[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Danh sách 30 cmt mới nhất
  • Đừng nhìn vào một phiên đấu giá mà vội đau đớn…
    lica - 2015-07-04:

    bà con thân mến, ngày mai nhà Larasati Sing sẽ bán bức Gia Trí giá khởi 500 ngàn đô.
    Và trong nước, một nhóm đại gia đã bỏ ra nhiều tỷ đồng, mua tranh các cụ. Nhưng chưa ngã ngũ trong thẩm định, và tranh nào chưa ai biết, người sở hữu nào bán ra cũng rứa. Chỉ thấy bank mách về giao dịch này thôi !
    Và cuối cùng cúng cuồi, hãy mua tranh như chưa mua lần nào, để làm phong phú thêm một ngày nhàm chán cuối tuần...



  • “CHUNG”: 11 người tại Pongdang
    Mèo đi hoang - 2015-07-04:

    Soi ơi, Ảnh về tác phẩm của Ngô Đình Bảo Châu, “Ví dụ của một bộ phim” hình như phải là "Ví dụ về một trận chiến" mới đúng. Mình nhớ ý nghĩa của tác phẩm là như thế , còn tên thì không nhớ rõ ràng câu chữ cho lắm.



  • Khổng Đỗ Tuyền – người “tái cấu trúc thép”
    Quách Hì Hì - 2015-07-04:

    Cái đấy dễ lắm anh Tùng ạ, anh nên trao đổi với anh Tuyền. To như Serra thì mới khó tiền, còn tạo chất bề mặt thì có công nghệ hoá học đáp ứng cả



  • Xã hội Hàn Quốc (bài 4): Người Hàn Quốc hăng hái làm gì nhất? Đàn ông thì biểu tình…
    Uyên Bùi - 2015-07-04:

    Mình chưa có dịp đi Nhật hay Hàn, nhưng ở châu Âu thì di thang cuốn đứng phía bên phải là đương nhiên dể nhường cho người vội đi bên trái. Phân chia luồn bên phải là chậm, bên trái là nhanh. Còn bên Anh thì mình không biết, nên thấy không có gì ngạc nhiên cả!



  • Kể bằng hí họa: Hy Lạp – cái bình đợi vỡ
    SA - 2015-07-04:

    50 bang của Hoa Kỳ có chung 1 đơn vị tiền tệ là đồng USD.

    Trong 50 bang này, có bang nghèo, bang giàu, bang đóng góp vào quỹ chung và bang phải được Liên bang giúp đỡ. Thí dụ theo Tax Foundation, năm 2005, bang New Jersey góp 1 USD cho Liên bang thì nhận được 0.69, trong khi ở đầu kia, bang New Mexico góp 1 USD thì lại nhận 2.03.
    http://economix.blogs.nytimes.com/2012/04/27/how-richer-states-finance-poorer-ones/?_r=0
    Cho nên, không có chuyện New Mexico túng thiếu, bị đuổi ra và tự in lấy tiền tệ mới là đồng New Peso chẳng hạn. Ngược lại, các bang nghèo còn được Liên bang trợ cấp dưới hình thức “kín” khác như duy trì các căn cứ quân sự. Bang Montana và bang North Dakota ở giữa miền Bắc Hoa Kỳ vẫn có những căn cứ không phải để đề phòng Canada đánh lén mà là để nuôi các thị trấn dân cư chung quanh.

    Chuyện giúp đỡ, tương trợ trong một gia đình là chuyện bình thường. Nhưng nếu Âu châu chỉ xem Hy lạp như là thằng con ghẻ ở đợ thì Hy lạp cũng chỉ còn cách ôm quần rách ra đi thay vì cứ bị hành hạ quanh năm bằng chính sách kiệm ước thắt lưng buộc bụng và đồng Euro thế thì chỉ còn lại Đức, Pháp và Luxemburg!
    Mặt khác, đây là đánh phủ đầu để làm gương cho quần chúng Spain, Portugal, ngay cả Italy đừng có mà vọng động và thực tế không phải là chuyện quyền lợi giữa các nước với nhau mà là chuyện quyền lợi giữa các giai cấp, ủng hộ lập trường nói “Không” của Hy lạp là các công đoàn lao động của Đức quốc.



  • “Cửa sổ” của Tạ Huy Long: có ẩn dụ luân hồi, có cả ký ức của thời bao cấp
    Candid - 2015-07-04:

    Cuốn này vẽ màu nước đẹp, em mua cho trẻ con nhưng bọn nó không thích lắm. Có lẽ chỉ có người trải qua bao cấp mới thích, như kiểu rủ nhau đi ăn cơm mậu dịch.



  • Danila Tkachenko: chụp một quá khứ vinh quang giờ đổ nát trong tuyết
    tdilettant - 2015-07-03:

    Gai người nhớ những "cái chết trắng" ở Nga, nhưng cái chết của thứ vô hồn cũng gây kinh hãi. Việt nam dù sao còn có "hồn thu thảo", bóng tịch dương, hộ mệnh. Còn vòng ôm của nữ thần băng giá thì êm ái, xóa nhoàn ranh giới âm dương. Thường nhớ về một giải trắng đẹp chết người, vô biên. Còn nay các thứ ông ấy chụp giống như cột cây số thời gian về vô cực.



  • Xã hội Hàn Quốc (bài 4): Người Hàn Quốc hăng hái làm gì nhất? Đàn ông thì biểu tình…
    candid - 2015-07-03:

    Ở Nhật người ta cũng đứng một bên thang cuốn để nhường cho những người vội đi bên còn lại. Có lần sang Nhật, do chuyến bay muộn và đến Nhật sớm còn chưa tỉnh ngủ, ở sân bay em quen như ở VN nên đứng nhầm vào bên dành cho người vội, được một lát thấy mỗi mình đứng mới nhận ra mình đã sang đất Nhật, vội đứng tránh sang một bên.

    Đến lúc về Sài Gòn mặc dù sân bay mới xây giống hệt sân bay ở Nhật nhưng nhìn thấy cũng thang cuốn bà con đứng ngổn ngang yên tâm hẳn là đã về đến VN.



  • Đồ ăn Hàn Quốc (bài 1): Ăn cơm bát không được bưng, uống rượu nhớ đừng tự rót
    Nguyễn Khánh Dương - 2015-07-03:

    Bài viết thật sự rất hay và mang nhiều thông tin bổ ích, phần nào cũng đã giải thích được những hiện tượng trong văn hoá Hàn Quốc. Lối viết hài hước, tươi trẻ cũng là một điểm cộng không nhỏ khiến mình vote cho tác giả



  • Yoshihiro Murata: giận người Pháp, làm nhà hàng Nhật như làm nghệ thuật
    ngoc oanh - 2015-07-02:

    Đọc bài này lại liên tưởng đến ''Osen''. Các anh chị có thể viết một bài về bộ phim không ah? Phim hay quá! Và xem đói qua!



  • Tầm quan trọng của khoảng trống – hay khoảng âm (negative space) trong tranh
    Nguyễn Thị Mai Sim - 2015-07-02:

    Bác nói hơi đúng (lỡ phơi cái tên ra, sợ thầy tui lên đây đọc thì chít!) Hồi học ở trường ai chăm đi ...nhậu hay đi cà phê với thầy thì biết nhiều hơn ấy! Nhưng cũng do lúc ấy các thầy có hứng hơn nên bàn luận nhiều! Ôi dân Mỹ thuật mà nhậu thì phát sợ!
    Mà ai đăng bài lên Soi thì phải mặc khiên giáp vào để đỡ bị hứng đá! (toàn thấy mấy bác xài biệt danh lên chém nhau ầm ầm, cỡ mà xài tên thiệt chắc biết nhau cả vì dân ta đâu có mấy người!)
    Dù sao thì có người "chém" cũng còn hơn không! Vì người ta có quan tâm thì mới đọc, có đọc thì mới chê!
    Hay bác viết 1 bài hay hay đi, S "chém" lại thử cho vui nào!;-)



  • New York, thành phố không bao giờ ngủ
    candid - 2015-07-02:

    Nghệ sĩ trẻ (trẻ theo định nghĩa của bạn Thông :D) đi du lịch cũng nên ở hostel. Ở hostel cũng có cái thú của nó, thứ nhất là rẻ, thứ hai là ở rất gần khu trung tâm nên không tốn tiền đi lại, thứ ba là ở các khu sinh hoạt chung rất dễ giao tiếp, làm quen... Đói khổ tí nó mới có nhu cầu làm nghệ thuật chứ hưởng thụ 5 sao có khi lại bí. :D



  • Tầm quan trọng của khoảng trống – hay khoảng âm (negative space) trong tranh
    Bàn-Văn-Lùi - 2015-07-02:

    cụ Mai Sim ui,
    các thầy ta giấu nghề nên giấu vở ?! ?!



  • Khổng Đỗ Tuyền – người “tái cấu trúc thép”
    phó đức tùng - 2015-07-02:

    có bác nào biết làm thế nào ra cái chất sắt gỉ đỏ chót như của Serra không nhỉ. nó gỉ đều bề mặt mà lại không dây ra tay.



  • New York, thành phố không bao giờ ngủ
    vinhnguyen - 2015-07-02:

    Hihi, bài viết hay quá ạ :v



  • Khổng Đỗ Tuyền – người “tái cấu trúc thép”
    Quách Hì hì - 2015-07-02:

    Anh Đạt chê lần nào cũng hay!!! Điêu khắc sắt thép của mình so với Serra hay Chillida thì khác gì so đội bóng Việt Nam với Brazil. Mà anh cũng đang ở trong đội bóng Việt ấy đấy. Mỗi khi anh triển lãm, có ai search hộ anh trên đầu mình có bóng mát một anh Tây tay to nào không?
    Vuông tròn là tài sản của trời đất, của riêng ai đâu?



  • New York, thành phố không bao giờ ngủ
    Bàn-Văn-Lùi - 2015-07-02:

    "... bà chủ cửa hàng lại cứ ngắm [cái quần Hmong] mình [đang mặc], tới sờ soạng từng tí rồi cứ lăn ra bảo tao thích quá, làm thế nào bây giờ...."

    khẹc khẹc khẹc ::::::::)



  • Khổng Đỗ Tuyền – người “tái cấu trúc thép”
    Dinhcongdat - 2015-07-02:

    http://time.com/3942230/philip-glass-richard-serra-performance-video/

    Lần nào Lâm khen cũng trượt



  • Nguyễn Khắc Chinh và “Cuộc sống của Ma Nơ Canh”
    sai gon - 2015-07-02:

    Mình nhìn hình này thực sự mình chẳng thấy chút gì liên hệ đến manoquyn ...
    Cách đặt tên kiểu này vừa phiến diện vừa áp đặt và không hề mảy may một chút hơi hướng ý tưởng nghe thuat nào . Ví dụ như tạm hiểu là bạn ấy đang phê phán một xã hội mà những người đẹp chỉ vô hồn vô cảm như manoquyn thì cách cách bạn ấy đặt tên cho nó cực kỳ vô duyên, giống như bạn ấy nói kiểu ngờ nghệch với khán giả, gà bài cho họ rằng tao vẽ người đẹp đó nhưng nó là manoquyn đó đừng nhìn nó như con người và cũng đừng hiểu nó như con người, nhin vậy thôi nhưng vô hồn lắm chẳng có gì đâu.
    Nhìn vào bức tranh người ta chỉ thấy những cô gái hút thuốc và ôm cái Đống mặt nạ của tuồng, chẳng có hành vi nào biểu hiện của vô hồn vô cảm cả. Đó chỉ là cuộc sống bình thường của con người bình thường trên thế giới này, không có biểu hiện gì thể hiện sự vô hồn vô cảm với cái tông màu sạch sẽ gọn gàng có phần nịnh mắt để treo trong mấy gian nội thất ...
    Vậy rốt cuộc là bao nhiêu năm làm việc tích lũy cái mà anh ấy đưa ra cho thiên hạ xem chỉ là một vài dáng cơ bản mà ai cũng biết ? Chẳng có gì khác mấy bài hình họa? Sau bao nhiêu nỗ lực lập ý anh ấy chỉ có thể nói rằng ý tao là manoquyn đấy? Rồi sao? Cái gì nữa ?? Chỉ là manoquyn thôi thì có cái quái gì để xem ? Có cái quái gì để mà suy nghĩ ? Làm sao bạn có thể đem cho người khác trải nghiệm và chiêm nghiệm được gì với vài ba cái ý niệm nông cạn thua cả truyện tranh con nút như vậy? Chẳng có điều gì đọng, lại chẳng có điều gì để phân tích ngoài những thư đã lộ thiên.
    Nếu bạn cho những lời này là những lời chỉ trích không khoan nhượng đồng cảm thì đúng vậy đó, tôi đã cố nhưng không có gì để xem nên chân thành gửi bạn ý kiến của mình. Mong bạn nhìn nhận thẳng vào thực tế để cho tôi một lý do để tôi thấy tác phẩm của bạn có gì hay ho hơn cái tôi đang thấy. Hy vọng tôi sai...



  • Mật chú Aom (Án): chấn động rung và âm thanh nguyên thủy
    Đặng Thái - 2015-07-01:

    Bài của bác Trịnh Bách công phu quá. Đọc đi đọc lại mấy lần để nghiền ngẫm mới thấy ngộ ra nhiều điều. Mấy đứa Ấn Độ toàn giải thích cho em Aom (họ đọc giống "Ôm") đơn giản là God, giờ hiểu bản chất thấy rất khoái chí. Đa tạ! Đa tạ ạ!



  • Tầm quan trọng của khoảng trống – hay khoảng âm (negative space) trong tranh
    Mai Sim - 2015-07-01:

    Bạn Bàn Văn Lùi thân mến!
    Rất vui vì góp ý của bạn, Sim cũng có nói rõ kiến thức của Sim chỉ lượm lặt chứ không khẳng định gì ở đây hết, nếu có nhiều anh chị thấy sai và có hiểu biết rộng, chỉ rõ, cũng như viết lại hay hơn đúng hơn, hơn thì quá tốt ạ! Đến với diễn đàn này cũng chỉ mong học hỏi và trao đổi kiến thức chứ đâu mưu cầu gì khác!
    Ngoài ra khoảng trống ở đây theo Sim hiểu tương đối là khoảng không có chi tiết hay khoảng mô tả không gian trống 3 chiều trên mặt phẳng 2 chiều của tranh chứ trống đến nỗi không có cả monochrome (tức là màu đơn sắc ấy ạ?) thì chắc chỉ có art paper cut mới "âm" cỡ đó ạ!
    Mong được anh chia sẻ những hiểu biết sâu rộng về Mỹ thuật!



  • Tầm quan trọng của khoảng trống – hay khoảng âm (negative space) trong tranh
    Bàn-Văn-Lùi - 2015-07-01:

    bầy tui thấy tranh monochrome đặc kịt, thế thì khoảng trống nằm ở ... bộ khung hở cụ Mai Sim ?



  • Tin-ảnh: Tượng để làm gì?
    lc - 2015-07-01:

    em xin có ý kiến với bác Thái: sửa chữ " đi ngoài" thành "đi đồng", nghe hay và đúng ngữ cảnh hơn. Nói bị đi ngoài hơi ngiêng về bị Tào tháo rượt đó !!!



  • Khổng Đỗ Tuyền – người “tái cấu trúc thép”
    lc - 2015-07-01:

    sắt sơn màu nòng súng thì đẹp. Nhưng đúng là phải cào xới để lộ chất sắt ra, ko thì sẽ rất nhựa . Anh Khổng chịu chơi, thì đừng bầy trong phòng. Bầy ngoài bãi cỏ của bảo tàng ấy. Chất nó ngang tàng và nhiều đau đớn hơn, trần trụi lầm lỳ hơn. Kha kha...



  • Sake (phần 1): Cái chết của Sake
    rieng&chung - 2015-07-01:

    Cảm ơn chị Pha Lê trả lời.

    Bài của chị viết thật là hay, vì nó ẩn chứa tình cảm của người viết như một người trong cuộc. Cái buồn man mác này chắc là xuất phát từ cách nhìn của một người sống hết mình với những tinh hoa của ẩm thực. Chứ người ngoài cuộc và ngoại đạo như em, trước đây chỉ nghĩ ờ thì rượu pha thêm nọ kia, sake cũng vậy, soju cũng thế, quốc lủi cũng rứa. Pha cứ pha, ai uống cứ uống... Kiểu "đời là zdậy" : )

    Vụ cask buying chị phân tích có lẽ là quy luật chung ở đâu cũng vậy. Em chỉ nghĩ rằng, các nhà tư bản Nhật thì không bao giờ ngây thơ. Họ mua lại các hãng truyền thống, và sản xuất theo quy trình mới để có nhiều rượu hơn, nhưng chắc hẳn sẽ không vứt bỏ quy trình cũ và sản phẩm cũ tuy số lượng ít, vì họ biết thừa cái gì là tinh hoa. Tất nhiên đây mới chỉ là nghĩ thôi ạ (chưa kiểm chứng) : ))

    Đợi chị kể chuyện tiếp về sake ạ.



  • Khổng Đỗ Tuyền – người “tái cấu trúc thép”
    Bàn-Văn-Lùi - 2015-07-01:

    SÓNG NGẦM rồi CHUYỂN ĐỘNG NGẦM :)
    điêu khắc chui gầm mãi thế này ru ?! ?! ?!



  • Sake (phần 1): Cái chết của Sake
    phale - 2015-07-01:

    @Dương Trần: Mình không rành lắm, Bakudan mình biết là một loại cocktail chứ không phải rượu như sake. Món này pha rượu với đường với nước trái cây lên men cồn, loại công nghiệp có đóng thành chai. Vài ông bợm thích vì nó ngọt dễ uống, dễ xỉn.

    Nhưng Bakudan cũng có thể là tên nhà rượu đặt cho sake. Nhật thích đặt tên cho sản phẩm lắm, gọi chung có thể là junmai shu hay daiginjo shu, nhưng từng chai junmaishu của từng cơ sở sẽ có tên riêng. Ví dụ chai ông Abe tặng ông Obama tên là Yume wa Masayume (giấc mơ thành hiện thực). Bakudan (bom) có thể là tên của một dòng sake của hãng nào đó chăng?



  • Sake (phần 1): Cái chết của Sake
    Dương Trần - 2015-07-01:

    Trước đọc truyện Chie thấy có nói tới cái rượu Bakudan, uống vào là phá làng phá xóm, sáng sau quên sạch. Pha Lê có biết gì về loại rượu này không?



  • Sake (phần 1): Cái chết của Sake
    phale - 2015-06-30:

    @Riêng&Chung: Quên nhắn luôn, đúng là ngay cả sake pha kiểu hơi gian manh của Nhật cũng hiền hơn cái loại pha thuốc sâu hay làm giả từ gạo nhựa như đồ Tàu. Người Nhật không đến nỗi chuốc độc tổ quốc như thế.

    Tuy nhiên, người yêu sake la ó mãnh liệt là vì sake (thật) mang một lợi điểm chết người mà rượu Tây sẽ... không bao giờ có, nhưng pha tạp ra thì mất hẳn cái lợi thế ấy, kéo theo bao thế hệ cho rằng rượu gạo truyền thống thua kém rượu Tây. Cái này bài sau bàn vậy.



  • Sake (phần 1): Cái chết của Sake
    phale - 2015-06-30:

    @Riêng&Chung: Hộp giấy là sake futsuu. Thời những năm 90s thì sake gần như lâm vào tình trạng rất bi đát nên uống sake vào năm này thì chắc là vậy. Sake thật Junmai luôn nằm trong bình Tobin (Đẩu bình, làm bằng thủy tinh)
    Các thương hiệu sake đăng ký từ thời xưa thì đúng. Vấn đề ở chỗ các thương hiệu này đa phần là cái vỏ. Sau chiến tranh, động đất, công với việc sản xuất truyền thống luôn cực nhọc, rất nhiều nhà sake nhỏ đã phá sản. Để không mất hết, các nhà này đồng ý cho hãng lớn "mua lại" thương hiệu. Kết quả là họ giữ được chỗ mưu sinh, được chia tiền, còn giữ được tên thương hiệu bao đời nay; nhưng quy trình làm sake lẫn cách bán thì gần như phải theo hãng lớn rồi. Chiêu này gọi là "Cask buying", tức mua cái vỏ. Vỏ hãng lâu đời nhưng rượu thì tam tăng tửu :) Trong một thời gian người Nhật cũng nhức nhối vụ cask buying này lắm, mà không biết làm sao vì không lẽ kêu nhà làm sake truyền thống phá sản đi? Thôi thì cả hai được lợi, anh vẫn có việc làm không chết đói, tôi mua thương hiệu thì được tiếng "lâu đời" để câu khách

    Nước Nhật không hẳn là quay lưng với sake (cái này để bài sau vì bài này thôi mà dài quá rồi). Nhưng trong một thời gian chính người Nhật cũng uống phải sake dỏm nên sinh ra một thế hệ hiểu nhầm sake, chuộng rượu Tây. Và kinh tế thời nay thì làm sake quá cực quá tốn gạo nên chẳng còn cách nào. Không riêng gì sake, thực phẩm nội địa của Nhật cũng thụt giảm do trồng trọt như Nhật quá tốn công, con nhà nông bỏ nghề hết nên chính phủ cũng lao đao. Cái phim hoạt hình "Silver Spoon" được ưu ái thế cũng vì nó khuyến khích học sinh đi làm nông. Nói vậy không có nghĩa thực phẩm nội thuần Nhật là không có. Nhưng phải lần tìm, phải đắt, hiếm hơn. Bởi vậy mới có chuyện nhà bán gạo với cá chỉ thích bán cho ông Jiro. Người bình dân Nhật ăn khá nhiều đồ nhập vì đồ nội địa đắt quá. Sake cũng vậy, ai chả thích món ngon, nhưng có 3% thì cả nước không thể tranh nhau dùng nên đành chấp nhận futsuu hay các loại kém hơn.


    Còn Junmai Daiginjo thì chắc chắn mua được, nói chung dân Nhật cũng thật thà. Mình hỏi Junmai Daiginjo thì họ chỉ ngay, nhưng ý là cũng phải tìm chỗ biết giữ rượu, để hầm ẩm thấp, bọc giấy cho nó khỏi hư. Vì mất kiến thức sake nên có người Nhật cũng ngây thơ không hiểu rằng phải bảo quản nó chặt chẽ ấy, chứ chả phải giả vờ ngốc rồi bày sake ra nắng ra gió hòng xỏ lá người mua. Dân Nhật giờ hết biết Okan ban là gì vì họ... không biết, chứ chẳng phải là họ muốn lừa mình. Sake phải trẻ nữa nên không ai ham giữ nó quá lâu. Có ý muốn mua thì họ mừng rỡ bán thôi.



Tìm kiếm

Từ khóa
Tác giả
Từ Pick a date
Đến Pick a date