[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Danh sách 30 cmt mới nhất
  • Dùng thuyết nhân chủng học nào cho việc giãn dân phố cổ?
    Riêng&Chung - 2015-02-01:

    Anh Tùng ví lĩnh vực quy hoạch ở ta như đứa trẻ sơ sinh là có lý. Còn kể chuyện "siêu nhân" thì có khi chính "bố mẹ nó" thỉnh thoảng cũng kể "nó" nghe, nhưng cốt cách và sức vóc của "nó" chắc vẫn phát triển theo cách "bố mẹ nó" mong muốn thôi. Có điều "bố mẹ nó" hẳn không nghĩ "nó" còn "sơ sinh", vì nó đã biết quyết liệt ở chỗ nọ chỗ kia, đòn thế võ nghệ cũng chẳng vừa. Với những người có tâm và có trình độ thật sự, muốn nói cho "nó" nghe về cảm nhận đúng sai, chắc cũng cần phải có cách trao đổi hiệu quả được với "bố mẹ nó".



  • Dùng thuyết nhân chủng học nào cho việc giãn dân phố cổ?
    phó đức tùng - 2015-02-01:

    Riêng chung
    tất nhiên cái gì cũng khó áp dụng trong hoàn cảnh quá lạc hậu. nước ta vốn không có truyền thống quy hoạch. Lĩnh vực này, ta như đứa trẻ sơ sinh. Nói chuyện thế giới, chẳng qua như kể chuyện siêu nhân cho vui thôi, chẳng mong đứa trẻ làm theo, chỉ mong nó có cảm nhận nhất định về đúng sai là tốt lắm rồi.



  • Dùng thuyết nhân chủng học nào cho việc giãn dân phố cổ?
    Riêng&Chung - 2015-02-01:

    Phải chăng những thứ tiến bộ quá lại khó áp dụng trong thực tế lạc hậu, mà câu chuyện quy hoạch ở HN đang là một ví dụ?
    Phương Tây từ cuối thế kỷ 19 đến cuối thế kỷ 20 là một quá trình "dâu bể" trong quy hoạch. Có lẽ nói thế này cũng không ngoa: rẳng phải qua 2 cuộc chiến tranh thế giới và vài cú khủng hoảng kinh tế - xã hội, thì xã hội học mới thực sự có tiếng nói trong quy hoạch ở phương Tây. Còn ở TQ,một ông phó giáo sư về quy hoạch đô thị ở một trường miền nam TQ đã đáp máy bay đến Bắc Kinh tham gia giải ma-ra-tông (2014) với cái khẩu trang chuyên dụng cho thợ lò than mua của Mỹ (Bắc Kinh đã có một ngày rất ô nhiễm, hôm thi ma-ra-tông, và những người tham dự đều biết trước điều đó). Cái mà ông này muốn bày tỏ là hành vi của ông không thể giải thích được bằng Kinh tế, và hàng vạn con người kia (có rất nhiều tay máu mặt của thị trường và xã hội) cũng vậy....



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    Riêng&Chung - 2015-01-31:

    Cảm ơn anh Tùng đã chia sẻ ạ. Xin phép trao đổi thêm với anh:
    Phải chăng anh Vũ Lâm nói đến hoài nghi và nhàm chán là nói đến "nhu cầu nhận thức" và "mỹ cảm về hình thức". Hai cái này là không thể thiếu (và chưa hẳn đã đủ) đối với nghệ sĩ sáng tác? Trong đó, "nhu cầu nhận thức" thôi thúc con người nghi ngờ các giá trị đã biết, còn "mỹ cảm về hình thức" là thứ (sớm muộn gì cũng sẽ) bị thay đổi do cảm giác nhàm chán (đây là một tố chất tinh thần bẩm sinh của con người)? Thêm vào đó, đặc biệt là ở các nghệ sĩ sáng tác, thì họ còn rất quan tâm đến mối liên hệ giữa "nội dung tinh thần" với "mỹ cảm hình thức", và cái mối liên hệ (mang tính giải thích cho nhau) này cũng sẽ bị thách thức (bởi hoài nghi và nhàm chán) bên trong các nghệ sĩ, để buộc họ thay đổi một trong hai thứ đó, hoặc cả hai? Và như vậy anh Vũ Lâm nói đến "mầm" và "cây" không phải để nói đến khởi nguồn của nghệ thuật, mà chỉ là nói về quy luật và một số đặc trưng của hành trình sáng tạo của nghệ sĩ? Dĩ nhiên, như anh Tùng nói, không phải nghệ sĩ nào cũng tìm ra được cái đẹp "thực sự" (nếu coi cái đẹp là tồn tại khách quan).
    Một câu hỏi khác, nếu anh Tùng có thời gian, có thể giải thích một chút về từ "linh thị" không ạ?
    Cảm ơn anh một lần nữa.



  • Alfred Eisenstaedt: Khó chọn vì ảnh nào cũng đẹp
    - 2015-01-31:

    Ủa nhớ cái ảnh nụ hôn là anh đó nghe tin chiến tranh kết thúc nên vui quá vớ đại một cô trên đường hôn mà, có phải người yêu đâu trời.



  • “Thế giới của Phú: cho người xem thấy được cái họ không nhìn thấy”
    Một người xem - 2015-01-31:

    Tranh của Phú luôn chứa đựng một sự cô đơn, trống vắng, một nỗi buồn nào đó. Cái mà con người thường gọi chung là nỗi buồn thân phận. Bởi vì có nỗi buồn nên nó rất người, rất nhân văn. Nỗi buồn thường làm người ta thêm sâu sắc, thấu hiểu.
    Cái giỏi của Phú là từ những góc hiện thực rất hàng ngày, đời thường, Phú phủ lên nó một không gian - mầu sắc - ánh sáng mơ màng của hội họa. Âm u, lấp lánh, bí ẩn, huyền hoặc... Phép màu của hội họa đã đẩy hiện thực vượt lên trên cái thực. Đó chính là nghệ thuật.
    Tranh của Phú riêng biệt, nhìn là nhận ra ngay. Một nghệ thuật riêng biệt, có cá tính.



  • “Thế giới của Phú: cho người xem thấy được cái họ không nhìn thấy”
    LC - 2015-01-31:

    Ngoài những điều giúp cho nhìn thấy, triển lãm lần này của Phú còn giúp cho em cảm thấy và hiểu thêm về sự tinh tế của mối quan hệ giữa các tài năng. Cùng với cách giải quyết vô cùng hay: né tránh. Bức tranh, giá bán tranh hay ai là người sỡ hữu nghệ thuật...không còn là vấn đề. Càng ôm ấp, mộng càng xa vời. Dần dà, người ta xem tranh và khen tranh bằng quán tính của kỷ niệm, về một thời hoa bướm lãng mạn xa xưa, chứ không nhìn vào tấm toan trước mắt. Bởi lẽ, cái gì hay đều phải dã lìa xa, đã phai tàn, đã tiếc nhớ. Âu cũng vì chưa mấy ai thoát tục toàn phần, mà chỉ tiếp tục quờ quạng tìm cơn mơ giữa mây mù của lý trí đang kêu khóc đòi những giá trị tuyệt đích, vô vọng thôi...



  • “Đàn – Xê dịch” – 4 ngày cho triển lãm đầu tay của Nguyễn Đức Đàn
    Phú Cường - 2015-01-31:

    Còn cô Trần Thị Vân chưa đến tận nơi xem tranh của Van Gogh hay Dali thì cũng đừng khen nhé!
    Chẳng lẽ cái gì cũng phải đến tận nơi mới được quyền khen hay chê hả cô? Thế thì họa sĩ đừng có gửi ảnh cho báo đăng vì những cái ảnh đấy có thật đâu mà đăng, còn nếu đúng thật thì cũng là một thứ căn cứ để người đọc như tôi khen hay chê chứ.
    Với những thứ trong bài này, thí dụ như "Trôi nổi" hay "Kiều đánh đàn cho Thúc Sinh và Hoạn Thư", bản thân tôi thấy hoàn toàn là mỹ nghệ. Tạo hình đã chẳng có gì để nói, ý tứ cũng nông toèn. Còn bạn thấy đẹp chỗ nào thì cứ phân tích. Nói thật là một triển lãm thế này tôi không có nhu cầu đi xem. Thời giờ ấy để ở nhà xem tranh danh họa trên máy tính còn có ích hơn. Hết.



  • “Đàn – Xê dịch” – 4 ngày cho triển lãm đầu tay của Nguyễn Đức Đàn
    Trần Thị Vân - 2015-01-31:

    Mời bạn đến dự triển lãm để ngắm các tác phẩm tận mắt rồi phát biểu nhé.



  • “Đàn – Xê dịch” – 4 ngày cho triển lãm đầu tay của Nguyễn Đức Đàn
    Phú Cường - 2015-01-31:

    Cậu họa sĩ này hỏng nặng rồi. Mỹ nghệ toàn tòng. Các bác thử so sánh những cái gọi là tác phẩm này với những sản phẩm ở các cửa hàng lưu niệm tại các khu du lịch xem có gì khác không, có nhỉnh hơn tí nào không. Đừng đi theo con đường này Đức ơi. Tớ biết cậu có tâm huyết muốn làm nghệ thuật, chỉ là hoang mang bước đầu tìm con đường nào vừa nhanh vừa tiện thôi. "Lối đi của thỏ không dành cho hùm". Thầy tớ dạy thế. Cậu chọn lối đi của thỏ thì chỉ thành cáo, chồn, không thể thành sư tử hống.



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    phó đức tùng - 2015-01-31:

    bạn Riêng Chung
    theo mình thì cái đẹp nếu ta coi là có tồn tại (có nhiều quan điểm cho rằng không tồn tại đẹp xấu, chẳng qua do tâm phân biệt mà thôi) thì là giá trị tự thân. Như vậy một là bạn có hình dung về nó, hoặc là không. Khi bạn có nó, ắt bạn phải thấy hạnh phúc và muốn chia sẻ. Những cái xấu khi đó đối với bạn vô nghĩa. Cũng như khi bạn đang thưởng thức miếng ăn ngon, thì bạn không thể bực tức vì ở chỗ khác bán món ăn dở được. Hay khi bạn đang trầm trồ một viên ngọc quý, bạn không thể có cảm giác chán chường vì những rác rưởi khắp nơi. Khi bạn được nếm vị quả ngon, có thể bạn sẽ muốn chia sẻ, muốn giữ cái hạt đó để đem trồng thành cây cho mọi người cùng ăn. Như vậy, khởi đầu sẽ là hạnh phúc, là cái đẹp, là niềm tin tốt lành.

    Ngược lại, nếu bạn đang không sở hữu cái đẹp, thì quanh bạn sẽ toàn thứ xấu xí, chán nản, làm cho bạn bực mình. Tất nhiên người biết bực mình vì những thứ xấu xa có thể sẽ lên đường đi tìm cái đẹp, như ông Thích ca không cam tâm với bể khổ thì đi tìm đường giải thoát. Tuy nhiên việc đi tìm và tìm thấy không phải hệ quả trực tiếp. Vô số người đi tìm mà không thấy. Vậy thì việc hoài nghi và chán nản có thể là một khởi đầu cho một tìm tòi nghệ thuật, và có thể dẫn đến thành công. Người đi tìm tòi như vậy chắc chắn hơn hẳn những người không biết hoài nghi, không thấy những rác rưởi trần tục xung quanh là nhàm chán. Tuy nhiên nếu nói sự nhàm chán đó là một hạt mầm sẽ mọc lên một cây tươi tốt thì là so sánh theo mình chưa chính xác.
    Cần phải phân biệt một điều nữa. Nghệ thuật nhiều khi dùng thủ pháp phê phán cái xấu để làm hiển lộ cái đẹp. Đó là trường hợp các loại bi hài kịch, và nghệ thuật phê phán, châm biếm. Tuy nhiên điều đó chỉ khi bạn biết cái đẹp và muốn quét những rác rưởi để cái đẹp lộ ra, chứ không phải khi bạn bực mình với rác rưởi đơn thuần. nếu chỉ phê phán không thì không khác gì bới rác ra ngửi, chẳng có giá trị gì.



  • Nhân chuyện cây sanh Hải Hậu, nghĩ về sự quái dị
    Biển Việt - 2015-01-31:

    Chiêu trò này xuất phát từ Trung Quốc ra hết. Rất nhiều phen người Việt mình đã bị thua đau vẫn không rút ra kinh nghiệm. Khi túi bọn thương gia Trung Quốc vơ vét hết về nước. Hậu quả sau cùng toàn bộ dân mình phải chịu. Theo cá nhân tôi thì đừng bao giờ cuốn theo cơn sốt hay một cái gì đó. Hãy bình tĩnh tìm hiểu vẫn chưa muộn.



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    Riêng&Chung - 2015-01-30:

    Anh Phó Đức Tùng và anh Vũ Lâm đã có những trao đổi cực kỳ thú vị. Vốn định lặng lẽ thưởng thức và học hỏi, vì chen vào sợ ngu ngơ làm nhạt chuyện đi mất, nhưng quả thực rất mong hai anh trao đổi tiếp chủ đề này, nên xin mạo muội đặt thêm thắc mắc với hai anh một cách lằng nhằng thế này:
    Khi anh Tùng khu biệt giữa Khoa Học với Nghệ thuật thành 2 hạt giống khác nhau, anh có định đánh đồng giữa khái niệm hạt giống này với ý tưởng "hạt giống (muốn) thay đổi" của anh Vũ Lâm không ạ? Có phải anh Tùng lấy từ "hoài nghi" của anh Vũ Lâm để phản biện rằng cái hạt giống "muốn thay đổi" mà anh Vũ Lâm nói sẽ không mọc nổi ra cây nghệ thuật? Và có phải vì thế mà, 1/ anh Vũ Lâm dùng mầm với cây là so sánh chưa đúng về "khởi nguồn" nghệ thuật, và 2/ có thể kết luận rằng nếu đã hoài nghi thì không thể tạo ra nghệ thuật (hoặc tạo ra "giả nghệ thuật") không ạ?



  • Nhân chuyện cây sanh Hải Hậu, nghĩ về sự quái dị
    PHAM QUOC TRUNG - 2015-01-30:

    Nhiều bài của Phó Đức Tùng thì rõ là lắm chữ. Còn bài này rất hay. Nhất là đoạn kết.



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    phó đức tùng - 2015-01-30:

    Vũ Lâm
    thì chính là chuyện từ một quả trứng mà nở thành các con khác nhau đó. theo lý thuyết của bạn thì sẽ có một quả trứng, và trứng loài nào sẽ nở thành loài đó. Trứng thiên tài nở ra thiên tài. câu hỏi đặt ra là trứng đó từ đâu mà ra. nếu là bẩm sinh vốn có thì khởi nguồn không phải do nhàm chán, hoài nghi, mà chẳng qua hạt đã có trong đất, đúng thời tiết thuận lợi thì mọc mầm. và vốn có hạt cỏ thì phải chịu thành cây cỏ, có hạt bồ đề mới mong thành cây bồ đề.

    còn như một số nguồn khác kể thì nghệ thuật vốn không phải từ trứng lớn thành gà, mà ngay từ đầu đã là linh thị, con gì đã là con đó. nghệ sỹ mất nhiều năm trưởng thành chẳng qua là dùng ngôn ngữ nghệ thuật để tả lại linh thị thì cần có thời gian mới thành thục được.

    tóm lại, đồng ý với Lâm về đa số quan điểm trong bài viết. chỉ có cái khởi nguồn, có phải là từ nhàm chán và hoài nghi không thôi. Phật giáo là lý thuyết sắc sảo nhất bàn về sự nhàm chán, gọi là nhàm chán vũ trụ, tức là cảm thấy cho dù muôn lượng kiếp, đã trong luân hồi không thể khỏi chán, vậy mà lại không khuyến khích và coi trọng nghệ thuật.



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    vũ lâm - 2015-01-30:

    Kính anh Tùng!
    Tôi cũng không phải nghệ sĩ, nên cũng chẳng biết cái cây nghệ thuật nó mọc từ đâu :) nên thật khó mà kể được để báo cáo lại anh. Chắc trong đêm khuya, ở nơi hoang vắng, có cụ hoặc đấng nào khải thị cho nên tôi viết thế. Mà đấng đó quên không nói tên, hoặc là tỉnh dậy tôi quên xừ mất. Nên thật là rất có lỗi!
    Về cái hạt mầm đó, thì khi bàn với anh để chiêm nghiệm, tôi hình dung một ví dụ bằng hình tượng để dễ hiểu. Tại sao cùng là một quả trứng ấy, lại có thể nở ra gà, vịt, hoặc là đại bàng, phượng hoàng (hai chân, bốn chi). Mà cũng vẫn là trứng thế, sao lại nở ra được thằn lằn, cá sấu, rồng Cô mô đô, khủng long (bốn chân), hoặc rắn? (không chân, chi bị thụt đi)
    Cái này thì cho đến giờ tôi vẫn không tự trả nhời được. Có lẽ nhờ anh Tùng hỏi hộ bạn Kiệt được không ạ. Tôi chắc bạn Kiệt sẽ giải đáp được cho hai anh em :)). Chúc anh khỏe, vui!



  • Nhân chuyện cây sanh Hải Hậu, nghĩ về sự quái dị
    candid - 2015-01-30:

    Một đằng là người ta đích thân chơi bonsai, có thể kiên nhẫn cả chục năm để cây tạo sẹo, tạo dáng, một hình thức thiền. Một đằng là thừa tiền thích chiếm hữu, thấy hòn đá hay thì nổ mìn bê về, thấy cây cổ thụ thì chặt hết cành ngọn, đánh gốc trồng trong vườn.



  • Nhân chuyện cây sanh Hải Hậu, nghĩ về sự quái dị
    Thành Nam - 2015-01-30:

    Bài hay quá. Không đọc thì cứ khen mấy cây sanh khủng này là đẹp. Lập luận của người viết sắc sảo, thấu đáo.



  • Nhân chuyện cây sanh Hải Hậu, nghĩ về sự quái dị
    admin - 2015-01-30:

    Về quá trình làm bonsai Goshin của Naka có hình minh họa bài viết, Wikipedia viết: "Goshin ("người bảo vệ cho tinh thần") là một cụm bonsai do John Y. Naka sáng tác. Lấy cảm hứng từ một rừng tùng gần một điện thờ ở Nhật, Naka tạo cụm bonsai này thành một mảng rừng nhỏ, bằng 11 cây Foemina Junipers. Đầu tiên, vào 1948, ông dùng hai hây có cùng chiều cao, tạo cụm “hai cây”. Đến 1953, ông thêm vào một cây và mua được một cây cao nhất (cũng là cây chính, cao nhất của Goshin sau này), đem trồng lại trong đất, làm mảnh đi và tạo dáng. Đến năm 1964 bonsai này lần đầu tiên có hình dáng một cụm rừng khi Naka nhập cả 4 cây trên vào thành một cấu trúc có chiều cao 1.2m. Rồi ông thêm vào 3 cây nữa, thành cụm 7 cây. Ông cũng phải sửa lại bồn vì thoát nước kém khiến một cây chết, phải thay cây mới. Lúc này Naka có 7 đứa cháu, mỗi đứa được đại diện bởi một cái cây. Đồng nghiệp thúc giục, ông bèn đặt tên bonsai này là Goshin, vì nhớ đến ngôi đền có khu rừng đã mang lại cho mình cảm hứng. Năm 1973, Naka có 11 đứa cháu, ông lại thêm 4 cây nữa vào. Naka đã tặng bonsai này cho National Bonsai Foundation vào 1984, được bày tại United States National Arboretum từ đó đến nay. Naka thường xuyên sang Mỹ để kiểm tra, chăm sóc Goshin. Ông mất năm 2004, một web chuyên về bonsai của Pháp khóc thương ông đã viết: “Naka mất đi, nhưng những tiếng suýt xoa kinh ngạc mãi quanh quẩn giữa những thân cây của Goshin”.



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    góp ít lời - 2015-01-29:

    Có câu nói rằng "khuyên ai cái gì thì nên nói ít thôi", hoặc "càng nói nhiều càng đánh mất ý chính", hoặc "hãy gạt bỏ bớt các tính từ đi, chỉ dùng câu đơn giản với chủ ngữ, động từ, vị ngữ... thì ý sẽ sáng ra".
    Dựa theo cách đó mà nói thì "văn là người, tranh cũng là người. Người có nội dung thì tranh sẽ có nội dung, người sạch sẽ tử tế thì tranh cũng sạch sẽ tử tế...". Tóm lại muốn có tranh đẹp thì cốt cách bản thân trước hết cũng phải hay phải đẹp, đương nhiên cộng với tài năng thật sự. Tài năng lại bao gồm 99% lao động + một giọt trời cho. Cái gì cũng có giá.
    Đừng đổ lỗi gì cho các thế hệ trước sau. Tự mình là chính mình mà thôi. Cuộc sống thì vẫn thế, lúc nào chả đầy khó khăn. Người VN vốn hay thích ăn xổi, háo danh, hoang tưởng, giỏi bao biện. Mình không có lỗi. Lỗi tại xung quanh.
    Nghệ sĩ đích thực thật hiếm. Chỉ có Việt nam mới thấy nhiều nghệ đến vậy, cứ sau 5 năm Yết Kiêu ra trường là tất cả bỗng thành nghệ... Ai cũng nghĩ vậy. Thế mới là khó.



  • Đề cử Oscar (phần 2): Mục ít người biết đến, nhưng vẫn có lời xì xầm
    admin - 2015-01-29:

    @ Trần Huy Hoàng :-))) Chết mất thôi. Soi sửa cái lỗi tày đình này rồi Hoàng nhé. Cảm ơn Hoàng rất, rất nhiều.



  • Angkor vuông
    Việt Phố Cổ - 2015-01-29:

    Cảm ơn bạn bee. Quả thật đi du lịch dăm ngày thật sự là cưỡi ngựa xem hoa. :). Siemriep khi đi quanh vùng ngoại ô mùa nước nổi tháng 4 với các làng sống quanh đó mới thấy hết cái hay. Chắc mình cũng sẽ quay lại



  • Angkor vuông
    beelikeshoney - 2015-01-28:

    Ảnh đẹp quá! Đã đến Angkor 2 lần nhưng mình thấy vẫn chưa đủ để hiểu thêm về 1 nền văn hóa vĩ đại bên cạnh VN. Hy vọng tớ có thể sắp xếp được thời gian để tìm hiểu về văn hóa Khmer, các câu chuyện quanh Angkor trước khi đến Siem Riep 1 lần nữa!



  • Nguồn gốc tác phẩm nghệ thuật (trích)
    phó đức tùng - 2015-01-28:

    phần dịch này chắc chưa hết, câu trả lời về thế nào là nghệ thuật và giá trị của nó chưa thấy.
    có một luận về bản chất nghệ thuật rất sắc sảo của Solofiev, đã được dịch ra tiếng việt, bạn nào quan tâm có thể tham khảo, trong quyển 3 của bộ Siêu lý tình yêu.



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    phó đức tùng - 2015-01-28:

    Vũ Lâm
    mình không phải nghệ sỹ, nên chẳng biết cái cây nghệ thuật nó mọc từ đâu. chỉ là về logic, lạm bàn một chút để mọi người tham khảo.

    Nguyên là ta biết một lĩnh vực rất lớn của tri thức là khoa học, cũng mong đi tìm sự thật. Nhưng triết học về phương pháp nghiên cứu khoa học đã nói rõ, rằng mọi ngành khoa học đều không thể khẳng định về chân lý. Một lý thuyết khoa học được coi là đúng, chừng nào chưa ai chứng minh được nó sai. (Popper, falsification). Bởi vậy, tố chất của khoa học gia phải bắt đầu bằng sự hoài nghi. Con đường khoa học là con đường của phủ định.

    Ngược lại, nghệ thuật cũng như tôn giáo, kỳ vọng mang lại sự thật hoặc một mảnh sự thật trực tiếp, không cần chứng minh. Sự thật đó được coi là khải thị, được những nghệ sỹ có một medium đặc biệt hứng nhận được, và sau đó truyền đạt lại. Như vậy, bản chất của nghệ thuật là một niềm tin sâu sắc vào một thứ chân lý mà nghệ sỹ bằng cách nào đó cảm thấy mình tiếp nhận được và một thôi thúc nội tại về nghĩa vụ phải chia sẻ nó. Như vậy, con đường của nghệ thuật là khẳng định. Giá trị của nghệ thuật nằm trong niềm tin vào một cái đẹp nội tại của chân thiện mỹ.

    Làm sao một hạt mầm hoài nghi lại có thể lớn lên thành một cái cây thuyết phục, chứ không phải là cây hoài nghi? Còn nếu là một cây hoài nghi thì có đủ để trở thành giá trị nghệ thuật? Một sự hoài nghi lớn về những giá trị sẵn có có đủ để thành giá trị mới?



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    Trinh Lữ - 2015-01-28:

    Bài viết rất đúng và hay. Cảm ơn Vũ Lâm.



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    Nghiêm Toàn - 2015-01-27:

    Nó ngô nghê tới mức thành rác rồi, vui mắt gì nổi Cadid ơi.

    Một trò nhôm nhoam được cổ vũ thì sức gây hại mới thực khôn lường.



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    candid - 2015-01-27:

    http://thethaovanhoa.vn/xa-hoi/tuyet-dep-trai-tim-gom-tinh-yeu-ha-noi-ben-ho-truc-bach-n20150121190528033.htm

    Cái đầu tiên ngô nghê còn tí vui mắt, chứ thừa thắng hết vườn hoa Mai Xuân Thưởng, lại xông lên hồ Trúc Bạch thế này thì tội cho Hà Nội quá. Làm cách nào để bạn ý tha cho Hà Nội nhỉ?



  • Bài 3: Thế nào là “có tài”, và chúng ta đã làm gì cho một người có tài?
    LC - 2015-01-27:

    Yes sir! Nhất Trí cao độ...Lâm ơi tôi thán phục và Hứa sẽ sống -lao động- học tập theo tấm gương Tâm Thần Tài ông đã tìm ra, qua bài viết này! Hức hu



  • Trăng cứ soi và đoàn người cứ tiến…
    lc - 2015-01-26:

    Ồ quá lâu không thấy tranh của Hoa nhỉ? Trốn đâu kỹ thế em, mấy hôm nữa gặp nhau ở chợ tranh Tết đi. ?.!



Tìm kiếm

  • Từ khóa
  • Tác giả
  • Từ
    Pick a date
  • Đến
    Pick a date