[Ga: een map omhoog, voorpagina, ]

Thứ Bảy, ngày 31 tháng 3 năm 2012

Nỗi đau mất mát kiến thức chủ quyền

Mất kiến thức chủ quyền-nỗi đau mất mát lớn
          Trong khi ông Hồ Cương Quyết đi trình chiếu nỗi đau mất mát ở trời tây thì báo Thanh Niên kể về một câu chuyện nỗi đau mất mát kiến thức của một du học sinh Việt đã đau khổ như thế nào trước việc bị một du học sinh khác có bài thuyết trình Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Quốc được thầy khen ngợi là hay đọc (ở đây)


          Bài viết cứa vào tâm can những ai quan tâm đến da thịt Việt Nam. Cháu du học sinh đó bực tức, bỏ cơm, nhưng không thấy tác giả phản ứng là có tìm hiểu tài liệu để phản bác lại bài luận của du học sinh Trung Quốc?

          Bài bản của du học sinh Trung Hoa là được bồi dưỡng kiến thức lịch sử, địa lí tự bịa của các sử gia Trung Hoa về câu chuyện này nhằm để cho thế hệ trẻ ở đây học và đi thuyết trình khắp nơi trên thế giới, bất cứ chỗ nào họ muốn, bất cứ nơi đâu có con người. Quả là một mưu kế rất thâm hậu để ru ngủ thế giới về một chủ quyền tự xưng thành sự thật của các học giả Trung Hoa.

          Ngay chính quê hương nước mình, cá nhân tôi thừa nhận, từ nhỏ đến lớn, đi học không thấy có cuốn sách giáo khoa nào nói đầy đủ lịch sử, địa lý kinh qua các triều đại là Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam. Phải tự bồi dưỡng kiến thức này qua tài liệu ở các thư viện của Huế, và nhiều nơi khác, phải tự tìm biết một cách không chính thống trên không gian mạng, phải tự suy nghĩ đó là của ông cha để lại, phải tin một niềm tin mãnh liệt về cá nhân như thế mà không có sự yểm trợ chắc chắn nào từ giáo dục nhà trường khi cá nhân tôi còn nhỏ. Lớn lên nữa, mới biết tiến sĩ Nguyễn Nhã, ròng rã hàng chục năm nghiên cứu các tấm bản đồ cổ xưa của người Tây, được công bố trên mạng. Những ai hiển nhiên nghĩ rằng, Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam thì tin chắc rằng chủ yếu tự tìm hiểu để biết, chứ nhà trường, hay đúng hơn là bộ giáo dục đào tạo không chủ động một cách hệ thống, đầy đủ giáo dục quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam một cách miệt mài và bài bản.

          Thật sự, sách giáo khoa chỉ vẻ bản đồ và điền tên Hoàng Sa-Trường Sa vào, không nói những tài nguyên thiên nhiên, triều đại nào có người trấn giữ, dòng họ nào, miền đất nào xem Trường Sa, Hoàng Sa là đơn vị hành chính.

          Nếu với cách học ở nhà trường như thế, có đi làm bài luận với du học sinh Trung Quốc, tôi cũng thua đau nếu không vận dụng những gì mình tự tìm hiểu thêm trong mấy năm vừa qua. Chỉ xét riêng kiến thức nhà trường về lịch sử, địa lý được sách giáo khoa trang bị, chắc chắn thua, thua đau.

Một nỗi đau mất mát kiến thức chủ quyền, không gì đau bằng. Nó quan trọng như lời ăn tiếng nói, như không khí ta thở mỗi ngày.

          Mỗi ngư dân bị Trung Quốc bắt giữ trên biển Việt là nỗi đau mất mát rõ ràng, nhưng khắc phục được, và thuốc thang chia sẽ cho nhau được, nhưng nỗi đau mất mát kiến thức chủ quyền nó bào mòn từng thế hệ cháu con, bào mòn hàng triệu hàng triệu tấm lòng, trí óc. Nỗi đau mất mát đó, đè nát con đường Hoàng Sa trở về với đất mẹ thân yêu.

Cu Làng Cát

         

9 nhận xét:

  1. Nỗi đau không được quyền chia sẻ !?
    Người có lương tri đươc toàn quyền gặm nhấm nỗi đau ấy...một mình.

    Trả lờiXóa
  2. Cái đau của mất mát kiến thức là cái đâu lài, hệ trọng và khổ hạnh nhất của một đời người.

    Trả lờiXóa
  3. Nỗi đau trường kỳ

    Trả lờiXóa
  4. TMĐ: Trong lúc sách cần quảng bá về chủ quyền biên giới ,đảo biển thì không.Thương 21 ngư phủ Việt Nam bị nhốt, buồn chán,nhớ nhà,sợ giao động,chính phủ TQ đã tổ chức lễ đua thuyền rầm rộ,hoành tráng, hải trình Hải Nam-Hoàng Sa. Sáng nay,Lý Thường Kiệt,Trần Hưng Đạo,Quang Trung...tề tựu đông đủ ở đền Hùng,giỗ Tổ.Nghe đâu,các vị ấy tấm tắc khen ngợi chính sách đối ngoại với TQ có một không hai trong lịch sử dân tộc của chính phủ mình. Làm dân đất nước hôm nay thật hãnh diện,thật tư hào,đừng bi lụy như cô du học sinh trên đây trong cuôc thi thuyết trình đảo biển. Đã là láng giềng vàng,đồng chí tốt,mất đi đâu mà lo,mà ngại.Người xưa từng dạy :lọt sàn xuống nia.Xuống nia chứ có phải xuống đất đâu.Tin tưởng tuyệt đối đi!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hu...hu. Nge bác nói em cảm động quá !!

      Xóa
  5. Gửi anh Vinh
    Trước năm 1979 không có sách địa lý nào trong nhà trường phổ thông nói đến HS, TS. Năm 1979, Bộ ngoại giao ta công bố sách trắng về HS, TS (nhưng bây giờ đố tìm được)
    Gần đây, Bộ Giáo dục và các cơ quan tuyên giáo luôn nhắc các các nhà xuất bản và báo chí rằng BĐ Việt Nam cần có HS,TS.Trong bài học sách giáo khoa thì cũng có được vài dòng, rằng ngoài lãnh thổ trên đất liền chúng ta còn có các đảo và quần đảo, trong đó có HS, TS.
    Nhận thức chủ quyền hiện nay về HS, TS cũng chỉ có thể thôi.
    Các thầy cô chắc không đến nỗi tất cả đều mù tịt, nhưng một nỗi sợ hãi vô hình nào đó khiến họ luôn lảng tránh.
    Tôi kể câu chuyện này có thật 100%:
    Cách đây chưa lâu, trong một bài địa lý lớp THPT, cô giáo giảng về các vùng kinh tế VN, khi nói đến vùng Duyên hải miền Trung, cô giáo nhấn mạnh đến nghề đánh bắt hải sản là một thế mạnh cảu vùng kinh tế này, con tôi đứng lên hỏi:
    - Thưa cô, khi khai thác hải sản ven biển miền Trung, ta có gặp khó khăn gì không ạ?
    Cô giáo bảo không có khó khăn gì. Con tôi lại hỏi:
    - Thưa cô, ngư dân ta ra khơi luôn bị Trung Quốc đe dọa, bắt bớ, cướp cá, phạt tiền,... không phải là khó khăn sao ?
    Cô giáo không trả lời gì thêm.
    Một số bạn trong lớp quay sang trách con tôi "Sao lại hỏi thế".
    Về nhà cháu kể chuyện với mẹ, mẹ nó cũng là cô giáo, đe ngay: "Lần sau cấm được hỏi những chuyện như thế".
    Thế đấy, một nỗi sợ hãi bao trùm. Ngay cả những đứa bạn con tôi (chắc là chưa được dạy chính thức nỗi sợ ấy) nó cũng sợ. Tất nhiên không phải là sợ TQ

    Trả lờiXóa
  6. Không phải đau nữa mà là buốt. Buốt tận tâm can. Có Cha, Mẹ nào thấy con mình bị bọn giang hồ cấu xé mà IM lặng không?Nếu có thì cũng là kẻ vô lương!

    Trả lờiXóa
  7. Thi tốt nghiệp môn Địa Lý mấy năm liên tục mà ko có nổi một câu về HS-TS . Câu đó 1 điểm cũng dc mà hiz hiz ()

    Trả lờiXóa
  8. Kính chào các bác, các anh chị,
    Trước đây sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 5, chương trình cải cách giáo dục có một bài về Quần đảo Trường Sa. Nhưng khi thay sách giáo khoa Chương trình Tiểu học năm 2000 người ta đã bỏ đi. Có lẽ người ta muốn học sinh quên đi Trường Sa, Hoàng Sa. Vài chục năm sau, học sinh chỉ biết Hoàng Sa, Trường Sa là tên đường ở phường 7,Thành phố Hồ Chí Minh mà thôi.Nhục quá đi.

    Trả lờiXóa