động sản cho phép chúng xây nhà tùm lum, chồng chéo lên nhau…làm chật hẹp, phá vỡ không gian sống ở phố xá, nhà cửa tối om, chật trội. Dân khổ sở, chỉ béo Đảng uỷ và Ủy ban phường, công an khu phố…
    Dân không biết kêu vào đâu vì sợ Công an, đảng ủy phường trù úm.

  16. Việt Gian said

    Đâu có gì khó khăn cho việc quản lý đất đai đâu. Thì cứ sửa đổi lại hiến pháp và luật đất đai là công nhận quyền tư hữu đất nông nghiệp là ổn định tình hình sử dụng đất nông nghiệp.

    • cslykhai said

      bác việt gian nói thế là thực lòng mong cho chế độ xhcn vn đời đời ổn định ,đảng cộng sản sẽ đươc nông dân ủng hộ nhiệt liệt vì thực hiện đúng khẩu hiệu người cày có ruộng,như thế thì lại đươc gọi là phản biện trung thành đấy

      • Hâm Hâm said

        Đất Đai chỉ lả Một trong rất nhiều Vấn Nạn XH quan trọng, mà Đảng đang phải đối diện. Còn vấn đề Mô Hình Thể Chế Chính Trị của Đất Nước là Quyền quyết định của Toàn Dân. Vì Đất Nước này là của 90 triệu Đồng Bào VN, chứ không phải là của riêng một cá nhân hay nhóm nhánh nào cả.

        • Định Lân said

          Theo Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam do đảng nặn ra thì nước VN là của Đảng cộng sản Việt Nam vì chỉ có nó chứ không phải ai khác nắm quyền lãnh đạo.

          • Chẻ Củi Mướn said

            Thật đúng là một cái đảng khốn kiếp!!!

  17. T. T. said

    Hiện tại tôi không được sống ở nông thôn. Nhưng lại có nhiều dịp trò chuyện với những người dân nông thôn ra thành phố làm nghề giúp việc, và với những người sống ở ngay các làng ven HN nên cũng thông tỏ được ít nhiều. Mọi người cứ hình dung giống y như những gì được miêu tả trong các truyện, tiểu thuyết thời thực dân Pháp nhưng còn cao trên một bậc. Người nông dân bao giờ cũng là những người cùng khổ trong xã hội, mặc dù họ có công nuôi cả xã hội. Đấy là mới nói đến chính quyền, nói đến đời sống thì còn kinh hoàng hơn, hết đường sống rồi. Chăn nuôi không nổi (giống thoái hóa, nuôi toàn bị dịch bệnh), trồng trọt cũng không nổi, phải kéo nhau ra hết thành phố. Rồi lại còn nạn mất đất, toàn bờ xôi ruộng mật. Công nghiệp hóa kiểu cưỡng chiếm mất hết đất thế này thì toàn dân sẽ chết chứ không riêng nông dân. Vừa có chuyện tưởng là khôi hài nhưng đầy nghiêm túc, mang tính dự báo. Ở Đà Nẵng đang có phong trào nuôi chim cảnh rầm rộ, nên lượng “cầu” về châu chấu cho chim ăn cũng tăng vọt. Khổ nỗi, Đà Nẵng hiện rất thiếu đất nên châu chấu kiếm không đủ, phải nhập về từ tỉnh khác. Giá đắt hơn cả giá mua tôm hùm!

  18. Ho Chan That said

    Ở VN thì cái gì mà chẳng “mập mờ”… kể cả những thứ “rõ như ban ngày” thì vẫn có nhiều kẻ cố làm cho nó “mập mờ” (!!!)….
    …. để làm gì em biết không???
    … để “kiếm miếng ăn”, để “kiếm miếng ăn”…

    Bố khỉ! Lại thêm 4000 năm “tủi nhục” nữa!!!!

    Những “bộ óc lớn” chạy đâu hết cả rồi mà để mấy thằng con cháu họ Trư nó làm…. loạn thế này!?!?!

  19. Moi xem :TRAO ĐỔI VỚI ÔNG NGUYỄN VĂN LƯU VỀ CHUYỆN “ĐẠO VĂN” VÀ “TÁC QUYỀN” TRÊN BÁO TIỀN PHONG
    (http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2012/03/15/trao-d%e1%bb%95i-v%e1%bb%9bi-ong-nguy%e1%bb%85n-van-l%c6%b0u-v%e1%bb%81-chuy%e1%bb%87n-d%e1%ba%a1o-van-va-tac-quy%e1%bb%81n-tren-bao-ti%e1%bb%81n-phong/)

    • LN said

      Tôi cũng là dân Bình Định, nhưng thấy mất Bác xuất hiện quá nhiều về việc này.
      1. Các Bác xuất hiện comment hình như không đúng chổ. Ở đâu cũng nhảy dựng lên được.
      2. Việc đạo văn hay đạo tác quyền gì đó, Các Bác có thể công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng “Báo lề phải” đó.
      3. Không nên gào thét “Lưu Manh” gì đây.
      Việc đạo văn xảy ra thường xuyên và cả trên thế giới nữa.
      Người ta xử sự theo kiểu khác.
      Không ai nhảy dựng chửi bới ầm lên.

      Kính Các Bác.

  20. lkk said

    Với đà này, chắc chắn sẽ có cuộc tổng khởi nghĩa của nông dân. Cho dù giới chóp bu có nhận ra sự an nguy của chế độ, sự suy tàn của thể chế, sự sụp đổ của gia cấp thống trị, thì dưới sự lũng đoạn của lũ tiểu yêu (có sự tiếp tay, ngó lơ, khuyến khích thì lũ tiểu yêu mới theo, mới cung phụng) sẽ đến mức không thể kiểm soát nổi. Và lúc đó quá sức chịu đựng của người nông dân (đã đến ngưỡng báo động 3 đèn đỏ qua vụ Đoàn Văn Vươn), sẽ “chẳng kẻ … nào ngăn nổi bước … nông dân đi”.lkk

    • Bá Khanh (Germany) said

      Nếu họ không quyết tâm giải quyết dứt điểm,tất cả những vấn nạn xh quan trọng hiện tại của đất nước ngay tại thời điểm này,thì chắc chắn sắp tới họ sẽ phải đối diện với những biến cố khôn lường,bùng phát từ sự căm phẫn tột độ của toàn dân vn.
      Vũ lực không ngăn nổi bước tiến của biến động này,một khi nó đã bùng phát.Tại sao?Dân chúng sẽ họ biết cách đối phó, họ sẽ chấp nhận thương vong ở mức tối đa nhất…
      Và quốc tế sẽ bắt đầu tiến hành can thiệp,mọi vấn đề chắc chắn sẽ không còn đường lùi nữa.
      Tuy nhiên,chúng ta vẫn luôn hy vọng chính quyền vn sẽ thức thời và mềm mại hơn nhiều,so với chính phủ của những quốc gia xhcn khác trên tg…

      • 1nxx said

        Bá Khanh (Germany) đã nói :
        “…,chúng ta vẫn luôn hy vọng chính quyền vn sẽ thức thời và mềm mại hơn nhiều,so với chính phủ của những quốc gia xhcn khác trên tg… ”

        -2 tấm gương tày đình Saddam Hussein trốn dưới hầm bí mật và Muammar Muhammad Abdassalam Abu Minyar al-Gaddafi trốn trong tunel cho chúng ta thấy rõ các nhà độc tài thà chết chứ không bao giờ thức thời và mềm mại cả.

        -Giới lãnh đạo Miến điện hiểu rõ rằng TQ ủng hộ tất cả các lực lượng đối lập chống chính phủ cho nên muốn tồn tại họ phải từ bỏ khuynh hướng độc tài và ngả sang thế giới dân chủ để tự bảo vệ mình và nhờ thế giới dân chủ giúp đỡ.

        -Hy vọng 1 ngày nào đó các đỉnh cao trí tuệ sẽ thức thời là không tưởng.

  21. HOA CẢI said

    Ở nước CHXHCN Việt Nam hiện nay chuyện như thế này là bình thường, Không phải chỉ Nông dân mới bị cướp đất. Ngay ở TP. HCM, tại dự án 26 NGUYỄN THƯỢNG HIỀN phường 1 quận Gò Vấp, Cty TNHH một thành viên đầu tư địa ốc GIA ĐỊNH ngang nhiên “chưa bồi thường đã thu hồi đất” mà khách hàng mua đất cũng bất lực vì bọn kinh doanh BĐS luôn được chính quyền hậu thuẫn.

  22. Thang Choi said

    Hình như quan chức Việt Nam chưa học hết lớp vỡ lòng đã ra làm quan. Điều này được thể hiện rất rõ ở chỗ : Ở thời đại @ ngày nay, đến dứa trẻ lớp 1 cũng sử dụng rất thành thạo máy vi tính, internet, nhưng mấy quan nhà mình thì chắc không bao giờ đọc được cái gì trên mạng cả. Không hiểu hàng ngày thì họ làm gì, hay là như nhà văn Tạ Duy An nói : Họ chỉ lo đi dòm ngó xem dân có hở ra làm tìm cách chôm chỉa. Thật không còn hiểu cái thể chế này là gì nữa.

    • Chọi Con said

      Ậy! Sao lại nói vậy nhỉ? Các bác ấy mang về nhà mình cất dùm Dân đấy. Sợ rằng, vì nhà Dân rách rưới, dột nát quá, có kẻ trộm vào lấy đi thì khốn, tội nghiệp cho Dân lắm. Của cải, tài sản nào mà đã vào nằm trong nhà của các bác, thì bố thằng ăn trộm nào mà mò vô được?

  23. RFI, mà trực tiếp là tác giả Thụy My, luôn có cái nhìn méo mó, thậm chí rát lệch lạc về tình hình VN nói chung. Vì mục đích gì thì tự họ hiểu. Ví như, tác giả nhận định: “Nông dân mà ra phố, khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống mất đi… Bộ máy công quyền ở địa phương thực sự rệu rã, thậm chí họ chả làm gì ngoài cái việc xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm”… quả là một kiểu suy diễn, vơ đũa cả nắm. Ruộng đất ở nông thôn bây giờ ít hơn trước (vì đã dành một số cho phát triển công nghiệp), đồng thời người ta áp dụng máy móc, kỹ thuật nên thời gian đàn cho sản xuất cũng không nhiều, nên thời gian nhà rỗi nhiều hơn. Người ta ra thành phố đẻ kiếm việc làm, tăng thu nhập, ly nông mà không ly hương là một xu hướng tốt chứ không có gì đáng phê phán cả. Ở thành phố cũng có mặt tốt, mặt xấu, ở nông thôn cũng vậy. Tại sao chỉ thấy mặt xấu mà không thấy mặt tốt. Cũng như vậy, nếu chính quyền mà quá thối nát, rệu rã như vậy, không làm được gì cho dân thì nó đã sụp đổ từ lâu rồi, chẳng cần mấy anh phải kích động. Dù nói gì thì nói, một sự thật không thẻ chối cãi là đời sống của người dân nói chung, người nông dân nói riêng vẫn được cải thiện, cuộc sống vẫn phát triển đi lên. Nông nghiệp vẫn là ngành chiến lược, chủ lực, cứu cánh của nền kinh tế VN, nhất là thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn thế giới vừa qua. Đảng và Chính phủ đã có nhiều NQ, chủ trương chính sách để phát triển nông nghiệp, nông thôn, nông dân, nhất là phong trào xây dựng nông thôn mới hiện nay. Tất nhiên là đời sống của nông dân vẫn còn nhiều khổ cực , còn có sự phân hóa giầu nghèo, bất bình đẳng trong phát triển giữa nông thôn và thành thị vv… nhưng những thành quả về xóa đói, giảm nghèo ở VN đã được cả thế giới thừa nhận. Tất nhiên cả nước còn phải phấn đấu nhiều hơn nữa để cuộc sống của mọi người dân, trong đó có nông dân không ngừng được nâng cao.

    • qx said

      Anh bạn Người Hà Nội nói:
      Ruộng đất ở nông thôn bây giờ ít hơn trước (vì đã dành một số cho phát triển công nghiệp), đồng thời người ta áp dụng máy móc, kỹ thuật nên thời gian đàn cho sản xuất cũng không nhiều, nên thời gian nhà rỗi nhiều hơn. Người ta ra thành phố đẻ kiếm việc làm, tăng thu nhập, ly nông mà không ly hương là một xu hướng tốt chứ không có gì đáng phê phán cả.
      Rồi anh bạn lại nói:
      Nông nghiệp vẫn là ngành chiến lược, chủ lực, cứu cánh của nền kinh tế VN, nhất là thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn thế giới vừa qua. Đảng và Chính phủ đã có nhiều NQ, chủ trương chính sách để phát triển nông nghiệp, nông thôn, nông dân, nhất là phong trào xây dựng nông thôn mới hiện nay.
      Thực tế cảnh nhà nông:
      Cảnh nhà nông chổng mông cấy lúa cho thấy cảnh làm nông không có bóng dáng gì của hiện đại hóa cả. Một hai tháng trước còn xuất hiện loạt ảnh không có trâu, con người phải kéo cày ở Việt Nam.

      Câu trước câu sau tiền hậu bất nhất thế kia rõ là đang “mâu thuẫn nội tại”, đang tự mang vác “sự xung đột và va chạm giữa các mặt đối lập”. Nói ngắn là đang mơ hồ không biết mặt nào là sự thật.

      qx

      • NôLệDaVàng said

        Nguời HN: “Cũng như vậy, nếu chính quyền mà quá thối nát, rệu rã như vậy, không làm được gì cho dân thì nó đã sụp đổ từ lâu rồi, chẳng cần mấy anh phải kích động”.
        Ai đã từng sống dưới nhiều thể chế chính trị, đi nhiều nơi trên thế giới, đều có nhận định:
        Chính quyền Hà nội hiện nay thối nát hơn các chế độ cộng sản Đông Âu cũ, thối nát hơn các chế độ độc tài Ả rập ở Lybia, Aicập, Tunisie,…đã bị nhân dân tống khứ.
        Chưa sụp đổ vì nó toàn trị hơn, ngu dân có hệ thống hơn, độc ác hơn…
        Nhưng rồi cũng sẽ sụp đổ như các chế độ độc tài khác. Sụp sớm cho dân nhờ.

        • lông dân đói bắc giang said

          đúng,xụp xớm cho dân nhờ..bác lô lệ da vàng muôn lăm.chúng cháu dất đói khỗ và khốn cùng,chúng cháu căm hận bọn nó nắm.chúng cháu sẻ vùng nên..

        • nguyentienson said

          liệu thay đổi chế độ khác thi có sướng hơn không.noledavang đừng ảo tưởng.tôi cũng là người dân bình thường thôi,nhưng tôi thấy cs của tôi và người dân nơi tôi sống đã khá lên rất nhiều.còn quan chức chính quyền chỗ tôi nếu mắc sai phạm đều đi tù cả

          • 1nxx said

            Sao người chịu trách nhiệm chính vụ Vinashin mãi chưa thấy đi tù?

          • nguyentienson said

            những vụ tham nhũng đấy tôi cũng rất bất bình,trước sau gi những kẻ ấy cũng phải trả giá.nhưng bây giờ chúng ta nên nhìn vào những thành quả đã đạt được của đất nuoc để tiêp tục xây dựng đất nước giàu đẹp hơn,nếu chúng ta cứ mãi mất đoàn kết thí chỉ có lợi cho các thế lực chống phá mà thôi

          • 1nxx said

            Bán hết rồi, đừng lừa nữa.

      • 1nxx said

        Tôi tưởng bác Qx nói đùa, ai ngờ đúng là ảnh người kéo cày thay trâu thật. Mà sao tôi chưa được nghe nói và chưa bao giờ nhìn thấy ảnh dân ta bây giờ phải kéo cày thay trâu bao giờ? Bác làm ơn cho xin cái links được không? Cảm ơn bác Qx trước.

    • Thang Choi said

      Thưa ngài đảng viên Người Hà Lội (hoặc tư bản đỏ), tôi dám chắc là trong nhà ngài không có ai là nông dân cả. Nếu nhà ngài có nông dân bị mất đất sản xuất thì cái giọng của ngài sẽ khác đi nhiều lắm đấy. Bão vẫn chưa tới vì khi nó tới thì2 sẽ là bão lớn đấy, thưa ngài.

    • Tôi có anh bạn vốn ở nông thôn nhưng cả hai vợ chồng khoonng làm ruộng mà lại đi kinh doanh buôn bán. Tại quê anh ta nhiều nông dân bị mất ruộng, anh ta rất bàng quang và nói rằng: “dân nông thôn ngu si không biết gì cả, đất là đất quốc gia công thổ, nhà nước cần dùng vào việc gì là quyền của nhà nước, phải có công nghiệp với ống khói nhà máy phun ra thì đất nước mới giàu mạnh, dân mới khá lên được, phải chấp nhận hy sinh quyền lợi một nhóm nhỏ để được lợi ích quốc gia”. Tôi hỏi lại anh ta: Anh nghe người ta nói thế nào đã vội tin ngay như thế à, anh không biết rằng dân mất ruộng, bị ảnh hưởng đến quyền lợi, mất kế sống, nghề nghiệp không có thì người ta có quyền đi khiếu kiện, chưa biết đúng hay sai nhưng tại sao các cấp cứ đùn đẩy vô trách nhiệm, né tránh , tìm mọi cách giải tán dân tập trung đi khiếu kiện là thế nào? Nếu việc làm chính nghĩa thì những nhà chức trách việc gì phải thế. Anh bị đụng chạm quyền lợi xem anh có dám hy sinh lợi ích nhà anh để “quốc gia giàu mạnh” không hay chỉ “hy sinh trên đầu môi chót lưỡi”? Anh ta cãi cùn với tôi khiến tôi chẳng thèm nói nữa. Một thời gian sau, chính bố mẹ anh ta bị mất đất, thế là anh ta nổi sung lên chửi bới lung tung; lần này tôi chỉ nhẹ nhàng nói: TAY AI ĐỨT THÌ NGƯỜI ẤY XÓT, THẤY NGƯỜI TA ĐỨT TAY NGƯỜI TA KÊU THÌ MÌNH DỬNG DƯNG, NAY MÌNH ĐỨT TAY THÌ THẤY THẾ NÀO?

      • LeNhan said

        Tuyet voi…Voi bon chay nha hang xom binh chan nhu vai ay thi phai dot nha chung no cho chung no hieu the nao la dau kho

    • F 361 said

      Còm này giống giáo trình Kinh tế Nông nghiệp ở trường ĐH Kinh tế (Hà Nội hay TP. HCM ko quan trọng) quá!

      F 361

    • Nông Dân HP said

      Lương tri và Trách nhiệm đối với Đất Nước = 0 !

    • 987654321…0 said

      Cố gắng chống đỡ cho một ngôi nhà khổng lồ đang sụp đổ = Vô ích .
      Các bạn không bao giờ còn đủ sức để làm nổi điều này nữa đâu !

    • Phan Văn Tùng said

      Còm của bác Người HN dài quá dẫn tới câu sau đá vào câu trước, tôi nhặt ra được 2 câu của bác để bác (và mọi người) nhìn thấy sự thật:

      1) …”Người ta ra thành phố đẻ kiếm việc làm, tăng thu nhập, ly nông mà không ly hương là một xu hướng tốt chứ không có gì đáng phê phán cả”….

      2) …”Dù nói gì thì nói, một sự thật không thẻ chối cãi là đời sống của người dân nói chung, người nông dân nói riêng vẫn được cải thiện, cuộc sống vẫn phát triển đi lên”….

      ——
      Vâng, chính “nguyên nhân” ở câu 1 làm ra “kết quả” ở câu 2 đó bác. Lấy thu nhập từ thành phố để nuôi cuộc sống ở nông thôn, cuộc sống cải thiện là nhờ những đồng tiền làm thuê làm mướn mang từ thành phố về đó bác. Chứ còn giá trị thặng dư từ sản xuất nông nghiệp để nâng cao đời sống thì được bao nhiêu đâu, có khi còn tệ hơn thời thực dân phong kiến

      • KHINH CÁC NGÀI TUYÊN RÁO BƯNG BÔ said

        Dân “đi lên” 1 thì “bọn cán bộ” đi lên 10, 50…Cái khốn nạn, đểu giả là ở chỗ đó…

        Chưa đổ không có nghĩa là hay ho…

        Đang fải liên tiếp họp hành, hò hét nhau ” THỐI VỪA THÔI ” không thì “TÈO CẢ NÚT” đấy sao?

        • KHINH CÁC NGÀI TGBB said

          Phải dùng từ đểu giả, vì mở miệng ra, đứa nào cũng xoen xoét vì dân, thương dân…
          Con cái dân bơi qua sông đi học, nhịn đói đi học…còn chúng thì sống phè phỡn, nhà cửa nguy nga, có đứa đánh cờ tiền tỷ… càng to thì càng đủ thứ đặc lợi đặc quyền…

          Chưa đổ vì vẫn còn có thể lừa mị được, và nhất là đang có súng đạn trong tay, nhà tù trong tay… nhưng nhớ cho còn có LUẬT ĐỜI NHÂN QUẢ…

    • Người Lang thang said

      Hỡi Người Hà Nội hãy về nông thôn ở các tỉnh ngoài Hà Nội, sống thử để tìm hiểu cho rõ đời sống
      người nông dân, rồi hãy nói.Ngồi ở H.N mà nói đã có TƯ nói rồi không cần ngài lên tiếng nữa đâu!
      Chẳng lẽ vì sướng quá mà họ phải lên H,N để khiếu kiện rồi bị công an đuổi như đuổi súc vật hay sao,thưa ngài??????

    • nguyentienson said

      tôi ủng hộ y kiến của nguoi ha nôi,dân ta bây giờ đỡ khổ nhiều rồi.tất nhiên còn có những tiêu cực của xã hội.mà xã hội nào chả có.vn là nước điển hình của thế giới về xóa đói giảm nghèo đấy

      • 1nxx said

        VN là điển hình của thế giới về “càng xóa càng đói, càng giảm càng nghèo” đúng không hả bác nguyentienson ???

    • 1nxx said

      Nó chưa đổ vì nó có súng đấy, để cho dân tự bầu người lãnh đạo của mình thì nó đã đổ lâu rồi. Nếu tự tin thì thử bỏ điều 4 HP đi xem nào, có dám không? Hay lại đòi “tự sát”?

  24. 811 . Thân phận bọt bèo của người nông dân…
    ” Đất thì ít bình quân đầu người VN đất nông nghiệp chỉ có vài trăm m2…nhiều nơi vẫn bị bỏ hoang, lãng phí, bế tắc…”
    Có những nơi đất bỏ hoang, biệt thự bỏ hoang đều có chủ cả. Còn những nơi bỏ hoang vô chủ thì phải bỏ công sức mồ hôi, xương máu ra để mà khai hoang phục hóa…Nhưng đến khi ngon lành thì lại bị cưỡng chế thu hồi vô điều kiện bởi các quan lại Đ P và T.Ư. Anh Đ V Vươn và nông dân nhiều nơi khác đã thấy rõ bài học đau xót nhỡn tiền!
    Nông dân thân phận bọt bèo
    Mất nhà, mất đất, đói nghèo cậy ai???

  25. VienHung said

    “ Chính TA sẽ lau khô nước mắt cho các con “
    ( Thiên Chúa phán cho VN vào sáng 14/03/2012 )

  26. Boston said

    Họ đang ĐÙA với LỬA đấy!
    Họ đang dẫm lên vết xe đổ của Ngô Đình Diệm.

    • Haohao said

      VẾT XE ĐỔ
      Ngày xưa: Ngô Đình Diệm cướp đất của nông dân miền Nam chia cho 1 triệu đồng bào di cư miền Bắc?

      Ngày nay: có kẻ dâng đất, dâng biển, đảo của đồng bào nước Nam cho thiên triều phía Bắc nên gọi là đi vào vết xe đổ chăng?

      Boston đang dẫm lên LỬA đó.

  27. LeeUyen said

    “ Mỉa mai thay ! Họ đang phản bội lại với chính Giai Cấp của mình … ”
    – Quan Điểm một Cựu Quan Chức cao cấp của Lầu Năm Góc

  28. mỹ lộc said

    con ơi nhớ lấy câu này
    cướp đêm là giặc cướp
    ngày là người ta
    ruộng đồng của ông cha ta
    chúng vơ vét sạch
    còn ca nhân từ
    kiếp này sống với mấy thằng hư
    không biết khi nào thoát khỏi vuốt nanh

  29. ĐỔI ĐỜI
    Giờ thì đất ruộng lên đồi .
    Nhà xây lên ruộng một thời ngu ngơ .
    Người nông dân đã hết thời .
    Ruộng , nhà quan lấy cả đời gieo neo .
    Đất thì bị quy hoạch treo .
    Đời Ối ! như nước bọt bèo trôi sông .
    Đói cơm rách áo mùa đông .
    Muốn con đi học cũng không có tiền .
    Quan thì tất cả thành tiên .
    Nhà cao tường rộng tình riêng đủ đầy .
    Sang giàu như một áng mây .
    Phủ rồi lại hết hàng cây xanh màu .
    Ngư dân giờ cũng cơ cầu .
    Lưới thuyền chúng cướp con đâu gia tài .
    Ngân hàng thu lại nay mai .
    Tiền đâu mà trả mấy ai hiểu giùm .
    Bao năm giờ vẫn khốn cùng .
    Chim về tổ ấm một vùng tối tăm .
    Đổi thay như kiếp con tằm .
    Nhộng giờ hóa kén ngàn năm sinh tồn .,.
    machanvi14/3/2012

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: