[Ga: een map omhoog, voorpagina, ]

Danh sách 30 cmt mới nhất
  • Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã lên tiếng: “Triển lãm Telefilm bị nghi dùng logo ‘đạo’?”
    Công_Dân_Lỗi_Thời - 2014-08-22:

    Làm thế nào thì làm, nhưng lập tức, ban lãnh đạo triển lãm phải lập tức bỏ ngay cái logo đạo này đi.
    Các họa sĩ, các nhà thiết kế ơi, các bạn nên học thuộc những bài học về nhân cách, trước khi học chuyên môn !



  • Macaron: dễ làm nhưng cũng dễ bị ăn gian
    Fuo Takahashi - 2014-08-21:

    theo em biết thì macaron làm không dễ, nên mới mắc, như hình thứ 2 từ dưới lên thì bánh macaron đó fail rồi, và đa số các tiệm trung bình bán tràn lan chỉ toàn cho mình ăn macaron fail. ~.~

    ở SG có 1 tiệm bán macaron ngon, được review trên trang ngonnhatsaigon, em chưa ghé, mọi người ghé thử xem sao :)



  • Nấu đơn giản: tự làm một miếng heo quay da giòn
    QUÁCH HẢI THẢO - 2014-08-21:

    Nuốt nước bọt...



  • Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã lên tiếng: “Triển lãm Telefilm bị nghi dùng logo ‘đạo’?”
    admin - 2014-08-21:

    Nina ơi, Soi sửa rồi đấy. Cảm ơn bạn nhé, chắc lúc chèn link bị nhảy linh tinh mà Soi ẩu, không kiểm tra!



  • Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã lên tiếng: “Triển lãm Telefilm bị nghi dùng logo ‘đạo’?”
    Nina - 2014-08-21:

    SOI ơi, chữ màu xanh là trỏ đến bài khác mà (bài Lạc lối nụ hôn - http://soi.today/?p=105145)



  • Nấu đơn giản: tự làm một miếng heo quay da giòn
    QUÁCH HẢI THẢO - 2014-08-21:

    Trông ngon quá...:)...



  • Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã lên tiếng: “Triển lãm Telefilm bị nghi dùng logo ‘đạo’?”
    admin - 2014-08-21:

    Link ở cuối bài đó Nina, chỗ tô xanh lên ấy bạn, dòng "Nguồn: Tuổi Trẻ, số ra thứ Năm, ngày 21. 8. 2014"



  • Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã lên tiếng: “Triển lãm Telefilm bị nghi dùng logo ‘đạo’?”
    Nina - 2014-08-21:

    SOI ơi sao cuối bài không để link bài của Tuổi Trẻ thế? http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/624240/trien-lam-telefilm-bi-nghi-dung-logo-dao.html



  • Macaron: dễ làm nhưng cũng dễ bị ăn gian
    Jackson Lin - 2014-08-21:

    bạn xem dùm mình Macarons mình như thế có được không nhé.
    https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xaf1/t1.0-9/10622842_789370227752658_9195624928017239323_n.jpg



  • Nấu đơn giản: tự làm một miếng heo quay da giòn
    Ivan Tung - 2014-08-21:

    Em chưa tự quay thịt bằng than ở nhà bao giờ, nhưng em xin chia sẻ một số cách em biết.
    Quay trên than:
    Em thấy người ta xiên con lợn vào que tre, đốt củi và than ở dưới, rồi quay lật qua lật lại cho con lợn chín vàng. Kiểu này thì miếng thịt khô, da lợn bóng và cứng, không giòn giống thịt quay ngoài hàng.
    Quay lu:
    Không biết ở miền bắc có kiểu quay lu này không, nhưng món quay lu này em thấy ở miền nam. Người ta có cái lu thủng đít, kê lên bếp củi để đốt củi và than ở dưới. Thịt sẽ được móc vào móc sắt, treo vào trong lu và đậy nắp lại. Ở dưới thì đốt củi và than. Miếng thịt sẽ giòn bì giống như hình minh họa, cả phần bì và thịt, nói chung là toàn bộ miếng thịt bên ngoài đều chín giòn.
    Quay (rán) chảo:
    Chiêu này là em tự làm, không giống thịt quay lắm nhưng cũng được. Em để mặt da áp xuống chảo, đậy nắp thủy tinh lên, bật nhỏ lửa và ngồi chờ nó chín giòn, ra mỡ. Sau khi thấy giòn tạm được thì em lật mạt thịt áp xuống chảo, đậy vung lại và lại chờ. áp hết các mặt thì bỏ ra cho ráo mỡ rồi xơi.
    Có vài chiêu em nhìn thấy, xin chia sẻ với các cụ.



  • Bình luận theo đặt hàng: Ảnh của Mohammadreza Mirzaei – Lẫn được vào đâu?
    SA - 2014-08-21:

    Các bạn có thể xem 1 số ảnh phụ nữ Iran post để phản đối chuyện phải che tóc trong bài này của BBC

    http://www.bbc.com/news/blogs-trending-27373368

    Tuy các ảnh chụp người của Mohammadreza Mirzaei không hẳn là ở Iran, cũng như không hẳn là chỉ phụ nữ ta vẫn có thể thấy tương quan nào đó giữa nghệ thuật và bối cảnh, môi trường văn hóa và chính trị ở một nơi và một thời điểm nào đó.

    Nói nhỏ với các nhà sưu tập đầu cơ, mỹ thuật đương đại Iran sẽ càng ngày càng hot, và mỹ thuật đương đại Cuba, nhờ trào lưu một phần nhưng trước hết là nhờ giá trị sẵn có của các nền mỹ thuật này. Ngọc Trinh có được để ý đến, thì trước hết da cô phải trắng và không phải ai cũng được như vậy.



  • Xem tranh: Babel – chỉ vì kiêu căng mà phải học ngoại ngữ
    Anh Nguyễn - 2014-08-20:

    @Trinh Hien: cảm ơn bạn. Trong bài mình không nhắc đến quốc tịch của ông Bruegel, cũng không có nói Antwerp là nông thôn ạ. Mình xin phép được nói rõ lại hai chi tiết:
    1. "Có gắn bó mãnh liệt với quê hương, ông tìm thấy phong cách riêng trong việc miêu tả những người lao động chân chất (chủ yếu là nông dân) đặt trong bối cảnh vùng quê Hà Lan." Ví dụ như bức Ngạn ngữ Hà Lan đây ạ: http://en.wikipedia.org/wiki/Netherlandish_Proverbs
    2. "Trong Kinh Thánh, vùng đất Shinar hoàn toàn trơ trọi, nhưng ngoài Babel, toàn bộ khung cảnh trong tranh được Bruegel miêu tả rất giống quê hương Antwerp của ông, nơi có một cảng biển giàu có". Antwerp là trung tâm kinh tế và nghệ thuật của các Low Countries vào thời điểm bấy giờ, không phải là vùng quê.
    Vì thế ý mình không phải là ông Bruegel vẽ vùng nông thôn Antwerp, mà là hai ý tách ra ạ.

    Ngoài ra, mình xin nhận là đã không nói chính xác về vùng Flander, hay Vlaanderen, trước bao gồm nhiều phần dính vào Pháp, Bỉ, Hà Lan, còn bây giờ thì thuộc địa lý nước Bỉ.



  • Bày trong bảo tàng không có gì sai. Còn trẻ hãy cứ “gầm lên mãnh liệt”.
    RauMuong Noigian - 2014-08-20:

    Xin chào!
    Lâu lắm mới có cuộc tranh luận dài dài, thấy thú vị quá. Hoan hô các bạn trẻ đã bỏ công sức và góp tiền của để bày ra triển lãm này cho chúng tôi được xem, được nghe và được cãi nữa.
    Ko biết có kỳ cục không khi tôi thấy quan điểm của Linh Cao cũng đúng mà Thông cũng hay. Như thế này, Linh C nhìn nghệ thuật theo kiểu tôn thờ, nói chung là hơi cũ, và hơi... đặc phụ nữ. Đó là "một ngày tựa mạn thuyền rồng..." hoặc thơ mới là "thà một phút huy hoàng..." (có lẽ nhà thơ làm ra câu này cũng hơi có tính nữ nên khoái như vậy). Bảo tàng VN cũng đâu có phải thánh đường mầu nhiệm gì đâu, đồ thờ xen lẫn đồ nhôm nhựa linh tinh cả trong đó. Mình biết có hồi Bảo tàng còn cho thuê bãi cỏ trước mặt tiền để trồng rau má cơ mà :). Cái phòng triển lãm cho thuê chỉ là cái phòng triển lãm để cho thuê thôi. Còn cừu là cừu, hổ là hổ, làm sao cừu già lại có thể gầm lên như hổ được? Cừu bị cắt lông hay cắt tiết thì cũng chỉ be be ai oán là cùng. Còn hổ, khi chỉ mới to bằng con chó, động đến nó nó đã đợp cho bỏ mợ rồi. Tôi biết bạn Linh C ví theo nghĩa bóng, tôi hiểu nghĩa đen cho nó vui vậy.
    Còn bạn Thông, hình như từ trước tới nay tôi chưa thấy bạn í nói gì sai cả, thế mới chết chứ! Hừm.
    Buồn cười nhất là cái giới thiệu dài dòng của bà Natasha. Càng khẳng định thêm cái điều tôi cho rằng bà ta chẳng mấy khi nhìn hội họa bằng mắt của chính bà ấy cả. Có mấy bức tranh phong cảnh, tĩnh vật đơn giản thế thôi mà bà ta dán một đống nhãn thuốc Tây lên, phát khiếp. Điều này vẫn nặng mùi cô-lô-nhần, mặc dù chỉ là cô-lô-nhần hiền lành kiểu đàn bà.
    Góp ý chân thành với các bạn tác giả một chút, mặc dù tôi mới chỉ xem qua ảnh mạng:
    Một là, có lẽ từ lâu rồi các bạn nào muốn lao động và lớn lên bằng công việc vẽ thì phải dứt khoát ngay ngày mai là bỏ ngay cái kiểu chụp ảnh rồi bê nguyên bố cục của một bức ảnh để làm tranh đi. Ai dạy các bạn như vậy? Bạn Cứ Từ Từ góp ý việc này rất chi là dịu dàng. Tôi muốn tìm một từ mạnh hơn để... vào việc đó (nhưng... lại phải ấn nút píp xóa từ đó ngay, :) Bạn Linh C nói hơi nặng lời là "chép thiên nhiên còn chưa xong", đáng lẽ nên đổi là một số bạn chép cái bạn nhìn thấy trước mắt (dùng từ "thiên nhiên" e hơi to) còn lười biếng! thì đúng hơn.
    Hai là: Tuy mới chỉ xem qua ảnh (là thiếu sót vô cùng lớn để thốt ra nhận xét) nhưng tôi thấy là tranh một số bạn có tâm hồn đấy chứ. Nhưng để nôm na là nếu muốn bán được (chị Linh C hay nhắc đến tiền quá), thì cái tâm hồn các bạn bày tỏ ra ấy, cần mọc thêm nhiều tay nữa vào, tay này thì sờ được vào tâm hồn của chị Linh C, tay kia thì sờ được vào tâm hồn anh Thông. Chứ còn mới chỉ sờ được vào tâm hồn anh Thông thôi thì chửa đủ (thêm...muốn bán giá cao, tiền nghìn Mỹ như chị Linh nêu ra í, thì số tay ấy chắc cần nhiều hơn cả chân rết hay như vòi bạch tuộc:))
    Trong bài bình dẫn của bà Natasha có câu này: "chúng tôi có ý định tiến xa hơn đó là sáng tạo nghệ thuật dựa trên tinh thần của thiên nhiên, tạo nên một kết nối sâu sắc giữa thiên nhiên và tâm hồn con người." E rằng đó là một tuyên ngôn hay của bạn nào đó được bà í nói là "những ghi chép vụn vặt đươc cóp nhặt từ những lần trao đổi của cá nhân tôi với các họa sĩ trẻ". Chân thành chúc các bạn làm được điều đó. Các họa sĩ vĩ đại vẽ phong cảnh trên thế giới trước đây và sau này chắc cũng chỉ muốn làm được có đến thế là cùng thôi!!!



  • Bài bình luận của Natalia Kraevskaia trước triển lãm “Tiếng vọng từ thiên nhiên”
    sơn mài bình dương - 2014-08-20:

    Sư tử đá, linh vật lạ là sao ta. các bạn giải thích dùm mình đi???



  • Xem tranh: Babel – chỉ vì kiêu căng mà phải học ngoại ngữ
    Trinh Hien - 2014-08-20:

    Bài viết hay nhưng có những điểm cần kiểm tra lại. Pieter Bruegel hình như là một hoạ sĩ Flemish, không phải là người Hà Lan. Cho dù người Flemish cũng nói tiếng Hà Lan. Antwerp ở vùng Flander (nay thuộc Bỉ) và không phải là nông thôn.



  • Tranh quý bị trộm khỏi một nhà thờ Ý: chỉ mong bọn trộm không cắt nhỏ ra
    Sương - 2014-08-20:

    Nghe cắt nhỏ tranh ra bán từng bức sợ quá, như là ở xóm vẫn chung nhau thịt một con bê.



  • “Tiếng vọng từ thiên nhiên”: Cứ từ từ xem đã
    trinhngoclien - 2014-08-19:

    Cảm ơn các bác - những cây bút có trách nhiệm với sự nhìn và sự nghĩ. Nghệ thuật thời nào cũng vậy sự phát triển của nó phụ thuộc rất nhiều vào trình độ thưởng ngoạn của người xem và người viết phê bình, may mắn thì gặp những người hiểu, thực sự biết bởi họ có nghề và có tâm sáng nên họ có tầm.Sự nghiệt ngã của nghệ thuật nằm ở cái chỗ trẻ cũng phải cố để so với già, người mới học vẽ cũng phải sao cho giỏi như danh họa. Triển lãm của nhóm Họa sĩ Lưu động đã khép lại - giấc mơ của những người trẻ và bây giờ họ lại tiếp tục mơ những giấc mơ của họ!



  • Đối với nữ diễn viên Lauren Bacall, “Đời là một trò đùa!”
    SA - 2014-08-19:

    Chuyện ít nghe kể khi bà qua đời là trong thời chiến tranh lạnh tại Hollywood và các cuộc tố giác giới điện ảnh tả khuynh (có chiều hướng thân XHCN), LB là động lực đẩy chồng (HB) bảo vệ các thành phần này và tự do ngôn luận, tự do tư tưởng

    http://www.alternet.org/culture/what-media-isnt-telling-you-about-lauren-bacall-and-bogart



  • Sau vịt khổng lồ là rùa biển khổng lồ được thả trôi
    Em Mơ - 2014-08-18:

    Cùng là nghệ sĩ, chúng mình mới thương nhau anh ợ. Anh cho em hỏi, trong ba con: con Vịt, con Rùa, và con Cóc...thì con nào người ta nuôi để thịt? Và anh giống con nào nhất. Ứ hự, anh mà trả lời được, thì vợ con anh được nhờ rồi đó anh ơi...



  • “Tiếng vọng từ thiên nhiên”: Cứ từ từ xem đã
    Lê huyền - 2014-08-18:

    Phê bình hay^^



  • Nhà tích bụi và tốn điện của Võ Trọng Nghĩa
    Tâm - 2014-08-18:

    Suy nghĩ là của mỗi người nên mình cũng góp ý cho tác giả bài viết.
    - Kts Võ Trọng Nghĩa đã đưa được lối kiến trúc xanh vào các ngôi nhà của mình, thoáng, đơn giản nhưng rất hiệu quả.
    - Mình thấy bạn hay nhắc tới nạn cướp hay là ở ngoài nhìn vào sẽ thấy. Thưa bạn, bạn chỉ xem hình qua loa, bạn ko để ý được cái chi tiết. Có hệ thống cửa lùa, kính cường lực, và rèm, được thiết kế giấu đi, bạn để ý sẽ có ray cửa chạy theo các mảng tường bê tông nhé.
    Thân !



  • Sau vịt khổng lồ là rùa biển khổng lồ được thả trôi
    Phạm Huy Thông - 2014-08-18:

    Thực ra các con vật bơm hơi khổng lồ cũng không phải hiếm. Con Vịt Vàng là nổi tiếng nhất vì nhiều lý do cơ bản. Các con vật khác nổi tiếng không bằng được. Nhân dịp này tớ có đọc một bài viết về con cóc vàng bơm hơi đột ngột nổi tiếng ở Trung Quốc, khiến cho những người cầm quyền phải cấm tiệt nó đi. Nhìn qua vụ đó, đủ biết chắc người nghệ sĩ thiết kế con cóc cũng bị gọi lên phường mấy lần: http://soha.vn/quoc-te/vi-sao-tq-kiem-duyet-gat-gao-thong-tin-ve-coc-vang-khong-lo-20140806215521043.htm

    Chắc chắn ông nghệ sĩ đó sẽ chối đây đẩy, bảo là do vô tình tạo hình cóc giống lãnh đạo ( vì lãnh đạo ngay từ đầu trông cũng giống cóc quá đi ). Nhưng biết đâu đấy, có khi nghệ sĩ cố tình. Càng ở dưới những kìm kẹp, kiểm duyệt thì người ta càng nghĩ ra lắm trò vượt rào, phản kháng.



  • Hỏi đáp với Phạm Huy Thông: Về bức “Vịt” và bộ “Hy vọng”
    Phạm Huy Thông - 2014-08-18:

    Cuối tuần mải chơi nên bây giờ mới viết được vài lời cám ơn bạn Khoai Lang về những nhận xét.
    Tớ đoán bạn cũng là dân thiết kế, bởi bạn bắt rất chuẩn mạch khi nói về việc tớ viết thuyết trình tranh mà như thuyết trình logo. Thói quen nghề, ăn vào tác phong rồi bạn ạ. Tớ xuất thân là người làm thiết kế đồ họa và minh họa, nên kể cả việc xây dựng một tác phẩm tranh, cũng đúng như bạn nói, những yếu tố của đồ họa thiết kế. Tớ hiểu điều đó, có tiết chế nó nhưng không cố gắng để xóa hẳn nó đi. Bởi định hình một nghệ sĩ, cũng như định hình mỗi con người là cả một quá trình mà anh ta trải qua, có thể có những gột bỏ, bứt phá, nhưng nếu quay ngoắt bỏ rơi quá khứ của mình, sẽ không thể nào có bản sắc được.
    Ở người xem cũng vậy, mỗi người có những tích lũy trải nghiệm khác nhau, vì vậy đứng trước một đối tượng, nhất là đối tượng nghệ thuật, sẽ có những cảm nhận, diễn giải khác nhau. Bởi vậy những cảm nhận khác trong comment của bạn, có thể không giống cảm giác gốc của tớ khi vẽ bức tranh này. Nhưng đó là điều hiển nhiên thôi.

    Và tớ rất nể bạn khi đọc được ra cái ẩn ức sâu xa trong chúng ta khi bạn nói về cái "chiếu dưới". Ẩn ức đó, chúng ta có nó nhưng đôi khi không nhận ra, hoặc có nhận ra rồi nhưng vì những e ngại này nọ mà khó thốt ra lời trước đám đông.
    Một tác phẩm nhỏ của tớ, ngôn từ dành cho nó đến đây có lẽ đã nhiều hơn nó đáng được hưởng. Vậy tớ xin chốt lại comment của mình về tác phẩm này. Chỉ xin gợi lại một hình ảnh tuổi thơ, về một cậu nhóc suy dinh dưỡng, hay bị bắt nạt, khi thì bị trấn mất bút, vở, khi thì bị đánh mua vui. Yếu thế nên sau những trận đòn, thường đứng vệ đê lầm rầm chửi và trong đầu tưởng tượng một ngày cậu bé trở thành siêu nhân, sẽ giáng sấm sét xuống đầu bọn du côn kia theo cách nào. Âu đó cũng là cách luyện tập khả năng tưởng tượng. haizz.



  • Tiếng vọng từ thiên nhiên: các bạn trẻ nóng vội quá…
    admin - 2014-08-18:

    Thùy Linh thân mến,

    Cmt của bạn lại không đưa lên được. Chúc bạn lên đường bình an và may mắn!



  • Tiếng vọng từ thiên nhiên: các bạn trẻ nóng vội quá…
    giật mình - 2014-08-18:

    Đọc tất cả các ý kiến bỏ qua mọi lời khen tiếng chê của mọi người về triển lãm bất giác giật mình nhớ đến hai người mà lâu rồi không được xem tranh đó là chú Phùng Quốc Trí và anh Trần Việt Phú là sao ta... có một khoảng trống không hề nhẹ



  • Tiếng vọng từ thiên nhiên: các bạn trẻ nóng vội quá…
    admin - 2014-08-18:

    Gửi các bạn cmt cho bài này: Có một số cmt Soi không đưa lên, lý do là các bạn chỉ đơn thuần tấn công người viết mà không có lập luận gì cả, đọc như vậy thì rất chán và cũng bất công cho tác giả nữa. Tốt nhất là các bạn nên đưa ra quan điểm của các bạn, tuy là trái ngược nhưng mà có lý có lẽ, hơn là đổ xuống một lô những tính từ bực bội nhé. Thân mến,



  • Về quê, tôi làm một ngôi nhà bằng đất…
    uyennhi - 2014-08-18:

    Tôi có một tủ chạn giống hệt tủ chạn trong ngôi nhà cổ, tôi muốn bán



  • Rene Magritte: Tỉ mỉ đến lạnh lùng
    Phước Hưng - 2014-08-18:

    Nguyễn Hà thân,
    Tôi rất bất ngờ khi thấy bạn hồi âm... nhã nhặn, cứ tưởng bọn mình phải cãi nhau to rồi chớ :-)
    Theo tôi, dù một họa sĩ có là đại thụ tới mấy, cũng không vì thế những người xem các thế hệ phải có một tư thế duy nhất là nghiêng mình kính phục.
    Như bạn đã nói, mỗi người xem tranh một khác, mỗi thời xem tranh lại một khác..., mà còn gì buồn hơn khi tranh của một họa sĩ chỉ mang lại một cảm giác nhất định ở mọi người xem? Còn gì đơn điệu hơn?
    Xem tranh, thấy thế nào thì nên viêt ra thế nấy, vậy là thành thực với họa sĩ - người đã cho mình được ngắm tranh. Xem tranh, thấy nó lí tính quá thì bảo nó thuần lí tính, thấy nó chi li tinh tế thì bảo nó chi li tinh tinh tế, nên tôi ủng hộ Anh Nguyễn.
    Chúc bạn một tuần vui vẻ.



  • Rene Magritte: Tỉ mỉ đến lạnh lùng
    nguyễn hà - 2014-08-17:

    Cám ơn bạn Phước Hưng, tất nhiên khi thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật mỗi người đều có một cảm nhận riêng về tác phẩm đó. Nhưng với một bài đánh giá về phong cách nghệ thuật của một bậc thầy như thế này, chúng ta không nên đưa những nhận xét đầy phiến diện và khẳng định như "đinh đóng cột" về một khía cạnh mang tính giá trị cơ bản để tạo nên nghệ thuật của người họa sĩ: đó là cảm xúc, tình cảm và lý trí. Đó là 2 vấn đề không thể thiếu để tạo nên một tác phẩm nghệ thuật có giá trị. Một tác phẩm hay không thể thiếu một trong 2 yếu tố đó.
    Kể cả khi mỗi người có một cách nhìn khác nhau nhưng chúng ta cũng không thể đưa ra những nhận xét, đánh giá đảo lộn hoặc phủ định tất cả những giá trị cơ bản đó của nghệ thuật.
    Và tôi khẳng định lại với Phước Hưng một lần nữa là bất kỳ 1 tác phẩm nghệ thuật nào cũng bắt đầu từ một cảm xúc nào đó, vì vậy chẳng có tác phẩm nào "zero" - không có tình cảm trong đó cả bạn à!



  • Rene Magritte: Tỉ mỉ đến lạnh lùng
    Phước Hưng - 2014-08-17:

    Sợ những bạn như Nguyễn Hà thật. Người khác xem tranh Magritte thấy chỉ toàn logic, không có tình cảm thì bạn gân cổ bảo người ta nói năng rỗng tuếch, hào nhoáng. Còn bạn khẳng định tranh Magritte tràn ngập cảm xúc thì có ai nói bạn gì không? Xem tranh mỗi người mỗi cảm nhận, cớ gì phải đồng phục như nhau thế Hà?
    Đành rằng "mỗi tác phẩm nghệ thuật đươc tạo ra đều bắt nguồn từ cảm xúc và tình cảm", nhưng cảm xúc và tình cảm ấy nhiều hay ít thì còn tùy, có khi ít đến gần bằng mức zero thì người xem sẽ thấy là... zero, hoặc có khi rất nhiều cảm xúc nhưng người xem xem tranh thấy không cảm xúc thì cũng đành thua, không thể trách ai được.
    Tóm lại là đừng có áp đặt Hà ạ.



Tìm kiếm

  • Từ khóa
  • Tác giả
  • Từ
    Pick a date
  • Đến
    Pick a date