[Ga: een map omhoog, voorpagina, Flexwebhosting.nl]

Thứ sáu, ngày 07 tháng sáu năm 2013

TRỨNG VỠ-truyện ngắn của Mai Tiến Nghị



 Lâu rồi không viết bài- nay đăng truyện ngắn "Trứng vỡ" để giữ nhà cho khỏi lạnh. (Truyện ngắn này đã được in trên báo tuần báo Văn Nghệ (HNV VN) số 23 (2782) thứ bảy 08-6-2013. Ở đây mình đưa bản thảo đầu tiên chưa có sửa chữa.... Minh hoạ của hoạ sỹ Lê Trí Dũng.)


Người ta bảo ồn ào như chợ vỡ cấm có sai. Một cái chợ đang đông bị vỡ bởi đám đánh nhau. Chợ quê hẻo lánh, nhiều người bán, ít người mua, thành thử các bà ngồi chợ chỉ để hóng hớt buôn chuyện. Hết chuyện thì ngồi ngáp vặt… Đám đánh nhau là thời sự tại chỗ để những hãng vô tuyến truyền mồm thi nhau bình luận trực tiếp. Hàng trăm cái cần cổ rướn lên, hàng trăm cái mồm cùng nhao nhao lên tiếng, cả chợ ào ào như sấm động chả ai nói ai nghe...
           Bắt đầu bằng cuộc đấu khẩu giữa một bên là bà sồn sồn bán trứng. Bà này béo núc ních, mắt kẻ chì, mặt trát phấn nham nhở, áo lụa tím thêu hoa hở nách… Đối thủ là con bé khoảng mười sáu mười bảy tuổi mặt câng câng, tóc tai bù xù nửa đen nửa vàng, người ngợm thẳng đuỗn như cá rô đực, áo xống lôi thôi nhàu nhĩ cộc ngủn ngoẳn hở rốn, quần bò trễ cạp, rách te tua lòi cả mông…
          - Cha tổ bố con giời đánh! Nhà mày đây à mà mày ám bà từ sáng đến giờ. Chẳng có chó nào đến mở hàng…
          - Nhà tôi chó ăn cướp rồi. Chợ của nhà bà đấy à. Tôi ngồi mặc tôi!
          - Cha tổ bố con đĩ kia, ngồi hở rốn trật mông chổng đít ra ngoài cho thằng tổ mày xem đớ…i.
          - Chị em nhà bà mới là con đĩ!
          - Á à… con này láo! Con mẹ mày đánh đĩ bên Tàu… mày ở nhà nứng non… để thiệt thân con tao…
          - Đĩ cũng chẳng bằng chị em nhà bà…tại chị em nhà bà, tại thằng con bà, tôi mới khốn nạn…
          Như chỉ đợi có vậy, bà béo lồng lên xông vào túm lấy mớ tóc nửa vàng nửa đen của con bé dúi lấy dúi để “đĩ này.. đĩ này…” Con bé cũng chả vừa, nó khuyềnh khoàng nắm lấy tay bà béo rồi gồng mình đẩy lại. Sức vóc loẻo khoẻo làm sao có thể địch lại được với cái cơ thể núc ních gần tạ… Nghe chừng sức đuối, con bé giở võ cùn… nó nhe răng cắn vào cánh tay để trần của bà ta. Bà này cố giằng ra, tay kia vẫn nắm tóc con bé, miệng la oai oải: Ối làng nước ! Cứu tôi!
          Cả chợ người ngồi người đứng xem đám đánh nhau như xem kịch. Chả có ai can.

          Chuyến xe khách gần trưa từ Hà Nội về bóp còi toe toe rồi ậm ạch dừng lại ở ngã ba gần chợ. Một người phụ nữ nhỏ thó thong thả  bước xuống xe. Đó là cô giáo Xuân nhà cũng ở xã này. Cô mới nghỉ hưu từ hơn năm nay, vừa rồi lên Thủ đô thăm con trai, bế cháu nội. Nhìn dáng gầy gò, nét mặt buồn buồn, không ai nghĩ đó là cô giáo.
Xuống xe, cô định về nhà ngay nhưng chợt nhớ ra mình đi đã cả tháng, phải tạt vào chợ mua mấy thứ cho những ngày ở nhà.
          Gần đến cổng chợ đã nghe ầm ầm. Cô Xuân dừng lại hỏi ông coi xe ngay đầu chợ mà mình đã quen: “Có gì mà ầm ầm như cháy nhà vậy bác?”
          - Đám đánh nhau í mà!
          - Ai đánh nhau với ai ạ?
          - Mẹ chồng con dâu! Cái con bé gì đang học cấp hai đã ễnh bụng rồi bỏ học đấy.
          Cô giáo dừng lại.
          Con bé Điệp! Chắc là con bé Điệp rồi. Vì chuyện động trời của chúng nó ai chả biết. Tưởng đã quên, tưởng đã xong… Sao lại đến nỗi này? Sao lại đánh nhau? Điệp ơi! Tại cô. Chỉ tại cô. Nhưng…
          Thôi mình chả vào chợ nữa. Về nhà rồi hẵng hay.  
         
*
*   *
          Con bé ấy tên là Hoàng Thị Xuân Điệp. Hơn năm trước Điệp mới học lớp chín do tôi dạy Toán và làm chủ nhiệm. Nhà nó ở mặt đường, ngày xưa cũng có cửa hàng buôn bán nhì nhằng. Nhưng bố nó có tật rượu. Rượu vào là chập mạch. Khách đến mua hàng, ông chủ mặt đỏ như mào gà chọi, mắt gườm gườm như chuẩn bị đánh nhau. Thành ra người ta ngại: Mình mua hàng trả tiền sòng phẳng chứ có xin không đâu mà nó nhìn mình như kẻ thù, chả mua chỗ này thì mua chỗ khác…Vậy là ế hàng, lỗ chỏng chơ, nợ nần chồng chất. Cùng đường mẹ nó phải đi lao động xuất khẩu tại Đài Loan để kiếm tiền trả nợ và cũng cố kiếm lấy tí vốn liếng cho con mình học hành bằng chúng bằng bạn. Ông bố tuổi chưa đến bốn mươi, lại vắng vợ nên như ngựa đực sổng chuồng. Hắn lươn khươn đi tối ngày, mặc hai đứa con muốn làm gì thì làm. Lũ trẻ cơm nước bữa ăn bữa nhịn, áo quần nhàu nhĩ quăn như lò xo. Được cái con bé cũng ngoan, nó biết chăm sóc em trai đang học lớp hai, biết lo toan việc nhà và chịu khó học hành. Năm nào cũng được giấy khen. Bố nó càng yên tâm mà ngao du thỏa chí.
          Từ khi vắng mẹ, nhà cửa trống tuyềnh trống toàng. Con bé Điệp mặt lúc nào cũng cúi gằm, đi về lặng lẽ như cái bóng. Đến lớp nó thu mình vào một góc chả chơi với ai. Bạn bè trêu chọc thì ngồi gục đầu xuống bàn, lặng lẽ khóc. Nhìn con bé thấy tội nghiệp lắm. Vậy là tôi cố gắng tìm cách gần gũi nó bằng những lời động viên. Rồi nó cũng tươi tỉnh lại nhất là khi vào giờ Toán của tôi. Những lúc ấy trông nó xinh hẳn lên.
 Thỉnh thoảng nó đến nhà tôi hỏi bài, rồi nó xăng xái dọn nhà cửa, có đứa bé trong nhà mình thấy vui hẳn lên. Càng quý nó hơn khi đến bữa bảo nó ở lại ăn cơm với cô nhưng con bé dứt khoát xin phép về nhà vì còn phải lo cơm nước cho đứa em. Con bé ngoan thế… càng thương nó hơn. Bảo nó ngày nghỉ đưa cả em sang chơi với cô. Thằng bé được sang nhà cô thì khoái lắm. Chủ nhật nào nó cũng giục chị đến nhà cô, chị em chúng xăng xái cùng cô trồng rau, quét dọn nhà cửa và ăn những bữa cơm đạm bạc nhưng đầm ấm. Suốt ngày suốt bữa thằng bé ríu rít, con chị thỉnh thoảng lại lừ  thằng em… nhưng cũng rất vui. Còn tôi cũng vui lây niềm vui của con trẻ, khỏa lấp sự trống trải khi con trai vắng nhà
          Bẵng đi vài tháng, không thấy chị em cái Điệp đến nhà chơi. Mấy lần gặp Điệp ở lớp hỏi lý do, nhưng nó không nói gì và có ý lảng. Chắc là con bé bị các bạn trêu chọc là đến nhà nịnh cô giáo nên ngại… Vậy nên tôi cũng không hỏi nữa.
          Ấy vậy mà chỉ vài tháng ấy mà con bé thay đổi hẳn, y như trong chuyện cổ tích.
          Con bé Điệp phổng phao, ăn mặc diêm dúa áo thun cộc, quần bò trễ cạp… tóc nhuộm vàng hoe, nước hoa thơm nức, điện thoại di động dắt cạp quần… nổi bật trong đám học sinh cùng lứa. Bọn con gái nhìn Điệp với đôi mắt ngưỡng mộ và bắt đầu ao ước giá mà mẹ mình cũng đi làm Ô sin bên Tàu! Đám đầu gấu choai choai lượn lờ bám theo con Điệp để tán tỉnh. Thỉnh thoảng bọn chúng đột nhập vào nhà trường gây gổ đánh bọn học sinh nam để ra oai lấy lòng con bé. Chỉ cần cái Điệp phật ý với đứa nào trong trường, lập tức đứa ấy bị bọn mất dạy dằn mặt ngay bằng những cú đấm đến tóe máu mồm máu mũi… Đứa bị đánh không bao giờ dám  tố cáo, vì nếu tố cáo thì sau đó còn tệ hại hơn. Thành thử con Điệp như một nữ chúa tác oai tác quái trong đám học sinh nhà trường.
          Tôi gặp riêng bảo con bé con gái phải thùy mị nết na, em lớn rồi quan hệ phải giữ mình đúng mực, ăn mặc nên kín đáo đừng để người ta đánh giá nhà không có người bảo ban và đưa cho nó một chiếc áo sơ mi trắng mới tinh. Nó nhận cái áo lí nhí cảm ơn rồi ra về.
           Nhưng ngày hôm sau, Điệp vẫn áo thun cộc, quần trễ cạp hở rốn nghênh ngang đến trường. Trực tuần dọa không cho vào lớp cũng chả ăn thua. Cứ thử không cho vào lớp xem, nó sẵn sàng đi chơi cả ngày với bọn đầu gấu.
Thuyết phục, động viên không kết quả, tôi đến nhà nó để gặp bố nó xem sự thể thế nào. Ngay cửa là tấm biển: “Hớt tóc thanh nữ” đèn xanh đỏ nhấp nháy. À thì ra bố nó dạo này chuyển sang cắt tóc. Nhưng sao lại hớt tóc thanh nữ? Cũng mừng vì anh ta đã có việc làm, có điều kiện để chăm lo cho con bé. Tôi đề nghị bố cái Điệp quan tâm nhắc nhở đến cách ăn mặc quan hệ đúng mực. Ông bố ậm ừ miệng hứa nhưng thỉnh thoảng đảo mắt trông chừng cái máy điện thoại di động đang dắt cạp quần của con bé.
          Điệp vẫn đến trường đều đặn nhưng trong lớp ánh mắt nó đờ đẫn mơ màng tận đâu đâu, học hành sút kém đến thảm hại… Môn toán là môn nó học khá nhất nhưng bây giờ trong sổ điểm không có lấy được điểm năm.
          Giờ luyện tập Toán, bài rất dễ nên cả lớp hào hứng giơ tay. Nhưng tôi lại gọi Điệp lên bảng, cốt là để cho nó có được điểm tốt rồi từ đấy động viên nó chăm chỉ học hành. Tôi xuống từng bàn kiểm tra bài làm của học sinh, khi quay lên thì nó đang cúi người viết ở phần dưới bảng, cái áo thun cộc làm hở ra một mảng lưng. “Con bé này đến vô tâm”- tôi nghĩ vậy vội đứng chắn lấy cái mảng lưng hớ hênh ấy, miệng nhắc nhỏ:
          - Em viết bài sang cột bên cho các bạn dễ nhìn.
          Con bé không quay lại, chỏng lỏn:
          - Còn vài dòng nữa thôi!
          Ương bướng đến thế là cùng. Đành phải cố nhịn. Tôi lại bàn giáo viên nhìn xuống nhắc: các em xem lại bài vừa giải để cho nhận xét.
          Nhưng lạ quá, cả lớp im lặng. Bọn con trai hau háu mắt dòm lên, bọn con gái thì cúi gằm, vài đứa lấy tay che mặt. Quay lại. Giời ạ! Con bé cố tình không chịu chuyển sang cột bên mà đang ngồi xổm viết đến mép dưới bảng đen. Cái áo cộc hếch lên nửa lưng. Cái quần cạp trễ bị kéo tụt xuống phía dưới như sắp tuột hẳn ra, cái quần lót cũng bị kéo theo lòi hai bờ mông…
          Tôi cũng ngượng. Ngượng và xấu hổ. Và bực bởi cái ương bướng của con bé. Thuận tay đang cầm cái thước, tôi vụt mạnh vào mông nó:“Đã bảo rồi! Con gái gì mà vô ý vô tứ!” Con bé giật nảy mình vặn nghiêng người, đít cong lên, tay xoa mông trần một cách hớ hênh lộ liễu. Động tác như thể muốn khoe thêm, như khiêu khích… Mắt nó long lên:
          -Sao… cô dám?
          Rồi nó rướn thẳng người, cánh tay vung lên gạt mạnh tay tôi. Cái thước rơi xuống, một tiếng “cạch” khô và lạnh…
          Con bé phóng người ra khỏi lớp.
          Khi cái thước rơi xuống đất, chợt nhận ra sai lầm khủng khiếp mà mình đã phạm phải thì tôi run lên. Mình bất lực. Đúng! Cái thước vụt vào sự bất lực của chính mình. Bài toán gọi Điệp lên bảng là cho nó gỡ điểm. Bài toán ấy nó đã giải được, nhưng còn bài toán đặt ra cho chính tôi?
          Tối hôm đó tôi đến nhà con bé Điệp. Đến thực lòng xin lỗi gia đình để họ thông cảm và để bé Điệp yên tâm học hành… Thật ra hồi chiều bà Hiệu trưởng thông báo gia đình đã có đơn lên nhà trường vì tôi đã có hành vi “đánh” học sinh. Cũng không phải vì theo yêu cầu của bà Hiệu trưởng: việc đã đến nước này thì đồng chí làm sao phải dẹp yên để khỏi ảnh hưởng tới danh hiệu Tiên tiến Xuất sắc của nhà trường.
          Cái biển “Hớt tóc thanh nữ” vẫn nhấp nháy xanh đỏ trước cửa. Tôi vào nhà, không thấy Điệp đâu, chỉ có đứa em nó đang chúi mũi vào ti vi. Thằng bé ngỡ ngàng ngẩng đầu lên khi tôi cất tiếng và chạy à đến nắm tay tôi: A! Cô giáo, bố ơi... cô Xuân đến nhà ta chơi.
           Phải đợi đến dăm phút sau mới thây ông bố áo quần xộc xệch từ nhà dưới khệnh khạng lên cùng với một cô quần bò tóc tém mặt hoa da phấn, mắt môi lúng liếng. Hơn nữa cô ta còn sở hữu bộ ngực đồ sộ rung rinh rung rinh theo nhịp nhún nhảy của mỗi bước chân. Ông bố lừ mắt, thằng bé tiu nghỉu, nó vội rời tay tôi rồi lại về chỗ cũ chúi mũi vào cái ti vi.
          À! Thì ra vậy. “Cắt tóc thanh nữ” là cô này. Và tôi đã hiểu vì sao bé Điệp thay đổi.
          Cô cắt tóc thanh nữ nghênh mặt, chủ động kéo ghế ngồi vắt chéo chân trong khi vị phụ huynh lúng túng mời cô giáo ngồi.
          Mình đến làm việc với phụ huynh học sinh, cô này có vai trò gì mà ngồi đây? Cố giữ phép lịch sự, tôi nhắc khéo:
          - Xin lỗi cô, cho tôi được nói chuyện với phụ huynh của em Điệp.
          Nhưng cô này vẫn nghênh mặt làm như không nghe thấy. Thực ra cũng chẳng có gì phải giấu, kệ cô ta! Nghĩ vậy tôi vào câu chuyện ngay và chủ động xin lỗi vì hành động bột phát của mình lúc buổi sáng. Ông bố ậm ừ… chưa kịp nói gì thì cô cắt tóc thè cái lưỡi đỏ liếm cặp môi đỏ choét,  uốn éo:       
          - Chắc cô giáo thắc mắc về vai trò của tôi trong cuộc lói chuyện lày. Thứ nhất, lói để cô biết, tôi là người rất thương yêu cháu Điệp. Tình thương của tôi không thể kể siết. Có cháu biết đấy, tôi lo cho cháu cả từ giấc ngủ, luôn mồm động viên cháu. Đây cháu về đây rồi. Kẻo cô lại bảo tôi nói sai…
Quay lại, con bé Điệp cùng một thằng choai choai đang đứng ngay cạnh cửa ra vào. Hai đứa nắm tay nhau, nghểnh cổ nghe…
- Bố cháu từ khi đẻ cháu ra chưa bao giờ đánh cháu. Vậy mà cô dã man tàn bạo sâm phạm cơ thể cháu- Cô tóc tém lại liếm môi: Tôi hỏi cô, cháu Điệp lên bảng có làm được bài không? Có chứ gì. có cãi mắng vô lễ xúc phạm cô không? Không. có đánh nhau làm mất đoàn kết không? Không! Vậy cớ gì mà cô đánh ? Rõ ràng cô căm thù , cô ghét ! Thứ hai, tôi là một người dân, tôi rất chăm lo cho giáo dục. Tôi có trách nhiệm lên tiếng, không thể để tình trạng bạo hành trong nhà trường.
Giáo dục là sự nghiệp của toàn dân, người ta có quyền nói, mình không thể cãi lại được. Tôi đành phải thanh minh: thấy nó hớ hênh vậy nên xấu hổ mới có hành động bột phát chứ thực lòng tôi rất thương cháu.
Như chỉ đợi có thế, cô tóc tém nhổm người vươn cổ về tôi. Mặt giáp mặt, đến nỗi chỉ thấy cặp môi đỏ choét toác rộng, hàm răng trắng nhởn với hai cái răng khểnh như nanh sói. Tôi phải quay chỗ khác để tránh.
- Cô tưởng cái áo với vài quyển vở là thương à! Ai cần! Kia kìa… chỉ là giẻ lau. Bỏ ra vài đồng bọ là muốn áp đặt thế lào cũng được phải không? Ăn mặc đẹp như thế sao dám bảo là hớ hênh. Hớ hênh mà đầy đường, đầy trên ti vi. Cô lạc hậu cổ hủ lại bắt lớp trẻ lạc hậu như mình ư?
- Nhưng việc xảy ra trong lớp học…
Cô cắt tóc đanh mặt cướp lời:
- Vì vậy mà tội của cô càng to. Cô súc phạm danh dự, nhân phẩm, thân thể của cháu trong lớp học trước bao nhiêu con người…
- Vâng! Tôi đã sai. Vậy nên tôi đến nhà để xin lỗi…
Cô thợ cắt tóc ngồi xuống đắc thắng:
 - Đánh con người ta rồi bây giờ ngồi nói xin lỗi suông sao? Đáng ra cô phải quỳ xuống để mà xin lỗi. Lếu cô không thành khẩn thì tôi quyết không tha. Tôi sẽ gửi đơn lên tận trung ương cho cô biết tay…
          Tự nhiên thấy nghẹn ứ cổ. Nước mắt trào ra. Chưa bao giờ tôi bị sỉ nhục đến như vậy. Trước mắt bây giờ chỉ còn thấy những cái bóng nhòa nhòa xuyệch xoạc ngả nghiêng. Và cái mồm đỏ choét, cái lưỡi cũng đỏ choét, hàm răng trắng nhởn có cái răng khểnh như nanh sói…         
          Hơn ba  mươi năm công tác, gần hai chục lần lên bục danh dự nhận bằng Chiến sỹ Thi đua. Tất cả vinh quang cộng lại không bù nổi một lần nhục nhã bị sỉ vả như tội đồ. Cay đắng!
Không thể thanh minh, chỉ biết cúi mặt tới trường. Những giờ lên lớp đối với tôi trở thành cực hình vì luôn bắt gặp tia nhìn đắc thắng của con Điệp và ánh mắt thờ ơ lạnh lùng của bọn trẻ. Cũng phải thôi! Mình là một tội đồ, mình không còn đủ tư cách rao giảng dạy dỗ.
          Đành xin nghỉ hưu trước tuổi. Vì cái chuyện lình xình với con bé Điệp mà tôi được chấp nhận ngay.


Nghỉ việc rồi nhưng sáng nào cũng vội vàng chuẩn bị cặp sách lên lớp. Nhưng chợt nhớ ra mình đã nghỉ dạy rồi. Tự dưng thấy buồn, thấm thía nỗi cay đắng của một nhà giáo mất nghề. Cồn cào thèm nghe tiếng ríu ran của bọn trẻ, thèm được thấy những ánh mắt long lanh ngày xưa …
          Càng buồn hơn vì không lâu sau khi tôi nghỉ hưu thì nghe tin con bé Điệp bỏ học. Tại mình mà nó bỏ học? Tôi dằn vặt nhiều lúc trong giấc mơ chập chờn lại hiện lên hình ảnh con bé mắt long lên giận dữ thẳng tay gạt cái thước…
          Nhưng không phải vì cái lý do đó. Vì chỉ mấy tháng sau thì bung ra chuyện nó đã có thai với một thằng tóc xanh đỏ rủ mành mành kiểu Hàn quốc, cháu gọi cô cắt tóc là dì ruột. Thằng này là dân chích choác và cũng chưa đầy mười tám tuổi. Con bé vừa biết yêu nên chỉ sợ thằng này ngãng ra, cô cắt tóc liền lợi dụng biến thành điều kiện với con bé Điệp để nó im thít trước quan hệ của cô ta với bố nó. Thằng cu này cũng chỉ nghĩ đơn giản là chơi bời cho biết đời. Nhưng đời cũng cho bố cái Điệp biết cách vung dao bầu bắt thằng này phải chịu trách nhiệm. Cu cậu sợ vãi linh hồn nên phải về thưa với mẹ, để chúng về ở với nhau chứ cả hai đứa đều chưa đủ tuổi kết hôn.     
          Rồi chuyện cái Điệp bỏ học lấy chồng trẻ con, bố nó tằng tịu với cô cắt tóc thanh nữ cũng không thể giấu được mãi. Mẹ nó lập tức cắt đứt viện trợ, làm thủ tục li dị và đã lấy ngay một chàng Đài Loan. Cô cắt tóc thanh nữ bà dì của chồng cái Điệp trở mặt. Căn nhà của gia đình nó phải chuyển sở hữu cho cô cắt tóc để trừ nợ(!) Bố cái Điệp và mọi người hiểu ra sự việc thì đã quá muộn! Hắn ngậm ngùi dẫn đứa con trai vào tận trong Nam làm ăn.
 Thỉnh thoảng tôi ra chợ, thấy cái Điệp bụng đã lùm lùm ngồi bán trứng vịt cùng một bà béo áo lụa thêu hoa trễ cổ hở nách. Hỏi ra thì biết đấy là mẹ chồng nó. Thôi cũng đành vậy! Con bé cúi mặt khi nhìn thấy cô giáo cũ. Còn tôi cũng phải nhìn chỗ khác mỗi khi đi qua… nhưng thấy có cái gì nghẹn nghẹn buốt buốt trong ngực.        
*
*    *
         
          Đã đi mấy bước, cô  Xuân chợt lưỡng lự rồi quay lại hỏi: 
          -  Đầy người ở chợ…Không ai can, để đánh nhau đến chết à?
          - Ai dám! Con này hung đồ lắm. Dại gì nhảy vào can, nhỡ nó cào cho một cái để đeo bệnh mà chết à.
          - ???…
          Ông coi xe nhận thấy vẻ mặt chăm chú của cô giáo bèn giải thích một hơi:
          - Thế cô không biết gì à? Cô đi vắng nên không biết cũng phải thôi. Tháng trước thằng chồng con bé này lăn đùng ra chết trong buồng, người thì bảo phạm phòng, người thì bảo xốc thuốc…chích quá liều. Rồi con này đi phá thai. Này, có khi con bé nhiễm si đa từ thằng chồng nên phải phá thai cũng nên. Rồi mẹ chồng đổ riệt tại con bé nên chồng nó mới chết và tống cổ ra khỏi nhà. Mà đuổi cũng chẳng ai nói gì được! Có cưới xin, đăng kí đăng kiếc gì đâu! Con này ở nhà thằng kia là ở nhờ… người ta thích đuổi lúc nào mà chả được…Vậy là cầu bơ cầu bất. Chả ai dám chứa. Chứa để lây si đa à! Ngày nào nó cũng đến ngồi ở chỗ nó ngồi trước đây để ám mụ kia. Vậy là đánh nhau…
          Không kịp nghe gì thêm, cô giáo tất tả đi như chạy vào chợ. Ông coi xe nói với theo: “Cẩn thận cô giáo nhá!”
          Đám đánh nhau đến hồi cao trào. Con Điệp như động kinh, tóc xù lông nhím, mắt long sòng sọc, hai tay nó vơ những quả trứng ở dưới sạp hàng của mẹ chồng: “này thì đĩ non”, “này thì đĩ già”… nó ném trứng tới tấp vào bà ta theo nhịp “này thì”, “này thì”. Bà này nhảy như choi choi, ật ưỡng di chuyển thân hình nặng nề tránh những quả trứng trong khi mồm vẫn quang quác: Cha tổ bố con đĩ non… nhưng không thể tránh kịp. Lòng trắng lòng đỏ trứng bầy nhầy trên quần áo, sền sệt rớt thành dòng trên tóc tai xõa xợi, nhòe nhoẹt trộn chì đen lẫn phấn trắng loang lổ khuôn mặt của bà béo. Cái áo tím hở nách bây giờ rách toạc từ cổ xuống bụng phơi cả rốn cũng bám đầy lòng trứng… những vệt lòng đỏ trứng hòa cùng màu áo sẫm lại như những vệt máu…
          Người xem đứng thành vòng trong vòng ngoài… chả ai can.
          - Thôi ngay! Một tiếng nói lạnh lùng làm con Điệp ngỡ ngàng. “Bốp!” Một cái tát. Con bé Điệp sững lại, như phản xạ tự nhiên đưa mu bàn tay xoa má. Mắt nó long lên rồi quay người định tấn công vào người vừa tát nó. Hai tay cầm những quả trứng vung lên…
          Nhưng người đang đứng trước mặt nó là cô Xuân. Cô đang nhìn nó với ánh mắt giận dữ, hai bàn tay xòe rộng. Cái Điệp khựng lại, mặt thất thần, hai cánh tay nó tự dưng thõng xuống, những ngón tay lỏng dần, lỏng dần… Quả trứng trên tay rơi xuống vỡ bụp ngay dưới chân. Con bé lùi lại, lùi lại…nó thụp xuống. Người ta nghe rõ cả tiếng chân giẫm lên vỏ trứng lạo sạo… Bỗng vỡ òa tiếng khóc nức nở.
          Cô giáo đứng lặng để yên cho con bé khóc. Hai vai gầy của nó từng chặp từng chặp rung lên theo tiếng nức nở. Cô cũng đang cố kìm những giọt nước mắt đang chực trào ra khi trước mặt là con bé Điệp mới hôm nào còn phổng phao tươi tắn mà bây giờ đầu tóc xác xơ, thân hình tiều tụy như lá héo…
          Chợt cô quay lại nhìn xuống nói bằng một giọng điềm tĩnh nhưng nghiêm khắc:
          - Đứng dậy! Không khóc nữa! Lau mặt đi! Về với cô…
          Con Điệp ngẩng lên ngỡ ngàng, tất cả mọi người cùng ngỡ ngàng.
          Cô giáo bảo với bà mẹ chồng con Điệp: Mai tôi sẽ đền số trứng vỡ cho bà!
          Cúi xuống, cô nắm tay con bé:
          - Đi nào! Về với cô!
          Rồi cô đi trước đầu ngẩng cao, cái Điệp líu ríu cúi mặt bước theo. Mọi người im lặng dãn ra mở thành một lối đi rộng dành cho hai cô cháu.

                                                            Hải Hậu – tháng 4 năm 2011
                                                                                   MTN
Đọc thêm!

Thứ tư, ngày 13 tháng ba năm 2013

VĂN TẾ CHIẾN SĨ GẠC MA


Thắp nén tâm hương ,
Tưởng người tiết liệt.
Gương hiếu trung mãi mãi  chẳng phai mờ,
Máu hào kiệt ngàn đời không đổi sắc.
Hiếu với dân chẳng quản máu xương rơi,
Trung với nước đâu chờ bia đá tạc!

---------


VĂN TẾ CHIẾN SĨ GẠC MA

Trang Hạnh

Than ôi!

Biển bốn hướng sóng dậy hờn căm,
Trời tám phương mây giăng u uất.
Chẳng sao ngăn niềm đau đớn tột cùng,
Khó xóa hết nỗi hờn căm chất ngất!

Nhớ linh xưa,

Lớn lên bằng củ sắn củ khoai;
Trưởng thành trong lời ca lời hát.
Thấm nhuần đạo đức, ươm ước mơ cố gắng tôi rèn,
Chẳng ngại gian truân, nuôi hoài bảo chuyên cần học tập.
Giữ gìn đất nước, biết quê hương từ tiếng mẹ ru,
Yêu mến non sông, thương tổ quốc từ câu cha hát.
Bóng trăng đáy nước, quan họ ơi tình nặng mạn thuyền,
Lưng ngựa câu then, khăn piêu vẫy rừng vang tiếng nhạc.
Đờn ca tài tử bồi hồi,
Câu hát xẩm xoang ngây ngất.
Rộn rã tiếng cồng chiêng tây nguyên,
Réo rắc điệu khèn môi tây bắc.
Ngẩn ngơ điệu múa chiếu  chèo,
Bằng hoàng câu hò  phường vải.

Thế mà,

Rung rinh đá đảo, tự dưng bị trận cuồng phong
Bình lặng dòng sâu, bỗng nhiên nổi cơn bão táp!
Quân bành trướng, ỷ binh nhiều tướng mạnh, ngang nhiên cướp đất bắt người,
Lũ ma vương, cậy súng lớn đạn to, vô cớ hiếp tàu cắt cáp.
Cậy quân đông lấy thịt đè người,
Ỷ thế mạnh xua quân chiếm đất.
Uốn miệng lưỡi, cứ ngỡ bạn hiền,
Nhe nanh vuốt dè đâu quỷ dữ!
Thò tay quỷ  mà vẽ lưỡi bò,
Lòi mặt nạ té ra  kẻ cướp!
Tàu cá khoang không tấc sắt, để chúng tự tiện cầm tù,
Ngư dân phơi tấm lưng trần, mặc chúng thẳng tay đánh đập.
Làm vợ khóc chồng ruột héo gan bầm,
Để con nhớ cha lòng đau dạ thắt.

Nhưng chúng đã lầm! bởi nhân dân ta:

Thừa dũng cảm, nữ nhi là Bà Triệu, bà Trưng,
Đủ trí mưu, trai tráng là Quang Trung,  Thường Kiệt.
Yêu hòa bình, nhưng gươm Lê Lợi lưỡi vẫn sáng ngời,
Chuộng tự do, nhưng cọc Bạch Đằng  đầu luôn nhọn hoắt!

Bừng khí thế, trăm thiếu niên trương cờ sáu chữ: “… báo hoàng ân” *
Sục hờn căm, ngàn dũng sĩ thích tay một lời thề sát thát!

Gươm so gươm, gươm lóe ngợp trời,
Súng đọ súng, súng vang dậy đất!
Bạch Đằng xác địch nổi lênh bênh,
Đống Đa thây thù cao chất ngất!

Nay Chiến sĩ Gạc Ma,

Ăn chung mâm, ngủ chung chiếu, chuyện riêng tư cũng cùng kể nhau nghe,
Trùm chung chăn, mơ chung giấc, thư thầm kín đều chuyền tay nhau đọc!
Khác cha mẹ mà giống hệt ruột rà,
Không họ hàng mà y như máu thịt!

Khen thay!

Vì nhân dân, quản chi gối đất màn sương,
Vì đất nước nào sá gì mưa nam gió bắc.
Giống kiên cường, lại tiếp kiên cường,
Máu bất khuất, vẫn luôn bất khuất!
Hẹn với lòng một nhục một vinh,
Thề với giặc một còn một mất!

Thương ôi!

Cũng vì nước mạnh dân no,
Nào kể xương tan thịt nát!
Nguyễn Văn Lanh, bụng trúng lê tay vẫn giương thẳng tay cờ,
Trần Văn Phương, tay ôm ngực còn thét : “ Không cho mất đảo!” **
Máu ai loang cả mạn tàu!
Máu ai hòa theo nước biển!
Bởi dòng máu Đại Việt đỏ mãi ngàn năm,
Nên non nước Lạc Hồng nối liền một dải.
Dù giọt nước Biển Đông, con cháu cũng phải giữ gìn,
Dù hòn sỏi Gạc Ma, chiến sĩ quyết không để mất!

Xót thay!

Nam nhi hề, vai khoác chiến y,
Chiến sĩ hề, ai về đầu bạc?
Chuyện nhục vinh thì cứ luận bàn,
Đường sinh tử có ai không thác?
Luận anh hùng ai kể bại thành,
Xét chí khí nên coi cao thấp.

Hôm nay,

Thắp nén tâm hương ,
Tưởng người tiết liệt.
Gương hiếu trung mãi mãi  chẳng phai mờ,
Máu hào kiệt ngàn đời không đổi sắc.
Hiếu với dân chẳng quản máu xương rơi,
Trung với nước đâu chờ bia đá tạc!

Ô hô! Có linh xin hưởng!

TRANG HẠNH
(Khoa tim mạch BV Đa Khoa Bắc Ninh)



Chú thích:

* Trần Quốc Toản thêu lên cờ 6 chữ “ Phá cường địch, báo hoàng ân”

** Trần Văn Phương trước khi hy sinh đã thét lớn: “ Thà hy sinh, không để mất đảo!”
------
 

Cop từ Phong Điệp để tưởng niệm các liệt sĩ đã xả thân vì Tổ Quốc, Vì Trường Sa, Hoàng Sa, vì Gạc Ma...
Đọc thêm!

Thứ năm, ngày 07 tháng hai năm 2013

ÔNG "LẮM ĐIỀU"- Truyện ngắn của Mai Tiến Nghị



- Dậy! Dậy ngay. Làm cái thằng đàn ông sức dài vai rộng mười sáu mười bảy tuổi rồi mà giấc này vẫn còn ngủ trương mắt lên. Lại còn mở cửa toang hoang, tháng củ mật này thì trộm nó khiêng cả người đi. Gớm! Nhà cửa không khác cái chuồng trâu… hôm nay hăm tám rồi… tết nhất đến nơi rồi, để như thế này mà coi được à. Rồi có ai đến… người ta cười vào mặt…
- Mặc xác tôi!
Thằng Hiếu lẩm bẩm thành tiếng và tung chăn ngồi dậy. Nó dụi mắt nhìn ra: lù lù chắn đầy khuôn cửa một cái bóng người lòng khòng, phần trên thì to sù được đỡ bằng hai cái cẳng khẳng khiu. Biết ngay mà! Lại lão Lắm Điều, hàng xóm cách nhà Hiếu ba ngõ. Ai khiến! Cứ như là bố người ta không bằng.
Người đàn ông có tên Lắm Điều có vẻ ngượng vì cái câu trả lời quá mức gọn gàng của thằng Hiếu. Lão lầm bầm: "Mất dạy" rồi biến mất sau khung cửa. Thằng Hiếu quần đùi áo may ô nhảy xuống đất chạy ra cửa ngóng theo thấy cái dáng lòng khòng của lão khuất sau rặng hóp. Ừ đấy! Mất dạy đấy! Làm gì được tôi.
Thằng Hiếu ghét lão Lắm Điều từ cách đây đến dăm sáu năm. Hồi ấy lão Nguyễn Văn Lắm là công an xóm, thỉnh thoảng có bắt được vài vụ trộm vặt và đám "hủ hóa" ngoài đê. Cái chuyện ăn cắp vặt buồng cau nải chuối thì mọi người chẳng quan tâm… nhưng những vụ "hủ hóa" trở thành đề tài thời sự của cả làng. Người ta xì xầm, bàn tán và nhìn lão Lắm như người anh hùng vì đã xả thân vì nền đạo đức. Lão vênh mặt tự hào, đi đâu cũng dò xét ra điều mẫn cán. Một lần lão đang lòng khòng với dáng điệu quan trọng như vậy thì đám trẻ do thằng Hiếu cầm đầu chạy đến:
- Bác Lắm ơi!
- Gì?
- Kia có đám "hủ hóa".
- Chỗ nào?
- Ngay trước cửa nhà kho, chỗ bờ ao…
Chỉ cần nghe đến đây thì cái dáng lòng khòng duỗi thẳng ra thành cái mũi tên lao đến hiện trường. Lão Lắm vừa chạy vừa ngoái lại chúm môi suỵt suỵt lũ trẻ đang rồng rắn đuổi theo: "Trật tự, trật tự, chúng mày nói to chúng nó nghe thấy mặc quần áo vào là hỏng. Không cho chúng nó thoát!". Đến đúng chỗ được chỉ điểm, vừa phì phò thở lão vừa nhìn quanh. Chả có gì, chỉ thấy dưới ao toàn là bèo, bờ ao toàn là cỏ, lão Lắm dậm chân tiếc rẻ:
- Chúng mày… chúng mày… ngu bỏ mẹ! Chẳng có nghiệp vụ gì cả. Cứ rầm rập, rầm rập. Nó chạy mất rồi!
- Nó vẫn còn đây! - Thằng Hiếu dõng dạc.
Lão Lắm vội hỏi: "Đâu?" và nhìn theo tay của thằng Hiếu. Trên một đám bèo tây gần giữa ao có hai con chão chàng đang "cõng" nhau. Điên người vì bị mắc lỡm, ông công an viên gầm lên: "Đồ mất dạy" và dang thẳng cánh tặng cho thằng chỉ điểm xỏ lá một cái tát.
Rồi sau đấy lão không làm công an xóm nữa. Chả biết có phải vì chuyện ấy không. Nhưng thằng Hiếu thì ghét lão Lắm đến cái mức trông thấy lão thì nó đưa tay lên xoa má rồi lỉnh mất và gần đây còn theo đuôi người ta gọi lão là Lắm Điều. Gọi thì gọi thế chứ nó cũng chả biết vì sao lại có cái tên ấy.
Biệt danh Lắm Điều được mấy người trong xóm gán cho lão từ cái chuyện bình bầu hộ nghèo. Sở dĩ phải bình bầu vì xã phân bổ chỉ tiêu cho mỗi xóm chỉ được có 5 hộ. Lão Lắm lý sự: "Phải theo tiêu chuẩn của Nhà nước mà đưa vào danh sách chứ sao lại có chỉ tiêu" thì được trả lời huyện giao chỉ tiêu cả xã có 50 hộ, xã chia đều cho mười xóm. Rồi các ông hội đồng xóm đưa danh sách lấy biểu quyết. Lão Lắm lại có ý kiến:
- Thôi thì trên ấn định xóm ta chỉ có bằng ấy hộ nghèo thì cũng đành. Bó đũa chọn cột cờ… ấy ấy nhầm… bó cột cờ chọn đũa. Tôi cũng đồng ý các hộ đã đưa vào danh sách, dưng mà tôi thấy còn một hộ nghèo nhất mà bà con ta quên.
- Hộ nào? Hộ nào? - Cả đám họp xóm nhao nhao.
Lão Lắm thủng thẳng:
- Hộ thằng Hiếu, con bé Vân chứ hộ nào. Bố mẹ nó chết cả. Nhà chỉ còn có hai anh em…
Lại nhao nhao: "Bố mẹ nó chết làm gì còn hộ gia đình mà xét hộ nghèo"; "Phải đấy! Hai anh em nó đã được bên nội, bên ngoại chia ra mỗi đằng nuôi một đứa rồi". Lại có người dè bỉu: "Chỉ được cái hớt hóng, nó đã đến tuổi người nhớn đâu mà bình bầu".
Lão Lắm rành rẽ:
- Đúng là trước đây nó đã được chia về hai họ nội ngoại. Dưng mà là họ xa. Ruộng nương của nhà nó người ta cấy, tiếng là người ta nuôi… dưng mà chúng nó cũng chẳng sung sướng gì. Thằng Hiếu mười lăm tuổi, con em mười một tuổi người ta chẳng cho đi học, lấy cớ thằng lớn đã tốt nghiệp cấp hai, đã đủ sức phải đi làm phụ hồ, còn con em thì phải ở nhà bế em cho mợ… Vậy hóa ra là ôsin không công, nên anh em nó trở về nhà cũ hơn năm nay. Ai chả biết. Thằng Hiếu nghỉ học cấy ruộng, làm phụ hồ nuôi em ăn học. Khổ thế còn gì. Đưa nhà nó vào diện hộ nghèo thì cũng có được cái gì hơn, cốt để khi ốm đau được khám chữa bệnh, con bé còn đi học được giảm học phí… Các vị có lý sự kiểu gì thì anh em chúng nó vẫn là khó khăn nhất. Tôi nói thế đấy, các vị bảo tôi hớt cũng được, lắm điều lắm nhời cũng được, nhưng nghĩ xem tôi nói có đúng không?
Cả xóm phá ra cười như vỡ chợ. "Đúng là ông Lắm Điều..."; "Từ mai gọi ông ấy là Lắm Điều".
Minh hoạ: Thành Chương.
Ông Trưởng xóm thấy tức anh ách vì danh sách đã chuẩn bị lại phải thay đổi, rồi cấp trên sẽ trách cứ là không sâu sát. Nhưng tức hơn vì năm hộ kia lại bị đưa ra mổ xẻ xem hộ nào nghèo hơn và nguyên nhân tại đâu mà nghèo. Hộ gia đình em ruột của trưởng xóm bị loại với lý do nào là lười lao động, suốt ngày say xỉn, nào là dù nghèo nhưng trưởng xóm lại giầu nhất xóm, chả nhẽ không cưu mang đùm bọc. Nói vậy chẳng hóa ra cạnh khoé ông và họ hàng nhà ông keo mo. Vậy là cả nhà, cả họ trưởng xóm đều ghét lão Lắm Điều.
Oái oăm là thằng Hiếu lại không ưa lão Lắm và lại kính trọng ông trưởng xóm. Không ưa lão Lắm vì cái tát ngày xưa và kính trọng ông trưởng xóm chẳng phải bởi "kẻ thù của kẻ thù là bạn ta" mà là vì nhà ông ta có đứa con gái. Con bé này tên là Quỳnh, hơn Hiếu hai tuổi. Con bé thân hình phốp pháp, ngực căng nây nẩy mà mắt thì ươn ướt. Mỗi lần trông thấy Hiếu thì cô nàng lại đong đưa mắt… làm thằng con trai mới lớn mặt đỏ như gấc, những mụn trứng cá đội căng lên như muốn nổ tung; đầu óc choáng váng mất thăng bằng, hai cẳng chân gầy ngẳng run run sắp khuỵu xuống như người say rượu.
Quỳnh thường sang nhà Hiếu khi cu cậu rảnh việc. Cô nàng ỡm ờ làm chàng Hiếu ngây thơ bị cuốn vào trong dòng xoáy của sự yêu ghét lúc chỉ có hai đứa:
- Đằng ấy đảm đang nhỉ. Cũng nuôi được cả gà cơ à?
- Có mấy con gà nhép lão Lắm đem cho con em gái hồi mới về í mà.
Con bé Quỳnh vênh mặt cong môi xì một tiếng:
- Úi giời… Lão ấy vẻ quan tâm thế chứ đểu phết. Hôm họp xóm, lão ấy phát biểu coi đằng ấy như ăn mày.
- ?
- Lão ấy bảo anh em nhà đằng ấy sống vất vơ vất vưởng phải đi làm ôsin cho nhà người ta, lại phải nhờ mọi người giúp mới được về nhà, mới lấy lại được ruộng. Nói vậy không có họ thì mình chết à.
- Thật á?
- Thật!
Hiếu đứng phắt lên:
- Để sang chửi lão Lắm Điều một trận.
Cái Quỳnh đưa tay dứ dứ vào trán thằng Hiếu:
- Khiếp! Người đâu mà nóng như lửa. Ghét thế không biết. Rồi lại đôi chối, rồi lại đổ tội cho người ta. Ứ nói nữa! Thôi về đây.
Hiếu nắm lấy tay Quỳnh kéo lại: "Đừng về". Con bé giằng ra: "Cứ về". Giằng giằng kéo kéo… tự nhiên đứa con gái ngã chúi vào người anh con trai mới lớn. Được cả khuôn ngực con gái mềm mềm áp vào ngực làm anh chàng Hiếu đần mặt sững người, chân tay như thừa ra. Đứa con gái nhìn thấy điệu bộ ấy thì cười khanh khách và bỏ chạy. Hiếu nhìn theo cái bím tóc trên lưng của Quỳnh dập dềnh theo nhịp bước chạy… tự nhiên thấy khát đến khô cả miệng.
Cú va chạm khác giới đầu đời, tiếng cười và mái tóc dập dềnh ám ảnh trong đầu chàng trai mới lớn. Thì ra Quỳnh đã yêu mình. Vậy là hàng ngày Hiếu tìm mọi cách để được gặp mặt Quỳnh. Lần nào cũng vậy, con bé vẫn nhấm nhẳng "Ghét thế!" làm Hiếu càng tin điều mình đang nghĩ. "Con gái nói ghét là yêu" - có bài hát đã nói như vậy. Và tin ở những điều Quỳnh đã kể. Càng tin Quỳnh càng ghét lão Lắm Điều.
Lão Lắm hình như không biết điều đó nên chả ngày nào là không qua nhà Hiếu. Lão như ma xó ập vào nhà làm anh chàng không kịp lỉnh, chỉ biết lấy tay xoa má… Bao giờ cũng vậy, chưa thấy người đã thấy tiếng lão oang oang: Nào là "Đã mua lúa giống chưa?", nào là "Sắp đến giỗ bố mày đấy, chuẩn bị được cái gì rồi?". Có lúc thì kể lể "Hôm nay tao gặp cô giáo chủ nhiệm của em mày, thấy cô ấy bảo dạo này con bé học hơi sút đấy, quan tâm nhắc nhở nó nhá". Hiếu giả bộ lặng im nghe nhưng mắt lại gườm gườm khó chịu. Bụng nó thầm nghĩ, mặc xác tôi. Lạ gì cái kiểu miệng nam mô tay một bồ dao găm của lão.
Có dễ đến nửa tháng nay không gặp Quỳnh, anh chàng Hiếu nhớ đến cháy ruột, cháy gan. Hay là Quỳnh ốm, hay là Quỳnh đi làm xa. Hiếu le ve gần nhà Quỳnh mà không dám vào. Chả có cớ gì để mà vào. Nhưng nhìn thấy mấy cái áo con gái vẫn giăng trên dây phơi trước cửa thì biết chắc Quỳnh vẫn ở nhà. Hôm qua lão Lắm Điều lại mò sang, lúc ấy Hiếu đang nằm dài trên giường.
- Này, dậy đi cuốc góc ruộng nhà mày đi. Tao đã bảo họ cày cho rồi đấy.
Hiếu vẫn nằm, xẵng giọng:
- Mặc xác tôi!
Làm như không nghe thấy, lão Lắm Điều vẫn tưng tửng:
- Năm nay lập xuân muộn. Ra giêng mới gieo mạ trên sân. Tranh thủ lấy ít bùn để đấy chứ chả nhẽ lúc người ta cưới, mình lại cởi quần mò xuống ao móc bùn…
- Ai cưới?
- Cái Quỳnh con trưởng xóm!
Hiếu nhỏm dậy. Chả nhẽ…
- Lấy ai?
- Lấy con ông phó chủ tịch xã. Thằng này mới đi Đài Loan về. Đám cưới ấy rồi to phải biết. Thấy bảo nhà xóm trưởng làm bảy chục mâm. Giết hai lợn tạ, đánh hết ao cá… Mời cả xóm, có khi mời cả nhà mày đấy. Chuẩn bị tiền mừng đi là vừa, nghe đâu mùng sáu tết là cưới… Ăn cỗ từ mùng năm…
Lão Lắm vừa nói vừa quày quả ra về. Đúng là chỉ giỏi buôn chuyện. Chắc là lão biết mình yêu cái Quỳnh nên kích đểu đây. Làm gì có chuyện ấy. Nhưng mà cái việc lão bảo đã cày ruộng thì chắc là đúng. Thôi, phải dậy đi cuốc góc.
Buộc cái cuốc vào khung xe đạp, Hiếu thập thõm đạp trên đường quốc lộ đi ra ruộng. Cái xe hôm nay giở chứng hay sao mà cứ thỉnh thoảng lại tuột xích. Nhiều lúc Hiếu phải dừng lại giữa đường ngồi sửa. Đang mải mê tra tra lắp lắp thì có tiếng còi xe máy. Ngẩng lên: một đôi trai gái đang phóng qua. Người con gái ép sát người ôm chặt chàng trai, còn chàng trai thì một tay lái xe, một tay đặt trên đùi người con gái. Chiếc xe đi qua, người con gái ngoái lại.  Hiếu không thể tin vào mắt mình: Quỳnh! Quỳnh đang đi trên chiếc xe ấy. Quỳnh cũng thấy vẻ mặt sững sờ của Hiếu, cô ta quay ngoắt đi, vòng tay ghì sát hơn người con trai ngồi trước.
Thật rồi! Vậy ra lão Lắm Điều nói thật!
Khốn nạn!
Suốt đêm Hiếu không ngủ được. Phải hỏi cho ra nhẽ chứ lại chịu à. Thế mà lúc nào nó cũng bảo "Ghét thế". Cứ tưởng là nó yêu mình. Nhưng mà… nó có hứa hẹn gì với mình đâu. Với lại nhà mình nghèo, bố mẹ lại mất sớm. Vậy ra trên đời này chả có ai có thể yêu thương mình.
Tự dưng thấy ghét lão Lắm. Tại sao lão nói cho mình biết cái tin ấy. Tại sao lại bảo mình phải đi cuốc góc. Nhưng lão ấy nói thật chứ có bịa đặt đâu. Phải trả thù con bé khốn nạn. Phải cho nhà ấy một đòn chí mạng trở tay không kịp.
Trả thù bằng cách nào bây giờ? Cái ao cá nhà trưởng xóm... tối nay tương xuống vài cút thuốc sâu... Phải rồi, cho cái Quỳnh, cho cả nhà nó hết huênh hoang. Hôm nay là hai tám, mai là hai chín. Rồi Tết… đầu năm đố mà mua được cá để làm cỗ…
                        *
Buổi chiều hôm ấy chàng trai thất tình ngồi dạng cẳng giữa nhà chế tạo vũ khí trả mối hận tình. Nó lấy cái lọ nhựa rỗng ngồi ngắm nghía. Cho một ít thuốc sâu vào và ném tòm xuống ao là xong. Nhưng xuống nước thì cái lọ sẽ dựng đứng lên. Vậy thì chả ăn thua. Làm thế nào nhỉ. À phải rồi: vặn chặt nắp lại, khoét một lỗ ở đáy rồi dựng ngược lọ và đổ thuốc vào theo cái lỗ ấy. Nhưng nút lại bằng cách nào. Bằng nilon thì không được. Bằng giấy xem nào... giấy rất lâu mủn. Nó phát hiện ra cách lấy giấy vệ sinh làm nút đáy. Khi rơi xuống ao cái lọ sẽ dựng đứng, gặp nước giấy vệ sinh sẽ tan rất nhanh… Nhưng phải cầm ngược. Tuyệt! Tiến hành thôi.
Vừa khoét được cái lỗ đáy thì Vân, em gái Hiếu về. Đi cùng với nó là  lão Lắm Điều. Không kịp xoa má, chàng Hiếu nhà ta ném ngay cái lọ vào gầm giường. Cái lọ lăn lông lốc trên nền đất kêu cồng cộc. Hình như vị khách không để ý. Lão ngó nghiêng khắp nhà, nhìn cuộn giấy vệ sinh rồi lại nhìn cái mảnh đít lọ vừa được khoét. Tự dưng Hiếu bực với em gái, tự tiện dẫn lão Lắm Điều vào nhà. Mà sao con bé lại quý lão thế không biết. Lúc nào cũng bác Lắm bảo thế này, bác Lắm bảo thế kia. Ừ... đợi đấy, thế nào cũng có ngày lão cho cái tát. Lúc ấy thì hối không kịp.
Lão Lắm Điều thản nhiên ngồi xuống ghế rồi ngoạc mồm chê:
- Bừa bãi quá! Làm gì mà bày giấy chùi đít ra giữa nhà thế hử? Có đem cất đi không. Giờ tao cùng anh em chúng mày dọn dẹp nhà để đón tết. Sáng nay tao đã bảo rồi mà, thằng Hiếu vẫn ngủ trương mắt. Thôi, cái Vân quét nhà đi. Moi kỹ trong gầm giường gầm bàn... Kia kìa, tao thấy cái lọ khoét lỗ đít trong gầm giường - Lão ngồi thụp xuống đất lấy chân phải khều cái lọ nhựa rồi cầm lên ngắm nghía - Khoét làm gì? Nếu làm cái phễu rót rượu thì phải cắt cả đáy chứ sao chỉ khoét mỗi lỗ. Mà anh em chúng mày có uống rượu đâu mà làm phễu.
Như mọi khi thì chắc thằng Hiếu sẽ bảo "Mặc xác tôi". Nhưng lần này thì nó ấp úng:
- Cháu để... để rót rượu cúng.
- Rượu cúng mà rót bằng cái đồ phế thải à - lão Lắm Điều để cái vỏ  nhựa xuống đất và dùng bàn chân to bè của lão giáng xuống rồi day day, tiếng nhựa vỡ kêu rạo rạo. Khi lão nhấc chân ra thì nó bẹp dí -  Cái Vân đem vứt ngay vào túi rác cho người ta chở đi bây giờ. Tý nữa sang nhà tao lấy cái phễu mới. Thôi, tao với thằng Hiếu dọn dẹp nhà dưới.
Vậy là tan cái công trình mình hì hục làm hàng nửa tiếng đồng hồ. Hiếu gãi đầu nhìn cái vỏ lọ nhựa mà tiếc, trong khi cái mồm lão Lắm Điều phát thanh liên tục không để ăn da non.
- Bẩn quá, bẩn quá... Ối giời ơi! Thuốc sâu thuốc bọ để thế này à. Dùng đến đâu mua đến đấy chứ sao lại có thuốc sâu dự trữ thế này... Nhỡ ra đứa nào nó lấy đổ vào ao chuôm nhà người ta có phải là tội chết không! Hại người mà hại chính mình. Năm ngoái đấy, ở xã bên có đứa vì thù vặt đổ thuốc sâu vào ao nhà người ta làm chết cả ao cá với mấy con lợn. May mà chưa chết người...
- Sao mà lợn lại bị chết hở bác? - Con bé Vân láu táu hỏi.
- Thì tại nhà ấy không biết, lấy nước ao nấu cám lợn.
Hiếu rướn người về phía lão Lắm Điều, hỏi với giọng căng thẳng xen lẫn hồi hộp:
- Thế... thế cái đứa đổ thuốc sâu có bị làm sao không?
Lão Lắm Điều nghênh mặt, nói một thôi:
- Bị bắt ngay! Gớm! Công an người ta nghiệp vụ cao lắm. Có mà chạy đằng giời. Tưởng thỏa cái thù vặt trẻ con mà chịu mấy năm tù với phải đền mấy chục triệu nhá. Tàn đời nhá. Cũng may không chết người. Nếu chết người thì tử hình là cái chắc. Ngu một tý là chết ngay, chết ngay đứ đừ - Lão Lắm Điều liếc nhìn thằng Hiếu rồi tiếp - Thôi để chai thuốc sâu tao mang về cất bên nhà tao. Bao giờ lúa có sâu thì đem về mà phun. Chưa gieo mạ đã lo thuốc sâu. Đúng là cái đồ dở hơi...
Vừa nói lão vừa nhìn vào Hiếu. Cậu chàng tái mặt: Cứ như ma xó... chả nhẽ lão này biết... Mà có khi lão biết thật, vì thấy khuôn mặt lão lạ lạ, cặp môi cong cong như đang nhếch lên bí hiểm…
Thôi cũng đành... Nhỡ ra... Con bé Vân sẽ ra sao nếu...nếu... Hiếu lạnh người không dám nghĩ tiếp.
 Vậy là tan tành kế hoạch trả mối hận tình.
                        *
- Dậy! Dậy ngay! Hăm chín Tết rồi đấy.
Lại tiếng lão Lắm Điều quát và tiếng đập cửa ầm ầm. Hiếu vội tung chăn co ro ra mở cửa. Ông hàng xóm đứng nghênh mặt tay ôm cái rá trong đó có hai cái bánh chưng còn nghi ngút khói. Hiếu cảm thấy hơi ấm sực lên.
Ông Lắm Điều vào nhà đặt hai cái bánh lên bàn thờ rồi quay sang thằng Hiếu:
- Tao đưa vài cái bánh sang để anh em chúng mày thắp hương cho bố mẹ.
Hiếu lí nhí cúi mặt:
- Con xin bác. Con cảm ơn hai bác.
- Vẽ... Ơn với huệ cái gì. Bây giờ tao định thế này: Trưa nay hai anh em mày sang nhà tao cúng tất niên cho vui. Trưa mai ba mươi, tao sang bên này tất niên với hai đứa. Giết một con gà nhá. Mà anh em chúng mày mát tay phết. Có bốn con gà nhép, hơn năm giời đã thành cả đàn hơn chục con. Tao tính vậy có được không? Có đồng ý không?
Hiếu nhìn người đối diện. Mắt nó ươn ướt: "Con đồng ý!".
Lão Lắm Điều lại mở máy:
- Chuẩn bị sang năm mới cái gì đáng cho qua thì cho qua hết! Không vấn vương gì nữa. Sang năm mới phải vui vẻ. Nhớ chưa. Thôi tao về! Rét thế này là đúng tiết. Năm nay thuận giời đây. À, mà tao đã lấy bùn đủ cho nhà mày gieo mạ sân rồi. Tý nữa sang nhá. Nhớ đóng cửa... tháng củ mật không cẩn thận thì trộm nó khiêng cả người đi ấy chứ lị




Đọc thêm!

Thứ bảy, ngày 29 tháng mười hai năm 2012

VÌ SAO ÔNG GIÓNG VỀ GIỜI... (Chuyện xưa kể lại của Mai Tiến Nghị)

Truyện này đã đăng từ năm ngoái... nhưng hôm nay đăng lại một tí tì tị cho vui.
 
Truyền thuyết "Thánh Gióng" thì ai cũng biết rồi nhưng muốn kể lại cho vui. Dùng lối viết nôm, ít dùng từ Hán Việt nên có vẻ thô thô. Hư cấu hư véo thêm tí cho có mầu chuyện kể. 
Ngày xửa ngày xưa…
Đời Hùng Vương thứ sáu. Nước ta lúc ấy gọi là Văn Lang.
Lúc bấy giờ, dân nước ta đang thuở sơ khai. Chữ Hán cũng chưa vào nước ta được bao nhiêu, đạo Khổng chưa ra đời, thế giới không bị ràng buộc bởi quân sư phụ… Người dân sống bởi cái tình là chính, còn cái lý cũng rất mực giản đơn: “Nói đúng cái thúng phải nghe”. Nói chuyện với nhau chả kể gì quan tước, vai trên vai dưới… gọi nhau vẫn “mày tao” như dân nước ngoài thời hiện đại.
(Sở dĩ phải giải thích như vậy để mọi người đừng trách người kể chuyện hay nói bậy nói bạ mà không theo phép tắc.)


Kỳ 1/ Ở làng Gióng thuộc bộ Vũ Ninh có một đôi vợ chồng đã già, sống lương thiện mà vẫn chưa có con nối dõi. Hai ông bà rất lấy làm buồn phiền.

Giời thấy vậy thì thương. Nhân có một tướng nhà giời mắc lỗi, Giời bèn trừng phạt bằng cách cho xuống trần đầu thai nhà ấy để sau này lập công chuộc tội.

Người vợ già một hôm ra vườn cà thấy có dấu chân to bằng mười dấu chân người thường. Lạ quá! Sao lại có người to thế? Bà ta bèn cho chân mình vào ướm thử.
Khi đặt bàn chân mình vào cái dấu chân to đùng kia chợt thấy trong người rạo rực, lòng xuân lai láng như thuở còn mười tám đôi mươi.

Bà ta vội vàng về nhà, thấy ông chồng già đang ngồi ngoài sân cởi trần, dạng chân đan rổ, khố dây lỏng lẻo vắt sang một bên, bà lão càng rạo rực bội phần… Vội lôi thốc ông chồng vào buồng, cởi bỏ xống áo của mình, giật cái khố dây của ông lão… rồi vòng tay ghì riết…
Lúc thỏa mãn cơn dục tình, buông tay ra thì ông lão đã ngoẹo cổ, sùi bọt mép…

Bà không dám khóc to. Bảo rằng ông bị phải gió. Làng xóm xót thương giúp đỡ chôn cất ông chồng chu đáo.

Cũng từ hôm ấy bà lão có thai. Chín tháng mười ngày vẫn không thấy đẻ. Mọi người bảo là chửa trâu. Rồi đến mười hai tháng thì bà đẻ được một con giai đặt tên là Muộn.

Muộn đẻ ra mà không biết khóc. Rồi ba tháng, năm tháng, mười tháng không biết cười… hơn năm giời cũng chẳng u ơ lấy một tiếng, mọi người bảo là câm. Suốt ngày chỉ nằm mút tay, chân khua loạn xạ.

Bà già mải đi làm, để thằng bé Muộn nằm một mình ở nhà. Mũi rãi nhoe nhoét, ruồi nhặng bu đầy mặt.

Lúc bấy giờ giặc Ân phương Bắc lăm le xâm lược nước ta. Vua Hùng hoảng sợ bèn gọi các tướng lại họp bàn. Nhưng khổ một nỗi các tướng (lúc bấy giờ gọi là Lạc tướng) toàn con ông cháu cha chỉ giỏi đội mũ đeo râu ra oai với thiên hạ, chứ nghe đến đánh trận thì mặt xanh như đít ngóe. Vả lại lúc đó tướng nhiều hơn quân. Tất cả các tướng đồng thanh rằng phải án binh bất động.

Vua lại gọi các quan (gọi là Lạc hầu) đến hiến kế, các quan thảy đều lo sợ nếu đánh giặc thì nhà cao cửa rộng của mình tan hoang, đất cát tiền bạc mất hết, việc mua quan bán tước bị đình hoãn… Vậy nên đồng lòng tâu vua xin hòa để giữ ghế, để tiếp tục tham nhũng sách nhiễu dân lành.

Vua nghe theo quan tướng, cho người đem lễ vật sang triều đình nhà Ân xin làm chư hầu để được phong vương. Bọn giặc Ân được thể càng lộng hành. Nó sang giả vờ thuê đất thuê rừng, lấn biển… đưa người của nó vào làm rồi bóc lột thẳng tay người Văn Lang. Nham hiểm hơn bọn giặc còn đưa người khai khoáng mỏ vàng, mỏ bạc… bọn này dụ dỗ con gái Văn Lang nhẹ dạ, giả vờ lấy làm vợ để đồng hóa người nước ta và dễ bề vơ vét của cải. Hàng đoàn người ngựa kìn kìn chở vàng về phương Bắc mà vẫn không hết của. Bọn giặc lại bí mật đào hầm chôn giấu vàng bạc rồi dụ dỗ mua các thiếu nữ đồng trinh chôn sống làm thần giữ của đợi đời sau con cháu sang lấy. Dân Văn Lang biết hết, họ đã trình báo lên các quan nhưng bọn quan tướng Văn Lang chỉ biết giương mắt ếch ra nhìn mà không dám ho he phản đối dù chỉ một nhời…


Dân tình vô cùng bực bội. Các bậc kỳ mục trong làng ngoài xã tập hợp từng đoàn phản đối. Vua nhà Ân bắt vua ta và các quan tướng phải thẳng tay bắt bớ đánh dẹp. Rồi còn bắt vua loan báo rằng việc chống giặc là việc của triều đình. Cấm chỉ dân đen manh động. Đứa nào làm trái thì bắt chém.

Đã vậy triều đình còn bắt dân nay phải mở lễ hội mừng vua, mai phải mở tế lễ các thánh thần phương Bắc. Dân lại phải bỏ việc đồng áng để tập trung rước sách rất là vất vả. Người già cũng chẳng được tha.


Bà mẹ cậu bé Muộn mặc dù đã già vẫn phải đi làm nghĩa vụ với vua, với vua Ân đất Bắc. Cậu bé Muộn thường bị bỏ đói. Muộn ta nằm một mình đập chân thình thịch xuống chõng tre, rồi tự dưng mở miệng u ơ hét váng cả nhà. Chợt có một con nhặng vo ve bay đến đậu vào mang tai bảo:
- Mày khôn hồn thì nằm im. Mày mà nói bây giờ là mày phải chết đấy!

Thì ra Muộn biết nói chứ không phải là câm như mọi người thường nghĩ. Còn con nhặng chính là Thổ thần.

Cậu bé Muộn đành thì thầm chỉ đủ cho con nhặng nghe thấy:
- Sao tao lại không được nói!
- Mày nằm ở đây không biết. Mấy người đòi chống giặc, nhà vua bắt hết rồi. Mày mà nói ra, vua nó sai người đến cho một nhát thì xuống âm phủ, rồi thì không có cơ hội lập công chuộc tội với giời đâu. Cứ nằm im đấy mà đợi.
- Vậy lúc nào mới được nói?
Thổ thần nói:
- Bao giờ tao bảo mới được nói.
Muộn lại nằm mút tay ngẫm ngợi. Rồi lại hỏi:
- Vậy nhỡ giặc nó đánh ngay sang đây thì sao.
Thổ thần bảo:
- Từ thuở Lộc Tục Kinh Dương Vương đến nay, giữ được nước giữ được đất là nhờ dân. Nay bọn vua quan triều đình bảo để chúng nó lo. Có mà lo được cứt! Cái lũ hèn này chỉ giỏi bắt nạt dân lành.... Mày cứ nằm im đấy đã, để chúng nó biết thân. Rồi chúng nó sẽ trắng mắt ra. Lúc bấy giờ mình đứng dậy cũng chưa muộn. Nhớ nhá! Cứ nằm im. Tức mấy cũng không được nói.

Thổ thần dặn vậy rồi bay đi. Muộn ta lại nằm mút tay ngẫm ngợi. Từ đấy giở đi không u ơ gì nữa. Mọi người vẫn bảo là câm.





KỲ 2:

VÌ SAO ÔNG GIÓNG VỀ GIỜI (kỳ 2)


Kỳ 2/
Tuy vua quan Văn Lang đã thần phục, khom lưng quỳ gối cung phụng đủ điều nhưng vua nước Ân vẫn chưa vừa ý. Dã tâm của hắn muốn chiếm trọn Văn Lang để bành trướng cả vùng. Vì vậy vua Ân tập trung mấy mươi vạn quân ở biên giới chuẩn bị thôn tính nước ta.
Đến bấy giờ vua quan Văn Lang mới cuống lên. Vua triệu tất cả các quan tướng lại để bàn kế chống giặc.
Vua bảo:
- Triều đình ta đã chịu nhún hết mức, nhục như con chó rồi mà nhà Ân nó cũng chẳng vừa lòng. Nó cứ đánh nước ta. Bây giờ chúng mày tính thế nào?
Các Tướng thưa rằng:
- Quân nó thì đông gấp trăm lần quân ta. Ta mà chống lại thì chắc chắn ta sẽ thua, ta sẽ bị giết hết chỉ sau vài ngày...Bây giờ chỉ có dân mới có thể chống...
Vua tức quá chửi:
- Tao nuôi chúng mày cốt để khi có giặc xâm lược thì đánh giặc giữ nước, chúng mày lại bảo rằng hễ đánh thì thua. Vậy chúng mày là cái quân ăn hại à. Thật là cái lũ cơm toi… đuổi chức hết đi cho rồi.
Chửi xong lại quay sang các quan:
- Chúng mày tính kế thế nào?
Các quan bèn thưa:
- Dân tình cũng ngao ngán lắm rồi. Họ chẳng theo ta đâu.
- Sao vậy!
Các quan đành phải nói thật:
- Họ bảo rằng họ nghèo đói chẳng có sức mà đánh đấm. Vả lại trước đây người ta muốn nói thì bị triều đình bắt bớ chém giết. Nên bây giờ họ bảo: kệ, đứa nào khom lưng qùy gối cho đứa ấy chết.
Vua lại tức:
- Đem mà chém hết đứa nào nói như vậy! Dám bảo ai khom lưng quỳ gối?
Các quan lại thưa:
- Nếu chém hết thì lấy người đâu mà đánh giặc ạ!
Vua bảo:
- Chúng mày phải đi mà đánh!
Lập tức các quan run như rẽ, mặt xanh như tàu lá. Thế rồi người thì lấy lý do già yếu, kẻ thì thở than cảnh nhà khó khăn, đứa thì kêu rằng mình đang bệnh tật. Ngược hẳn với trước đấy mấy hôm người nào cũng bảo là khỏe mạnh sung sức khôn ngoan tuyệt vời xin làm quan mươi mười lăm năm nữa để tiếp tục vì dân vì nước… bây giờ các quan nhất loạt xin bỏ chức…
Vua hoảng quá chửi toáng lên, các quan tướng cũng chửi nhau loạn xị. Cả triều đình như cái chợ vỡ. Lúc thường mũ áo xênh xang thì thân mật lắm. Đến khi có giặc thì mới xoay ra quặc nhau. Quan đổ cho tướng là hèn, tướng đổ cho quan là ngu… thật chả ra làm sao.
Vặc nhau một hồi lâu. Chợt có một vị quan lên tiếng:
- Thôi không phải cãi nhau nữa! Dân nó nói vậy nhưng bụng vẫn yêu nước yêu làng. Quan tướng không đánh được giặc thì quan tướng phải tìm được người đánh giặc. Vậy tất cả quan tướng hãy chia nhau về các làng quê, kẻ chợ… đi rao tìm đứa có tài ra đánh giặc. Chả hơn còn đứng đấy mà cãi nhau. Giặc nó đến nơi cho mỗi đứa một nhát thì xong đời.
Vua nghe nhời ấy, cho là phải, liền bắt tất cả quan tướng đi rao. Các quan tướng mỗi người một thằng lính hầu, một cái loa… thất thểu về các làng rao rằng:
- Loa loa… loa…
Chiềng làng chiềng nước…
Giặc chó Ân xâm lược
Ác độc đến không cùng
Máu dân chảy ngập sông
Thây người chất thành núi

Ai là người tài giỏi
Ra cứu nước cứu dân
Dẹp tan lũ giặc Ân
Vua ta xin có thưởng…
. Loa.. loa…

Cậu bé Muộn đang nằm mút ngón tay, nghe thấy tiếng loa thì rút ngón tay ra khỏi miệng, xua ruồi bu trên mặt, chân đập xuống chõng thình thịch. Thổ Thần lại hóa thành con nhặng bay đến đậu vào vành tai:
- Bây giờ nói được rồi đấy!
- Nằm mà nói à? Muộn thì thào hỏi.
Thổ thần bảo:
- Nằm mà nói thì ai nghe! Phải ngồi dậy chứ.
Vậy là Muộn ta ngồi thẳng dậy, mồm gọi: “Mẹ ơi!”
Bà mẹ đang lúi húi nghe thấy tiếng gọi, chạy lên nhà thấy thằng con đang ngồi trên chõng. Lạ quá. Ba năm nằm ngửa tơ hơ mà nay thì ngồi chễm chệ… Chưa kịp mừng thì đã nghe đứa con dõng dạc:
- Mẹ ra gọi cái đứa gọi loa vào đây!
Bà mẹ sững người, mồm lắp bắp:
- Sao lại gọi? Gọi vào làm gì?Quan đấy. Nó oai lắm đấy. Nhỡ ra nó đánh cho…
Cậu bé Muộn vẫn khăng khăng:
- Mẹ cứ ra gọi nó vào đây…
Bà lão lập cập chạy ra ngoài đường tìm gặp ông quan. Quan nhà ta cùng tên lính hầu đã mấy ngày rao mà chẳng có ai hỏi gì. Nay thấy bảo có người gọi thì mừng lắm. Vội theo bà lão vào nhà.
Quan nhìn quanh, chỉ thấy trên chõng là một thằng bé lên ba, áo khố chẳng có.
- Đâu! Đứa nào gọi tao? Quan hỏi.
- Tao gọi đấy! Thằng bé dõng dạc trả lời.
Quan tròn mắt, há hốc mồm: Thằng ranh con cởi truồng, chưa biết vắt mũi… Lại dám gọi…

Muộn ta vẫn dõng dạc:
- Mày về bảo với vua làm cho tao một con ngựa sắt cao gấp chục lần người nhớn và một cây gậy sắt năm chục người khiêng, một bộ áo bằng sắt và một mũ sắt to gấp hai chục người bình thường đem đến đây để tao đi đánh giặc.
Quan bình tĩnh giở lại. Bắt đầu lên giọng oai:
- Láo tôm láo cá! Ba cái tuổi ranh.Vẫn còn mút vú mẹ. Đánh đấm cái gì…
Cậu bé Muộn vẫn bảo:
- Mày không tin phải không. Đã thế tao chả thèm nói nữa. Xem đây này.
Nói xong bèn vươn vai một phát, người cao gấp rưỡi… trông đã bằng thằng lên năm. Cái chõng tre rung rinh…
Quan ngơ ngác… Muộn từ trên chõng nhảy xuống đất. Lại vươn vai phát nữa: cao bằng thằng trẻ con mười lăm tuổi.
Quan xanh mặt, vội kéo tên lính hầu chạy ra khỏi nhà. Muộn cười hê hê. Bà mẹ cũng cười rồi chạy vội vào trong nhà.
Muộn ngơ ngác: Sao mẹ lại chạy? Cúi xuống nhìn. Ối giời ơi! Thì ra mình chẳng khố áo gì. Truồng nồng nỗng. Ngượng quá!
Mẹ đưa ra cho mảnh khố. Cậu ta cuốn tạm vào người. Bụng hóp lại, Muộn kêu:
- Mẹ ơi! Đói…


Mình chỉ đăng lại hai kỳ vậy thôi... Nếu ai muốn xem tiếp thì xin mời vào mục "Chuyện xưa kể lại" trong blog này để xem cả truyện. 






Đọc thêm!

Thứ tư, ngày 19 tháng mười hai năm 2012

VẦNG TRĂNG NGOÀI CỬA- Nhạc: Mai Tiến Nghị- Lời thơ: Lưu Đình Hùng- hát: MTN

video
Được nhà thơ Lưu Đình Hùng đọc cho nghe bài thơ: "Vầng trăng ngoài cửa", mình thấy hay quá, ngẫu hứng hát lên. Được bạn bè bảo được, hay phết. Thế là hát bằng cái giọng U60... phải cố mà vẫn hụt hơi. Thôi thì đưa lên cho đỡ lạnh và để mọi người đỡ...buồn.
Giới thiệu luôn ở phần đầu là lồng tiếng nói của mình và Nguyễn Danh Khôi. Còn trong video là Lưu Đình Hùng (người đội mũ nồi kiểu Hmông) và Nguyễn Danh Khôi (người đội mũ tai cụp kiểu Nga ngố) cùng Lã Thanh An (đầu trần tóc bù xù)... Riêng mình thì không có mặt... chỉ có tiếng nói và tiếng... hét.



Đọc thêm!

Thứ hai, ngày 19 tháng mười một năm 2012

NHÀ VĂN ĐI TRẠI



NHÀ VĂN ĐI TRẠI
                                                  Truyện ngắn của Mai Tiến Nghị

Gừ...rừ..rừ... Gừ...rừ..rừ... Cái điện thoại di động rung lên từng chặp liên tục ở đầu giường. Chắc vợ gọi! Y cầm máy lên. Lại gừ...rừ... rừ... . Tin nhắn! Dễ đến nửa phút mới hết những gừ... rừ... rừ... Nửa đêm lại còn nhắn tin. Lục tìm mãi mới thấy cái kính. Kỷ lục: Mười hai tin nhắn. Mở máy, căng mắt đọc: Em nho... em so... anh ve đi. Điên tiết vì sự vớ vẩn của những con chữ. Người ta cho mình lên trại là để viết. Đã bế tắc, viết không ra vợ lại gọi về. Về bây giờ có mà ra mặt mo. Khác gì thằng đào ngũ, thằng thoái thác nhiệm vụ. Y bấm máy gọi lại. Vợ y bảo em nhớ anh lắm, em sợ lắm, trời đang mưa mà đằng cửa sau có cái gì nó đang đập thình thình. Y trấn an. Vợ y lại chuyển chủ đề: Vậy anh đang ngủ với ai? Y nhìn sang ông bạn nhà văn đang ngáy khò khò ở giường bên và kể tên người ngủ cùng phòng với mình không quên nhấn mạnh giới tính... Hay là anh về đi! Vợ y gợi ý. Y bảo không thể về được... Vậy thì em lên đấy! Lần này thì y trở thành người giới thiệu cho cái sự sinh hoạt đắt đỏ ở đất này. Vợ y im lặng. Đàn bà sẵn sàng phiêu lưu nhưng bao giờ cũng lưỡng lự về giá cả.
          Y nghĩ hay là mình về? Thực ra ở đây y cũng không thể viết được gì. Cứ ngồi vào bàn là y có cảm giác có người đang nhìn từ sau gáy. Và người ấy hỏi: sao liệu có viết được gì không? Trông như thằng dở hơi ấy cũng tập tọng văn chương, cũng dớ dênh trại viết! Cảm giác ấy tạo cho y thường trực nỗi bất an.
          Cũng vì để đỡ mấy chục bạc tiền vé xe nên y phải đi nhờ xe của một ông anh làm quản giáo của một trại giam cũng gần đây. Đáng lẽ phải xuống xe chỗ đoạn rẽ nhưng lúc ấy y lại đang gà gật ngủ. Lúc tỉnh dậy thì đã thấy cái cổng lù lù với chữ “Bộ công an- trại giam số...” với bức tường xám xịt chạy ngun ngút vào tận chân núi như thể một Vạn lí trường thành thu nhỏ. Ông anh bảo thôi vào đây nghỉ đã, rồi mai tao bố trí xe cho sang trại viết. Mà ở chỗ nào chả vậy, cũng là trại cả! Y bật cười: trại viết, trại giam đều là trại. Một cái ý hay phết! Phân tích ra có khối vấn đề. Một đằng là chỗ người ta lặng lẽ suy ngẫm, xóa trong ký ức quá khứ của mình để chuẩn bị bước vào cuộc sống bình thường; còn đằng kia là nơi viết ra những ngẫm nghĩ của con người bình thường cố kiếm tìm sự bất bình thường trong cuộc sống hoặc vẽ ra một tương lai mơ hồ nào đấy rồi phô phang với thiên hạ.
          Y ở trại giam đến gần một ngày đêm. Không thể xuống tận chỗ phạm nhân ở vì quy định không cho phép. Vả lại ban ngày họ phải đi lao động, lúc buổi tối là lúc y lại gà gật say. Ông anh biết tính y thích vui nên buổi tối kéo các bạn đồng nghiệp đến uống rượu với thằng em là nhà văn ở dưới quê lên. Giữa nơi tù túng thì những câu chuyện mà y bông phèng kể lại được mọi người trong mâm rượu há mồm nghe rồi cười nghiêng ngả. Câu chuyện thường bị dở dang vì có người đến báo cáo: tổ bốn có thằng đầu gấu đánh tuốt luốt mấy phạm già chậm chạp chưa kịp làm theo lời sai khiến, tổ chín có hai phạm đấm nhau đến sưng quai hàm chỉ vì một điếu thuốc lào... Y thấy sợ cho cái cách mà những kẻ không có quyền công dân tối thiểu đối xử với nhau theo luật rừng kẻ mạnh đè kẻ yếu. Trước đấy khi mới đến y đã để ý quan sát phạm đi làm về. Dòng người xếp hàng một, dáng đi nặng nề, tay thõng xuống chán chường, đầu cúi gục ủ rũ lầm lũi bước trong hoàng hôn sẫm tím ngằn ngặt bóng núi. Y hơi khép mi mắt: hiển hiện những dấu hỏi nối tiếp trôi như trên màn hình vi tính khi nhấn đều tay phím. Ừ cũng phải thôi! Đó là những dấu hỏi của số phận. Y mạnh dạn đến gần họ. Nhất loạt đều có chung một khuôn mặt mang sắc diện u ám cam chịu. Người nào cũng có vẻ hiền lành nhưng y lại gặp trong cái dáng điệu ủ rũ lành hiền là không ít cặp mắt sùm sụp lì lợm, con ngươi chợt đảo đi đảo lại rất nhanh thoáng lóe lên những tia nhìn tinh quái và bí hiểm... Những tia nhìn ấy vừa oán hận, vừa chứa chất sự ghen tị, sự khao khát trả thù lẫn khinh khỉnh nghi ngờ. Hình như họ đang chờ đợi. Chờ đợi những buổi chiều nhòe nhoẹt sáng tối và lặng lẽ đếm, đếm, đếm... đến lúc tự do chăng.
          Những ánh mắt ấy ám ảnh y!
          Trại viết đã khai mạc được một ngày thì y mới lù lù dẫn xác tới. Cái đầu húi cua ngó nghiêng, áo quần xệch xoạc nhàu nhĩ và đẫm mồ hôi, người y tỏa hương của mấy ngày không tắm. Y ngó vào hội trường, chả thấy ai. Nghe ồn ào ở mấy gian phòng phía đằng tây, đến nơi mới biết đấy là nhà ăn và y chợt nhớ là đã trưa. Lưỡng lự có nên vào hay không thì một người trong đó bước ra. Người đó nhìn y từ đầu đến chân, ánh mắt nghi ngại, nhăn trán nghĩ ngợi để cố nhớ đến một cái tên: Ông là Long? Lão ta còn biết tên mình cơ à! Có lẽ lúc điểm danh, Long là cái tên duy nhất thiếu nên người ta nhớ ra. Vâng- Y trả lời. Sao bây giờ mới đến. Đã cơm nước gì chưa, vào ăn cơm đi. Y ngượng ngùng vì cái ánh mắt của người đối diện. Hình như ông ta nghi ngờ bởi ánh mắt ấy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hốc hác và dáng người quắt queo của y. Giá như quen biết một tý thì y đã bảo nhìn cái gì mà nhìn, tôi có phải là thằng tội phạm đâu. Nhưng ở đây lạ nước lạ cái... Tiếng ồn ào im bặt khi y bước vào. Tất cả mọi người có mặt trong phòng ăn đều đổ dồn ánh mắt vào người mới đến, y biết được điều đó vì mình cũng đưa mắt nhìn một lượt tất cả để may ra có gặp một người quen. Chả có khuôn mặt nào từng quen. Tất cả đều ngờ ngợ như đã gặp ở kiếp trước. Phải rồi, đó là những khuôn mặt chỉ to hơn cái cúc áo trên bìa sau của những cuốn sách mà y đã đọc, nó lấp ló trong bộ nhớ. Mà cũng đúng thôi. Mỗi tỉnh chỉ có một hai người dự trại... làm sao có thể quen được. Toàn là những người đã nổi tiếng.
          Một ý nghĩ len trong đầu: mình cũng là người nổi tiếng! Vậy thì việc gì phải rụt rè. Nhưng khi y ngồi xuống thì có cảm giác hàng trăm tia điện nhìn đang phóng vào người khiến đầu rân rân, chân tay mình mẩy cũng lẩn mẩn như mạt bò trên da. Và y giật mình bởi một cái đập vai. Cú đập khá mạnh đến mức làm y hoảng hốt đứng dậy:
          - Này liệu có biết viết không đấy? Viết được gì không đấy?
          Y nhìn vào mặt của người vừa hỏi. Đó là một lão vừa lùn vừa hói, khuôn mặt căng bóng. Cái mép nhếch lên cười khinh khỉnh. Nhưng cái mà y ngại nhất là đôi mắt. Nó hơi nheo nheo như hai cái dấu nón của chữ ô, trong đó con ngươi đảo đi đảo lại. Y cáu: Là cái đếch gì mà khinh nhau- Suýt nữa thì buột miệng phản ứng nhưng nhìn cái bộ ria và cái đầu hói thì y nghĩ: dù sao thì lão ta cũng hơn tuổi mình. Không thèm chấp.
          Y được xếp vào ở cùng phòng với ông nhà văn- người mà y gặp đầu tiên ở nhà ăn. Y làm quen hỏi ông ở tỉnh nào. Ông ta thủng thẳng bảo tớ ở Hà Nhì. Y ngớ ra làm gì có cái tỉnh Hà Nhì? Ông này phá lên cười bảo thằng ngố, tao ở Hà Tây. À phải rồi Hà Nội hai- cái tên mọi người vẫn gọi cho cái tỉnh vừa sáp nhập vào Thủ đô. Hỏi tuổi thì ông ta lắc đầu. Đừng có hỏi tuổi nhà thơ nhà văn nhá! Nhưng y đoán chắc ông này hơn y dăm bảy tuổi. Còn tên thì chả cần, chỉ nhìn đống sách trên bàn viết là y biết mặc dù trên bàn có rất nhiều sách. Lên trại viết là dịp để người ta tặng sách nhau vì đây là cái dịp người ta giải tỏa số sách đã in- nói trắng ra là sách ế vì bây giờ người viết thì nhiều mà người đọc thì có mấy. Trại viết có bao nhiêu người thì được tặng ngần ấy cuốn sách. Lật trang đầu thì biết ngay tên chủ nhân. Đơn giản vậy thôi. Những quyển sách ấy bao giờ cũng được hứa hẹn là sẽ đọc nhưng chắc chắn người ta không đọc ở đây mà dành để về nhà. Thực sự về nhà nó có được đọc hay không thì có trời mới biết.  
          Làm quen được một lúc thì ông bạn nhà văn cùng phòng bảo tớ đọc cho cậu nghe cuốn tiểu thuyết tớ sắp hoàn thành, hay lắm! Cậu nghe sẽ phải kinh ngạc… Và ông đọc luôn sau khi giới thiệu về xuất xứ của nó. Cả buổi chiều y chịu trận nằm nghe cái giọng đọc đều đều đến phát ngán. Chưa bao giờ y dám mơ mình sẽ viết một cuốn tiểu thuyết. Sở trường của y là truyện ngắn. Những câu chuyện bông phèng ở cuộc sống xung quanh, y nhào nặn và gán cho nó một ý tưởng. Và y tự hào về những cái đó. Đến đây y mới thấy mình kém cỏi vì người ta còn có thể làm hơn thế.
          Và y lại nhớ về những ánh mắt đã ám ảnh mình. Câu hỏi gợn lên trong đầu: Này liệu có biết viết không đấy? Viết được gì không đấy? Tự dưng y có một liên hệ rất khập khiễng. Hay nhỉ. Gọi các nhà văn vào một chỗ gọi là trại. Dẫu không có đầu gấu, không có đánh nhau nhưng vẫn có đại ca, có kẻ hơn người kém. Không có lao động khổ sai chân tay thì lại có khổ sai trí óc. Nhưng có điều đây là tự nguyện. Sao lại tự nguyện vào cái chỗ dễ bị rẻ khinh nhất.
          Trong mấy ngày vừa rồi y chưa viết được gì.
          Y ra nhà vệ sinh. Lúc vào thấy cái điện thoại vẫn sáng. Lại tin nhắn. Cái máy hôm nay giở chứng hay sao mà lại hiện ngay dòng chữ: anh ve di o nha bi lam em chang biet lam sao co khi em phai ban lon... Khốn nạn! Sao lại có chuyện chồng vừa đi đã bí bách, đã tính chuyện... Y điên tiết định bấm máy tế cho vợ một trận nhưng chưa kịp thì cái máy đã gừ... rừ...rừ tin nhắn, y mở tiếp và thở phào: con can tien dong hoc phi, gan ba trieu.
          Tình hình này khéo phải về. Ở đây cũng chẳng viết được gì. Mà ở nhà lại cấn tiền đóng học cho con. Giá có bán lợn cũng không đủ, con lợn còn đang lớn. Bán bây giờ có bằng cho người ta. Cứ về rồi tính sau.
          Y nhớ đến khuôn mặt của hai đứa con. Khi còn bé chúng rất tự hào vì bố là nhà văn. (Thực ra y chưa được là Hội viên Hội nhà văn nhưng mọi người vẫn gọi là thế). Khi con gái y sang nhà đứa bạn chơi thấy con bé đang giã muối vừng, nó hỏi làm gì mà nhiều muối vừng thế? Con bé kia bảo làm muối vừng gửi lên cho bố đang ở tù. Con y bảo nhà tao cũng ăn muối vừng nhưng bố tao lại là nhà văn. Vì chuyện ấy mà nhà kia giận nhà y đến mấy năm. Người ta trách cứ, đẹp thì giữ lấy thân chứ lại còn xui con đi nói xấu người khác. Thực ra y có xui con đâu. Chỉ vì cái danh nhà văn của y được dân quê xứ u ti tì quốc thán phục coi như là sự hiện thân của tầng lớp trí thức cao sang, là người tài năng mà cả huyện cả tỉnh khó có ai bằng. Sự ngưỡng mộ ấy qua những câu chuyện vặt mà người ta nói với nhau được bọn trẻ nghe thấy và trở thành niềm hãnh diện. Nhưng đến khi học lên đại học thì các nhu cầu cho việc học hành luôn luôn trở nên bức bách cộng với những than thở không ngừng nghỉ của mẹ làm bọn trẻ nhận ra sự hãnh diện ấy chỉ là cái vỏ phù phiếm. Chúng hoài nghi và bắt đầu nhăn nhó mặc dù không dám nói ra mỗi khi ông bố bắt đầu ngồi vào bàn viết. Và đau đời vì cái sự nghèo nên y trấn an bằng cả một bài thơ khi con nhắn về xin tiền.
          “... Không có tiền đành gửi tép khô đi
          Và gửi thêm động viên con mấy chữ
          Tôi cắn bút gửi câu đang tư lự:
          Con cứ yên tâm bố bỏ viết văn rồi”
          Vậy mà bây giờ y ngồi nơi trại viết. Và bây giờ con lại đang cần tiền đóng học.
          Phải về thôi!
*
*   *
          Các nhà văn trên trại viết thường ngủ dậy rất muộn như một cái tật cố hữu vì đa phần họ đều thuộc họ nhà vạc, làm việc viết lách chủ yếu là vào ban đêm. Y thức dậy sớm và sửa soạn đồ đạc để ra về. Chẳng nhiều nhặn gì, mấy quyển sách, vài bộ quần áo... tống vào túi vải. Có hai trăm bạc tính toán chuẩn bị đủ tiền đi về nhưng lúc đi đã nhờ được xe nên vẫn còn nguyên. Y lấy một trăm cho vào túi áo ngực còn một trăm y bỏ tận dưới đáy túi. Một trăm là đủ tiền về. Y nhẩm tính: tám chục tiền xe, mười lăm nghìn xe ôm ra tới bến... sáng sớm mở hàng có thể rẻ hơn một tí thì cũng còn mấy nghìn... trưa sẽ làm cái bánh mì lót dạ.
          Xong xuôi y đánh thức ông nhà văn cùng phòng nhờ báo cáo hộ phụ trách trại là mình về. Ông này vừa ngáp vừa hỏi lý do. Y bảo ở lại cũng chẳng viết được gì mà ở nhà có nhiều việc. Ông Nhà văn tỏ vẻ thông cảm bảo đợi tý nữa hẵng về nhưng y vội vàng bảo đi ngay cho kịp chuyến xe. Ông nhà văn hờ hững bắt tay từ biệt và hắn vội vàng đi ngay như chạy trốn. Cũng là một cuộc chạy trốn! Chạy trốn cái sứ mệnh thiêng liêng mà y đã từng cho là nghiệp. Để mà lo cho cuộc sống thực tại. Vẫn biết hoài bão lớn mơ mộng nhiều nhưng thực tại khắc nghiệt quá. Con cái còn phải ăn phải học. Trách nhiệm cao cả cầm cán bút làm đòn xoay chế độ vĩ đại đến đâu không biết nhưng y biết chắc chắn là sẽ xoay cuộc đời của hai đứa con về cái nghiệp bán mặt cho đất bán lưng cho trời nếu mình cứ đi theo nghiệp văn chương.
          Y ngán ngẩm khi đến bến thì chuyến xe sớm đã chạy. Lại phải đợi gần ba tiếng đồng hồ nữa mới có chuyến xe tiếp theo. Làm gì đây cho hết thời gian. Định vào hàng uống nước. Nhưng nghĩ uống nước xoàng cũng mất hai nghìn, hỏng luôn cả bữa trưa. Đành dựa vào hàng rào bến xe chỗ bóng râm, treo cái túi bên cạnh.
          Một thằng đầu trọc quần áo xộc xệch đến bên, hắn cũng dựa vào hàng rào ngay sát cái túi. Y chột dạ vội vàng đứng chen vào giữa. Thằng này đành lảng ra một tý nhưng vẫn dựa hàng rào và nhìn y. Y nhìn lại. Quái thật! Thằng kia cũng có mí mắt hùm hụp, hai con ngươi đảo đi đảo lại. Sao cái nhìn bí hiểm khả nghi như vậy ở đâu cũng gặp?
          Thằng này nhìn y một thoáng như để định giá mặt hàng rồi ngửa cổ nhìn trời. Y cảnh giác nhìn theo. Chả có gì: mây vẫn trắng, trời vẫn xanh. Tự nhiên thằng này khép mắt, cong cặp môi mỏng uốn éo giọng miền Nam: Địp ơi ngày mai da chôống thành đô nhà xe dực dỡ ớ. Xin ăng đừng guêng bếng đò ngang dới con sông nhỏ chôống guê xưa em dò dõ moong ư...chờ.
          Y tròn mắt. Thằng cha này xuống sề vọng cổ hay phết! Tự dưng y buột miệng giả tiếng ghi ta hòa giọng: tằng... tằng...tằng... ta rá ta răng tằng tằng... Xin em đừng để dạ nghi ngờ... dẫu đèn đô thị ngọn xanh ngọn đỏ anh vẫn một lòng thương nhớ mảnh trăng khuya...
          Đến lượt thằng kia tròn mắt. Hắn cúi xuống gãi đùi, rồi gãi cái đầu trọc và nhìn y ngưỡng mộ. Tuyệt. Ông anh tuyệt thật đấy. Y không nói gì hất hàm ra hiệu bảo ca tiếp đi. Thằng kia lại khép mắt hát tiếp...
          Đàn mồm và ca xong ba câu vọng cổ thì y và thằng kia đã là đôi tri âm tri kỉ. Thằng kia bảo đệ bái phục huynh đấy. Huynh vừa ở trại ra à? Y ngớ người: Sao thằng này biết? Cứ như ma xó. Thì rõ ràng y vừa ở trại sáng tác ra thật còn gì. Y gật đầu. Thằng kia bảo chỉ có ở trại mới có người tài hoa như vậy... đệ cũng vừa ở trại ra. Vậy huynh đệ mình đồng cảnh ngộ. Huynh cứ đứng đây đợi đệ tí nhé! Và hắn mất hút trong biển người nơi bến xe.
          Y kiểm điểm trong trại viết của y làm gì có ai lại quái gở như cái thằng này. Thôi chết rồi. Thằng này ở trại giam mới ra. Kiếm chỗ khác đứng thôi. Dính với bọn này mệt lắm.     
          Nhưng y chẳng thể lảng đi đâu được vì thằng kia đã quay trở lại. Hắn kéo y vào một cái hàng nước gần đó. Huynh dùng gì? Bia nhá! Hay Bò húc... Y bảo cho tớ chén nước chè. Uống gì nước chè, xót ruột bỏ mẹ! Và hắn với tay lấy hai lon Bò húc giật nắp lốp bốp gọi cốc và đá. Cẩn thận rót ra hai cốc và bưng hai tay một cốc nước đang sủi bọt: mời đại ca uống cho mát. Y miễn cưỡng cầm cốc nước. Kể cũng buồn cười, gặp nhau giữa đường giữa chợ mà có vẻ quý hóa ra phết. Chà... ngọt quá, mát quá! Tỉnh cả người... Thằng kia thấy bộ dạng của y vậy thì khoái, hắn nhe răng cười. Đại ca đàn mồm chuẩn vậy chắc chơi ghi ta khá lắm nhẩy? Y bảo còn phải nói, tớ chơi được mấy loại đàn, riêng dòng ghi ta phím lõm thì cứ gọi là mê li...
          - Thằng này! Mày vừa làm gì ở đám đằng kia?
          Thằng kia giật nảy mình, y cũng giật mình quay lại. Một ông áo xanh mũ kê pi đeo băng đỏ đang đứng đối diện với hai người. Ông này túm lấy cổ áo thằng kia. Thằng này giằng ra: Ơ hay em có làm gì đâu. Từ nãy đến giờ em có làm gì đâu. Em với anh kia cùng ngồi đây uống nước. Không tin anh hỏi anh ấy xem.
          Tay bảo vệ nhìn sang phía y: Cũng mắt láo liên, tóc húi cua, áo quần xộc xệch... Khả nghi lắm. Bộ dạng của y đang phản bội chính y. Người giữ trật tự hất hàm: Đồng bọn hả? Đi! Đi vào trong này giải quyết.
          Y thanh minh. Nhưng không ăn thua. Người ta bảo cứ vào trong này đã rồi hẵng hay. Y đành phải theo vào phòng trực ban của bến xe. Cả một đám đông người tò mò kéo theo. Tự dưng tự lành mình lại trở thành đồng bọn của kẻ bất hảo. Thật chả ra làm sao. Nhục thật! Cũng may ở đây không gặp người quen.
          Vừa vào tớ phòng trực ban thì điện thoại gừ... rừ... rừ... trong túi quần. Y móc điện thoại ra định nghe. Nhưng tay bảo vệ giằng lấy. Anh ta nhìn cái tên người gọi rồi hỏi Xuân Phú CA là ai mà gọi cho anh? Ông ấy là nhà văn ở tỉnh này đấy- Y miễn cưỡng trả lời. Ông ấy quan hệ với anh như thế nào? Chúng tôi cùng dự trại. Trại gì? Trại viết văn. Vậy anh cũng là nhà văn? Y gật đầu.
Tay bảo vệ trả cho y cái điện thoại và bảo: xin lỗi nhá.
Bị bắt rất nhanh và được trả tự do cũng rất nhanh với những cái cớ rất vớ vẩn. Y cáu, định làm ầm lên. Nhưng nghĩ lại mình có làm to chuyện lên cũng chẳng giải quyết được gì. Y nghe điện thoại và trả lời mình đang ngoài bến xe. Biết đang ở bến xe rồi nhưng đứng ở chỗ nào mà chúng tớ không nhìn thấy. À tôi đang ở chỗ phòng trực ban. Chưa đầy phút sau một cái xe con trờ tới. Cửa xe bật mở, mấy người hối hả xuống xe. Y biết cái xe này là của ông đầu hói, người đã tặng cho hắn cái đập vai và câu hỏi có biết viết không đấy, có viết được gì không đấy. Ông ta là cán bộ có cỡ nhưng cũng thích văn chương, ông tự cầm lái chở ông nhà văn cùng phòng và một bà nhà thơ. Họ ào đến chỗ y đang đứng.
Ông bạn cùng phòng đến nắm lấy tay: Này đừng về nữa. Ở lại cho vui. Cả đời mới gặp nhau. Y trình bày việc mình phải về. Ông đầu hói vỗ vai hắn.
- Khó khăn lắm hả. Giá ở lại được với anh em thì tốt quá. Chị Hà ơi. Bàn với Long xem.
Nhà thơ nữ lấy trong túi xắc ra mấy cái bánh nếp: Chắc cậu chưa ăn gì. Ăn cho đỡ đói cái đã. Rồi chị lại đưa tay vào túi lấy một cái gói nhỏ đưa cho y: Anh em mỗi người một tí... cậu nhận lấy đi...
 Y cầm cái gói, hồn nhiên mở ra. Tiền. Có dễ đến ba bốn triệu. Y rưng rưng cúi mặt. Rồi y thong thả gói lại như cũ:
- Cảm ơn các anh các chị nhưng... nhưng tôi không thế nhận. Không phải tôi sĩ đâu! Làm gì có nhiều trại để được giúp đỡ liên tục thế này. Còn việc ở nhà tôi đã có kế hoạch rồi. Xin các anh các chị thông cảm nhận lại hộ. Dù sao tôi cũng không thể từ chối trách nhiệm chính của mình.
- Vậy cậu bỏ viết văn thật à.
Y mỉm cười: Thành nghiện rồi, khó bỏ lắm. Mà làm sao có thể chạy trốn khỏi những buồn vui của cuộc đời. Chỉ có điều phải sắp xếp lại.
Mấy người cũng không nài thêm. Vừa lúc ấy bến xe thông báo xe chuẩn bị xuất bến. Y bắt chặt tay mọi người tạm biệt. Cả ba người quàng vai y đến tận cửa xe.
Khi y bước lên xe thì ông nhà văn cùng phòng nháy mắt: cho gửi lời hỏi thăm đến bà xã. Này... khó khăn đến mấy cũng đừng bán lợn. Để mà nuôi nhé!
Y ngớ người sao lại nói chuyện lợn gà vào lúc này? Và chợt nhớ ra: Đồ quỷ già! Thì ra đêm qua lão đã xem tin nhắn của mình.
Xe chạy ra đến cửa bến, y chợt thấy nhấp nhô một cái đầu trọc bị kèm bởi hai cái mũ kê pi xanh. Người bị kèm nhìn y bằng cái nhìn với ánh mắt hấp háy, có lẽ do chói mặt trời vì thấy khuôn mặt hắn loang lổ ánh nắng, cặp môi mỏng hơi hé cười, gật gật...
                                                                  Tháng 6/2011
                                                                        MTN
Đọc thêm!