[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Bức tranh thủy mạc Quỳnh Nhai

DSC_0613 DSC_0540 DSC_0558 DSC_0520 DSC_0654Quỳnh Nhai là huyện cực bắc của tỉnh Sơn La. Từ Thành phố Sơn La , theo quốc lộ 279 mới được thảm phẳng lì đi 70 cây số nữa là đến huyện lị huyện Quỳnh Nhai
Đó là một thung lũng khá rộng , hai bên là vách núi cao và có nhiều con đường dẫn đến Trung tâm của huyện.
Từ trên đỉnh núi cao nơi đặt Trạm Khí tượng thủy văn có thể nhìn bao quát toàn cảnh thị trấn đỏ một màu ngói mới với san sát nhà cửa cơ quan của huyện ủy, ủy ban –tất nhiên ở vị trí cao đẹp nhất rồi, san sát nhà dân và phố nhà quan với hàng dãy biệt thự chả khác gì Hà Nội
Cũng từ trên đỉnh núi này , quay ra sau 180 độ ta thấy toàn cảnh sông Đà thơ mộng trong làn sương khói. Một bản người Thái nằm trên gioi đất như một bán đảo trải dài ra giữa lòng hồ . Nơi đây mà xây dựng resort có đường bộ 279 dẫn tới, có đường thủy từ thượng nguồn thủy điện Sơn La tập kết thì thôi rồi . Vô khối nhà đầu tư đã “mơ về nơi xa lắm “ y như nhà đầu tư Hồng Kông Trung Quốc đã ngắm nghía Cửa Khẻm của Thừa Thiên Huế. Nhưng Thừa Thiên Huế có bộ sậu tham tiền quên mất sự an nguy của Tổ quốc chứ ở đây bà con đồng bào Thái đã tự nhận thấy vị trí đắc địa khi nước hồ thủy điện Sông Đà dâng cao mà dịch chuyển lên đây xây dựng phố bản với những nếp nhà sàn đẹp như tranh vẽ . Họ gọi tên bản mới của mình là “chiến thắng”. Ý nói đã đấu tranh kiên trì với chính quyền để bám trụ chiến thắng nơi đây và bây giờ thì “một tấc không đi một li không rời “
Theo quốc lộ 279, qua cầu Pá Uôn đến ngã ba Tam Yên có thể tới Lai Châu nơi đang xây tiếp một nhà máy thủy điện trên sông Đà, còn từ Quỳnh Nhai qua đèo đá Mường Đàng đi tiếp lên Điện Biên để thăm di tích chiến thắng oai hùng Điện Biên Phủ. Nhưng hôm nay, ta hãy dừng chân ở Quỳnh Nhai ngắm cảnh sinh hoạt của bà con trên sông Đà mà từ ngày có thủy điện, nghề đánh cá đã phát đạt . Buổi chiều, tại cảng cá nơi xưa kia là bến phà, các thuyền đánh cá trở về mang theo mang nặng chiến lợi phẩm. Nghe kể có những con các nặng tới ba chục kí . Tiếc là không thể ở lại đến giờ đó để chứng kiến. Còn buổi sáng thì chỉ thấy đâu đâu cũng phơi cá, loại các bé như cá chic nghe nói ăn hơi bị đắng nhưng dùng làm “lương khô” chobaf con sống trên núi cao thì tuyệt. Xa xa đi ngược về phía thượng lưu là cây cầu Pá Uôn bắc qua sông nổi tiếng là cây cầu có các cột trụ cao nhất nước, đâu cao tới 105 m . Riêng về khoản xây dựng cầu thì các công ty xây dựng cầu của VN chả kém anh nào trên thế giới cả từ Nhật cho đến Úc . Còn Nga, Trung Quốc thì không chấp. Chỉ có điều cầu xây xong thì có khi mố bị lún nứt ( cầu Vĩnh Tuy), mặt cầu bị trồi sụt như cao su (cầu Thăng Long)…Chuyện nhỏ đã có anh Đinh La Thăng lo. Giám đốc mà không khắc phục được thì liệu hồn “ghế của anh lung lay rồi đó”.
Trên đường về, đứng trên đỉnh đèo có thể ngắm nhìn toàn cảnh thung lũng Quỳnh Nhai với núi non hùng vĩ . Giá mà có khẩu “đại bác 200 li” thì có thể chụp rõ từng gốc cây ngọn cỏ từ xa
Thế nào cũng lại phải đến Quỳnh Nhai lần nữa. Có thể vào mùa hoa Ban nở trắng núi rừng .

Vụ Cửa Khẻm. Phải gọi đích danh là bán nước

Những tin tức về việc lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế cấp phép cho một công ty của Hồng Kông xây dựng khu nghỉ dưỡng đồ sộ tại mũi Cửa Khẻm án ngữ đèo Hải Vân, một vị trí trọng yếu chiến lược bảo vệ Tổ Quốc đã gây bất ngờ với tất cả mọi người. Và từ bất ngờ đến căm phẫn. Người ta gọi đó là hành vi “bán nước”. Phải chăng thành phố Đà Nẵng chính là nơi phát hiện và phản đối đầu tiên ?Và Thừa Thiên- Huế đã phản pháo rằng đó là vùng đất của Thừa Thiên Huế quản lý và rằng mảnh đất đó nằm trong quy hoạch tổng thể Khu kinh tế Lăng Cô Chân Mây đã được Chính phủ phê duyệt. Và rằng Bộ chỉ huy quân sự Tỉnh đã thẩm định không có gì ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng . Không nói ra nhưng Thừa Thiên –Huế hận Đà Nẵng đã phá hỏng con mồi đã đưa gần tới miệng
Đưa lá bài “nằm trong khu kinh tế Lăng Cô- Chân mây đã được Chính phủ phê duyệt” Thừa Thiên –Huế định lặp lại con bài Bô xít Tây Nguyên và Vũng Áng, Cửa Việt. Nhưng dư luận bây giờ đã hết sức cảnh giác, mà khi các tướng lĩnh đã nghỉ hưu và đang tại chức đã phản đối thì chắc chắn chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải sẽ không đời nào hy sinh danh dự và tương lai của mình cho một dự án đầy tai tiếng. Tai tiếng”bán nước”.
Thói đời khi làm quan, người ta đều lo đến hạnh phúc của nhân dân. Lo cho hôm nay và lo cho mai sau. Nếu không đủ sức lo cho mai sau thì hãy lo cho hôm nay. Đằng này, từ ông bí thư tỉnh ủy, ông chủ tịch tỉnh, ông đại tá chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy quân sự tỉnh đều thống nhất ý kiến bảo vệ quan điểm sai trái của mình đến cùng . Nhưng trên các ông còn có những người chức vụ to hơn, có tiếng nói quyết định hơn . Tiếng nói của ông đại tá chỉ huy trưởng bộ chỉ huy quân sự tỉnh, chắc cũng là Thường vụ Tỉnh ủy chẳng qua cũng là ý kiến bảo vệ một nghị quyết sai trái của Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế làm sao bác được ý kiến của các tư lệnh quân khu IV, quân khu V và Bộ Tổng tham mưu. Trong phi vụ này, người ta chờ đợi ý kiến của Phùng Đại tướng sau khi đi Trung Quốc về nhưng ông này khôn ngoan không có ý kiến gì . Chứ nếu ông lại ủng hộ viên Đại tá địa phương thì “thôi rồi Lượm ơi!”. Nhưng nếu ông lên tiếng phản đối thẳng thừng trên cương vị Tổng tư lệnh chịu trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc thì uy tín của ông sẽ dâng cao và ghế Chủ tịch nước có thể sẽ tới tay ông trong nhiệm kì tới. Nhưng không biết vì lí do gì ông giữ im lặng. Phải chăng trong lúc này “im lặng là vàng “
Trước sức ép của dư luận, sức ép từ cấp trên mà trực tiếp là yêu cầu báo cáo của Thủ tướng Chính phủ, tỉnh Thừa Thiên –Huế đã “tự nguyện” rút giấy phép cho nhà đầu tư xây dựng ở Cửa Khẻm không phải chờ Chính phủ ra quyết định thu hồi. Nhưng không phải cứ thế là các ông có thể ăn ngon ngủ kĩ.
Quyết định cấp phép là một quyết định sai lầm nghiêm trọng nếu không muốn dùng hai từ tệ hại “bán nước” . Quyết định này sẽ đưa tỉnh ủy Thừa Thiên- Huế vào thế mất hết uy tín và phải kiểm điểm đến nơi đến chốn. Ai chứ các ông bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh phải xin từ chức còn nếu không cũng phải cho thôi việc để người có tâm có tầm lên lãnh đạo tỉnh .Đừng có chơi cái trò đổ lỗi cho “thằng đánh máy” là Ban quản lý dự án Lăng Cô Chân mây. Riêng ông Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy quân sự tỉnh thì theo phép nhà binh trái lệnh cấp trên thì phải đưa ra Tòa án binh và trong chiến tranh là có thể bị xử bắn tại trận
Việc làm sai trái này của Thừa Thiên-Huế phải là bài học cho các địa phương khác trong cả nước đang nhăm nhe bán rừng, bán hầm mỏ, bán đất cho các Tập đoàn nước ngoài để họ đưa công nhân sang lập “ấp chiến lược” ngay tại quê hương mình. Đảng ta đã xác định Mỹ là kẻ thù nhất thời , nhưng Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp và trực tiếp , Tổng tham mưu trưởng Đỗ Bá Tỵ đã phát biểu công khai trước Quốc hội âm mưu bành trướng của Trung Quốc không thay đổi. Thủ tướng đã cảnh báo tại hội nghị Manila về cái gọi là “hữu nghị viển vông” và bây giờ thì ông xác định bằng sáu chữ “ vừa hợp tác vừa đấu tranh” chứ chẳng có bạn vàng gì sất . Vậy mà vẫn có những cán bộ trung cao cấp của ta ngây thơ với 16 chữ vàng và 4 tốt .
Không ngây thơ đâu! Có giá của nó cả đấy
Trong phi vụ này việc đền bù thiệt hại cho nhà đầu tư không nhỏ. Tình nghèo lại oằn lưng ra mà trả nợ. Nhưng chuyện này đâu có quan trọng. Tiền chùa chứ có phải tiền túi của các ông đâu. Nhưng những ai, một bầy sâu đã được nhà đầu tư mời đi nước ngoài, đã nhận “phong bì” bằng đô la của họ, đã gái gú với các mỹ nhân , đã bị họ quay phim bí mật thì bây giờ đang ngồi trên đống lửa đó thưa các ông. Tại kì họp Quốc hội vừa qua đã có khái niệm hối lộ tình dục. Đã có bao nhiêu quan chức Trung Quốc có bồ nhí đã sa lưới Tập Cận Bình. Chắc các vị lãnh đạo Thừa Thiên Huế biết rõ điều đó và đang lo sốt vó .

Thày Thạnh

Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 sắp đến . Trong buổi gặp mặt của gần 200 học sinh khóa 1971-1974 của Trường cấp III Nguyễn Huệ Hà Đông, các em đã mời được 20 thày giáo cũ đến dự. Có thày lưng đã còng, có thày đi phải chống gậy, có cô giáo các em vào tận Cần Thơ đón ra dự cuộc gặp mặt lịch sử kỉ niệm 40 năm ngày ra trường. Trong buổi Lễ mang tên “Món quà ký ức” đó, các em đã nhắc đến các bạn bè đã từ mái trường ra thẳng chiến trường và hơn 10 người đã không bao giờ trỏ về, các em đã nhắc lại những kỉ niệm thân thương với hai thày giáo đã đi xa là thày Tuệ và thày Thạnh . Riêng với thày Thạnh , một thày giáo thương binh dạy Sử không làm chủ nhiệm lớp vì thế các em ít biết về thày . Chỉ còn ngày mai nữa là đến ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, đêm nay tôi viết những dòng này tưởng nhớ đến anh và muốn chuyển câu chuyện bi tráng về cuộc đời của người thày giáo thương binh đến tất cả các em học sinh , nhiều lắm, đã học thày .
Tên đầy đủ của thày là Nguyễn Vĩnh Thạnh. Thày quê ở Huế, họ hàng tôn thất Nguyễn Vĩnh . Năm 1946 cách mạng thành công, thực dân Pháp quay trỏ lại xâm lược nước ta một lần nữa , thày Thạnh lúc đó là một thanh niên mới 18 tuổi . Kháng chiến toàn quốc bùng nổ , anh Thạnh tòng quân đi chiến đấu. Nhưng số phận không may đã đến với anh . Ngay trận đầu tiên anh đã bị một viên đạn cối cắt đứt một chân phía trên đầu gối. Anh được chuyển về quân y viện tiền phương ở Nghệ an để điều trị lắp chân gỗ . Do con nhà dòng dõi quý tộc, anh được học hành từ bé nên sau khi hòa bình lập lại năm 1954, anh được quân đội cho đi học Đại học sư phạm môn Lịch sử. Tốt nghiệp ra trường ,anh được phân công về dạy ở Trường cấp III Nguyễn Huệ tỉnh Hà Đông.
Khi tôi về Trường Nguyễn Huệ năm 1963 thì anh Thạnh đã ở đó rồi. Không gia đình, không người thân thích. Nghe nói anh chỉ còn một bà cô đang sống ở Pháp và là một bà sơ và tất nhiên hồi đó có muốn liên hệ cũng chẳng được
Đi lại khó khăn nên Trường ưu tiên cho anh mua một chiếc xe đạp Thống nhất . Nó là phương tiện đi lại duy nhất của anh. Mỗi khi lên lớp, anh gác xe bên cửa lớp rồi khập khiễng khó nhọc lê chiếc chân gỗ leo lên các bậc thềm của lớp học thật tội nghiệp.
Anh Thạnh biết tiếng Pháp. Bà cô từ Pháp gửi về cho anh quyển từ điển bách khoa toàn thư La Rousse . Nó là bửu bối với anh-một giáo viên dạy Sử . Tính khí nóng nảy , thích tự do , bài giảng của anh nhiều khi ra ngoài nội dung sách giáo khoa, anh thường kể những câu chuyện ngoài chính sử như chuyện quân của Napoleon dùng bồ hòn thay xà phòng giặt quần áo như thế nào khiến học sinh cứ há hốc mốm ra mà nghe . Và chính những câu chuyện đời thường như thế lại khắc ghi trong trí nhớ các em dù xa trường đã mấy chục năm
Những năm 60-70 của thế kỉ trước đời sống rất khó khăn . Kinh tế sau chiến tranh chưa phục hồi , rồi tiếp đến chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ lan ra Miền Bắc . Cuộc sống của người làm công ăn lương trong đó có giáo viên rất khốn khó. Thực phẩm , vải vóc, hàng hóa tất cả đều phân phối bằng tem phiếu . Anh Thạnh lại ăn rất khỏe nên lúc nào cũng đói . Tất cả lương chỉ dành để mua thêm gạo. Các bữa cơm của anh thường chỉ có rau xanh và không thể thiếu ớt. Nhìn anh nhai ngau ngáu những quả ớt thay thức ăn mà xót xa . Nhưng biết làm sao. Tất cả mọi người đều như thế . Hết giờ lên lớp , ngày cũng như đêm, anh nằm co quắp trên một chiếc bàn trong một căn phòng ẩm mốc nơi đặt trụ sở của Ban chấp hành Đoàn trường . Chỉ có một chiếc chăn dạ, không có chăn bông. Tôi cũng không hiểu vì sao anh chống chọi được với cái giá rét của mùa Đông. Năm này qua năm khác .Phải chăng do anh rất béo khỏe. Cái cổ to bạnh lúc nào cũng đỏ ửng như cổ gà chọi

Mỗi khi họp hội đồng giáo viên  nhà trường gặp vấn đề gay cấn ý kiến không thống nhất, tôi đều mời anh Thạnh phát biểu. Anh từ từ đứng dậy, hai tay xoa xoa vào nhau rất lễ độ. Anh kính thưa kính gửi mọi người và từ từ nói năng nhẹn nhàng. Nhưng chỉ được một lúc hăng lên anh nói oang oang như thét , mặt đỏ phừng phừng như vừa uống rượu, anh dốc hết ruột gan vào từng câu chữ , anh không ngần ngại mắng như tát nước vào mặt lãnh đạo . Nhưng rồi tất cả lại rơi vào yên tĩnh. Đó là tính cách của anh Thạnh. . Chả ai giận anh.
Cuộc sống cứ thế trôi đi tẻ nhạt
Chúng tôi , những bạn bè cùng dạy với anh rất muốn anh có một gia đình , có người phụ nữ chăm sóc cuộc sống cũng như sức khỏe cho anh. Và anh cũng rất thích phụ nữ nhưng phải là phụ nữ đẹp . Anh thường tâm sự với tôi típ người con gái mà anh thích là phải có nước da trắng mịn , có da có thịt tức là không được gầy quá. Những lúc rảnh rỗi, anh thường ra Mậu dịch bách hóa tổng hợp nơi có một cô mậu dịch viên người Đa Sĩ xinh xắn mà tôi biết anh rất thích để tán gẫu dăm ba câu chuyện . Sau này cô lấy một ông Phó Ty công an làm anh buồn mãi .
Thương anh, vợ chồng tôi cố tìm cho anh một cô gái ở Chương Mỹ có thân hình mà tôi tin nếu gặp mặt anh sẽ ưng ý. Cô này có hoàn cảnh khá đặc biệt . Yêu một anh thanh niên cùng quê, Anh này đi đánh Mỹ và hy sinh. Cô này cứ chờ đợi, chờ đợi mãi cho đến khi quá lứa . Phải thuyết phục , đặt vấn đề rất nhiều lần cô mới đồng ý ra Hà Đông gặp mặt anh Thạnh để tìm hiểu. Ai đời gái đi hỏi chồng như thế bao giờ nhưng biết anh Thạnh là thương binh cụt chân đi lại khó khăn nên cô thông cảm và không ngần ngại
Cuộc gặp mặt được ấn định tại nhà tôi. Vợ chồng tôi thu xếp chu đáo để hai anh chị gặp nhau . Và chúng tôi tin là thành công. Trước đó tôi đã nói chuyện rất kĩ với anh Thạnh hẹn năm giờ chiều đến nhà tôi gặp đương sự. Anh vui vẻ nhận lời
Năm giờ rồi sáu giờ chả thấy anh Thạnh đâu. Trời bắt đầu tối rồi. Lúc đó làm gì có điện thoại di động. Tôi phóng xe đến nhà tìm anh Thạnh thì anh không có nhà . Biết tìm đâu bây giờ . Cuộc gặp mặt thế là không thành. Hôm sau gặp anh Thạnh tôi quát lớn sao lại thế. Anh đỏ mặt cười khì . Nhưng mà ngượng lắm. Thì ra cái ông thương binh này chỉ to mồm nhưng lại nhát gái các bạn ạ . Tiếc quá ! Cho đến bây giờ vẫn tiếc . Nếu lấy được cô này, ngoài nghề làm ruộng còn có nghề may quần áo, làm bánh rán thu nhập rất khá cuộc sống anh Thạnh sẽ đỡ khổ mà quản lý nhà trường như chúng tôi cũng đỡ vất vả phải lo cho cuộc sống của anh
Ngẫm ra anh cũng chẳng đáng trách cuộc đời có số cả. Anh Thạnh vẫn nằm lòng câu phong dao của Pháp có trong quyển La Rousse “ Chacun a son sort” ( Mỗi người có số phận của mình)
Năm tháng cứ trôi đi . Sáu tháng một lần anh đi Sơn Tây kiểm tra cái chân gỗ. Nếu nó mòn thì phải thay cái khác không thì thịt sẽ bị loét là không thể đi lại được . Là một thương binh như anh, đáng lẽ anh phải được nghỉ ngơi nhưng hàng ngày anh vẫn lên lớp đều đặn, vẫn phải chịu đựng những học sinh nghịch ngợm chả thích học môn Sử chút nào. Tuổi ngày càng nhiều, sức khỏe ngày càng giảm sút, tính khí cũng ngày càng khó hơn . Có lẽ trong trường, tôi là người gần gũi và thông cảm với anh hơn cả .
Một hôm đang ngồi trực ở văn phòng, có hai vợ chồng trẻ khoàng hơn ba chục tuổi đến hỏi Trường này có ai tên là Thạnh dạy Sử không ?
Thấy lạ, tôi mới hai người vào phòng khách và cho mời ông hiệu trưởng cùng đến tiếp khách. Người con gái tên là Lan là lãnh đạo công đoàn quận Hai Bà và người cùng đi là chồng là Vụ phó Vụ Tổ chức Bộ Ngoại giao. Chị Lan kể câu chuyện đi tìm người cha đẻ của mình có tên là Thạnh và nghe nói dạy Sử tại một trường cấp III ở Hà Đông . Đúng là anh Thạnh rồi. Nhưng sao lai có chuyện này vì anh Thạnh mới đi bộ đội là bị cưa chân ngay . Tiễn hai vợ chồng chị Lan ra về chúng tôi hứa sẽ nói chuyện với anh Thạnh và sẽ tổ chức cho hai cha con nhận mặt nhau tại nhà chị Lan ở phố Mai Hắc Đế
Tôi lập tức truy vấn anh Thạnh và anh đã phải khai ra . Câu chuyện là như thế này.
Khi nằm ở quân y viện tiền phương ở Nghệ an , anh đã yêu một cô gái . Hai người đã đi lại với nhau và cô bạn gái đã mang thai lúc nào không hay . Hòa bình lập lại anh ra Hà Nội học Đại học sư phạm. Ở quê phát động cải cách ruộng đất gia đình cô gái dính địa chủ. Cô phải ôm cái bụng to bỏ quê ra đi và sinh ra cô Lan ở đâu đó . Mọi chuyện quan hệ với anh Thạnh cô chỉ kể cho người em gái biết . Sau khi sinh con thì cô chết. Cô con gái sống phiêu bạt rồi lớn lên và trưởng thành trở thành cán bộ lãnh đạo công đoàn của quận Hai Bà Trưng và đau đáu trong lòng chuyện đi tìm cha mình . Về phần anh Thạnh sau khi tốt nghiệp đại học có về Nghệ An tìm lại cố nhân nhưng không gặp. Anh chỉ gặp người em gái và cho cô này biết anh dạy Sử ở một trường học ở Hà Đông
Khi cô Lan về quê được người dì cho biết thông tin về anh Thạnh, cô đã bàn với chồng quyết đi tìm anh Thạnh và số trời giun giủi đã cho hai cha con gặp nhau . Ngày tổ chức gặp mặt nhận cha con diễn ra thật cảm động . Cô Lan hứa mỗi tháng sẽ trích ra một số tiền giúp đỡ cha mình là anh Thạnh
Cùng lúc đó chả biết thế nào anh Thạnh lại đang yêu một cô công nhân nhà máy bánh mì tên là Thông. Nhiều sự vui mừng đến cùng một lúc . Chị Thông đã có một đời chồng và có hai đứa con. Tình nguyện lấy anh Thạnh và chăm sóc anh. Tôi đã chứng kiến chị lau rửa vết thương cho anh Thạnh mà không ngần ngại sợ hãi . Anh Thạnh phải nằm viện 103 để chữa trị vết thương ở chân . Ngày ra viện , chúng tôi mượn một chiếc xe commanca đón anh về nhà mới được quét vôi trang trí đàng hoàng . Công đoàn đã lo sắm giường đôi,màn chăn gối cho đôi uyên ương . Cô con gái cũng đồng tình vì từ nay có người chăm sóc sức khỏe cho bố . Thế là trọn nghĩa vẹn tình . Một đám cưới giản dị đã được tổ chức trong niềm vui của cả hội đồng nhà trường . Nhưng có lẽ ít học sinh biết chuyện thày Thạnh có con riêng và Thày Thạnh lấy vợ
Riêng tôi, người rất thương và có cảm tình với anh Thanh thì cảm thấy yên lòng. Nguyện vọng lấy vợ cho anh Thạnh đã thành. Và nói thật cả trừơng rất vui vỉ từ nay có người hàng ngày cơm nước chăm sóc sức khỏe cho cái ông “khó tính bỏ mẹ”. Mà sao lại có người đàn bà như chị Thông sẵn sàng lấy anh Thạnh mà không có của nả hồi môn gì cả ngoài chiếc xe đạp cọc cạch ?
Thế rồi anh Thạnh ngày càng yếu dần. Chúng tôi không bố trí cho anh lên lớp nữa dù anh chưa nghỉ hưu . Rồi anh lại bị bệnh phải đi nằm viện. Có lẽ do tiểu đường vết thương khó lành , anh Thạnh đã vĩnh viễn chia tay chúng tôi
Một tang lễ đông chưa từng có được tổ chức tại nhà tang lễ quân y viện 103 . Rất đông học sinh cũ và mới xếp hàng dài viếng thày Thạnh và đưa thày về nơi an nghỉ cuối cùng . Tôi chấp bút viết một điếu văn cảm động để thày hiệu trưởng đọc. Ông xúc động nhiều lần dừng lại không đọc được trong đó có đoạn trích bức thư của cô con gái nay đã là phu nhân đại sứ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ở Uzobekistan vì xa xôi không thể về dự tang lễ cha được đã xúc động nói lên tình cha con bao nhiêu năm xa cách nay mới được gặp mặt lại đã phải chia xa mãi mãi
Sắp đến ngày 20-11, các em học sinh cũ và mới đang háo hức đến chúc mừng các thày cô, tôi kể lại câu chuyện về cuộc đời của một thày giáo thương binh tận tụy với nghề cho đến khi chia tay cõi đời. Những học sinh đã học thày Thạnh sẽ biết rõ hơn về Thày để thương để nhớ . Những học sinh không được học thày Thạnh biết về cuộc đời gian khó của một giáo viên là thương binh để học tốt hơn môn Sử mà các em vẫn coi thường . Thế đó. Chúc mừng một ngày nhà giáo với nhiều niềm vui và ý nghĩa tốt đẹp
An Tuấn Dũng ( nguyên hiệu phó Trường cấp III Nguyễn Huệ )

Cơn bão mới chỉ bắt đầu

485632_379810948848194_6667389536965371473_n
Những tưởng sau hai buổi phát hình của VTV24 về chuyện sự thật tuổi của Công Phượng , mọi sự sẽ được giải tỏa . Nhưng không ! Cơn bão mới chỉ bắt đầu .
Tôi đã đọc rất nhiều comment của nhiều người quen biết và không quen biết, đã đọc nhiều bài viết trên các trang mạng lề trái và lề phải, xem lại các video do VTV24 đã phát và đang phát và có thể sẽ phát tiếp về chuyện Công Phượng …thì thấy chuyện của VTV giống như thả con chim ra khó bắt trở lại và người thì tiếc ngẩn tiếc ngơ, người thì chậc lưỡi tiếc làm gì khi con chim đã tì vết , người thì hí hửng rằng ta là nhà báo chân chính đã dám phanh phui sự thật …
Câu chuyện đã vượt khỏi giới hạn của một con người, một bộ môn thể thao mà là một vấn nạn xã hội : bệnh thành tích, tính háo danh , chủ trương lấy bằng cấp làm tiêu chuẩn cất nhắc đề bạt, lấy tuổi tác làm tiêu chí cấu tạo cán bộ dẫn tới sự gian lận
Và tôi mong rằng VTV đã đi tiên phong trong vụ phơi bày sự thật tuổi tác của Công Phượng , sẽ đi tiên phong trong việc phơi bày các sự gian lận khác đầy rẫy trong xã hội nhiễu nhương này. Liệu VTV có dám làm không. Có dám thách đố với công luận không như nhà đài đã thách đố Công Phượng : em hãy thành thực để rồi thanh thản
Thật ra tuổi tác của Công Phượng là 19 hay 21 chả quan trọng gì vì em đã thi đấu cho một giải đấu nào đâu để có thể thu hồi huy chương nếu có . Ngay như giải U19, người ta cũng cho phép tới 3 cầu thủ của lứa tuổi trên 19 tham gia kia mà
Vấn đề là ở chỗ VTV cử người đi điều tra và tung “sự thật” lên sóng nhắm mục đích gì và từ BTV Ngọc Trinh đến BTV Trần Việt đều hùng hổ nói lấy được với các trạng thái xúc cảm của những kẻ hiếu thắng , ngắt lời các khách mời như nhà văn Nguyễn Quang Vinh hay nhà báo Huy Thọ của báo Tuổi trẻ một cách thiếu lịch sự
Việc mời một nhà văn đang là một Facebooker nổi tiếng đến dàn dựng việc ngắt lời BTV Ngọc Trinh để đưa vào chương trình câu chuyện của Công Phượng ngày hôm sau đã được Nguyễn Quang Vinh thú nhận là có dàn dựng đã nói lên ý đồ không trong sáng của VTV nhằm câu view của nhà Đài sợ các tờ báo lớn khác tranh mất phần
Việc mời nhà báo Huy Thọ của báo Tuổi trẻ, tờ báo đã nổi tiếng nhờ đi tiên phong trong việc điều tra nhiều việc tiêu cự trong thể thao được dư luận hoan nghênh cũng nhằm tranh thủ “đồng minh” khi nhà Đài bị “ném đá “ tới tấp, thậm chí bị gọi là “nhẫn tâm” , là “ác” khi bóp chết một tài năng bóng đá hiếm hoi của nước nhà
Câu chuyện rõ ràng ảnh hưởng lớn đến tâm lí của Nguyễn Công Phượng đến mức em phải kêu lên trên Facebook “các người định giết bố mẹ tôi hay sao ? “ Và Bầu Đức, người vô cùng tâm huyết với bóng đá nước nhà , đã bỏ ra không biết bao nhiêu tiền để làm lại, làm mới bóng đá nước nhà đã vò đầu bứt tai yêu cầu Bộ Công an vào cuộc
Chỉ vì tính hiếu thắng , không kiểm tra , TGĐ Trần Bình Minh đã để cho ekip VTV24h tung ra chương trình Công Phượng để câu khách nhưng hậu quả thì khó lường.
Như anh Huy Thọ , Phó Tổng thư kí Tòa soạn Báo Tuổi trẻ , một cây bút thể thao có tên tuổi khi trả lời BTV Ngọc Trinh đã nói : Tại sao khi Tuổi trẻ phanh phui các tiêu cực thì được hoan nghênh còn VTV thì lại bị ném đá ! Phải chăng không chỉ là lỗi kĩ thuật mà tất cả là ở cái tâm của người làm báo . Có phải thực lòng vì nền thể thao nước nhà hay vì muốn chuyển động 24h của ekip Lê Bình nhanh chóng để lại ấn tượng trong lòng khán giả đang ngày càng xa lánh màn hình . Còn xưng xưng tự cho mình đi đến cùng sự thật thì ngay trong chuyện tuổi tác người ta đã đặt câu hỏi tại sao có bao nhiêu vị quan chức gian lận tuổi kể cả quan chức hạng cao cấp nhất bị nghi án gian lận đến 6 tuổi trước Đại hội Đảng thì VTV không cử người điều tra đi và nếu dư luận có sai thì cũng là dịp thanh minh cho cấp trên. Rồi còn bao nhiêu vụ tham nhũng, vụ hối lộ tình dục còn trong bóng đêm đen tối . Nhưng tôi thách VTV và Trần Bình Minh dám đi điều tra đấy. Nếu ông Trần Lâm còn sống có bảo mày đi điều tra vụ này đi thì bố bảo Trần Bình Minh cũng chẳng dại gì sờ dái ngựa . Vậy nên có người viết “ chỉ được cái bắt nạt trẻ con” và trên màn hình các BLV ngọc Trinh mới khoa chân múa tay vô lối, trợn mắt trợn mũi mà có người bình phẩm giống như yêu tinh và Trần Việt mới có bộ mặt hình sự khi trình bày một hồ sơ của một cầu thủ đá bóng mang nghi án bỏ lửng gian lận tuổi
VTV còn lôi cả ông Tổng cục trưởng Thể dục thể thao vào cuộc khi đăng ý kiến của ông yêu cầu làm rõ sự thật. Thì VFF đã làm rõ rồi đấy . Vậy là VFF sẽ phải kiểm điểm và kỉ luật Đoàn thanh tra đã thanh tra sai sự thật . Chuyện này cãi nhau còn chán. Nếu VTV cho rằng kết luận của công an huyện Đô Lương về khai sinh của Phượng là không có giá trị pháp lý thì VTV hãy trả lời giấy khai sinh của vị quan chức nọ do chủ tịch tỉnh ký có giá trị pháp lý không ?
Và rồi nếu VTV đúng thì sẽ đuổi Công Phượng ra khỏi bộ môn bóng đá sao . Chúng ta thà mất một tài năng như Amstron còn hơn là bị lừa dối . Cô Ngọc Trinh biện luận hùng hồn sẽ nổi tiếng hơn cô Ngọc Trinh ăn mặc thiếu vải ở Sài Gòn nhưng Ngọc Trinh người mẫu đồ lót thì có người ghét có người thích còn cô Ngọc Trinh BLV giống như phù thủy thì có ai yêu ? Có vẻ như là câu chuyện gian lận tuổi của Công Phương đã bị đẩy đi quá xa. Cơn bão mới chỉ bắt đầu và kẻ “gieo gió ắt phải gặt bão”
An Thanh Lương

Chinh phục những đỉnh cao huyện Bắc Yên

.
DSC_0037Không biết Bắc Yên có phải là huyện miền núi cao nhất của tỉnh Sơn La hay không, nhưng từ Cò Nòi trên quốc lộ 6 đi sông Đà qua cầu Tạ Khoa trên quốc lộ 13 đến huyện lị huyện Bắc Yên rồi đi Tà Xùa, toàn thấy núi cao trùng điệp. Những quả đồi nham nhở chỗ xanh của rừng còn sót lại , chỗ nâu của đất bị khai thác để trồng ngô và là một trong những nguyên nhân quan trọng gây nên nạn sói lở đất và úng lụt hàng năm . Nhưng cũng không nên quá trách người nông dân các dân tộc đã phá rừng bừa bãi bởi vì không phá rừng trồng lương thực thì lấy gì bỏ vào mồm. Có trách là trách nhà nước đã không sớm có quy hoạch, đã chậm định cư đồng bào , cứ để họ du canh du cư từ năm này qua năm khác , từ đời này qua đời khác. Đến khi giáo dục, động viên và tổ chức cho họ định cư được thành xóm DSC_0062bản thì cũng là lúc rừng đã phá xong
Trong chiến lược xóa đói giảm nghèo cho đồng bào các dân tộc vùng cao, công bằng mà nói, chúng ta đã làm được nhiều việc . Nạn đói đã chấm dứt. Có chăng chỉ còn đứt bữa. Nhưng chất lượng bữa ăn thì còn phải cải thiện nhiều. Điều này thấy rõ nhất ở các lớp học, đặc biệt là các lớp mẫu giáo. Nhìn bữa ăn trưa của các cháu nhỏ mà đắng lòng. Chỉ có cơm với rau thậm chí rau cũng chẳng có ở vùng cao Bắc Yên này . Vì thế sẽ dễ hiểu vì sao nhà báo Trần Đăng Tuấn nguyên Phó Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam sau khi từ quan đã phát động thành công chương trình “cơm có thịt “ cho các cháu học sinh vùng cao và ngày càng thu hút được sự đóng góp của các tầng lớp nhân dân DSC_0085
Nhưng các cháu học sinh vùng cao không chỉ không biết đến cá thịt, chúng còn thiếu thốn nhiều thứ lắm: nào sách vở, giấy bút, nào quần áo giầy dép. Mùa đông sắp đến rồi . Những lớp học tuềnh toàng làm sao chống trọi được với những cơn gió mùa đông bắc thổi như bão ?
Từ trên đường quốc lộ 13, ngay lối có tấm biển” huyện Bắc Yên Kính chào các quý khách”, tôi theo chân các cô giáo Hà Nội leo lên đỉnh núi Hua Nhàn để đến tặng quà cho các cháu trường mẫu giáo . Nhìn dốc cao như dựng đứng mà ái ngại. Cô hiệu trưởng cho bốn thanh niên người dân tộc đi xe máy xuống đường cái để chở quà và thấy tôi nhiều tuổi có ý mời tôi ngồi lên xe máy để các anh ấy chở đi . Nhưng nhìn con dốc cao không theo tiêu chuẩn đường xá nào và trời lại mưa trơn từ mấy hôm trước, tôi ái ngại lắc đầu và quyết định đi bộ cùng mọi người. Nhưng mới đi vài chục mét mà đã thở dốc, trống ngực đánh thình thình . Một cô giáo bảo ông dừng lại thôi, đừng cố . Nhưng tôi nghỉ một lát rồi lại tiếp tục đi. Mọi người đã đến chỗ khuất, còn tôi cứ tụt dần, tụt dần . Một mình vừa đi vừa tự động viên mình bằng bài hát Điện Biên năm nào “ Dốc núi cao cao lòng quyết tâm còn cao hơn núi. Vực sâu thăm thẳm, vực nào sâu bằng chí căm thù…”. Bây giờ thì chẳng còn giặc nữa để căm thù nhưng vẫn còn đó một thứ có thể coi là giặc : giặc đói nghèo Cuối cùng tôi cũng leo được lên đỉnh núi, nơi đặt lớp mẫu giáo của xã Hua Nhàn. Đó không phải là một lớp học theo đúng nghĩa của nó . Nó chỉ là một căn nhà lợp fibro xi măng ( có rất nhiều độc hại) , ba phía che bởi các tấm tre bương , phía sau che bởi một lớp vải nhựa, thứ vải mà ở dưới xuôi mỗi khi xây nhà người ta dùng để che chắn cho khỏi bụi
Ghé vào bên trong tối om vì không có cửa sổ, tôi bắt gặp những đôi mắt ngỡ ngàng của hơn hai chục cháu nhỏ . Các cháu khoanh tay ngoan ngoãn chào khách lí nhí câu tiếng Kinh chưa sõi làm khách đường xa vừa vượt dốc bở hơi tai thấy ấm lòng và hết mệt nhọc
Chúng tôi trao tận tay mỗi cháu một chiếc áo ấm , một đôi dép mới ( quên chưa mua tất cho các cháu) và mỗi cháu một gói bánh kẹo . hai mươi tám cháu là hai mươi tám phần quà như vậy. Không biết đã có ai lên tận đỉnh núi này để trao quà cho các cháu chưa nhưng tôi chưa bắt gặp được một ánh mắt vui mừng bởi vì cuộc trao tặng này đối với các cháu quá lạ lẫm. Lạ lẫm ngay cả đối với mấy bà mế địu con đứng xem chuyện lạ trên núi rừng Hua NhànDSC_0093
Vào thăm phòng nghỉ của cô giáo . Một căn phòng nhỏ trống trơn . Chỉ có một chiếc giường nhỏ , dưới gậm giường là mấy quả bí ngô để cô và trò nấu xuông cho bữa trưa . Cô giáo chưa đầy hai mươi tuổi tình nguyện lên đây gieo cái chữ cho các cháu người Mông , người Dao, người Hà Nhì mà chưa biết bao giờ được lĩnh lương, bao giờ được về quê dưới xuôi . Mùa đông sắp đến rồi, không biết cô sẽ chống trọi ra sao với những cơn gió lạnh buốt xương trong căn phòng trống hơ trống hoác. Cảm nhận được điều đó, đại diện một doanh nghiệp cùng đi sau khi quyết định xây cho cái lớp mẫu giáo này một lớp học , đã quyết định xây thêm một phòng cho cô giáo . Rất vui khi được biết tin này.
Nhưng Bắc Yên còn bao nhiêu lớp học như thế, còn bao nhiêu đứa trẻ cần sự giúp đỡ như thế . Nhà nước đã cố gắng rất nhiều nhưng chỉ mới lo được cho các cháu tiểu học và trung học cơ sở. Mảng mẫu giáo hầu như để dân tự lo liệu mà sức dân miền núi thì chúng ta biết đấy. Lo có bát cơm cho con đi học đã là cố gắng lắm rồi. Đến đây thấy các cháu ngoan ngoãn , hàng ngày đi bộ bốn năm cây số vượt dốc cao, đèo sâu đến lớp mà lòng thấy nhiều khi hổ thẹn với những gì người lớn đã làm khi hô to khẩu hiệu “ Tất cả vì tương lai con em chúng ta”
Muốn xã hội tương lai tốt đẹp hơn phải xây dựng con người từ tấm bé. Muốn xây dựng miền núi tiến kịp miền xuôi phải chăm lo thế hệ trẻ bằng tất cả lương tâm và trách nhiệm. Nhà nước chưa lo được thì nhân dân phải xúm tay vào. Đó chính là lí do ngày càng có nhiều Đoàn thiện nguyện đến với các trường học vùng cao
Chỉ xin lưu ý một điều; các trường ven đường quốc lộ thì đường dễ đi, được nhiều đoàn trao quà. Hãy đến các trường trên núi cao như Hua Nhàn , như Tà Xùa . Ở đó cây chè còn bị gió to thổi tước cả lá. Nhưng người dân thì vẫn vững vàng sản xuất trên các nương ruộng bậc thang, vẫn giữ cho cây chè Tà Xùa mang thương hiệu nổi tiếng của Bắc Yên bởi vị thơm nồng chát ngọt của nó
Lần đầu tiên tôi đến Bắc Yên nơi cách đây gần sáu chục năm, nhà văn Tô Hoài đã sống cùng bà con và viết nên thiên tình sử nổi tiếng “ Vợ chồng A Phủ” . Khi viết những dòng này , nhà văn đã yên nghỉ dưới suối vàng nhưng tình cảm của nhân dân Bắc Yên đối với ông vẫn rất sâu nặng bởi vì ông đã “ ba cùng” thật sự với nhân dân nên mới viết được câu chuyện thấm đẫm tình người như vậy và trong tôi vẫn vang lên câu hát của bài ca “Trên đỉnh núi “ trong bộ phim cùng tên tác phẩm của cố nhà văn Tô Hoài
Lần này, chúng tôi mới đến được hai lớp mẫu giáo của hai ngọn núi cao mà để đến được phải có sức khỏe, có tay lái vững vàng và phải có tình yêu. Tình yêu đó lúc đầu chỉ là cảm tính với vùng đất anh hùng trong chiến đấu và kì vĩ bởi thiên nhiên trời cho , đã nhen nhúm và lớn dần lên cùng với những tình cảm thân thương chân chất mà các cháu học sinh, các cô giáo, và bà con dân bản cũng như chính quyền huyện, xã đã dành cho chúng tôi và hẹn lòng thế nào cũng quay trở lại với nhiều hơn những đoàn thiện nguyện DSC_0113
Vĩ thanh : Viết tặng anh Hòa Bí thư huyện ủy huyện Bắc Yên, người mới về huyện này bốn tháng nhưng đã đi hết các xã trong huyện trong đó có Hua Nhàn và Tà Xùa . Anh  cũng đã đến hai lớp học mẫu giáo  mà chúng tôi đã đến và tìm  được nhà tài trợ để xây dựng các lớp học cho hai điểm trường này
An Thanh Lương

Hà Giang mến yêu ơi !

DSC_0894DSC_0814
Những tin tức về việc các thửa ruộng hoa Tam giác mạch sắp tàn, những bức ảnh đẹp mê hồn về loài hoa còn xa lạ này trên các trang mạng đã kéo mọi người đặc biệt là các tay săn ảnh, các tay phượt ùn ùn rủ nhau vượt hàng trăm cây số đường đèo dốc hiểm trở để đến quê hương của cây hoa Tam giác mạch .
Ngày thứ năm(24-10) trên đoạn đường đèo dài 50 cây số từ Quản Bạ đến Yên Minh đã xảy ra tắc đường. Đoàn xe ô tô nối dài cả cây số sốt ruột chờ lăn bánh khi chiều đang buông xuống mà chỗ nghỉ ở Yên Minh chưa xác định. Các khách sạn đều hết chỗ từ lâu.
Ngày thứ bảy(26-10) lại là ngày của các tay phượt đến từ Hà Nội. Họ đi xe máy lên Hà Giang từ tối hôm trước và sáng ra khi sương mù còn giăng đầy các đỉnh núi , từng đoàn , từng tốp hai ba người, có khi cả hai ba chục người phóng xe trên quốc lộ 4C thẳng tiến về hướng Quản Bạ rồi Yên Minh để đến Đồng Văn nơi những cánh đồng hoa Tam giác DSC_0796mạch đang đón chờ
Thật ra Hà Giang có quá nhiều cảnh đẹp và di tích đáng để chiêm ngưỡng : Quản Bạ có Núi Đôi như hai bầu vú khổng lồ của bà Nữ Oa đội đá vá trời , Yên Minh có những rừng thông mang dáng dấp của Đà Lạt,và mùa này những cây hồng ngâm ngọt lịm ròn tan đang cho quả chín , Đồng Văn có cao nguyên đá được công nhận là di sản địa chất của thế giới, có cột cờ Lũng Cú điểm địa đầu của Tổ Quốc mà ai cũng mơ ước một lần đặt chân đến, có dinh vua Mèo Vương Chí Sình mà người dân quen gọi là Nhà Vương được giữ gìn hầu như nguyên trạng , có phố cổ Đồng Văn mà bạn có thể thư giãn với li café đậm đặc chất Hà Nội , có đèo Mã Pì Lèng, con đèo nguy hiểm nhất nước và là bản hùng ca của ngành giao thông những năm 60 của thế kỉ trước . Từ trên đỉnh đèo có thể ngắm nhìn dòng sông Nho Quế mãi dưới thung sâu đẹp như một dải luạ xanh giữa núi rừng Mèo Vạc hùng vĩ . Và không thể không nhắc đến những thửa ruộng hoa Tam giác mạch ở ven các ngọn đồi bên đường hay trên những mảnh ruộng ở dưới các thung lũng hiếm hoi . Mà chính thứ hoa ma muội này đã hút khách vào tháng chín , tháng mười hàng năm
Ta có thể bắt gặp những thửa ruộng hoa như thế ở Phố Cáo ven quốc lộ 4C, hoặc ở Lũng Cú, ở thị trấn Đồng Văn, hoặc trên đường từ Đồng Văn đi Lũng Cú … Nhưng nếu muốn ngắm nhìn những bãi hoa đẹp hơn, mập mạp hơn, bạn phải lặn lội vào Phố Là, Phố Bảng , Xủa Pả phải vượt qua một con đèo hiểm trở hơn cả Mã Pì Lèng . Đó là nơi dành cho các bạn trẻ, những phượt thủ dũng cảm đi săn ảnh đẹp với những trang bị chuyên nghiệp đầy đủ. Xe máy có công suất cao, quần áo mũ giầy tất , bảo hiểm khuỷu tay đầu gối đầy đủ . Balo, lương thực, nước uống …Tôi đã gặp ba bạn trẻ như thế ở Phố Là. Hai trai và một gái. Họ đã đến đây từ sớm và đang say sưa tác nghiệp. Chính cô gái trẻ xinh đẹp lại là người có nhiều kinh nghiệm đi phượt nhiều hơn hai anh bạn trai cùng đi cho dù cô chỉ sử dụng chiếc Honda 67 cổ lỗ nhưng rất khỏe
Nhưng Tam giác mạch là cây gì, và tại sao người Mông trên cao nguyên đá Đồng Văn lại trồng nó. Xin thưa đó là một loại cây lương thực, một loại ngũ cốc, một loại mạch như ngô lúa . Lá của nó có hình tam giác và vì thế người ta gọi nó là Tam giác mạch . Mùa Hè, người ta gieo hạt, và mùa Thu, cây Tam giác mạch trổ hoa. Lúc đầu nó cho hoa màu trắng. Trải qua mưa nắng, hoa đổi màu hồng tím rồi màu tím sẫm . Cuối tháng 10, hoa tàn để lại hạt mạch săn chắc có thể dùng để ăn hoặc chăn nuôi gia súc . Tuy nhiên năng suất không cao , và đất đai hiếm hoi người dân dành để trồng lúa ngô nên sản lượng Tam giác mạch không nhiều và tất nhiên những vườn hoa Tam giác mạch cũng hiếm hoi . Nhưng nó cũng đủ thu hút sự ham thích khám phá cái đẹp của những bông hoa mỏng manh và nhỏ li ti mọc thành thảm lớn rực rỡ tại những vị trí đắc địa in hình núi đồi và những đụn thân ngô đã thu hoạch . Và đó là lí do từng đoàn xe ô tô, từng đoàn xe máy nối đuôi nhau vượt núi lên Đồng Văn . Muốn có chỗ nghỉ, họ phải đăng kí trước hàng tháng tại các khách sạn đang mọc lên ngày càng nhiều ở Thành phố Hà Giang, ở Quản Bạ, ở Yên Minh, ở Đồng Văn, ở Mèo Vạc , các huyện miền biên giới của Hà Giang đang biến lợi thế thiên nhiên thành sản phẩm du lịch độc đáo
IMG_3581Hà Giang cách Hà Nội 300 cây số. Đồng Văn cách Hà Nội khoảng 500 cây số. Khoàng cách là rào cản rất lớn . Đường đi khó khăn, núi cao và vực sâu với hàng trăm cua tay áo rất nguy hiểm . Nhưng đường xa và sự khó nhọc trong việc đi lại, ăn ở không cản được sự mơ ước khám phá của mọi người nhất là các bạn trẻ. Chỉ mong ngành giao thông sớm xây dựng tường hộ lan bằng tôn không rỉ ở mọi cung đường đèo dốc nguy hiểm . Một số “tường hộ lan” xây gạch sơn đỏ trắng trông có vẻ an toàn nhưng nếu đụng xe vào sẽ thấy nó vỡ vụn như bã đậu vì không có cốt thép và “ít” xi măng . Lắp đặt các gương cầu lồi ở những chỗ ngoặt khuất tầm nhìn nhất là rất cần nhưng không thấy . Đừng để xảy ra một vụ lật xe do mất phanh như ở Sapa mới gần đây thôi rồi mới “lo làm chuồng” bác Đinh La Thăng ạ !IMG_3660
P/S Tôi đã một lần đi Mèo Vạc, qua Khâu Vai để đến thăm nhà máy thủy điện Nho Quế khi đó đang gấp rút hoàn thành các công đoạn cuối cùng để đóng điện hòa vào lưới điện quốc gia . Tôi đã hai lần đi Đồng Văn và từng ngây ngất trước vẻ đẹp hùng vĩ của đá, bạt ngàn những vách đá tai mèo, của cột cờ Lũng Cú, của nhà Vương, đã run rẩy khi đi qua con đèo Mã Pì Lèng mà một bên là vách núi cao, một bên là vực sâu thăm thẳm nhìn xuống đã thấy chóng mặt . Đây là lần thứ tư tôi đến đây chỉ để thưởng ngoạn vẻ đẹp của các ruộng Tam giác mạch khi mùa hoa trổ mà những lần đi trước không đúng dịp . Và không biết có lại một lần tự lái xe đi nữa không ? Hà Giang ơi Ta yêu Người mất rồi !
An Thanh Lương

Tên cầu phiếm đàm

Nhật Thăng, Nhật Việt, Nhật Tân

images1015645_cau_Nhat_Tan

Câu đang xây

Trong ba tên ấy giành phần tên ai

 Hà Nội sắp khánh thành một công trình xây dựng mới – cầu Nhật Tân tiêu tốn tới 13.600 tỉ đồng và tiến hành trong 5 năm từ 2009 đến 2014

Ngày 25 tháng 8, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng- chủ đầu tư dự án cầu Nhật Tân đã có buổi làm việc với ngài đại sứ Nhật Bản Hiroshi Fukada- nước cung cấp vốn ODA để chúng ta xây cầu Nhật Tân . Tại buổi họp này, phía Nhật Bản có đề nghị lùi ngày khánh thành cầu Nhật Tân vào đầu tháng 1 năm 2015 thay vì ngày 10-10-2014 kỉ niệm ngày giải phóng thủ đô để cùng lúc khánh thánh dự án ga hàng không quốc tế Nội Bài II, đường nối cầu Nhật Tân và sân ga hàng không Nội Bài 2 và cầu Nhật Tân để tạo điều kiện cho ngài Bộ trưởng Bộ Đất đai, Cơ sở hạ tầng, Giao thông vận tải và Du lịch Nhật Bản, ngài Akihiro Ota có thể tham dự . Vì cả ba dự án này đều do phía Nhật Bản giúp đỡ và đều do Bộ GTVT làm chủ đầu tư nên Bộ trưởng Bộ GTVT đã nhất trí. Sau đó ông đã chỉ đạo Vụ Kế hoạch đầu tư thuộc Bộ mình phụ trách làm văn bản để trình xin ý kiến Thủ tướng Chính phủ

Việc làm của Bộ trưởng Thăng không sai nhưng sót và hơi nóng vội đúng với bản chất xuất phát từ cán bộ Thanh niên của ông . Sót là ở chỗ ông không nghĩ là việc đặt tên một công trình lớn và ngay cả một đường phố theo nghị định 91 là phải lấy ý kiến của thành phố , của Hội đồng nhân dân trước khi trình Thủ tướng quyết định vì thế ông đã quên mất vai trò của thành phố khi không “đồng kính gửi” thành phố. Hay khôn hơn thì “xin ý kiến” đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị kiêm bí thư thành ủy . Và Hà Nội – thủ đô vì hòa bình đã lập tức có ý kiến “chấn chỉnh “ ngay thông qua chỉ đạo của Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị rằng “phải làm đúng quy trình”

Dư luận cho rằng đây là thái độ, là hành vi “dằn mặt”ông bộ trưởng hay bốc đồng Đinh La Thăng  . Nhưng “hành vi này cũng bộc lộ điểm yếu của ông bí thư thành ủy thích làm thay việc của chính quyền , thích can thiệp vào công việc của chính quyền và Hội đồng nhân dân thành phố . Người ta điểm việc từ bổ nhiệm Trưởng phòng cảnh sát giao thông- một việc không đáng để Bí thư thành ủy phải có ý kiến  đến can thiệp nhiều lần để đưa ông Hùng giám đốc Sở GTCC lên chức Phó chủ tịch. Và mới đây lại cử ông này phụ trách thanh tra việc dư luận lùm xùm tiền làm vỉa hè trên đường Xã Đàn mà chính ông Hùng là người phụ trách thi công khi còn làm giám đốc Sở GTCC. Thế thì có khác gì để ông này “vừa đá bóng vừa thổi còi”?

Và người ta suy diễn nếu ông này lên làm Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước thì chắc Thủ tướng sẽ ngồi chơi xơi nước

Ông Nghị không sai khi từ sau vụ Thủ tướng Phan Văn Khải tùy hứng đặt cầu Hàm Rồng 2 cái tên Hoàng Long, chính phủ đã có nghị quyết 91 và Bộ Văn hóa Thể thao du lịch có thông tư quy định từ nay việc đặt tên các công trình xây dựng, tên đường phố phải do Hội đồng nhân dân thành phố quyết định và đối với các công trình trọng điểm cuối cùng phải trình Thủ tướng quyết định

Có lẽ ông Thăng không biết hay quên điều này nhưng ông Nghị thì lại quá nhớ . Nếu ông Nghị biết cho đây là ý kiến đề nghị của vị Đại sứ Nhật Bản, nước đã viện trợ ODA cho chúng ta nhiều nhất để xây dựng thủ đô và đất nước với tất cả thiện chí của người móc hầu bao giúp chúng ta hết sức vô tư thì chúng ta có thể cần đóng cửa bảo nhau thay vì trách cứ nhau trên công luận . Và nếu đề nghị của ông Đại sứ không thành thì còn ra thể thống cống rãnh gì nữa không biết .

Theo tôi hiểu, chúng ta cần làm đúng quy trình trong trường hợp này , nghĩa là Hội đồng nhân dân thành phố Hà Nội sẽ sớm họp, nhanh chóng lấy ý kiến nhân dân chứ đừng dềnh dang, Bộ Văn hóa Thể Du cũng nhanh chóng có ý kiến hiệp thương để sớm trình Chính phủ và tôi tin chắc 100% Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ kí không cần phải báo cáo xin ý kiến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hay Chủ tịch nước Trương Tấn Sang . Tôi tin tư duy của cấp cao hơn sẽ thoáng hơn

Còn việc đặt tên cây cầu hữu nghị này là gì cho phải đạo?

cau NT

cầu xây đã xong

Xưa nay ta quen dùng tên địa phương để đặt tên cầu. Thí dụ cầu Thanh Trì bắc qua địa phận huyện Thanh Trì . Cầu Vĩnh Tuy bắc qua địa phận Phường Vĩnh Tuy . Thế còn cầu Nhật Tân thì ai là người đầu tiên gọi tên cây cầu này là như vậy . Nếu đặt tên theo tên địa phương cũng không đúng. Vì đầu cầu bên này thuộc xã Phú Thượng quận Tây Hồ, đầu cầu bên kia thuộc xã Vĩnh Ngọc huyện Đông Anh. Chả lẽ gọi ghép thành Phú Ngọc . Còn cái tên Nhật Tân có thể vì nó gần vườn đào Nhật Tân nổi tiếng, hay có anh thợ cầu đã chim chuột người con gái nơi đây rồi bỏ rơi để nhạc sĩ Trần Tiến phải cất lên lời hát “Chị tôi”

Như vậy riêng đối với cái tên Nhật Tân có thể nói chả có liên quan gì đến cây cầu có thể loại ra. Cái tên Nhật Thăng để đùa anh Đinh La Thăng cho vui tí thôi . Vậy rõ ràng và không có lí do gì không đồng ý với đề nghị của ngài Đại sứ Nhật Bản. Xin từ nay đến khi gắn tên biển cầu chính thức bà con ta cứ gọi cây cầu này là cây cầu hữu nghị Việt Nhật cho nó đẹp tình đẹp nghĩa có phải không các bạn

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.