[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Danh sách 30 cmt mới nhất
  • Giả Thám Xuân: con phượng hoàng sinh trong ổ quạ
    Sương - 2014-12-20:

    KennedyHua phân tích hay quá, nhưng theo mình hiểu Anh Nguyễn nói cái bi kịch của Thám Xuân là bi kịch trong khuôn khổ khi người con gái còn ở phủ (còn sang nhà chồng rồi thì phận gái coi như quên đi, hoàn toàn tính theo phận nhà chồng). Trong khuôn khổ phủ (và vừa tức thời rời phủ được vài dặm ngựa đi), thì rõ ràng Thám Xuân là còn sướng, chứ Lâm Đại Ngọc thổ huyết (ho lao) mà chết, Vưu tam thư chết thảm, Vương Hy Phượng khổ nhất phải chứng kiến cảnh nhà sa sút, chết thì bó chiếu (hehe, mình đọc lâu rồi quên rồi, kiến thức về mấy cô chết này toàn là lấy từ... bài của Anh Nguyễn). Đấy là mình hiểu như thế về hai chữ "nhè nhẹ" của bài...
    Cảm ơn KennedyHua nhe. Nhân tiện nói luôn mình đúng là..., hồi ấy đọc 40 hồi sau mà không phát hiện ra sự lệch gì, vẫn thấy hay như thường :-)))



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    Lưu - 2014-12-20:

    Bác Lãnh ạ, vấn đề lãnh đạo Hội MTVN chưa tốt, không liên quan gì mấy đến Tài vẽ của bác Khánh Chương. Nó quan hệ đến nhân cách và phẩm chất chính trị cũng như cái Tâm của người đưa đường vạch lối. Điều này bác nên đọc kỹ trong phần Có gì đâu đã còm trước đây.
    Hôm nay tôi được nghỉ làm, rỗi rãi đi xem được 2 sự kiện bên Mỹ thuật. Một là ở chợ tranh Hàng Da, các cô chú ấy mời ban hát Văn về ngồi ngay trong gian bầy Tuấn gốm, chơi tưng bừng, ối người hảo tâm cho tiền. Rồi ngồi quây quần rót vodka ra cụng, lảo đảo phê phà theo đệm ông Hoàng Mười hay cô bé Sapa, vui quá. Rồi mấy cô hoạ sỹ lôi sang bên La Cà 24 Lý Quốc sư, xem Show tranh giấy dó cả già cả trung niên cả trẻ, rượu vang nồng nàn, thâm tình chứa chan, đông đúc ấm áp. Có người thốt lên" lại thấy không khí những năm 90 đây rồi", thật cảm động. Tôi bỗng thấy Mỹ thuật đã bỏ quên cái Hội và các lãnh đạo vào một ngăn xa tít rồi. Cái khó nhất là lòng người, lòng người Thuận thì trăm núi ngàn đèo cùng băng qua được. Mà nghệ thuật thì đâu phải một cuộc chiến, nó đơn giản là một cuộc chơi của những kẻ mải chơi mà... Rất mong không ai bị thiệt, đến như bác Huy Oánh bây giờ còn tiếc thời giờ uổng phí bao năm làm cho Hôi, đang vẽ mê mải lại kia kìa. Thật sướng mà không biết hưởng, uổng phí bao nhiêu người hay cho cái tham vọng này...



  • Giả Thám Xuân: con phượng hoàng sinh trong ổ quạ
    KennedyHua - 2014-12-20:

    40 hồi sau của Hồng Lâu Mông vốn không do Tào gia chấp bút nên kết thúc theo kiểu phục hưng là quá gượng gạo ... chứ tuân theo dòng chảy của 80 hồi trước thì số phận của Thám Xuân không hề nhè nhẹ như tác giả viết đâu.

    Trong Giả phủ tứ Xuân thì đã an bài 1 quy luật là "Tam xuân nan cập sơ xuân cảnh", nghĩa là ba cô xuân còn lại không thể sánh bằng cô xuân đầu.

    Theo truyện ta thấy Nguyên Xuân sướng nhất, là được hưởng vinh hoa phú quý, vào cung làm quý phi được sủng ái đến mức cho phép quay về nhà thăm cha mẹ dù chỉ 1 lần. Chiếu theo lý thì 3 nàng Xuân còn lại sau này trưởng thành có sang có giàu thế nào cũng không thể vượt hơn. Và chúng ta thấy rõ, 3 nàng còn lại thì chỉ có Thám Xuân là được gả vào vương phủ, điều này là hợp lý vì cấp độ vương gia không thể so với Hoàng Đế. Riêng hai cô Xuân còn lại thi quá bi thảm ...

    Nữ nhi trong HLM định sẵn bạc mệnh, cô nào càng đẹp thì phận càng mỏng. Dĩ nhiên Giả phủ Tứ xuân không thể ngoại lệ. Nguyên Xuân chết sớm vì bệnh thì xem ra là có số phận cũng bạc nhưng xem ra mới đúng nhè nhẹ so với các chị em khác. Chứ số mệnh của Thám Xuân theo các nhà Hồng học khảo cứu thì khổ hơn rất nhiều: tuy gả vào vương phủ giàu sang, nhưng chỉ được vài ngày là nhà chồng bị họa giáng xuống, bị tịch thu gia sản mất hết quyền lực cả nhà phải bị lưu đày ra miền biển xa không biết ngày nào mới được quay về thành Kim Lăng nữa kìa.

    Tình tiết Thám Xuân vinh quy quay về thăm nhà ở 40 hồi sau là do người khác viết tiếp nên không muốn bàn đến.



  • Giải Quả Cầu Vàng 2015: sẽ có người cau mày, nhưng phải tìm xem cái đã
    IQ ABC - 2014-12-20:

    phim Boyhood cũng có thể tìm thấy bản HD trên các trang phim online



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    có gì đâu - 2014-12-20:

    Bàn thì cứ bàn cho vui thôi, Hội sau 3 cái nhiệm kỳ dài dằng dặc của ông Chương đã "quần chúng hóa" từ lâu rồi. Có nghĩa là, không cần nhiều chuyên môn, chỉ cần lòng nhiệt tình là vào Hội. Chữ chính trị đi trước chữ nghề nghiệp. "Quần chúng hóa" cộng với "chính trị hóa" thì ắt là khác với sự cá biệt và tính tự do của dân nghệ xịn rồi.
    Cứ thử nhìn mà xem, những cá biệt, ổi ương một chút, tỏ ra có khả năng một chút là phần lớn bị gạt ra ngay từ vòng ngoài. Đó là phép màu nhiệm của ông chủ tịch thông qua môt ban kiểm phiếu rất thành thạo nhiều kỹ năng.
    Tóm lại thì dân nghệ xịn chả cần Hội vẫn loay hoay được. Vài người già quen xưa nay luôn có tổ chức thì cũng coi đấy là một chỗ vui vui dăm thì mười họa gặp nhau. Số đông chẳng có chức danh bằng cấp gì thì cũng có thể huênh hoang mình là "hội viên hội Mỹ thuật", nghệ sĩ vẽ giỏi mới được vào đó... Thôi thì, thế là được cả làng. Tuy cái được khá nhạt nhẽo, có khi nhảm nhí nữa. Nhất là trò chơi chấm thưởng treo giải hàng năm, ngày càng sai lạc đến phi thẩm mỹ.
    Chỉ thương dân nghèo mất tiền đóng thuế hàng năm cho nhà nước để chơi trò chơi xa xỉ vô tích sự mà không biết. Nhà nước, nếu khá hơn, hãy học tập cách đầu tư cho nghệ thuật theo mô hình một số nước tiên tiến trên thế giới.



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    Lãnh - 2014-12-20:

    Hội nghệ thuật mà không để dân nghệ thuật nắm, chẳng lẻ để dân ngoại đạo nắm thì tốt sao? làm lãnh đạo khó lắm mấy chú, không dễ như ngồi uống cafe hay gõ bàn phím chém gió đâu. Ông nào ở dưới mà chẳng nói tài nóa giỏi. Người có chuyên môn tốt thì không bao giờ làm lãnh đạo tốt được, người làm lãnh đạo tốt thì không bao giờ là người có chuyên môn tốt. Đây là luật bù trừ. Phải chấp nhận thôi vì mặt bằng xã hội nó thế. Ai tự thấy minh có thể làm tốt hơn thì cứ đứng ra lập 1 cái hội khác xem thử có khá hơn không? Đã làm nghệ thuật thì phải chấp nhận 1 điều rằng không biết làm lãnh đạo. Ông nào cũng thế thôi.



  • Bốn con 2: Gặp gỡ hay phân chia?
    - 2014-12-20:

    Những bài viết của chị Kay đều rất thú vị và đặc biệt hơn hẳn các bài viết tràn lan trên mạng. Mong rằng chị sẽ viết đều :). Cảm ơn chị nhiều lắm.



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    ong Bắp - 2014-12-19:

    Dân nghệ thuật mà ôm ghế thì rỗng tuếch cả, mạnh dạn bỏ danh từ "họa sĩ" khi nhắc đến ông Trần Khánh Chương đi.



  • “Khách sạn Grand Budapest”: đủ cả âm nhạc, thi ca, hội họa kiến trúc và rất buồn cười
    Anh Nguyễn - 2014-12-19:

    In Bruges mình xem từ 2009, cũng không thích. Black comedy thì mình thích nhưng kiểu làm film của bác này không khoái lắm. Mấy film black comedy mình thích có Election, Freeway, Bound, Full Metal Jacket (đoạn đầu.) Nhưng cá nhân mình thấy film black comedy của British làm chất hơn: Lock, stock and two smoking barrels của Guy Ritchie, Hot fuzz, Death at a funeral, etc.,



  • “Khách sạn Grand Budapest”: đủ cả âm nhạc, thi ca, hội họa kiến trúc và rất buồn cười
    Như Mai - 2014-12-19:

    Nếu thích Ralph Fiennes và black comedy thì các bạn có thể tìm xem phim In Bruges- một bộ phim có những câu thoại khiến người ta cười nghiêng ngả trong tình huống vô cùng đen tối. Nhạc phim thì có gì đó vừa da diết, vừa lạnh lùng.

    Năm nào mình cũng xem lại phim này và phim M*A*S*H (phim chứ không phải series cùng tên nhé), cũng có thể coi là black comedy kinh điển. Trong M*A*S*H có cảnh nhạo lại bức The last supper rất hài hước. Bài hát chủ đề của phim (Suicide is painless) có sức ám ảnh lạ kỳ (it nhất là với mình)



  • “Khách sạn Grand Budapest”: đủ cả âm nhạc, thi ca, hội họa kiến trúc và rất buồn cười
    Anh Nguyễn - 2014-12-19:

    @Đặng Thái: cảm ơn bạn đã nhắc tới Caspar Friedrich làm cho mình phải lôi xem phim này ngay dù nó đã ngồi trong máy mình mấy tháng nay (mình bình thường không thích phong cách của Wes Anderson lắm, thà xem Wes Craven còn hơn :P.) Caspar là họa sĩ theo phong cách lãng mạn (Romanticism), chỉ vẽ toàn tranh phong cảnh thôi nhưng đẹp ám ảnh, cô đơn, và ... xúc động khủng khiếp. Cuộc đời ổng cũng toàn bi kịch như phim nên tranh buồn, mãi tới khi có vợ tranh mới vui hơn chút xíu. Các bức tranh thiên nga, biển, rừng cây đẹp vô cùng.



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    có gì mà khó nói - 2014-12-19:

    Tức khó nói ..bạn viết làm tôi mắc cười quá làm sao bạn có thể nói ích kỷ là bản chất của nghệ sĩ bạn học cái này từ đâu vây ? bạn có thể phân tích cái định nghĩa hùng hồn về cái mà bạn khẳng định là bản chất được không ? câu thứ hai tôi hỏi bạn rằng khi bạn cho rằng ai đó không đủ tầm để lãnh đạo bạn thì bạn có thể làm việc dưới cấp của họ được không ? và có thì làm sao bạn làm được ?



  • “Khách sạn Grand Budapest”: đủ cả âm nhạc, thi ca, hội họa kiến trúc và rất buồn cười
    Đặng Thái - 2014-12-19:

    Ai tinh ý sẽ thấy rất nhiều tranh rải rác khắp các cảnh quay. Đạo diễn tinh tế và cầu kỳ đến mức có một đội ngũ chuyên làm tranh giả để treo dọc các hành lang trong hậu cảnh. Bức tranh rất lớn trên tường phòng ăn và các bức nhỏ hơn trong các phòng là vẽ theo phong cách của Caspar David Friedrich - một họa sĩ phong cảnh người Đức. Biệt thự của Madame D cũng treo rất nhiều tranh (giả) của Gustav Klimt và ngay cả quần áo của bà cũng đều được thiết kế với những họa tiết đặc trưng Klimt.



  • Tin-ảnh: Đời là một bể chỉ toàn đấu tranh
    ong Bắp - 2014-12-18:

    kết đoạn cuối nhất



  • Shit gửi Phạm Huy Thông: Nói ăn cắp có dễ thế?
    ong Bắp - 2014-12-18:

    1 Nếu ai lỡ "ăn cắp" tranh của tôi thì chảng buồn. Vì người ta thấy đẹp mới "lấy" chứ.

    2 Trong hội họa chuyện ảnh hưởng phong cách là chuyện quá bình thường.



  • Dùng thuyết nhân chủng học nào cho việc giãn dân phố cổ?
    phó đức tùng - 2014-12-18:

    Hâm - Nóng
    bạn đúng là một đại diện xuất sắc của nền quy hoạch việt nam, một nhà quy hoạch đầy thực tế, làm nhiều, biết nhiều, chắc hẳn là một trong những chuyên gia ĐẦU ngành QUY hoạch nước ta. Hân hạnh, hân hạnh!!



  • Giả Thám Xuân: con phượng hoàng sinh trong ổ quạ
    Phạm Ngọc Hùng - 2014-12-18:

    Thám Xuân phải biệt ly khi nhà họ Giả có vẻ đang thịnh nhưng thực ra là thoát được kiếp nạn trong gang tấc. Ngay sau đó, tai hoạ ập xuống nhà họ Giả sau cái chết của Nguyên Xuân, tất cả đều bị số phận dập vùi phũ phàng. Hình ảnh Vương Hy Phượng sau khi chết vì đói rét, bị bó chiếu hở đầu ra ngoài khi kéo lê trên tuyết cứ kéo dài mãi trong phim, thật thảm thương...



  • Giả Thám Xuân: con phượng hoàng sinh trong ổ quạ
    KK - 2014-12-18:

    Bạn này cực hay, cô đóng Thám Xuân trong phim HLM thì tuy không đạt lắm, nhất là đoạn hất tay bà hầu dám soát người trông chưa đủ"uy", nhưng khuôn mặt, thần sắc đúng như mình hình dung về Thám Xuân, mặt hơi vuông chữ điền và phong tư rất khác người, thiên về trí tuệ hơn là yêu kiều tình cảm như bọn chị em khác.



  • Sắp diễn ra: Vũ trụ của Nguyễn Chí Long
    ong Bắp - 2014-12-18:

    nghệ thuật vị nghệ thuật



  • Tin-ảnh: Đời là một bể chỉ toàn đấu tranh
    KK - 2014-12-18:

    Cái nhận xét dưới cùng tự nhiên rất lãng xẹt (nhưng mà đúng) :)



  • Dùng thuyết nhân chủng học nào cho việc giãn dân phố cổ?
    Hâm nóng - 2014-12-18:

    Tất cả các lý thuyết trên thế giới về con người, chỉ đơn giản là những nghiên cứu và kết luận để làm thỏa mãn chính người nghiên cứu, không mang tính bất biến và càng không phải là chân lý. Bời vì thời gian và trí tuệ của 1 con người là giới hạn, không đủ để kết luận một xã hội bao gồm nhiều con người luôn biến động.
    Mang lý thuyết này nọ để lý giải vấn để phố cổ thật ra là 1 cách làm đếm cua trong lỗ không mang nhiều ý nghĩa và cũng chẳng lý giải được gì, quá hàn lâm mà thiếu thực tế.
    Vấn để phố cổ thực ra rất đơn giản, chẳng cần phải lý giải minh chứng lằng nhằng gì cho mệt, nó chỉ gói gọn trong 2 từ KINH TẾ. Nếu giải quyết được 2 từ này thì xong tất.
    Trên thế giới từ xưa đến nay chưa có đồ án nào quy hoạch theo kiểu từ dưới lên. Quy hoạch từ dưới lên là một lối suy nghĩ hoang tưởng, thiếu thực tế của những con người chuyên ngồi bàn giấy, đọc nhiều nhưng biết ít, chắc chắn không phải là 1 tư duy của 1 nhà quy hoạch thực thụ.
    Một quy hoạch thành công không phải là 1 quy hoạch dân chủ (dân chủ ở đây là mọi người dân đều tham gia, đều có quyền nêu ý kiến) nếu làm thế thì 9 người 10 ý, đố 1 ông quy hoạch gia thiên tài nào đủ sức tổng kết tất cả ý kiến theo kiểu dân chủ. Trong quy hoạch "dân chủ" là 1 cách nói mị dân.
    Một quy hoạch thành công là 1 quy hoạch được nghiên cứu thấu đáo, nghiêm túc tất cả các vấn đề sẽ tác động lên quy hoạch đó như về kinh tế, xã hội, văn hóa, con người...làm sao để quy hoạch đấy hình thành và phát triển trong thực tế chứ không chỉ tồn tại trên giấy. Muốn như thế thì người chủ nhiệm đồ án quy hoạch phải là 1 nhân tài có chuyên môn, tầm nhìn..., các ê kíp hỗ trợ phải là những người có tâm, có tầm phải trải nghiệm trong chính môi trường mà họ đang nghiên cứu để có cái nhìn chính xác nhất, thực tế nhất và đặt biệt phải có cái cảm của một nhà hoạch định để đưa ra những thống kê, kết luận phù hợp với số đông người.
    Bản chất của quy hoạch là tổ chức và hoạch định cho tương lai, mà đã tổ chức và hoạch định thì phải là công việc của các nhà chuyên môn, nhà lãnh đạo làm cho người dân chứ ko phải là nhiệm vụ của người dân làm để lãnh đạo nghe theo.



  • “Khách sạn Grand Budapest”: đủ cả âm nhạc, thi ca, hội họa kiến trúc và rất buồn cười
    vinhnguyen - 2014-12-18:

    Cám ơn tác giả. Em sẽ đi xem phim này ạ :))



  • LA GIOCONDA – phần 2: Vậy “MONA LISA” đẹp ở chỗ nào?
    Trực Trung - 2014-12-18:

    Công nghệ PR thời nay phải gọi bằng cụ, hóa ra nghệ thuật PR đã phát triển và đạt đến đỉnh cao tột đỉnh từ rất lâu. Chúc mừng tác giả bức tranh và toàn bộ ê kíp đã đưa bức tranh này thành một trong những huyền thoại của nhân loại.



  • Để Hội thành nơi sáng tạo
    Trực Trung - 2014-12-18:

    Để hội thành nơi sáng tạo thì từng thành viên phải là những người sáng tạo. Thử hỏi trong hội hiện nay có bao nhiêu cá nhân sáng tạo được cái sáng tạo? số lượng thì đếm trên đầu ngón tay, chất lượng thì còn phải bàn cải nhiều. Đòi hỏi hội phải là một hội sáng tạo thì đúng hoang tưởng, khó còn hơn lên trời đấy các bạn.
    Nghe có vẻ nghịch lý quá nhỉ? nói hội mỹ thuật mà không có sáng tạo, đúng là không biết gì về mỹ thuật. Vâng đúng là nghịch lý nhưng lại là 1 thực tế không thể chối cải hiện nay (cứ nhìn vào giá trị và chất lượng tác phẩm thì có muốn chối cũng không được).



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    Đầu Đất - 2014-12-18:

    Với chất lượng hội viên HMT bây giờ thì có đến Picasso làm chủ tịch hội cũng thế thôi. Hay bà con ta bầu lại hội viên cái nhẩy?



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    tức khó nói - 2014-12-17:

    Một cây làm chẳng nên non nên 1 ông chủ tịch hội Mỹ thuật cũng chẳng thể thay đổi cả một hệ thống vốn đã yếu và kém. Nền nghệ thuật của Việt Nam yếu và kém không phải do ông chủ tịch hội mỹ thuật thiếu tài kém đức, ngồi lâu..., mà là do văn hóa, kinh tế, xã hội, con người...của Việt Nam vỗn đã yếu và kém.
    Bây giờ ai lên thì cũng thế thôi. Khi thấy người ta làm thì chê lên chê xuống, khi chính mình vào làm thì cũng chẳng hay hơn, nhiều khi còn tệ hơn. Làm 1 mình thì dễ, làm cho nhiều người mới là cực khó.
    Môt ông họa sĩ, 1 ông điêu khắc xin ra khỏi hội vì bức xúc việc ông chủ tịch không đủ tầm dẫn dắt hội là việc làm hết sức cá nhân mang hơi hướng của sự ích kỷ đúng với bản chất của giới nghệ sĩ.
    Xin thưa kể cả 2 ông này lên nắm hội thì tình hình cũng chẳng thể khá hơn vì chỉ có vĩ nhân mới có thể làm cách mạng, mới có sự thay đổi toàn diện theo chiều hướng tích cực và thỏa mãn mong ước của nhiều người.
    Có thể xem bí thư Đà Nẵng là một điển hình. Khi chưa có gươm trong tay thì rất nhiệt huyết, rất xông xáo, rất quyết đoán, rất hùng hồn...khi được trao cho thanh gươm rồi thì cũng chẳng chém được bao nhiêu, tình hình "vũ như cẩn". "...không vội được đâu"



  • Sinh nhật nhiếp ảnh 30/30 của MPK
    KK - 2014-12-17:

    Việt nam cũng có nghệ sỹ nhiếp ảnh cỡ như vậy sao? Xem ảnh nào cũng thấy ngưỡng mộ! Tiếc là chỉ triển lãm trong SG.



  • “Nghệ thuật và tài năng”: thất vọng và cũng thật nhiều hi vọng về các nghệ sĩ 8X của chúng ta
    phương phương - 2014-12-17:

    Trang nói “đương đại một cách hình thức” thì tôi hiểu là nghệ sỹ chúng ta đang bắt chước những kiểu dạng thực hành đâu đó rồi làm theo chứ chưa đứng trên một căn nền, một tâm thức thực sự. Tôi cũng thấy thế. đặc biệt trong nghệ thuật trình diễn, tôi thấy nghệ sỹ nhiều người chẳng hiểu gì cái họ đang làm cả, cũng có khi nhiều nghệ sỹ nói về tác phẩm của mình, nhưng càng nói thì càng thấy nghệ sỹ ấy nhà quê muốn múa ở thành thị. Nói chúng là chúng ta nên đòi hỏi một tâm thức đương đại ngay trong nhận thức của nghệ sỹ trước khi họ làm ra tác phẩm. Chứ đừng thấy người Tây cởi truồng phun máu mình cũng làm thế. Họ cười.



  • Thư gửi họa sĩ Trần Khánh Chương – tân cựu Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam
    Đặng Thái - 2014-12-17:

    Đặng Tiểu Bình đã nói:"Mèo trằng hay mèo đen không quan trọng, miễn là bắt được chuột".Thiết nghĩ Hội ta nên treo khẩu hiệu:"Đầu trắng hay đầu đen (hoặc đầu trọc) không quan trọng, miễn là vẽ thật đẹp"



  • “Tình quạ” của Phạm Trung Khâu
    Anh Nguyễn - 2014-12-17:

    Khoảng hơn 10 năm trước nhà xuất bản Kim Đồng (???) có phát hành một cuốn sách nhỏ nhỏ bằng bàn tay có các truyện ngắn của bác này (truyện Tiếng Vạc Sành nằm ở cuối.) Hình như trong quyển này còn có một truyện về nghề gác cu nữa. Chỉ đọc vài câu trong truyện này là nhớ lại ngay cảm giác xúc động hồi ấy.



Tìm kiếm

  • Từ khóa
  • Tác giả
  • Từ
    Pick a date
  • Đến
    Pick a date