[Ga: een map omhoog, voorpagina, Flexwebhosting.nl]

hà linh

khẩu hiệu là không khẩu hiệu

" alt="" />


10 phản hồi

“bảo vật”

IMG_8399Đây là bộ chăn, áo choàng dài và mũ sơ sinh mình tự tay may bằng tay, với kim khâu, chỉ và sự vụng về . Mười mấy năm trước khi chuẩn bị sinh bé gái đầu

lòng, sắm sanh mọi thứ , nhưng lại rất thích tự may cho con bộ đồ để mặc cho con khi từ bệnh viện trở về nhà. Continue Reading →


Để lại phản hồi

nét “vẽ” tài hoa của tự nhiên

IMG_8409

Một lần thấy hoa này xinh xinh thì HL mua một chậu nhỏ về trồng, hết mùa hoa đó, cây tàn lụi lặng lẽ  tự bao giờ. Từ đó mỗi khi xuân sang thì từ cây lại mọc lên thầm lặng, khẽ khàng nở hoa rât xinh.  HL đặc biệt ấn tượng với phần màu đỏ ở gần nhụy hoa của 3 cánh phía phải. Y như 3 cánh hoa nhỏ, y như những nét vẽ cực kỳ tinh tế của người họa sỹ đi qua, thương bông hoa quá mà vẽ vào,tạo điểm nhấn để bông hoa đặc biệt hơn, khó quên hơn.

Cành hoa đang gối đầu lên một nhành khuynh diệp lá tròn sà xuống ở góc vườn. Những củ của cây hoa này” lưu lạc” khắp vườn, lá cứ vậy mọc không theo thứ tự gì hết, thích mọc ở đâu là mọc và HL cũng để các ẻm tự nhiên.


13 phản hồi

nghĩ một chút về cảm xúc

món đồ chơi yêu thích nhất của con trai ngày bé, mình nhất quyết giữ để trao cho cháu nội mình!!!

món đồ chơi yêu thích nhất của con trai ngày bé, mình nhất quyết giữ để trao cho cháu nội mình!!!

Có một dạo mình thấy trong lòng sao quá lặng yên. Lặng yên ở chỗ là hình như cảm xúc đã bị “died”. Nhìn bông hoa, ngọn cỏ không còn thấy lâng lâng bay bổng. Chẳng có thể viết ra một điều gì. Cảm giác y như cảm xúc là cát hay là đá, nằm chìm đâu đó chứ không còn là sương khói, mây gió vân vu.

Mình lo sợ. Mình cứ nghĩ chẳng lẽ mình thành người khô khan, cảm xúc tê liệt, chẳng còn biết cảm nhận cái hay, cái đẹp của cuộc sống, thiên nhiên bên cạnh nữa hay sao. Thật tình, mình không bao giờ dám tưởng tượng và gắn cho mình mấy cái nhãn nào là lãng mạn, yêu thiên nhiên, yêu cuộc đời..lòng bình yên…để tạo ra hình ảnh đẹp gì cả. Nhưng cá nhân mình nghĩ: còn có thể xúc động vì cành hoa, ngọn cỏ, vì nghĩa cử đẹp, việc làm hay của con người là còn may mắn, là còn có chỗ cho cảm xúc, là còn biết thưởng thức cuộc sống ở một khía cạnh khác với vật chất thông thường như cơm để ăn, áo để mặc, tiền để tiêu… Con người, mình nghĩ, cần lắm những khoảnh khắc bâng khuâng, êm đềm và cảm giác may mắn được sống, được tận hưởng những gì thiên nhiên ban tặng con người đưa đến. Continue Reading →


16 phản hồi

Nanh Trắng-Jack London

chonanh

Một trích đoạn về giây phút khi sói con Nanh Trắng lò dò bước ra ngoài thế giới rộng lớn từ cái hang hẹp. Mình yêu đoạn văn này, ấm áp tình yêu của tác giả:”

Một ngày kia, sợ hãi cùng với tuân thủ bỗng dưng đều bị mất hết, không tự kiềm chế được nữa. Sói con bò ra khỏi hang.

Khác hẳn với những bức tường vách nó từng quen thuộc và thử nghiệm bức tường ánh sáng này dường như  lùi dần khi  nó càng lại gần. Không vật nào va vào cái mõm bé xíu mềm mại và đang dè dặt, thận trọng của nó. Bản chất bức tường dường như cũng dễ thấm qua và cũng không cản lại hệt như ánh sáng vậy. Nó tiến sau vài cái vật mà nó vẫn tưởng là bức tường, dầm mình vào đó và thấy không còn vật chướng ngại nào nữa. Ánh sáng càng thêm chói lọi, rất ngỡ ngàng, nó lại tiến thêm vào các thứ trước đây tưởng là khối rắn. Nỗi sợ hãi giục nó nên quay trở lại, nhưng tính tò mò sinh ra từ sức lực ngày càng tăng lại mãnh liệt hơn, và chẳng mấy chốc nó đã lớn, khi Sói con đặt chân trước ngưỡng cửa của thế giới bên ngoài. Bức tường trước đây nó vẫn tưởng là vật chắn bỗng như nổ tung trước mắt nó và lùi hẳn về vô tận.Ánh sáng trở nên gần như khó chịu làm nó lóa mắt và bị quay cuồng bởi kích thước đáng sợ thoạt nhiên mở ra trong không gian. Mắt nó tự điều chỉnh ngay với ánh sáng và ngắm nhìn đúng tầm các đồ vậ theo khoảng cách tăng dần. Đầu tiên, bức tường tựa như biến mất trước mặt , giờ đây lại xuất hiện nhưng xa tít và trạng thái của bức tường thay đổi hoàn toàn. Đó là một tấm mành sặc sỡ gồm cây cối bao bọc hai bờ dòng nước gồm những ngọn núi cao vượt lên trên cây cối, và bầu trời thì bao trùm tất cả.

Sợ hãi cuộn chặt lấy Sói con. Hết thảy những  thứ đó cũng là điều bí ấn ghê rợn. Nằm bẹp xuống rìa hang, nó ngước nhìn thế giới với vẻ khiếp đảm. Thế giới không quen thuộc này tỏ ra ác cảm với nó. Lông dựng ngược, mép cuộc xoăn, từ đáy sâu của nỗi sợ. Sói con cấ tiếng sủa gầm như muốn thể hiện sự hung tợn vốn có của dòng giống. Từ đáy sâu của sợ hãi và khiếp đảm, nó tung ra lời thách thức đầy hăm dọa đối với cái thế giới mênh mông bao quanh nó…”

( Nanh Trắng-Jack London-NXB Văn học 2011)