[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kể chuyện.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kể chuyện.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12 năm 2011

LỰA CHỌN!





Lão trợn mắt, ngán ngẩm nói với tôi:

- Mẹ khỉ... cái thằng con tôi, nó ngu như con bò. Thi đại học làm cái đ...éo gì. Ở mẹ nhà mà làm cán bộ xã, làm bí thư chủ tịch. Nó không nghe tôi...

Tôi bảo: Cái lão này gàn! Báu gì cái chức cán bộ xã. Mà liệu có ai bầu.

Lão trợn mắt lên: Sao lại không bầu? Thằng con tao trẻ khỏe học hành sáng láng, tài vặt hàng bồ, phong cách đàng hoàng như lãnh tụ..

Mà ông bảo báu gì á. Nó còn là bố cái thằng Đại học... như ông đấy, cũng Đại học, làm đến Hiệu trưởng mà vẫn phải cum cúp kính thưa kính gửi,,,

- Dễ mà được làm cán bộ xã à!

- Thì biết là không dễ nhưng không khó bằng đi thi đại học?

- Sao vậy?

- Ơ cái lão này, ngu thế! Vào được đại học là có phải con anh phải giỏi hơn hàng mấy nghìn thằng tuổi như nó, học hành như nó. Này nhé. Thi Đại học thì trong mười năm nghìn đứa thi một trường người ta chỉ lấy có năm nghìn đứa...

- Vậy là một chọi ba!

- Chỉ có thằng ngu mới nói như thế! Một chọi ba thì khó đếch gì nếu con mình chọi ba thằng què. Vật một phát ba thằng chết thẳng cẳng... Nhưng thực ra không phải là như vậy mà là một chọi mười nghìn. Con mình phải hơn mười nghìn thằng. Để đỗ được vào cái trường mà nó thi ấy nếu nó là thằng đỗ dù là đỗ thứ năm nghìn thì nó cũng phải cao điểm hơn mười nghìn đứa. Tức là nó phải giỏi hơn mười nghìn đứa khác. Mà những đứa này đều thuộc diện học hành cẩn thận. Đúng không nào?

Phải chịu lão này nói đúng!

- Vậy thì tội đếch gì phải thi vào Đại học. Ở mẹ nó ở nhà. Làm thằng bảo vệ, làm cán bộ Đoàn... Trong thời gian những thằng kia vật vờ đói khát nhục như con chó... cắm cổ lòi mắt học hành thì con mình vẫn ăn trắng mặc trơn ở nhà, thỉnh thoảng lại có thể vênh mặt ta đây... thằng kia học xong đại học bơ vơ đang tìm việc làm thì con mình chí ít cũng lên tới phó công an hoặc phó bí thư xã đoàn... Rồi cứ thế mà lên...

- Nhưng mà có phải tất cả những thằng ở nhà đều làm cán bộ xã.

- Đúng! Nhưng những thằng ở nhà thì chủ yếu văn hóa lớp ba kỳ một. Cả xã may ra có vài thằng tốt nghiệp cấp ba còn ở nhà. Đánh đổ được mười nghìn thằng ở cả nước thì việc đánh đổ vài thằng ở xã là chuyện vặt. Đúng không nào? Vậy cho nên tớ ban ra nghị quyết cho thằng con: không đại học đại hiếc gì cả. ở nhà phấn đấu làm cán bộ xã để có ngày tao được làm bố thằng bí thư, làm bố thằng chủ tịch...



Nhưng thằng con lão không nghe lão. Nó thi đỗ và đi học Đại học Bách khoa.

*

* *

Gần chục năm sau lại thấy lão tấp tểnh tay xách nách mang. Hỏi bảo đi đâu. Lão hổn hển thở bảo là đi lên thăm con. Trông bộ dạng lão dạo này hom hem lắm. Mắt đùn dử to bằng hạt gạo, lưỡng quyền nhô lên như sừng trâu nghé, lưng gù gập dáng tôm luộc dở. Giọng phì phào hụt hơi.

- Mẹ nó! Quân ngu như bò. Nói không nghe...

Mình hỏi chửi ai thì lão bảo chửi thằng con. Đúng là lão gàn, con cái học hành thành đạt, công ăn việc làm tử tế ở Thủ đô, con dâu cũng làm nhà nước lại mới có cháu nội... Ối người mơ mà chả được! Thế mà lại còn nên nước. Hỏi thêm tí...

- Thế nó đã mua được nhà ở Hà Nội chưa?

Lão thở dài đánh sượt nghe chừng ngán ngẩm:

- Hai vợ chồng nó lương chưa đầy chục triệu, lại con nhỏ, lại thuê nhà, lại ở Thủ đô đắt đỏ nhất thế giới... thì tiền đâu mà mua nhà. Giá có tích cóp thì phải bắt đầu từ thời nhà Lý cách đây nghìn năm thì bây giờ mới đủ tiền.

- Đầy cán bộ xã bây giờ có nhà ở Hà Nội- Tôi buột miệng. Như chọc đúng cái bầu tâm sự, lão gằn giọng;

-Thì thế mới chửi thằng con ngu lâu.

Ừ thì ra lão cũng nhìn xa ra phết. Cái mộng làm bố Bí thư Chủ tịch cũng là cái cách nói quá để thỏa mãn cái bề nổi danh dự, cũng là để trả thù cho mấy tay lãnh đạo hống hách coi dân bằng con tép. Một kiểu nói của AQ! Nhưng về kinh tế thì nhỡn tiền thằng con lão thua mấy tay cán bộ xã thật!

Tôi trêu: Thôi! Làm lại từ đầu! Lên bắt thằng cháu nội về cho nó đi học ở quê để rồi sau này làm cán bộ xã.

Lão giãy nảy: Nói vậy mà nghe được à. Chả ai phú quý giật lùi, chả ai bế con dốc đầu giở xuống. Thôi thì không được làm bố Bí thư Chủ tịch thì cũng chẳng đứa nào dám chửi bố đám con cháu mình lên là được rồi. Chứ còn làm cán bộ xã thì cả làng cả tổng người ta vẫn ỉ eo moi móc. Mà thực ra thời buổi này làm cán bộ cũng khó. Làm đếch gì có dân chủ thật sự. Mình có tài có năng lực thật nhưng không cơ cấu thì cũng là thằng chân trơn. Mà được cơ cấu rồi lại phải gọi hàng trăm thằng bằng bố. Đếch vào nữa!

Lão chào tôi và vươn cổ, hì hục bước...

(Chuyện này đã đăng từ tháng 7 bên 360plus. Giờ đưa lên để đỡ lạnh... vì chưa viết kịp)
-Ảnh mạng- không liên quan đến bài viết


Đọc thêm! Đọc thêm!

Thứ Năm, ngày 08 tháng 9 năm 2011

"TỰ THIẾN"



Tối nay mình vừa ở trường về, đã thấy ông bạn “Đếch nói nữa…” đợi ngay ngoài ngõ. Lại có chuyện gì nữa đây. Mình vội dừng xe, tắt máy… Ông bạn nắm lấy tay lái xe của mình, mồm hỏi dồn dập:
- Này tại sao lại “thiến” gọn cái bài truyền thuyết “Con Rồng cháu Tiên”?
Tay này thính gớm! Chợt nhớ ra hắn có thằng cháu ngoại vừa vào học lớp 6. Mình giải thích ngay rằng nào là phải giảm tải để vừa sức học sinh nên phải cắt đi một số bài, nào là ở lớp 1 các cháu được nghe chuyện kể rồi, nào là… Hắn ngắt lời:
- Thôi được rồi! Cứ cho là ông đúng. Nhưng lớp một thì nó chỉ nghe chứ nó hiểu đếch gì. Vậy tôi hỏi ông tại làm sao mà người Việt mình đặt ra cái truyền thuyết con Rồng cháu Tiên?
Mình trả lời là dân tộc mình đặt ra như vậy để khẳng định mình là dòng giống cao quý.
- Được! Hắn gật gù- tôi hỏi ông tiếp: vậy khẳng định mình là giống dòng cao quý để được cái gì?
Thằng này lục vấn mình như trẻ con. Ông đếch thèm trả lời. Mày muốn nói gì thì nói. Mình gạt tay hắn và thong thả dắt xe vào nhà. Hắn vẫn chưa chịu buông tha:
- Không trả lời được phải không? Đây này tao nói cho mà nghe: Khẳng định con cháu giống dòng cao quý để muôn đời người Việt phải nhớ lấy điều này: đừng bao giờ chịu hèn kém, đừng bao giờ khom lưng quỳ gối, đừng bao giờ cam chịu làm nô lệ. Hiểu chưa?
Cái ấy thì ai chả biết! Sao hôm nay thằng cha này tinh tướng thế nhỉ. Cứ để im cho hắn nói cho hả… Thực lòng mình cũng không biết câu chuyện của hắn chạy đi đến đâu. Nhưng không nói cũng không được. Vậy mình phải “phản biện” một tý:
- Cứ suy luận kiểu của ông thì không học “con Rồng cháu Tiên” thì con cháu mình sau này sẵn sàng khom lưng quỳ gối à. Chỉ dớ dẩn!
- Tao lại vả vào mồm bây giờ! Nói như vậy là nói cùn. Nhưng tao lại nghĩ khác: Không cho học tức là khác nào bảo với mọi người là ngày xưa nói khoác chứ dân mình hèn kém, sẵn sàng nô lệ, thủ tiêu đấu tranh… trong cái lúc nước sôi lửa bỏng bạn vàng chiếm đất, chiếm đảo, lấn biển… Rồi mai ngày nó nuốt gọn chứ chả chơi… họa tai nhãn tiền.
Lại bắt đầu lên cơn. Mình bịt mồm hắn lại: “Con lạy bố! Người ta nghe thấy lại chết bây giờ.” Trái với mọi lần, hôm nay hắn càng hăng hơn:
- Chuyện bà Âu cơ đẻ ra một bọc 100 trứng, nở thành 100 người con. 50 theo Mẹ lên rừng, 50 theo Cha xuống biển… dựng nên nước Việt… Cho trẻ nó học thì nó mới hiểu chữ “Đồng Bào” cũng từ cái tích ấy mà ra. Nhờ cái chuyện Con Rồng cháu Tiên, nhờ cái chữ “Đồng Bào” mà từ mấy nghìn năm nay người Việt nghĩ mình chung một gốc để biết thương yêu nhau, sinh sống, phát triển và giữ yên bờ cõi. Người Việt ai mà không nhớ câu:
Khôn ngoan đá đẩm người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau!
Hay là mấy ông Tiến sĩ thiến sót ở Bộ Dạy học cho đây là truyền thuyết nhảm nhí, chẳng hay bằng mấy truyện Tàu… Hay là nghe người ta muốn vứt luôn chữ “Đồng Bào” để rồi mất hết… Hay là muốn để cho vừa lòng ai… Hay là… Hay là…
Giời ơi! Phải chăng ta đang "tự thiến” để sau này tuyệt tự…
Ơ cái thằng này hôm nay lạ thế: nói rõ một lèo, giọng điệu cảm thán như thể nhà văn. Hay phết! Mình đang định khen hắn một câu thì thấy hắn trợn mắt:
- Mà giáo viên các ông cũng đếch ra gì. Không biết mở mồm mà kêu à?
Mình cũng chỉ vớt vát được mỗi nửa câu: “Thì có ai hỏi…” đã thấy hắn phủi đít đứng dậy… Về!

... Đọc thêm!

BẢY MƯƠI NGHÌN TỶ MÀ CHƯA CÓ... HỒN


23 giờ ngày 07-9-2011
Mình đóng máy chuẩn bị đi ngủ. Chợt có tiếng gõ cửa ầm ầm:
- Này còn thức không đấy! Có chuyện khẩn cấp!
Mở cửa. Lại ông bạn “Đếch nói nữa…”. Mà sao hôm trước đã bảo không thèm nói chuyện với mình nữa kẻo mình đưa lên blog rồi sợ người ta quy là phản động. Vậy hắn sang đây làm gì?
Hắn xông vào nhà… ngồi phịch xuống ghế, cái mặt trông nghênh nghênh. Mình lộn cả ruột, đêm hôm khuya khoắt mà còn đến quấy rầy. Phải cố nhịn để hỏi: “Có việc gì?”
Hắn vẫn nghênh mặt hỏi ngược lại mình:
- Không mở ti vi à?
- Mở làm gì?
Hắn tưng tửng:
- Mở mà xem ngài Bộ trưởng kính yêu của các ông!
Mình hoảng hồn: “Ông ấy làm sao?”
Hắn thong thả:
-Ông ấy chẳng làm sao! Đúng hơn thì phải nói là: ông ấy không ra làm sao!
Đến là khó chịu với cái kiểu nói mập mờ của hắn. Kệ ! Mình không nói gì. Rồi hắn sẽ phải nói. Ai còn lạ gì cái mồm ba toác…
Quả nhiên chưa đến nửa phút sau hắn đã bô bô:
- Lúc nãy Vê tê vê phỏng vấn ngài Bộ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo về đề án cải cách giáo dục, lão ấy nói dự án ấy hết 70 nghìn tỷ và đã triệu tập một số chuyên viên để thành lập Ban chuẩn bị đề án…
- Tưởng gì! Điều ấy thì ai mà chả biết. Đài nói suốt…
Hắn ngắt lời:
- Để im tao nói cho mà nghe: Trả lời câu hỏi của phóng viên: vậy Bộ xác định: Học để làm gì? Lấy đối tượng nào làm trung tâm của giáo dục? Mô hình trường lớp ra sao- 11 hay 12 năm? … thì ngài bộ trưởng ú ớ bảo sắp bàn(!)
- Sao lại sắp bàn?
Hắn vỗ đùi:
- Thì thế mới ng…! Thôi chết! Cái mồm! Cái mồm… Phóng viên hỏi vậy phần hồn của đề án đổi mới giáo dục là gì? Ngài bộ trưởng của các ông bảo đang triệu tập các bộ phận và đã lên lịch để… họp các bộ phận, chứ nay vẫn chưa xác định được hồn…
- Giời ạ! Chưa có hồn… chưa có ý tưởng… mà đã có dự án tới 70 nghìn tỷ.
Hắn lại vỗ đùi, lần này vỗ đến ba cái:
- Thì đấy! Một lão nông dân mù chữ cần làm một ngôi nhà thì lão ta dù có dốt tính toán đến mấy cũng phải nghĩ trong đầu nhà ấy mấy phòng, mấy tầng, cho bao nhiêu người ở, nhà xây ở đâu… Xong rồi phải nhờ người tính toán hộ xem kích cỡ thế nào, thiết kế ra sao. Cuối cùng mới tính cần bao nhiêu tiền để mà lo vay chạy.
Vậy mà ngài Tiến sĩ Bộ trưởng của các ông chưa có ý tưởng gì mà đã tính được dự án 70 nghìn tỷ. Đến cái lão mù chữ nó cũng chả liều đến thế!

Mình ngọng mồm. Tự nhiên xấu hổ quá!

... Đọc thêm!

Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2011

ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN


Năm 1975- Sau giải phóng… Hình như là giữa tháng 5 - mình không nhớ rõ. Bọn mình lúc ấy đang đóng quân ở chợ Quán Gò- Thăng Bình- Quảng Nam. Một hôm, lúc 13 giờ có lệnh tập trung gấp một số cán bộ chiến sĩ của Trung đoàn 31 về BTL Sư đoàn. Không biết có việc gì. Nhưng chắc là hệ trọng.
Bọn mình phải đi bộ gần năm cây số lên BTL Sư đoàn 2 (lúc ấy do Đại tá Nguyễn Chơn làm Sư trưởng) đóng ở một quả đồi thấp cách đường QL 1 gần cây số: căn cứ Tuần Dưỡng- nơi trước đấy ít ngày còn là trại Nỏ Thần của pháo binh đối phương. Lên đến nơi thấy kháo nhau: Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào thăm.
Mình là lính trơn nhưng mừng không thể tả.
Mười lăm giờ, có ba chiếc u-oat từ ngoài quốc lộ rẽ vào. Bọn mình chắc là xe của QK về đón tiếp Đại Tướng nên vẫn ngồi trong hàng quân. Xe dừng lại cách chỗ bọn mình một quãng xa xa. Khi cửa xe bật mở, một người thâm thấp đội mũ cối nhanh nhẹn bước xuống trước, tiếp đến là một ông cao lênh khênh và cuối cùng là Tướng Đoàn Khuê- Chính ủy Quân khu 5 cùng vài người nữa cùng đi nhanh đến chỗ tập trung.
Khi đoàn người gần đến nơi chợt có tiếng hét: “Đại Tướng! Đại Tướng” Vậy là tất cả đứng hết cả dậy vỗ tay, bỏ cả hàng ngũ ùa đến vòng trong vòng ngoài, mồm hô Hoan hô Đại Tướng… ai cũng muốn được đến gần Vị chỉ huy tối cao của Quân Đội.
Đại Tướng tươi cười giơ tay xoay người theo cả bốn phía: “Chào các đồng chí cán bộ chiến sỹ Sư đoàn Hai Anh hùng”
Lính tráng cánh mình vỗ tay rầm rập
Rồi hàng quân được tập hợp lại. Đại Tướng đứng nói chuyện trước hàng quân. Đầu tiên Đại Tướng giới thiệu người cao lênh khênh là Thiếu Tướng Cao Văn Khánh, Chính ủy Đoàn Khuê.
Không có mi-cơ- rô loa máy phóng thanh nhưng bọn mình vẫn nghe đầy đủ lời Đại Tướng: Chiến thắng Công lao lớn nhất thuộc về Nhân dân, thuộc về những Chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu hi sinh trong đó có Sư Đoàn 2 Anh hùng…
Lâu rồi mình nhưng vẫn nhớ giọng nói miền Trung thong thả mà ấm áp tạo cho mình một cảm xúc đặc biệt. Vinh dự lớn của đời mình được bắt tay Đại Tướng. Không phải vì được ưu ái hơn những người khác mà vì trước khi chia tay Đại Tướng đã đi dọc hàng quân bắt tay từng người. Bàn tay mềm và ấm. Từ cái bắt tay ấy mình nhận được một tình cảm nồng hậu thân thiết. Như thể người cha đối với con…

Hòa bình mấy năm. Thấy người nọ người kia kể công kể sá. Nhưng không thấy Đại Tướng lên tiếng gì. Rồi nghe Đại Tướng không còn là Bộ Trưởng Quốc Phòng mà chuyển sang việc khác… Buồn! Hỏi bạn bè đồng đội cũ ai cũng buồn.
Nghe Thế giới tôn vinh Đại tướng là một trong mười vị Tướng tài nhất trong lịch sử Quân sự thế giới mà mừng. Vì Đại tướng cũng được xếp ngang Xê-da,Na-pô-lê-ong, Trần Quốc Tuấn, Cu tu dop… Mình nghĩ Người cũng là bậc Thánh như Hưng Đạo Đại Vương.
Sử đã chép từ xưa Lý Thường Kiệt, Tô Hiến Thành, Trần Hưng Đạo khi bị đau mà các bậc quân vương vẫn phải đến thỉnh giáo kế sách giữ nước, an dân để thấy ngày xưa các bậc đế vương biết trọng Hiền tài, biết tôn vinh người đi trước. Lịch sử cũng chứng minh ai nghe theo thì nước bền dân mạnh. Ai không nghe theo thì nghiệp Đế suy vong.
Vậy mà Đại Tướng của ta mới hôm nào đã phải đích thân có những kiến nghị để giữ gìn đất nước nhưng liệu đã có người nghe. Thậm chí có những kẻ còn dám buông lời không phải… Và bây giờ điều mà Đại tướng cảnh báo đang dần hiển hiện.
Buồn. Hỏi bạn bè đồng đội ai cũng buồn!

Hôm nay Đại Tướng của chúng ta đã tròn 100 tuổi. Tuổi trời cho một ngày cũng quý. Người đã được Trời ban Thiên tước!
Thiên tước trời ban cho Đại Tướng còn hơn tất cả những chức vị trần gian. Vì Thiên tước tuổi 100 ấy không dành cho người thường. Càng không bao giờ dành cho kẻ bon chen ham hố…
Thiên tước ấy là sự ghi nhận của Trời Đất Vũ trụ đối với một con người Chí cao Tâm sáng, Đức độ, Tài năng kiệt xuất… hết lòng vì Nước.
Thiên tước ấy là sự ghi nhận Trời Đất Vũ trụ đối với một tấm lòng Khoan hòa, Nhân hậu, Bao dung, Trí tuệ mẫn tiệp… tận hiếu với Dân.
Thiên tước ấy là sự ghi nhận của Trời Đất Vũ trụ đối với một con người có nếp sống thanh cao, không bon chen trần tục… Trí- Dũng- Liêm- Trung mọi nơi mọi lúc.
Và Thiên tước ấy là sự ghi nhận của Trời Đất Vũ trụ về sự biết ơn và tình cảm ước muốn của Nhân Dân mong Người Trường Thọ.
Con kính mừng Đại Tướng của Nhân Dân.
Đọc thêm!

Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2011

THỦ ĐÔ CHÀO MỪNG...

Tối Chủ nhật… ông bạn “đếch nói nữa…” lò dò sang nhà mình. Sự lạ khi hắn sang chơi vào cái thời điểm ấy vì buổi tối hắn thường bị vợ cấm ra khỏi nhà.
Vừa vào đến cửa hắn đã bô bô:
- Thủ đô bây giờ vui thật!
À thì ra hắn đi Hà Nội về. Chắc là lên thăm con… Và sang đây là để khoe với mình về chuyện Thủ Đô.
- Thủ đô thì bao giờ chả vui mà phải khen.
- Không! Mấy chủ nhật trước có vui vậy đâu. Tớ vừa xuống xe, đáp xe buyt lên bờ hồ… gặp giời mưa… vậy mà thấy múa hát tưng bừng… Chỗ nào cũng múa hát… ngay ở chỗ bờ hồ cũng có đến bốn năm đám múa hát rộn ràng.
Điều này thì mình biết vì trên đài nói là múa hát mừng Tết Độc lập. Mình hỏi:
- Chắc là hay lắm nhỉ?
Hắn bảo: Được cái bổ mắt…
- Sao lại bổ mắt?
- Thì toàn bọn con gái mặc quần đùi, áo may ô khoe đùi trắng lôm lốp, vú vế thỗn thện như ấm tích, rốn sâu như cái chén… nhảy như choi choi mồm uốn éo ngợi ca…, ca ngợi… cuộc sống tươi đẹp vững vàng tiến lên thiên đường chủ nghĩa xã hội… Chả như đám gái quê nhà mình cẳng như cẳng cò, đen như chân trâu, người thẳng đuỗn như cá rô đực, mồm lúc nào cũng quàng quạc chửi chồng…
Mình phải vội bịt mồm hắn lại… đàn bà nó nghe thấy thì chết bây giờ!
Hắn trợn mắt thì thào:
- Dưng mà đếch có người xem. Chỗ nào đông được vài ba chục người. Còn lại diễn cho giời xem, đất xem. Thế mới lạ!
Mình trêu: Vậy mình ông ngắm thoải mái… sướng quá còn gì.
Hắn bảo: Đếch chịu được… Vì mấy cái loa inh tai nhức óc. Loa ở sân khấu, loa ở ngoài đường, loa ở trên xe, loa cầm tay… thi nhau hô trật tự… cứ như chửi nhau... Mấy lị đứng xem mà cũng run…
- Vì sao?
- Toàn thấy công an là công an, công an áo vàng, công an áo xanh, công an cơ động, người đeo băng đỏ nhan nhản. Dùi cui nhăm nhăm. Khiếp! Chả nhẽ có mấy đứa con gái mặc quần đùi mà phải huy động lực lượng bảo vệ cẩn thận thế. Lại có cả Công an cầm biển cấm chụp ảnh. Mà ở chỗ Bờ Hồ trái tim Thủ đô lại cấm chụp ảnh. Định giở điện thoại ra chụp nhưng lại sợ bị bắt…
- Mình làm gì nên tội mà sợ bị bắt?
- Thì bị bắt rồi sẽ có tội. Bao giờ mà chả thế. Vậy là mình chuồn…
Thật chả ra làm sao. Có vậy mà cũng kể! Hắn hình như thấy sự vô duyên của mình, còn cố vớt vát:
- Dưng mà tốn kém quá, lãng phí quá. Tớ cứ cho rằng mỗi đám hát í vậy cũng phải mất hàng trăm triệu… tiền sân khấu, buồm bạt, loa máy, diễn viên ăn uống tập luyện, công an bảo vệ, xe cộ đón đưa… Mươi đám như vậy tốn tiền tỷ chứ chả chơi… Mà lại đếch có ai xem. Rõ dớ dẩn. Trong khi đó mình ở quê làm bục mặt để đóng thuế cho nhà nước… Trên cứ hô hào tiết kiệm, tiết kiệm… thằng dân làm lấm mặt để các ông tiết kiệm kiểu ấy à…
Thằng này lại bắt đầu chuyển giọng tiêu cực đây. Mình phải giải thích:
- Thì đây là hoạt động chính trị để chào mừng…
Hắn ngắt lời:
- Chào mừng cái gì? Chào mừng lạm phát tăng vọt à, chào mừng giá cả leo thang lên giời à, chào mừng… Chợt hắn đưa tay bịt mồm: cái mồm, cái mồm… đếch nói nữa không lại bảo là… Thôi tao về!
Và hắn đứng dậy... Về!

Đọc thêm!

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2011

NGÀY XƯA... BÂY GIỜ...

Dạo này ông hàng xóm “đếch nói nữa…” ít sang nhà mình. Có lẽ hắn giận mình vì cái tội mình hay lý sự bằng giọng chính phủ khi tranh luận. Xét cho cùng rồi thắng thua cũng chẳng bao giờ ngã ngũ, nhiều lúc mất mặn mất nhạt. Rồi xa nhau. Tự dưng vì mấy chuyện vớ vẩn chẳng hệ trọng lắm đến mỗi người… nhưng lại tức anh ách… Cả hai cùng tức vì không thắng nổi nhau.
Chủ nhật thấy hắn le ve qua nhà. Mình vội mời hắn vào. Lưỡng lự một tý rồi hắn cũng bước vào nhà. Vừa đặt đít xuống ghế hắn đã hất hàm hỏi ngay:
- Có việc gì thế. Hôm nay tớ đếch muốn cãi nhau với ông đâu đấy.
Mình lúng túng mở đầu: hôm nay tớ đọc báo thấy nói từ cái vụ thảm họa kép mới thấy người Nhật có nếp sống quy củ, biết yêu thương nhau, hoạn nạn mà bình tĩnh vẫn kỷ cương… Trong khi đó người Việt ta thì hở ra là bon chen chụp giật, ghen ăn ghét ở, hối lộ, lạm phát kinh khủng…
Hắn hỏi ngay:
- Ông cũng nghĩ thế à?
- Thì các báo cũng nói, nhiều học giả cũng nói vậy!
Hắn trầm ngâm: Thế họ có nói nguyên nhân của những thói xấu ấy không?
Mình bảo: thì người ta nói như vậy tức là nói bản chất người Việt mình nó thế. Cái nước mình nó như thế!
Hắn trợn mắt:
- Ngu! Ngu hết chỗ nói. Tớ hỏi ông: ngày xưa... cái hồi chiến tranh ấy, có kỷ cương, có thương yêu nhau không?
- Có! Người nông thôn còn nhường nhà cửa cho người thành phố về sơ tán… Nhịn đói dành gạo đóng góp cho kháng chiến… hy sinh tính mạng để bảo vệ cán bộ bộ đội…
Hắn chộp ngay lấy: Vậy những cái mà ông vừa nói là bản chất của người Việt ta đấy. Sao lại bảo không thương yêu nhau, nhà nào biết nhà ấy. Thua chưa. Một không nhá!
Ừ thằng cha này nói hay phết. Chừng như biết mình đuối lí. Hắn bồi thêm:
- Ngày xưa ông chạy chức hiệu trưởng hết bao nhiêu tiền?
- Đồ xỏ lá! Việc gì phải tiền nong. Người ta thấy mình làm được thì người ta đề bạt. Thế thôi. Ông mà lại thèm lèm nhèm…Quả thật mình cáu quá không chịu nổi khi nghe hắn hỏi vậy.
Tưởng rằng hắn tức khi bị chửi. Nhưng không. Hôm nay thằng này bình tĩnh gớm! Lạ thế. Hắn thong thả hỏi:
-Vậy bây giờ chạy cái chức lèm nhèm như ông hết cỡ bao nhiêu?
Mình bảo là không biết chính xác nhưng bọn mới lên nó nói cũng nhiều nhiều. Người ta ra giá cụ thể với đương sự cỡ dăm bảy chục…
Hắn thủng thẳng:
- Vậy những cái xấu mà các bậc học giả nhận xét từ đâu mà ra. Ông cũng biết rồi đấy. Thôi tớ đếch nói nữa không lại bảo là…
Và hắn đứng dậy phủi đít quần… Về!
Đọc thêm!

Thứ Tư, ngày 03 tháng 8 năm 2011

NHẬN ĐỊNH SÁNG SUỐT

Vài hôm không thấy ông bạn “Đếch nói nữa… không lại bảo là…” sang chơi, tự dưng thấy nhơ nhớ… nhưng nghĩ lại thấy ghen ghét vì hắn toàn nói chuyện tiêu cực. Tức anh ách! Mình mà không vững lập trường thì hỏng.
Hắn cũng nhớ mình hay sao ấy… vừa sáng ra đã thấy hắn mò sang nhà. Lần này thấy mặt mũi tươi tỉnh lắm.
Vừa thò mặt vào hắn đã bô bô:
- Phải nói là cấp trên sáng suốt! Ngẫm ra thấy các cụ trên nhận định sáng suốt thật!
Mình ngớ người. Từ trước tới giờ mới nghe được câu có tính chất xây dựng.
- Thì từ trước đến giờ ai dám bảo là cấp trên không sáng suốt? Chỉ có cái mồm ông be be như thằng điên. Vậy nhận định như thế nào mà hôm nay bảo sáng suốt?- mình hỏi lại.
- Ông có nhớ ông Phó Thủ tướng nói câu gì không?
- Cái thằng cha này vớ vẩn! Đến mấy ông Phó Thủ tướng, biết ông nào nói… biết ông ấy nói câu gì?
Hắn ngoác mồm cười:
- Ừ nhỉ! Tao thấy trên diễn đàn trước Quốc hội có ông nói “Nếu cách chức hết thì lấy ai làm việc… pháp luật cũng có cái đạo, cứ dẹp đi là bầu không kịp”. Mấy hôm xem phim thấy đúng quá!
À ra mấy hôm vừa qua hắn ở nhà chúi mũi xem phim. Mình hỏi phim nào phim của ai? Hắn bảo: “Ông lạc hậu, chả chịu quan tâm đến văn hóa xã hội… phim của ta chứ phim của ai.”
Dớ dẩn thật. Phim là phim chứ sao lại liên quan đến lãnh đạo nói đúng, cấp trên sáng suốt… Hắn nói ngay:
- Đây nhé. Một tỉnh mà đủ mặt lãnh đạo to nhất từ Bí thư Tỉnh ủy đến anh Văn phòng dính tội: Bí thư tỉnh có vợ nhận tiền hối lộ, Chủ tịch thì có tiền bao vợ bé, chết còn để lại một đống vàng, Phó Chủ tịch thì chơi bời rượu chè bị mắc bẫy, Phó Chủ tịch khác cửa quyền ăn hối lộ, Chánh- Phó văn phòng cũng hối lộ lừa đảo… Toàn bộ những ông ấy mà bị cách chức thì đúng là bầu không kịp. Vậy cho nên tớ mới nói lãnh đạo sáng suốt.
Mình bảo cái tay này vô lí ầm ầm, văn học nghệ thuật người ta có thể hư cấu điển hình hóa như vậy để tôn vinh hình tượng ông Chủ tịch tỉnh mới trong phim. Chứ làm gì có cái tỉnh nào như thế.
Hắn vặn lại:
- Thế có nghĩa là hư cấu… tức là không thể có chuyện đó chứ gì?
Mình khẳng định: là không có tỉnh nào mà nát đến như vậy.
Hắn tưng tửng:
- Vậy thì cũng đếch có ông Chủ tịch tỉnh nào có đạo đức tốt như ông Chủ tịch mới trong phim.
Tay này cùn. Đã thế dồn cho hắn một trận:
- Tại sao lại bảo không có Chủ tịch nào có đạo đức tốt như trong phim?
Hắn ngồi im. Tưởng hắn thua rồi. Mình khoái quá. Nhưng hắn lại tưng tửng:
- Tớ có thể minh chứng cho ông bằng hai nhẽ. Nhẽ thứ nhất: Cái ông viết kịch bản phim khi trả lời phỏng vấn đài truyền hình nói là nguyên mẫu Chủ tịch tỉnh tốt là lấy ở tất cả các tỉnh, tìm ở mỗi ông được một tí tốt để ghép lại thành cái ông Chủ tịch tốt. Như vậy là ngoài đời không thể có vị Chủ tịch tốt như trong phim. Đúng không nào.
Mình không chấp nhận cái nhẽ này. Định phản bác thì hắn nói luôn:
- Nhẽ thứ hai… Có một ông Chủ tịch vài năm trước bị báo chí khui ra vụ ông này vít cổ một cô bưng bê trong cửa hàng rồi giở trò bờm xơm, bị cô này cho một cái tát. Tức quá ông ta bắt chủ cửa hàng đuổi việc con bé.
- Thì cái ông ấy là ông chủ tịch xấu…
- Không đâu! Năm sau ông này được tuyên dương là tấm gương học tập đạo đức … là điển hình của cả nước. Như vậy ông ấy là một ông tốt nhất trong các ông rồi. Tốt nhất mà còn như vậy thì các ông khác thì sao…?
- Giời ơi… tôi lạy bố! Cứ lí sự kiểu này thì có ngày cả bố, cả tôi vào tù. Thôi bố xéo ngay, xéo ngay cho tôi nhờ! Mình phải đuổi thẳng thừng như vậy chứ không thì oan gia.
Hắn phủi đít đứng dậy. Nhưng còn cố nói thêm:
- Vậy tao mới bảo là cấp trên nhận định sáng suốt!
Rồi hắn về thật. Đến cửa mồm vẫn còn lẩm bẩm: “Cái loại người gì, cái kiểu ở đâu… mình nói thì được, còn người khác nói lại cứ bịt mồm người ta…” Đọc thêm!

Chủ Nhật, ngày 31 tháng 7 năm 2011

TRUYỆN GIỜ MỚI KỂ

Ngày …Nếu mình nhớ không nhầm thì hôm ấy là ngày 24 tháng 5 năm 1996.
Ngày ấy toàn quốc vẫn còn tổ chức thi tốt nghiệp THCS, mà lại thi chung 3 trường một hội đồng. Hội đồng thi đặt ở trường mình. Bộ chủ trương thi nghiêm túc.
Đã là nghiêm túc thì mọi công việc phải thật chỉn chu. Mình lo toát mồ hôi lo cơ sở vật chất (năm ấy trên cho mỗi thành viên năm chục nghìn mỗi ngày, ngày ấy được năm chục nghìn là to lắm chứ chả như bây giờ) lo sang bên xã xin cử người làm công tác bảo vệ, lo bảo mật đề thi…rất nhiều thứ phải lo. Rồi cũng xong.
Ngày đầu tiên hội đồng thi học quy chế. Buổi trưa có liên hoan. Vui vẻ lắm.
Hai giờ chiều Hội đồng tiếp tục công việc. Rồi thấy có hai đồng chí Công An Nhân dân đến làm việc.
Mình bận làm việc với Hội đồng nên bảo Hiệu Phó sang tiếp các đồng chí Công an.
Lát sau Hiệu phó chạy sang bảo Công an đến kiểm tra công tác bảo vệ kì thi. Người ta yêu cầu anh sang làm việc.
Mình đành phải sang tiếp. Các đồng chí Công an nghiêm nghị đề nghị báo cáo công tác bảo vệ.
Mình trình quyết định thành lập Ban bảo vệ và báo cáo toàn bộ phương án.
Các đồng chí Công an không cần xem tờ quyết định, ra ý đã biết rồi… và tự dưng đặt vấn đề: Yêu cầu phải triển khai ngay công tác phòng chống ma túy trong năm năm mà liên Sở mới bàn ngày 22/5.
Rõ dớ dẩn! Bắt Hội đồng coi thi triển khai phòng chống ma túy năm năm(!)
Mình bảo: Đây là Hội đồng thi nên làm việc theo đúng chức năng Hội Đồng theo quy chế. Còn triển khai phòng chống ma túy chúng tôi sẽ triển khai với nhà trường sau khi thi. Vả lại học sinh các lớp dưới đã nghỉ hè. Đến khi tập trung chúng tôi sẽ triển khai.
“Vậy thầy không triển khai phòng chống ma túy chứ gì”- Một Công an gằn giọng.
Mình nhẹ nhàng nói: “Chủ trương chỉ thị nghị quyết của trên thì chúng tôi buộc phải chấp hành. Nhưng phải khi thi xong chứ không thể triển khai ở Hội đồng thi vì như vậy vi phạm quy chế.”
“Vậy chúng tôi sẽ lập biên bản là Hiệu trưởng nhà trường không đồng ý triển khai công tác phòng chống ma túy.”
Mình bảo: Được các anh cứ lập biên bản là đã yêu cầu nhưng Hội đồng thi không triển khai công tác phòng chống ma túy. Bởi vì hôm nay các anh đến là đến Hội đồng coi thi của ba nhà trường chứ không phải là đến nhà trường của xã. Và tôi hôm nay có chức danh Phó Chủ tịch Hội đồng coi thi theo quyết định kí ngày 20/5.
Bọn họ nhìn mình với ánh mắt mang hình viên đạn và đành ra về sau khi dọa rồi sẽ biết…
Mười ngày sau mình được triệu tập lên trụ sở Ủy ban.
Ba đồng chí Công an huyện quân hàm quân hiệu chỉnh tề sát khí đằng đằng cùng chánh phó Chủ tịch HĐND, Ủy ban nhân dân, an ninh nhân dân… khoảng gần chục vị.
Bên mình chỉ có mỗi mình mình. Người ta có mời mấy ông lãnh đạo Phòng Giáo dục nhưng chắc mấy ông này sợ quá nên không có mặt.
Thành thử chỉ mỗi mình đơn thương độc mã đấu khẩu với các đồng chí Công an. Các ông lãnh đạo xã chỉ ngồi nghe vì không biết đầu cua tai nheo ra sao.
Đầu tiên Công an gán cho tội không chấp hành chủ trương của cấp trên và nâng quan điểm…Đại khái là rất dài và kết luận mình ngang tầm phản động, phá hoại an ninh quốc gia và sự lành mạnh của chế độ xã hội chủ nghĩa.
Mình cãi lại và kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình đến cùng có bằng chứng cẩn thận.
Đấu khẩu suốt cả buổi sáng mà không ngã ngũ vì bên họ cứ cãi cùn gán cho mình tội không triển khai phòng chống ma túy…
Đến gần mười hai giờ trưa tay Phó Công an huyện kết luận: “Việc này chúng tôi sẽ báo cáo lên Sở để quyết định kỷ luật.”
Mình nói ngay: “Đề nghị các đồng chí báo cáo luôn lên Bộ, lên Chính phủ… có khi tôi lại được nhận Huân chương.”
Và mình về! Rồi cũng không thấy ai nói gì nữa. Nhưng cũng lo người ta báo cáo láo lên trên thì công thành tội thật chứ chả chơi. Chả nhẽ lại lên cấp trên ngồi đấu khẩu…
Hôm sau ông Chủ tịch xã nói với mình: “Chả việc gì đâu. Chỉ vì kỳ thi này tiêu chuẩn bồi dưỡng cao, xã không đưa họ vào Ban bảo vệ kỳ thi để có tiêu chuẩn năm chục một ngày nên tức tối lắm. Rồi họ mới giở trò kiểm tra Hội đồng thi… Đến đấy lại tức với thầy vì khi họ đến kiểm tra… thầy không đưa phong bì!” Đọc thêm!

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 7 năm 2011

PHẢN ĐỘNG

Hắn sang nhà mình ngồi thượt cái mặt ra. Mình hỏi: “Làm sao dạo này xã đang tập trung tuyên truyền thắng lợi bầu cử, họp Quốc hội mà ông lại ở nhà?”
Hắn bảo “Tao thôi cái nghề đóng đinh leo thang cho xã mấy năm rồi. Chứ tức lắm đếch chịu được!” Mình hỏi: “Sao lại tức?”
- Thì ông bảo đời người bị ba lần gán cho là phản động thì gì mà không tức. Mà ông biết đấy. Tao trong sạch đàng hoàng…
- Làm cái gì để đến nỗi bị gán là phản động… mà lại những ba lần?- Mình tò mò.
Hắn thật thà:
- Để tao kể: Lần thứ nhất, lâu rồi. Ngày ấy ông lạ đếch gì nữa…
- Cái lần bị bắt ở đám ma chứ gì?
- Ừ lần ấy đấy. Tại con vợ tao nó đi báo Công an. Vậy là an ninh xã đến bắt quả tang chúng tao đang đánh tá lả ăn tiền ở đám ma ông bác ruột. Thì ông tính trực phụng suốt đêm nên mới bày ra tá lả, cũng có mấy đồng… gọi là vui chơi có thưởng ấy mà. Chúng nó vơ hết, hôm ấy tao mất mấy chục bạc. Đau quá… nhưng đau hơn là còn bị quy là phản động…
- Thế cũng là đánh bạc. Bị bắt là đúng rồi. Nhưng sao lại bị quy là phản động?
- Thì thế mới đáng chửi bố chúng nó lên. Tiền thì chúng nó nuốt hết, tao bị gọi lên ban công an. Tay Phó Chủ tịch kiêm trưởng Công an bảo anh có biết tội anh không?
- Thế rồi sao?
- Thì tao nói biết tội là đánh bạc rồi. Nghĩ tức con vợ cõng rắn cắn gà nhà. Định bụng xong việc này ông sẽ tẩn cho một trận. Nhưng tay Phó Chủ tịch lại lên gân lên cốt bảo tôi nói cho anh biết anh đã vi phạm điều 76 Hiến pháp nước Cộng hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam(!)
- Sao lại điều bảy sáu?
- Thì thế! Lúc bấy giờ tao có biết điều bảy sáu thế nào đâu. Mình có tội thì điều nào chả là tội. Chỉ nghĩ đơn giản vậy. Đành phải cắm cổ mà nhận tội. Sau đó về tìm mãi mới mượn được quyển Hiến Pháp. Thì ra thằng chó chết nó gán cho mình tội phản bội Tổ quốc(!) tức quá ra Ủy ban chửi toáng lên: lũ chúng mày ngu, lũ chúng mày gắp lửa bỏ tay người…ông đã làm gì mà gán cho ông tội tày giời như vậy. Thằng Phó Chủ tịch im thin thít.
À thì ra để có lý lẽ dọa dẫm người ta, mấy tay cán bộ xã hay viện dẫn điều nọ điều kia trong hiến pháp, nghị quyết… nhưng thực ra bọn họ có đọc gì đâu. Những người bị bắt thường thần hồn nát thần tính cũng chưa bao giờ đọc hiến pháp pháp luật nên khi nghe dọa vậy thì sợ vãi đái đành cúi đầu nhận tội. Nhưng vớ phải hắn chẳng phải tay vừa nên mới to chuyện. Hôm ấy hắn chửi toáng ở Ủy ban, người đến xem đông lắm…
- Để tao kể tiếp. Có thằng thanh minh là nhỡ mồm nói nhầm, tao chửi luôn làm gì có chuyện nhầm…Nhầm giết người, nhầm mà lại ghi vào biên bản…làm gì có chuyện nhỡ mồm, nhỡ mồm để gán cho người ta tội chết…Bọn nó lại giở trò cho an ninh túm tay túm chân bảo là tao gây rối trật tự trị an kích động chủ trương bạo loạn lật đổ chính quyền. Rồi thế nào ông cũng biết rồi đấy. Mọi người phản đối ầm ầm bảo chúng nó là dốt lại còn vẽ chuyện… tao chửi cho cũng phải. Vậy là chúng bẽ mặt quá đành phải thả tao ra.
Mình biết sau lần ấy cánh cán bộ xã tức lắm nhưng cũng không làm gì được hắn. Nhưng sao lại những ba lần phản động? Đoán được thắc mắc của mình hắn tưng tửng kể tiếp:
- Cách đây mấy năm xã chuẩn bị đại hội Đảng lần trước mới cho sửa lại hội trường. Tao được nhận cái việc trang trí sân khấu. Cũng chả ăn thua. Ông tính hội trường mái chảy, phía trên của sân khấu treo khẩu hiệu: “Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm”.
Làm xong rồi mấy tay lãnh đạo đứng ngắm nghía bình luận. Đúng là một đám rỗi việc, tao đã tức lắm nhưng cố nhịn. Một tay bảo “Khẩu hiệu còn thiếu” Tao hỏi thiếu cái gì? Nó bảo “Thiếu chữ quang vinh”. Vậy là cả đám nhao nhao: Đúng rồi. Thiếu Quang vinh. Đảng ta mà thiếu Quang vinh là không được. Giời ạ! Chưa hết. Chúng nó còn bảo mảng phía trên khẩu hiệu còn trống quá. Phải vẽ cái gì vào đấy chứ ai lại để trắng lôm lốp phía trên khẩu hiệu của Đảng…không thể được.
- Thế ông phải dỡ xuống làm lại à?
- Thì dĩ nhiên. Chả nhẽ Đảng mà lại không quang vinh. Vậy là lột hết chữ cũ, làm lại chữ mới. Công một kéo thành hai. Coi như không công.
- Nhưng sao lại bị gán là phản động?
- Vấn đề là như thế này: thấy góp ý mảng phía trên trống quá… tao trổ hết tài vẽ một búa liềm chính giữa cái mảng trống ấy. Xung quanh búa liềm có hai cành nguyệt quế tượng trưng cho Đảng ta bách chiến bách thắng.
Vẽ xong xuống ngắm nghía thấy đẹp lắm và cũng tự thán phục cái ý tưởng của mình. Nhưng ai ngờ…
- Ngờ làm sao?
- Chúng nó bảo tao là phản động.
-???
- Vì chúng nó bảo sao lại để búa liềm trong hai bông lúa còn xanh mà hạt thì lép lèm lẹp(!), để trong hai bông lúa còn xanh hạt còn lép tức là bắt dân bán lúa non à… phải là lúa mẩy chín vàng mới được. Và ý đồ phản động còn lộ rõ trong việc đưa biểu tượng cao quý của Đảng vào giữa hình tam giác.
- Nhà mái chảy thì cái phần còn lại phía trên sân khấu chả hình tam giác thì hình gì?
- Ông chả hiểu đếch gì cả. Chúng nó lập luận là hình tam giác là hình cái ấy ấy… mà lại đưa Đảng vào giữa cái ấy ấy… thì đích thị là bôi nhọ Đảng, là phản động.
Giời ơi! Suy với chả luận. Nhưng miệng quan có gang có thép thì biết thế nào mà chống chế. Kể cũng oái oăm. Vậy lần phản động thứ ba? Mình hỏi.
- Lần thứ ba. Đấy là khi trang trí lễ đài Đại Hội mình phải vẽ đầu ba ông Các Mác, Ăng ghen, Lê nin trong một cái hình ôvan. Phải đi lên huyện mới mượn được cái mẫu. Cặm cụi vẽ sơn dầu bốn ngày mới xong chắc mẩm kiếm được vài trăm
Đến khi đại hội trù bị thấy mấy ông lãnh đạo thì thầm với nhau. Rồi tao bị gọi lên Công an. Chả biết bị gọi về việc gì.
Đến đấy thấy tay Phó Bí thư, tay Phó Chủ tịch, trưởng Công an đã ngồi sẵn. Đầu tiên tay Phó Bí thư hỏi anh vẽ cái gì ở Đại hội. Tao trả lời: các ông bảo vẽ ba ông Mác- Ăng- Lê thì tôi vẽ ba ông Mác- Ăng- Lê. Tay Phó công an bảo lấy mẫu ở đâu. Tao bảo mẫu ở huyện. Tay Phó Chủ tịch bảo chúng tôi họp huyện nhiều lần nhưng thấy ba ông Mác- Ăng- Lê khác cơ. Tao bảo tôi kẻ ô trên mẫu vẽ nghiêm chỉnh ai cũng bảo là giống như ở huyện sao các ông lại bảo khác. Các ông ấy bảo Thường vụ đã đi đến nhất trí nhận định là không giống.
- Lại còn sự nhất trí của thường vụ nữa khẳng định là không giống?
- Thì thế! Thì thế tao mới điên lên: Cả tôi cả các anh đã anh nào trông thấy ba ông ấy mà bảo giống với không giống. Vậy các anh bảo giống ai?
- Thế các ông ấy bảo giống ai?
- Các ông ấy bảo giống thánh Phê-rô với thánh Giu-se(!) Tao vã mồ hôi hột. Chết rồi! Rồi các ông ấy gán cho tao cái tội lợi dụng để tuyên truyền cho tôn giáo. Phản động đích thực! Kiểu này cầm chắc đi tù. Rồi các ông ấy cũng tha cho. Nhưng toàn bộ công làm hàng tháng giời là công cốc.
Mình nghĩ: cũng còn may chán. Hắn bảo:
-Từ hồi ấy là tao cạch. Đói thì kiếm việc khác mà làm…Dính vào mệt lắm đi tù như chơi. Có rượu không? Bồi dưỡng tao một chén! Đọc thêm!

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2011

RUN

(Bài này mình đã kể trong 360plus...nhưng dạo này đưa bài lên đấy rất khó. Như có ma. Đưa bài lên trang thì phải đợi đến nửa ngày mới thấy cái tên mà lại không có nội dung... Mình định chuyển hẳn sang blogspot nhưng trang này của mình chưa hoàn thiện nên đành giữ cả hai trang... các bạn có thể vào cả hai trang 360plus và blospot đều có bài đăng giống nhau...)
Y đang làm việc. Chợt có hai người đàn ông đến. Thì mọi khi vẫn có người đến. Họ đến để bán hàng. Nào là Hội người mù, Hội tàn tật, hội mồ côi, hội da cam... Từ khi Nhà trường biến thành Thị trường thì có đủ các Hội từ thiện cử người đến để bán hàng. Chỉ có điều những hội ấy, người ta đến với một vẻ mặt u ám, một hình thể cũ kỹ do bệnh tật hoặc cố tình ra vẻ như vậy. Nhưng lần này là hai ông khách khỏe mạnh, phong độ hùng dũng, cái nhìn xét nét cùng với bước chân tự tin. Họ chìa tay ra, vừa giật giật bắt tay y vừa hỏi thăm sức khỏe.
Hoảng! Y đang ốm mà có người đến hỏi thăm sức khỏe? Chả hiểu ra làm sao? Đáng ra phải cảm động vì có người hỏi thăm. Nhưng đây là người lạ hỏi thăm nên hoảng.
Sau lời hỏi thăm là lời tự giới thiệu: chúng tôi bên Công an!
Y run như người sốt rét... Nghe tiếng Công an là y run. Run vì ngày xưa y có viết một truyện ngắn dự thi cấp trung ương, truyện ngắn ấy được giải thưởng, nhưng lại bị công an cấp quê hương quy cho là có âm mưu chống phá và đã được người ta theo dõi chăm sóc tận tình suốt mấy năm giời... Làm y đi đến đâu cũng phải cảnh giác, làm gì cũng phải cảnh giác... đến mức ngủ với vợ mà y vẫn giật mình. Tưởng đã yên thân vì chuyện đã qua lâu rồi, ai ngờ hôm nay công an vẫn còn đến hỏi thăm sức khỏe.
Y tự kiểm điểm: Mình không ăn cắp ăn trộm, mình luôn đi đúng bên phải đường, mình không dính dáng ma túy, mình không mat- xa nhà nghỉ, mình cũng chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện giết người... Viết cái gì, nói cái gì cũng phải cẩn thận trước sau... Vậy mà... Lại chuyện gì nữa đây? Hay là có đứa nào vu khống... Chết rồi. Không khéo đền được vạ thì má đã sưng.
Hồi hộp chờ...
Hỏi thăm xong, hai ông khách bảo để tích cực hưởng ứng cuộc vận động "Học tập Đạo đức ..." và cần nêu cao ý thức chấp hành pháp luật cho cán bộ giáo viên...
Y thở phào: Đúng rồi! Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật; Học tập và làm theo tấm gương đạo đức..., hai chủ đề này đang được triển khai nghiêm túc. Nhà trường của y cũng vậy. Nhưng...
Hai ông khách chìa ra cái giấy của Công an huyện: yêu cầu phải... mua vé... xem kịch (!)
Y định thần lại và phân trần: hai cuộc vận động là thiết thực nhưng sao lại gắn cuộc vận động với việc phải mua vé xem kịch.
Hai ông khách giải thích khá lâu. Đại thể để đến kết luận: Nếu không mua vé là không học tập đạo đức... và không chấp hành pháp luật? Bởi vì đây là cuộc giao lưu trong cuộc vận động. Giao lưu để hiểu thêm, để mở mang...
Y hỏi lại giao lưu tuyên truyền học tập sao lại mất tiền mua vé. Có nhẽ nào lại vậy?
Anh không mua cũng được! Nhưng chúng tôi sẽ về báo cáo lại với cấp trên! Khách lạnh lùng tuyên bố như vậy trước khi ra về.
Lại hoảng! Lại lo! Y run như người sốt rét. Mồ hôi vã ra: Chắc người ta lại gán cho cái tội chống phá...
Rồi lại được theo dõi chăm sóc... Rồi làm việc gì cũng phải cảnh giác...
Giời ơi! Có ai khổ như y không? Đọc thêm!

Thứ Ba, ngày 19 tháng 7 năm 2011

KIÊN TRÌ ĐƯỜNG LỐI

Hôm sau lại thấy hắn mò sang. Vừa thấy mặt đã thấy hắn khoe:
- Tớ vừa tế cho đàn bà nhà tớ một trận. Im thin thít nhá!
Quả là có sự lạ. Thằng này sợ vợ có tiếng. Mình bảo: “Lại bốc phét! Có mà dám.”
Hắn trợn mắt:
- Sao lại không dám. Tao vừa phải tắm rửa, thay quần áo đây này.
Mình thấy hắn đầu vẫn còn ướt rượt. Nhưng tắm rửa thay quần áo thì liên quan gì đến việc “tế cho vợ một trận mà vợ lại im thin thít”
Hắn giảng giải:
- Tao có cái tật cứ ăn xong cơm, uống nước xong là phải ỉa ngay! Thế mới khốn nạn. Tao đã đếm bước rồi… từ chỗ ăn cơm đến nhà vệ sinh đúng hai mươi nhăm bước…
- Rồi sao?
- Nhưng hôm nay con vợ tớ nó hứng tình hay sao ấy. Cơm xong nó bảo anh vào nhà mà hút thuốc lào. Mọi hôm nó cứ chê hút thuốc lào mồm hôi như mồm chó…
- Ôi giời. Tưởng chuyện gì…
- Để im tao kể tiếp: tao nghe lời vợ vào hút thuốc lào. Rồi ỉa mẹ nó ra quần…
Đến chết cười với cái tay này. Nhưng nếu mót quá thì vào nhà vệ sinh mà ỉa chứ sao lại ỉa ra quần?
- Tại vì từ chỗ hút thuốc lào đến nhà vệ sinh những hai tám bước. Sang bước thứ hai sáu là đếch kìm được nữa.
- Nhưng sao lại chửi vợ? Tại ông chứ tại nó à?
- Sao lại tại tao? Tại con vợ tao nó xui dại! Vì nghe nó nên mới ỉa ra quần. Cho nên tao rút ra kết luận là dứt khoát không nghe vợ. Phải kiên trì đường lối… Đọc thêm!

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 7 năm 2011

NƯỚC MÌNH NÓ NHƯ THẾ:...

- Đồ hâm hấp! Đồ lạc loài. Đáng ra mày phải sống ở các nước tư bản giãy chết mới đúng.
- Ơ cái lão này… sao lại bảo tớ ở nước tư bản. Tớ đã làm cái gì xấu xa à?
- Xấu thì đéo xấu… Dưng mà ảnh hưởng tới bạn bè. Ảnh hưởng đến tao, đến uy tín của tao. Đồ ngu, mày có biết không?
Thôi! Không chấp với thằng say. Hắn say, hắn bức xúc nên nói càn. Nhưng mà tức! Tức vì nó bảo mình hâm, mình ngu, mình lạc loài. Ừ thì có thể mình có lúc hâm thật, ngu thật nhưng sao lại bảo mình lạc loài...Càng nghĩ càng tức.
Mình không nói nữa, hắn cũng phủi đít… về! Nhưng mình biết thằng này không bao giờ bỏ mình. Hết say là lại đến ăn năn ngay ấy mà.
Quả nhiên hôm sau hắn lại đến. Nhưng không đả động gì cái chuyện hôm trước. Trông thấy cái bản mặt của hắn thì mình lại nổi cơn tức. Tức vì nó bảo mình chỉ có thể sống ở nước tư bản giãy chết. Mình đang hiện hữu trong chế độ Xã hội chủ nghĩa ngời ngời, mình liên tục được bình bầu vào loại trong sạch hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nó nói thế nhỡ người ngoài nghe được tự dưng người ta đánh dấu hỏi hay là mình khuất tất điều gì! Đã vậy phải hỏi cho ra nhẽ.
- Sao hôm trước ông lại chửi tớ là hâm, là ngu. Bảo tớ là thằng lạc loài, là thằng chỉ có thể sống ở nước tư bản giẫy chết?
Hắn trầm ngâm một tí rồi bảo:
- Tao chửi đúng đấy!
Lạ! Vậy ra mình có lỗi thật! Vậy ra hắn sang đây chẳng phải để dàn hòa về cái chuyện chửi mình hôm trước. Nhưng cơn cớ sự thể ra sao mình đâu có biết. Hắn lại ngồi im nhưng chưa được nửa phút đã phọt ra:
- Ông có nhớ hôm vừa rồi tao đưa cái thằng xin cho con vào học không.
Tỉnh rượu rồi có khác, bây giờ hắn đã chuyển sang xưng hô tao ông với mình.
- Để tớ nhớ lại tí đã... Nhưng mà xin cho con vào học là chuyện bình thường. Quyền của trẻ là được học mà. Nhất là nó lại chuyển hộ khẩu về đây.
- Như vậy là nhớ ra rồi đấy. Có phải là nó đưa phong bì cho ông…?
Quả thật có điều này. Và cũng như mọi lần, mình không nhận phong bì. Vị phụ huynh này băn khoăn… rồi không thấy đem hồ sơ đến nữa. Đấy câu chuyện chỉ có thế. Tôi kể lại với hắn như vậy.
- Thế thì đúng rồi! Hắn vỗ đùi.
Mình hỏi: sao lại đúng. Hắn bảo: “Thằng ấy nó xin con học ở trường bên cạnh rồi.”
Mình lấy làm lạ. Giá mình có nhận tiền nong của người ta hay mình gạ gẫm chê ít chê nhiều…thì đành một nhẽ. Bởi vì như thế thì còn dạy được ai, hắn chửi cho cũng phải. Đằng này mình không làm điều gì sai trái, không nhận tiền, vẫn đồng ý tiếp nhận học sinh…? Người ta không cần nữa thì là quyền của người ta.
Hắn đoán được mình đang nghĩ gì. Thằng này quái lắm! Hắn bảo:
- Đấy! Mấu chốt là ở chỗ ông đếch nhận tiền! Nên nó mới chuyển sang trường khác xin cho con nó vào học.
-Vì sao?
-Vì hai lý do…
-?
- Lý do thứ nhất: Vì trường ông dạy dỗ không tốt! Nó nói vậy…
Mình điên lên:
- Sao họ lại nói như vậy? Thực tế chất lượng dạy và học ở chỗ mình hơn hẳn cái nơi mà thằng kia đang xin chuyển đến. Ông cũng biết rõ điều ấy mà!
- Tao biết! Tao biết… Nhiều người biết… Chính vì thế mà tao mới bảo xin cho con nó về học trường ông. Nhưng thằng này nó không tin.
- Sao lại không tin?
- Vì nó cho đấy là sự lạ. Làm gì có chuyện một trường tốt lại dễ xin vào đến vậy, lại không phải tiền nong gì… Nước mình nó như thế, thành lệ rồi: xin xỏ, làm việc gì mà không có đồng tiền đi trước? Vậy cho nên nó mới bảo nếu không vậy thì còn bởi lí do thứ hai…
- Là gì?
- Là ông hâm hấp. Chả ai lại cho con học thằng hâm để rồi lại lây cái hâm…
- Tôi đã làm gì sai mà bảo tôi hâm.
- Không nhận tiền là hâm. Từ tít trên giời cao đến cấp thấp nhất các lãnh đạo ngời ngời đạo đức nhưng có mấy người không nhận tiền…các quan ông không nhận thì các quan bà cũng nhận. Không có thì lấy đâu ra mà đất đai hàng mẫu, biệt thự nọ biệt thự kia, ô tô nhớn ô tô bé, con cái du học ăn chơi, các bà bơm mông bơm vú…
Mình ngớ người. Thật chả ra làm sao…
- Ơ hay… ngay cả phim ảnh, báo chí người ta cũng công khai thừa nhận cái điều ấy. Ông không xem à?
Mình phải thừa nhận là quả có thế thật.
Hắn thủng thẳng:
- Vậy tao mới bảo là ông ngu, ông hâm, ông lạc loài. Thà rằng cứ cầm tiền… được ăn được nói… để bây giờ tao còn được hớp rượu. Chán mớ đời cho nhà ông, chơi với ông cứ tức anh ách… Thôi tao về đây!
Rồi hắn về thật… Đọc thêm!

Chủ Nhật, ngày 10 tháng 7 năm 2011

THẮNG RỒI! THẮNG TO RỒI...


Sáng! Mở cửa thấy hắn đi qua nhà miệng hát vang lừng: “Ngày toàn thắng… ten tén tén tén… ta muốn bay lên…” điệu bộ rất là khoáng đạt hùng dũng.

Vừa thấy mình thò mặt ra hắn khoe luôn: “Tao thắng rồi! Thắng rồi”

Quái! Đánh đấm cái gì mà thắng. Mình hỏi: “Ai thắng? Thắng ai?”

- Tao thắng chứ còn ai nữa. Thắng đàn bà nhà tao!

Chắc vợ chồng thằng này đêm qua đánh nhau. Chả nhẽ, vì thằng này có tiếng là sợ vợ.

- Tao đã thắng qua một cuộc chiến lâu dài và gian khổ. Cho nó chết!

- Làm gì mà cuộc chiến lâu dài và gian khổ? Nghiêm trọng thế cơ à…

Hắn thủng thẳng:

- Đây nhá. Tao chăm chỉ hết mức. Hì hụi xới xắm vườn nhà trồng rau với khoai lang. Cũng được rau sạch mà ăn, khoai lang đủ để nuôi lợn… Nhưng vừa rồi con vợ tao nó chửi tao là ngu, thua mấy thằng đại lười nát rượu…

- Sao lại thua?

- Chả là có thằng lười, nát rượu đếch chịu làm lụng gì, kiếm được mấy cành Sanh về cắm xuống vườn, để cỏ mọc lút đầu… thỉnh thoảng say rượu ra đái một phát vào gốc…. Thế chó nào vừa rồi bán mấy trăm triệu.

Quả là có chuyện ấy. Người ta mua cây cảnh xuất khẩu bán sang bên Tàu. Dăm anh có cây thế đẹp bán đi được giá, lãi cao…lập tức hàng ngàn anh khác chạy tá lả đi lùng cây. Cây đẹp xuất khẩu luôn, cây xấu đem về nhà trồng đợi cho nó đẹp lên hứa hẹn xuất khẩu giá cao. “Làm giáo viên suốt cả đời, Chiến sĩ thi đua vài chục năm liền cũng chẳng tích cóp được đồng nào. Thua trồng vài cây cảnh” vợ mình cũng cằn nhằn thế thật.

- Ừ thì cũng có thế. Nhưng sao lại cãi nhau mà thắng với thua?

- Thấy người ăn khoai cũng vác mai đi đào, vợ mình nó bắt mình hùng hục phá vườn, bỏ mấy triệu bạc mua cây sanh về trồng. Cây vừa bén rễ, hí hủm phen này thắng bạc tỷ…

- ?

- Ai ngờ thằng Tàu bây giờ nó không mua cây cảnh nữa. Mất toi mấy triệu, lại mất công. Bây giờ nó lại mua… khoai lang.

- Thật không?

- Chả thật! Vậy cho nên tối qua tao mới điên lên tế cho vợ một trận. Mụ ta im thin thít …

À ra hắn ta thắng vợ vì cái nhẽ như vậy. Chọc thằng này phát cho bõ tức vì thường ngày hắn cứ lập lờ… rồi chửi mình ngu:

- Vậy ông thắng vợ thì có được lợi lộc gì không mà huyênh hoang?

Hắn ngẩn người… Mình bồi thêm:

- Cứ đứng đấy mà huyênh hoang nhẽ thắng với thua. Mai chả phải bàn cãi trồng cây gì, cấy cây gì nữa đâu. Thằng Tàu nó còn đang thuê đất đấy… nhiều tiền lắm đấy.

Hắn nghệt mặt rồi lẩm bẩm: “Chó chết… cứ nghe thằng Tàu, chạy theo thằng Tàu, phụ thuộc vào nó … Dại rồi, ngu rồi…rồi bán đất cho nó, rồi thì có ngày ăn c... Thật đấy.”

Rồi chẳng chào hỏi, hắn hùng hục về!

Đọc thêm!

Thứ Bảy, ngày 09 tháng 7 năm 2011

CÁI GÌ QUÝ HƠN?


Sáng. Còn đang mơ màng đã thấy đập cửa ầm ầm. Chết rồi! Chắc là có chuyện.

Vội vàng mắt nhắm mắt mở chạy ra. Giời ạ. Lại ông bạn khùng “đếch nói nữa… không lại bảo là phản động”. Hắn hỏi luôn:

-Này nghe tin gì chưa?

Mình hốt hoảng. Chắc là có đám tự tử hay lại chuyện đâm xe có người bị thương cấp cứu. Vội hỏi: Chuyện gì?

Hắn bảo cứ mở cửa cho tao vào nhà đã chuyện dài lắm. Mình đành mở cửa mời hắn vào, nhưng trong bụng vẫn phấp phỏng. Hắn thong thả bảo:

- Đài vừa nói thành nhà Hồ- Thanh Hóa được công nhận là Di sản văn hóa thế giới.

Ôi giời ơi! Vậy mà nó làm mình đứng tim. Cái thằng này điên thật rồi. Dớ dẩn quá! Vừa mở mắt ra…Tưởng gì! Tức quá mình mới bảo: Công nhận Di sản thế giới là mừng, nhưng tôi với ông có được thêm cái gì mà chưa sáng đã rộn cả lên. Tưởng hắn tức mà đứng ngay lên phủi đít quần, về… Khác với mọi khi, hôm nay hắn không giận mà còn trầm ngâm rồi lẩm bẩm:

- Nhưng sao thế giới nó lại công nhận vào lúc này nhỉ? Mà lại đồng thuận trăm phần trăm không cần bỏ phiếu!

Mình xổ ra một tràng nào là thành nhà Hồ rộng hàng trăm hec ta, nào là thành nằm dựa thế voi chầu hổ phục, nào là đấy là Tây Đô của Việt Nam, mấy trăm năm còn nguyên vẹn, nào là đá ở đấy lấy ở khắp đất nước, nào là những phiến đá nặng hàng chục tấn mà ghép với nhau không cần chất kết dính xây nên cổng thành, tồn tại đến bây giờ, nào là vững vàng qua mưa gió, nào là… Hắn ngắt lời:

- Biết rồi! Ai chả biết như vậy. Nhưng tại sao thành cao hào sâu vững vàng vậy mà vẫn mất nước, vẫn làm tù binh. Nhục như con… mèo, đang làm vua bị đày xuống làm thằng lính ở Quảng Tây. Cả triều đình bị nó bắt làm tù binh. Nhục…

Mình vớt vát: Nhưng thực ra Hồ Quý Li là ông vua có nhiều cải cách sâu rộng, có nhiều đổi mới trong cai trị, ví như đổi tiền đồng thành tiền giấy, thay chữ Hán bằng chữ nôm… lại còn biết cải tiến vũ khí. Còn thằng giặc Minh thì nó đã có âm mưu từ lâu…

Hắn ngồi im nghe rồi đột ngột:

- Vậy ông có biết tại sao lại có tên Hồ Quý Li không?

Quả thật điều này mình chưa biết. Vì chỉ biết Hồ Quý Li là em rể Trần Nghệ Tông, có con gái lấy vua, rồi cướp ngôi cháu ngoại…

- Vì lão ấy cho rằng mình là con cháu vua Nghiêu, vua Thuấn… chứ thực ra ông ta tên là Lê Quý Ly. Nhưng để chứng tỏ ta là thuộc nòi cao sang, lí tưởng cao sang mới đổi thành họ Hồ…

- Thì đấy cũng là một niềm tự hào…

Hắn chộp lấy điều ấy nói một hơi: Thì ngu chính là ở chỗ ấy. Cứ cho là không ai hơn mình, xuất xứ dòng tộc cao sang, thông minh hơn người, sáng suốt hơn người, mỗi lời nói là chân lí, bắt mọi người phải câm mồm vâng phục. Vậy mới sinh ra họa mất nước. Vậy ông có nhớ Hồ Nguyên Trừng nói gì không?

Điều này thì mình biết và nhắc lại câu của Hồ Nguyên Trừng: “Đánh giặc không sợ, chỉ sợ lòng dân không theo.”

- Ấy đấy! Mấu chốt là ở chỗ ấy đấy! Hắn nói luôn. Vậy nên tao mới nghĩ: Nước ta từ xưa cứ triều đại nào xây thành đắp lũy thì y như rằng mất nước. Thì ra lòng dân mới là quan trọng nhất. Mà lòng dân lúc bấy giờ phụ thuộc vào ai? Mấy ông bà nông dân chữ nhất cũng chả biết… họ chỉ biết dựa vào thái độ của mấy ông có học, tức là tầng lớp nhân sĩ trí thức đấy. Nhân bất học bất tri lí mà. Những người ấy là những người hiểu lẽ đời, biết phải biết trái. Nhưng Vua cứ cho mình là đệ nhất thiên hạ, đã không chịu nghe lời nói phải lại còn bịt mồm bịt miệng người ta nên mới tàn nghiệp đế. Nên mới phải chịu cái phận tù binh làm khổ sai nô dịch cho giặc Minh. Thế mới nhục, nhục nhất trong các vua nước Nam trong khi thành thì bền vững nhất trong các triều đại nước Nam.

Thằng này hôm nay nói hay phết, lập luận khá phết! Nhưng tại sao hắn lại lèo từ cái việc Thế giới Công nhận Di sản thành Nhà Hồ sang chuyện này. Như đọc được cái ý của mình hắn bảo:

-Hình như thế giới muốn cảnh tỉnh mình hay sao ấy? Nhất là trong lúc nước sôi lửa bỏng như thế này. Hình như người ta bảo công nhận các anh có cái thành cổ quý đấy, nhưng cái quý ấy lại là chứng tích cho thấy phải cần cái khác quý hơn. Có phải không nào?

Hắn lặng đi một tí rồi bảo: Thôi đếch nói nữa, không có lại bảo…Mà nhà ông còn rượu không? Cho tớ một hớp. Không hiểu sao sáng nay tớ thấy nhạt miệng thế... Đọc thêm!

HÒA HỢP DÂN TỘC



Không hiểu sao dạo này mình thích kể chuyện đánh nhau ngày xưa. Bây giờ mình kể chuyện hòa hợp dân tộc.

Năm 1973 bọn mình chốt ở đồi Chông- Tiên Phước Quảng Nam. Hiệp định Pa ri kí kết thì mình giữ một quả đồi, phía bên kia đối phương giữ một quả đồi. Cách nhau bởi cái khe nhỏ. Mùa khô nên không có nước.

Hòa hợp dân tộc nên hai bên bàn nhau làm một cái nhà hòa hợp để hai phía gặp nhau. Thiện chí lắm. Bên đối phương làm nhà còn bên ta làm ghế. Nguyên vật liệu chủ yếu là tranh tre nứa lá. Tường thưng bằng lồ ô đập dập. Trên tường ở đốc nhà vẽ một bản đồ Việt Nam bằng giấy rô ki.

Riêng màu sắc cho cái bản đồ cũng phải bàn nát nước. Bên ta bảo Việt nam màu đỏ. Bên kia bảo Việt nam màu vàng. Không ngã ngũ được lại bàn miền Bắc màu đỏ, miền Nam màu vàng. Chính trị viên bảo đếch được! Miền Bắc thì đỏ là đúng rồi nhưng miền Nam không thể là màu vàng được, Miền Nam không phải của riêng Việt Nam Cộng hòa mà còn là của Chính phủ CM Lâm thời Miền Nam VN vậy miền Nam cũng phải có màu đỏ. Bên kia không nghe.

Bên ta dàn hòa bảo bây giờ hòa hợp dân tộc rồi. Lấy cả nước màu xanh hòa bình. Bên kia bảo xanh hòa bình thì lẫn với biển à, nước Việt mình có đất liền, có biển, có hải đảo, nó phải rõ ràng chủ quyền! Với lại màu xanh hòa bình là màu cờ của Quân Giải phóng. Không được!

Đến dăm sáu ngày mới ngã ngũ lấy màu xanh lá cây làm màu cho đất liền và hải đảo còn biển màu xanh cô ban. Mình được cử cùng với một tay phía bên kia vẽ bản đồ. Khi vẽ biển mình phết màu xanh tuốt luốt. Tay kia bảo ngoài Bắc không có đảo à. Mình nhớ mãi mới ra Bạch long vĩ (vì có bài hát Bạch long vĩ đảo quê hương), đảo Cồn cỏ (vì có Thái văn A sừng sững chòi cao trên hòn đảo nhỏ) và Hòn Mê, hòn Ngư (vì ngày ấy có loại thuốc lá mang cái tên đảo Hòn Mê). Còn tay kia rất trân trọng vẽ Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc… nhiều lắm. Mình rất phục sao anh ta nhớ kĩ vậy. Và phục luôn trong này nhà trường dạy dỗ về cương vực lãnh thổ địa lí khá cẩn thận. Nhưng thắc mắc cẩn thận vậy sao lại đi theo đế quốc sài lang?

Vẽ xong hai thằng ngồi cùng nhau ngắm nghía. Thấy cũng nổi. Tay lính bên kia rút thuốc Ru by Quân tiếp vụ “huynh đệ chi binh quyết tâm chiến thắng” mời mình. Mình mời lại hắn bằng thuốc rê khét mù nặng đến ứ cổ. Tự dưng thấy thân thân…mặc dù khi vẽ thì cả hai bên đều có người cầm súng chĩa vào nhau sẵn sàng…nhả đạn.

Có nhà hòa hợp thì phải có một ngày sinh hoạt chung gọi là sinh hoạt hòa hợp dân tộc. Buổi sinh hoạt được ấn định vào buổi chiều. Mỗi bên cử dăm bảy người đi sinh hoạt còn lại phải trực chiến sẵn sàng. Đi dự sinh hoạt hòa hợp dân tộc đấy mà vẫn lo mất mạng.

Cấp trên quán triệt cử người phải đảm bảo phẩm chất chính trị vững vàng, có trình độ một tý để có thế đối đáp. Mình được cử đi vì mình học xong cấp ba và còn biết hát. Chứ phẩm chất chính trị thì không ai dám chắc vì lúc bấy giờ mình chưa phải Đảng viên.

Cuộc sinh hoạt hòa hợp dân tộc biến thành cuộc đấu khẩu. Thoạt đầu thấy bên ta có cái catset quay băng. Một người phía bên kia bảo các anh mở bài hát “Mẹ thức nghìn năm” cho chúng tôi nghe với. Bọn mình chả biết bài Mẹ thức nghìn năm là bài nào. Tua gần hết cái băng mới biết đó là bài “Đất quê ta mênh mông”: mẹ đào hầm từ lúc tóc còn xanh nay mẹ đã phơ phơ đầu bạc. Nghe xong bài hát, bên kia hỏi một câu: Các anh đang nghe bài hát ở đài nào thế? Chính trị viên bảo đấy là bài ở Đài Tiếng nói Việt nam. Tay bên kia bảo: Không phải. Các anh đang nghe đài Nhật đấy chứ. Tức lộn ruột nhưng cũng phải công nhận là tiếng hát phát ra từ cái cat set Philip của Nhật thật.

Bên kia lại hỏi: các anh chửi chúng tôi là tay sai đế quốc Mỹ. Thì cứ cho là đúng đi. Vậy các anh là tay sai của ai mà trang bị từ đầu đến chân toàn của Nga Xô với Trung Cộng?

Chính trị viên được đà bắt đầu giảng giải về tinh thần Quốc tế vô sản và phe Xã hội Chủ nghĩa hùng cường. Trong đó Liên xô và Trung quốc là hai người bạn lớn thân thiết tin cậy giúp đỡ để chống lại đế quốc Mĩ xâm lược. Chúng tôi chống Mỹ để giành độc lập cho dân tộc, hạnh phúc ấm no cho nhân dân.

Bọn mình chịu chính trị viên là giỏi và hả hê lắm. Còn bên kia đuối lí không nói gì thêm. Sau đó giải tán.

Cũng chỉ được có nhõn một lần sinh hoạt hòa hợp. Không có lần thứ hai vì sau đấy chừng mươi ngày, đang nửa đêm Nhà Hòa hợp bốc cháy đùng đùng. Chả biết bên nào đốt.

Vài hôm sau nện nhau chí tử.

Không biết cái anh chàng cùng mình vẽ hình đất nước Việt nam bây giờ ở đâu? Còn sống hay đã chết?

Vậy mà đã gần bốn mươi năm. Đọc thêm!

MỀM NẮN RẮN BUÔNG!

Năm ngoái bằng giấc này mình vào Đồng Tháp thăm người nhà. Lúc đi bằng tàu hỏa Thống Nhất. Lúc về bằng ô tô giường nằm của hãng xe Hoàng Long.

Đi xe giường nằm tương đối thoải mái. Đỡ tiếng ồn, có máy lạnh và được ngắm cảnh thỏa thích chứ không như tàu hỏa cứ kình kịch cành cạch điếc cả tai, nhìn ra ngoài toàn rừng với núi… nhìn một lúc chán mắt muốn buồn ngủ nhưng cái tiếng cành cạch kình kịch nó choảng vào lỗ tai khó chịu đến không thể ngủ được.

Nhưng xe chật nên giường nằm chỉ rộng khoảng năm mươi phân, còn chiều dài cũng đủ mét chín nhưng khoang để chân người sau là phần gối đầu của người nằm phía trước.

Nhà xe rất cẩn thận, trước khi lên xe hành khách mỗi người nhận một cái túi nilol bỏ dép giầy vào đấy rồi cất lên chỗ nằm cùng với hành lí khác. Lúc nào xuống xe thì cầm cái túi đựng dép ra cửa xe lấy dép đi vào. Vì vậy sàn xe sạch bong.

Trên xe, nằm ngay trước mình là hai thằng người Tàu. Mình cũng lấy làm lạ sao mà lắm người Tàu trên đất nước mình đến thế, có đi Bắc Nam mới biết. Trên tàu hỏa cũng thấy đông, xuống ga cũng gặp nhiều, qua Thanh Hóa, Vinh và các thành phố lớn cũng nhan nhản người Tàu. Sở dĩ mình biết được đó là người Tàu vì ngày cấp ba phải học ngoại ngữ tiếng Tàu nên nghe tiếng mình có thể hiểu, còn bảo mình nói thì ngoài nỉ hảo, nỉ mân hảo chả nói được gì hơn. Với lại ở Việt nam, trông thấy anh nào nhếch nhác, đầu trọc, mắt một mí, thuốc lá rút từng điếu ra mời thì chắc chắn là cái anh người Tàu… nhận ra ngay.

Hai thằng người Tàu đầu trọc nằm ở trước mình (có nghĩa đầu nó gối trên chân mình) một cao một lùn. Thằng cao thì cao hơn mình nhưng gầy hơn mình, còn thằng lùn thì thấp hơn mình nhưng béo hơn. Nếu tính bình quân thì mình cũng chẳng kém gì chúng nó.

Nhưng hai thằng này lại rất vô văn hóa. Trên xe cứ cười nói ông ổng cả ngày, cả đêm. Mình không chịu nổi nữa phải hét im mẹ cái mồm chúng mày đi cho tao ngủ. Bọn nó nghe quát vậy thì im bặt, trợn mắt nhìn, rồi lại hố hố há há. Cả xe tức điên. Có người chửi mả bố nhà chúng nó, nó sang nước mình mà cứ như là đến chỗ không người.

Mỗi lần nghỉ dọc đường là hai thằng lại biến đi đâu mất. Lúc lên xe tất cả mọi người phải đợi. Nhà xe phải cho người đi tìm. Mãi mới thấy hai thằng khệnh khạng hố hố há há lên xe.

Mình hỏi mấy anh nhà xe: kệ cha chúng nó không được à, sao lại để nó đi xe? Tay nhà xe bảo chúng cháu có muốn chở những loại này đâu nhưng nó mua vé ở bến, bến xe xếp chỗ nên đành chịu. Chứ chở nó cũng chẳng hơn được đồng nào.

Mình bảo kệ mẹ chúng nó, nó đến chậm cho rớt dọc đường. Nhà xe phân trần: không được đâu chú ơi. Nó kiện cho mất nghề ấy chứ chả chơi. (Sau này mới biết mấy tay lái xe nói thật. Cái vụ Dìn Kí lật tàu đấy! Nó đòi phải đền 4 thằng Tàu mỗi mạng 30.000đô còn chỉ phải đền mỗi mạng người Việt có 7.000 đô. Vậy ra giá trị mạng sống chúng nó đắt hơn mạng người Việt Nam?)

Sau khi nghỉ ở Quy Nhơn, lúc lên xe mình cầm vào cái túi đựng quần áo ở cuối chỗ nằm thấy dính bết vào tay. Giời ạ, bã kẹo cao su. Hai thằng chó này ăn kẹo cao su rồi ném ngay sang chỗ mình. Mình biết điều ấy vì cả xe chả có ai ăn kẹo cao su, chỉ có hai thằng mồm cứ trèo trẹo như trâu nhai lại. Vả lại đầu nó sát chỗ mình để hành lí của mình, chỉ cần với tay sang lúc mình không để ý...

Khi hai thằng đầu trọc hố hố há há khệnh khạng lên xe, mình chìa cái túi có bã kẹo vào mặt hai đứa, tay xua xua bảo không nên làm vậy.

Hai thằng nhăn răng cười, đầu gật gật.

Mày biết rồi thì ông không thèm chấp! Mình ngủ một giấc. Ra đến Đà Nẵng nghỉ ăn cơm. Mình lăng xăng cầm túi đựng dép định xuống xe trước. Hai thằng trọc xuống liền sau. Mọi người trong xe cũng lục tục xuống theo.

Đến cửa xe mình thò tay vào túi lấy dép. Lại thấy dính. Lại bã kẹo cao su. Điên tiết mình quay ngược lại chỉ vào mặt hai thằng Tàu: hai thằng chó này, tao đã nhịn mày lần trước mà mày vẫn còn chơi đểu tao hả. Đồ khốn nạn!

Hai thằng lại nhe răng cười!

Không thể chịu nổi nữa, mình rút dép dứ vào mặt hai thằng: Ông đã nhịn mày rồi mà mày vẫn còn giở trò khốn nạn hả. Ông phải đập vào mặt mày cho mày chừa cái thói khốn nạn đi nhá hai thằng mất dạy kia.

Và mình phang. Hai thằng tránh. Mọi người trên xe nhao nhao: đập chết mẹ nó đi. Nhịn nó là nó tưởng mình sợ. Ông cứ đập bỏ mẹ nó đi. Vậy là mình yên tâm. Ông một mình nhưng ông có bao nhiêu người ủng hộ. Ông không sợ.

Hai thằng xanh mặt, cụp đuôi im thin thít.

Chặng đường còn lại hai thằng không dám tác oai tác quái nữa. Không thấy hố hố há há, nghỉ dọc đường xong cũng nhanh nhẹn lên xe, mọi người không phải đợi.. Nhà xe bảo cái lũ này mềm nắn rắn buông. Càng nhịn nó càng lấn tới. Cứ phải vậy mới được.

Tới Hà Nội. Hai thằng Tàu nhảy xuống đầu tiên. Mình xuống xe, nhìn quanh: Không thấy hai cái đầu trọc đâu, bọn này lẩn nhanh thế! Đọc thêm!

ĐẾCH NÓI NỮA... KHÔNG LẠI BẢO LÀ...

Hắn lăn ra nhà rồi gào tướng lên:

- Mả bố nhà chúng nó, đến ti vi mà cũng nói sai nói ngọng!

Mình chả hiểu ra làm sao. Thằng này điên chắc! Ti vi nó nói thế nào kệ nó việc gì mày phải nằm lăn ra chửi bới.

- Nhưng mà tức lắm! Tức không chịu được.
- Nó nói ngọng cái gì?

- Không banh tai ra mà nghe. Còn phải hỏi? Dự báo thời tiết đấy. Phía đông Bắc bộ trời nhiều mây có mưa dào dải dác. Lộn cả ruột!

- Ừ nhỉ. Nhưng đấy là người ta nói tiếng Hà Nội, tiếng nói chuẩn của cả nước- Mình công nhận nhưng còn cố bào chữa cho mưa dào dải dác.

Hắn gầm lên, xổ ra một tràng:

- Này tao bảo, đã ngu thì bảo là ngu. Lại còn cố mà bào chữa. Vậy trong từ điển thừa ra chữ e rờ à! Đài là của Nhà nước mà còn nói sai thì ai nghe. Đây nhá: Đọc chuyện đêm khuya nhân vật bà Rơi nó đọc thành bà Dơi. Cái tên Rơi các cụ đặt là từ cái việc bà ấy bị đẻ rơi ngoài đường. Nhưng nó đọc là bà Dơi thì người ta lại nghĩ bà ấy là có tính lăng nhăng dơi chuột. Ngu là ở chỗ ấy.

Mình còn cố vớt vát: thì cái tên quan trọng đếch gì. Vả lại người ta nói đã quen mồm rồi. Hắn độp lại ngay:

- Quen cái chó gì? Quen mồm vậy mà đã đứa nào dám đọc là Tô Huy Dứa… có mà chết cha nhà nó. Chết từ Tổng Giám đốc giở xuống chứ chuyện bỡn à. Vẫn phải cong lưỡi lên mà đọc cho ra Tô Huy Rứa.

- Vậy ra là họ sợ mà phải đọc đúng.

- Đếch phải. Có cái vì sợ nên nói không đúng thành thử dễ hiểu nhầm.

Mình nghĩ, thằng này lên cơn rồi nói bậy. Làm gì có chuyện đó! Hắn như biết ý nghi ngờ ấy, nên xoay người nằm nghiêng thì thào: Đầy cái vì sợ mà không dám nói đúng sự thật. Đến lúc buộc phải nói thì muộn mẹ nó rồi.

Mình cố gặng hỏi. Hắn đã định trả lời nhưng lại tặc lưỡi: Thôi tao đếch nói nữa, không có lại bảo tao là phản động.
Rồi hắn ngồi dậy, phủi đít quần. Về! Đọc thêm!

HỚT


Người hay nói trước sự việc hoặc xăng xái làm việc không phải phận sự của mình người ta bảo là “hớt”. Mình đã viết cái truyện ngắn “Tỷ Hớt”.

Nhưng mà ngẫm lại không có anh Hớt thì thiên hạ cứ tưởng mình đại thông minh đại sáng suốt.

Thì ra không ít người hớt đã biết trước cái sự thể tương lai nó sẽ xảy ra như thế, như thế… nhưng cái anh nghe thường dở hơi đã không biết lại còn bảo thủ. Thành thử bao giờ anh chàng hớt cũng phải chịu hệ lụy: hệ lụy bởi cái tên bị gán cho là “hớt” không mấy hay ho và còn hệ lụy khác.

Ngày mình còn bé, xóm mình có một ông ăn to nói nhớn và nói thẳng. Mọi người gọi là ông “Binh Ồ” vì bao giờ ông ấy cũng ô xời… trước khi nói. Âm “ô” liền với âm “giời” nghe như tiếng Ồ...

Dạo ấy mới vào Hợp tác xã, sáng ra kẻng đánh beng beng, đội trưởng sản xuất phải đến từng nhà gào gáy giục mọi người đi làm, tối nào cũng kẻng beng beng báo đi họp để nghe quán triệt nhiệm vụ mọi người phải tích cực sản xuất tiến nhanh tiến mạnh lên Chủ nghĩa xã hội.

Nhưng mà ngày ấy đói rạc…

Một lần ông Chủ nhiệm HTX đang hùng hồn thuyết giảng mươi năm nữa tương lai sáng chói lên Chủ nghĩa xã hội thì của cải như nước, mọi người sẽ được ở nhà của nhà nước xây cho, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu…Bà con há hốc mồm nghe rớt cả dãi mồm dãi mũi…Chợt nghe thấy tiếng: Ô xời…

Ông Chủ nhiệm cáu lắm. Hỏi lão Binh Ồ: Ô giời cái gì? Không tin Đảng tin Chính phủ à?

Lão Binh Ồ không nói gì. Mà làm sao dám nói, vì ngày ấy ai gặp nhau nói chuyện bao giờ cũng phải kèm thêm câu mở đầu ơn đảng ơn chính phủ. Ví như ông A hỏi ông B: ông được mấy con thì ông B bảo là ơn đảng ơn chính phủ tôi được tám đứa. Mấy con giai? Ơn đảng ơn chính phủ toàn con gái…Vậy kinh tế có khá không? Trả lời: ơn đảng ơn chính phủ túng lắm, đói lắm…

Lại kể tiếp, ông chủ nhiệm tiếp tục phê phán xã viên lười biếng không tự giác hăng say lao động, không có ý thức hợp tác xã là nhà xã viên là chủ…

Ô xời… lần nay thì lão Binh Ồ ngồi tại chỗ nói vóng lên: việc đếch gì phải hợp tác xã, cứ chia mẹ ruộng ra cho mỗi nhà rồi Nhà nước muốn thu bằng nào thì thu, đỡ phải rắc rối…

Ông chủ nhiệm lập tức hô: thằng phản động! Trói nó lại. Các đồng chí đâu, lập biên bản bắt quả tang tên phản động đang tuyên truyền phá hoại hợp tác xã, chống lại chế độ.

Vậy là lão Binh Ồ bị lập biên bản, bị gán cho chức danh phản động. Mấy chục người có mặt cũng điểm chỉ xác nhận. Lão bị giam ở nhà kho một đêm rồi bị giải lên huyện

Vài hôm sau lão Binh Ồ bị đưa ra xét xử. Bị cải tạo cũng lâu lâu…

Rồi năm tám mốt tám hai cũng chia ruộng. Rồi ngợi ca ta sáng suốt, ta vĩ đại nhất thế giới, ta tư duy sáng láng phát hiện đúng quy luật.

Vậy ra bao nhiêu con người vắt óc sáng suốt nghĩ mãi mới ra cái quy luật giản đơn mà một lão nông dân mù chữ nói cách đấy gần ba chục năm. Kể cũng còn may, nếu không nghĩ ra thì không biết bây giờ ra làm sao.

Đấy là chuyện ngày xửa ngày xưa.

Hôm qua mình gặp Sĩ, Thiếu tá quân đội đã nghỉ hưu. Sĩ là con trai của lão Binh Ồ. Bọn mình tuổi xấp xỉ nhau, lúc còn bé là bạn chăn trâu đánh đáo nên bây giờ gặp nhau là nói chuyện chả phải kiêng cữ gì. Hắn có biệt danh là Sĩ Ngang bởi vì hắn hay cãi ngang…

Gặp hắn, mình thử thăm dò: này biết cái vụ thằng Tàu ở biển Đông chưa?

Hắn bảo luôn: Lạ gì! Đánh bỏ mẹ nó đi cho chừa cái thói ăn cướp.

Mình bảo: tiềm lực nó mạnh vậy, mình vài cái tàu như lá tre đánh thế nào được?

Hắn trợn mắt: ta cũng mạnh chứ! Còn dám làm đường sắt cao tốc cơ mà.

- Cái tay này vớ vẩn. Đường sắt cao tốc thì liên quan gì đến việc tranh chấp biển Đông?

- Đây này tao nói cho mà nghe- mày biết làm đường sắt cao tốc hết bao nhiêu tiền chứ: 56 tỷ đô. Riêng khoán làm dự án đã mất 4,8 tỉ đô. Mà cả thằng Nhật, thằng Đức, thằng Tàu… thằng nào cũng kêu lỗ. Vậy mà ta vẫn cứ làm. Quốc hội khóa tới lại sẽ bàn làm cho mà xem. Mấy lão chống đường sắt cao tốc nghỉ hưu hết rồi.

- ? ? ?

- Nếu không làm dự án cao tốc- Đây là tao chỉ nói không làm cái đường sắt cao tốc ở trên giấy chứ chưa tính đến thực hiện dự án…thì mình đã để ra được 4, 8 tỷ đô rồi phải không nào.

Mình vẫn lơ mơ chưa hiểu. Sĩ Ngang đành phải giải thích:

- Này nhá: chỉ có ngu mới tính không ra. Mỗi cái chiến hạm hiện đại như cái tàu Đinh Tiên Hoàng vừa mua ấy giá là 175 triệu đô, mỗi cái máy bay Su 30 giá 30 triệu đô. Nếu dùng 4,8 tỉ đô ấy sẽ mua được 20 chiến hạm với 40 cái Su, chưa cộng với 2 cái Chiến hạm và 12 cái Su hiện có…Còn nếu dùng cả 56 tỉ cao tốc ấy mà sắm thì mua được vài trăm cái tàu với hàng nghìn cái Su… rợp giời rợp biển thì còn sợ thằng nào…

- Nhưng thằng Tàu nó cũng có.

- Thì đã đành. Nhưng thằng Tàu bây giờ cũng chỉ có 24 cái Su… nó lại đang phải đóng tàu sân bay. Mình giữ nhà mình, cứ đất liền phóng ra mà tương cần đếch gì tàu sân bay…

Chịu thằng này giỏi tính. Nhưng mình còn cố vớt vát:

- Chả nhẽ đổ hết tiền của vào sắm vũ khí, lấy tiền đâu mà làm ăn?

- Vậy sao lại làm đường sắt cao tốc để chắc chắn là lỗ? Còn bỏ vốn ấy ra chi phí cho Quốc phòng thì bảo vệ được chủ quyền biển Đông của mình, khai thác dầu khí, đánh bắt cá, khai thác… Lãi là ở chỗ ấy

- Chả nhẽ lại thích đánh nhau?

- Thích gì cái chuyện đánh nhau! Nhưng phải mạnh. Mạnh thì mới không bị bắt nạt. Mới yên ổn làm ăn. Mình không gây chiến với ai, nhưng nó gây hấn với mình thì nhất bục mình cũng phải choảng lại. Chứ bây giờ đã yếu bỏ mẹ lại còn đường sắt cao tốc cao tiếc để rồi khoe thông minh IQ cao. Rõ dớ dẩn, không khéo bị nó xúi trẻ con ăn cứt gà sáp.

Thằng này hôm nay nói chí lí phết. Sao không bầu vào Quốc hội nhỉ- Mình thắc mắc. Nó cười bảo: Làm đếch gì cơ cấu những thằng Hớt như tao!

Mình chợt nhớ chuyện lão Binh Ồ- bố hắn ngày xưa, vội nhắc khéo: be bé cái mồm chứ không lại chết bây giờ!... Đọc thêm!

BĂN KHOĂN



Hồi tháng giêng năm 1974

Bọn mình đang đánh nhau ở Tiên phước Quảng Nam. Suốt ngày OV10 vè vè trên đầu kêu gọi cán binh Cộng sản bỏ súng quay về Bắc với cha già vợ dại con thơ. Rồi tiếng ru con eo éo, tiếng trẻ con khóc u oa… cải lương lâm li… ong ong bên tai. Điên hết cả người!

Một hôm không thấy ru eo éo, không thấy u oa, không thấy cải lương… mà lại thấy léo nhéo: Hỡi các cán binh cộng sản Bắc Việt! Bọn giặc Trung Cộng đã ngang nhiên xâm lược nước Việt nam, ngang nhiên dùng vũ lực đánh chiếm Hoàng sa... Chính phủ PVĐ bán nước công nhận Hoàng sa là của… Trung cộng. Là người Việt Nam chúng ta cùng nhau chiến đấu bảo vệ chủ quyền đất đai Tổ quốc.

Cánh lính mình đều nghe thấy hết. Nhưng không đứa nào dám hỏi gì. Phải đến vài hôm sau mình mới mạnh dạn hỏi chính trị viên. Lão ta bảo: thằng ngụy nó nói bậy, tin thế chó nào được.

Mấy hôm nữa thì chính ủy trung đoàn xác nhận là có thật cái việc Trung quốc chiếm Hoàng sa. Nhưng ông này nói thêm: các đồng chí Trung quốc giúp ta lấy Hoàng sa, sau này sẽ giao lại cho mình. Lo cái gì. Đây là việc làm mang tầm chiến lược.

Mình là thằng lính trơn, tuổi mới hai mươi chẳng biết thế nào là chiến lược chiến thuật nhưng nghe vậy thì tin ngay vì “Việt nam Trung Hoa núi liền núi sông liền sông” Trước khi đi bộ đội mình thấy khối nhà còn treo ảnh Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ bên cạnh ảnh Cụ Hồ. Sinh hoạt đại đội vẫn có thằng đứng lên hát “Ra khơi nhờ tay lái vững làm cách mạng nhờ tư tưởng Mao Trạch Đông”: Ta hai jang xing kháo tua sâu oản ù sâng tì quó thi thái jang…Và Chính ủy đã nói là phải đúng.

Năm 1975 không thấy nó trả Hoàng sa. Mình nghĩ chả nhẽ Chính ủy nói phét. Năm 1976 cả đơn vị phải đi đánh nhau biên giới Tây Nam, rồi 1979 thằng Tàu đánh biên giới phía Bắc. Lúc bấy giờ lại thấy Chính ủy bảo Trung quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm!

Thì ra các ông ở trên cũng dớ dẩn…

Năm 1988 nó xả súng giết 64 chiến sĩ tại Trường Sa.

Mấy năm sau lại thấy khẩu hiệu đồng chí Bốn tốt mười sáu chữ vàng!

Rồi thấy giải tán những người biểu tình bày tỏ Hoàng sa Trường sa là của Việt Nam. Vào mạng Bauxit và một số trang hô hào Hoàng sa Trường sa của Việt Nam thì lại bị ngăn tường lửa.

Vừa rồi vụ biển Đông, giặc Tàu xâm phạm chủ quyền, các báo nhà nước ú ớ nói chả ra đầu ra đũa. Xem trên ti vi cái cô Phương Nga Phương Ngiếc vừa phản đối vừa làm duyên mặt tươi như người mẫu trình diễn áo tắm. Chắc là nói mấy câu cho qua lượt.

Được mỗi hôm rồi lại im thin thít.

Mình hỏi mấy ông bí thư chi bộ… có biết chuyện biển Đông vừa rồi không. Ông nào cũng không biết, ông nào cũng há hốc mồm nghe, xong lại còn hỏi ngược lại thật á thật á chả có nhẽ… sau đó lại khen phim trạng sư Mộng Cát của Tàu hay thật(!)

Hôm nay nghe Phi lip pin gọi hẳn Đại sứ quán Tàu quở trách. Cái anh Phi vậy mà gớm! Chả như mình.

À phải rồi. Đã lâu không thấy đài báo nói đến cụm từ “dân tộc Việt Nam anh hùng”. Ừ nhỉ. Chỉ thấy phim Tàu, tin kinh tế Tàu tràn ngập ti vi từ Trung ương đến cấp tỉnh và người Tàu thì nhan nhản mọi nơi trên đất Việt Nam. Nhiều đến nỗi nếu có tai nạn như vụ Dìn Kí thì Ba Tàu cũng góp mặt số đông…



Chợt nhớ một cái đề cho học sinh điền vào dấu ba chấm (…)

Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn ngàn năm.

Tổ quốc ta có bao giờ… thế này chăng.

Sao mà ra đề ác thế, khó thế!!! Điền không đúng ý thì liệu thần hồn! Đọc thêm!

VẤT VẢ LÊN CHỨC, LÊN ĐỜI, LÊN...

Mấy năm nay rộ lên chuyện giáo viên các nhà trường nhao nhao phấn đấu để lên chức Hiệu phó Hiệu trưởng.

Mình cho rằng cũng phải thôi. Phàm là người có chí tiến thủ thì khi mới bắt đầu là anh binh Nhì đã phải mơ đến lúc thành Nguyên soái. Là giáo viên phấn đấu lên Hiệu phó Hiệu trưởng cũng là cái sự thường tình. Dù rằng cái chức vụ ấy cũng chỉ là cái anh đầu binh cuối cán trong một nhà trường.

Nhưng con đường đi từ anh lính quèn đến Nguyên soái vĩ đại cũng muôn nẻo gập ghềnh. Bây giờ là cả một cuộc CHẠY(!) đua tranh khốc liệt.

Trong ngành Giáo dục lại thấy có sự lạ:

Hai đối tượng: một không thể có chồng …và một đằng có chồng (hoặc có thể lấy chồng). Tại sao lại chia đối tượng như vậy thì người đọc tự hiểu… Hí Hí!!!

Trong cuộc đua ấy, bên có chồng (hoặc có thể lấy chồng) bao giờ cũng thắng! Mặc dù bên kia hơn hẳn về trình độ năng lực.

Sao thế nhỉ?

Có mấy chị em khi lên Hiệu trưởng Hiệu phó thì tự dưng dung nhan xuống cấp trầm trọng.

Tính mình hay nói thẳng. Một lần thấy mấy chị em mới lên chức ngồi với nhau nói trường em vất vả, trường em khó khăn, em vất vả, em ngày đêm, em lo lắng… mình ngứa mồm bảo: các em sao dốt thế. Đang tự dưng ôm khốn nạn vào thân. Báu gì cái chức Hiệu trưởng Hiệu phó mà đang hẳn hoi bây giờ đứa nào đứa nấy vêu vao như cú rõm. Phụ nữ phải lấy nhan sắc làm trọng. Sao chồng chúng mày nó cũng đồng ý. Không sợ chồng nó chê, nó bỏ đi theo con khác thì toi à?

Một cô vốn là giáo viên văn bảo: Em chả sợ! Vì chồng em muốn em lên chức, vậy mới có đầu tư cho mà CHẠY chứ! Hậu quả thế nào thì phải chịu. “Mình làm mình chịu kêu mà ai thương”

Phải nói là cô này thuộc Truyện Kiều!

Còn một cô bảo: Em chả sợ chồng chê. Vì lão nhà em già hơn em nhiều!

Mình nhìn cô ta, vậy lão nhà cô ta có dễ đến tám mươi tuổi chứ chả chơi. !

Vài tháng sau mình đi họp lại gặp các cô. Tự dưng thấy nhất loạt “Đổi mới”. Nhất loạt mặt mũi vôi ve đơ-cu-lơ cẩn thận (Có nàng còn quét vôi cả cánh tay), tóc duỗi mành mành, quần bò áo chẽn hàng hiệu, đồi núi nhấp nhô… giày cao gót rón ra rón rén… phong độ yểu điệu thục nữ.

Lại ngứa mồm hỏi: Sao các cô em, chồng chê rồi à? Sợ các lão ấy chê rồi à?

- Các lão nào? Các cô hỏi ngược lại mình.

- Các lão chồng các cô chứ còn lão nào!

Nhất loạt nhao nhao trả lời: Tưởng gì! Chúng em có sợ khối!..

- Ơ hay! Mấy cái cô này, chức Hiệu trưởng Hiệu phó là gì mà đã không sợ chồng. Vậy chúng mày sợ cái gì?

Giữa lúc ấy thì gừ… gừ… rừ rừ…Bụng các cô rung bần bật, rồi cho tay vào cạp quần: Điện thoại! (chả là trong cuộc họp điện thoại tắt nhạc chuông). Cùng một lúc các cô chộp điện thoại chạy vọt ra khỏi hội trường… Mình ngóng cổ nghe câu được câu chăng: … vơng..! Em đây… Em cũng đang họp tại Phòng… Trưa! Ở đâu ạ? vơng… vơng! chỗ kia cũng thấy ỏn ẻn vơng...em đây anh ạ! ra chiều tình cảm rất là lâm li... Mình đoán chắc là chồng các cô gọi, lại ngứa mồm bảo: Khiếp! vợ vừa mới đi họp mà đã nhớ quá, đã réo rắt...

Nhưng lạ! Cô nào cũng vâng dạ, cô nào cũng có hẹn trưa...chả nhẽ các đức ông chồng nhớ vợ quá phải lên huyện chờ tận đến trưa? Trưa nay hội nghị thừa ối cơm. Mình tròn mắt. Một cô bâng quơ thanh minh:

- Liên hệ công tác đấy, bận khiếp lên được… Sau Đại Hội… từ xã đến huyện toàn cán bộ lãnh đạo vừa trẻ vừa năng động… Đọc thêm!