[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Danh sách 30 cmt mới nhất
  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Angelic Luong - 2014-10-24:

    Bài viết rất thú vị về hoa Sen. Cám ơn tác giả!



  • Ăn uống: Pizza ngon ra sao?
    Yến - 2014-10-24:

    Ở hà nội tớ chỉ đánh giá cao Tacobell Pizza ở Trần Hưng Đạo (01258.247.247), vỏ bánh quá ngon và đặc biệt, chính xác là pizza Ý luôn. Mọi người ăn thử rồi comment nhé



  • Gửi họa sĩ Thành Chương, nhân phát biểu của ông về phim “Sống cùng lịch sử”
    Nguyễn Thanh Minh - 2014-10-24:

    Thiển nghĩ bất kể Bạn là ai, quan điểm thế nào đối với vấn đề mình đang dự phần thảo luận. Tự giới thiệu rất có đẳng cấp: khi đọc "nhà tôi có 4 người..."tôi cũng hơi yên lòng; nhưng đến cái đoạn: suy đoán theo hướng lạ là điều chẳng ăn nhập gì điện ảnh "cũng như cái phủ của một người nào đó được xây..." tôi giựt mình và thôi không đọc nữa để khỏi ẩn ức vì không được tham gia luận bàn. Tuột thẳng xuống đây viết ít giòng, biết mình thật hơi bất nhã. Mong Bạn hỷ xả!



  • Oregano: vua đậu, vua hòa giải
    phale - 2014-10-24:

    @Việt Hà: Cái lavender của bạn sợ rằng chưa hứa được đâu. Vì mình còn nợ bao nhiêu người đủ thứ món nữa, phải trả nợ dài dài :)
    Mà lavender thành hoa rồi, chứ chẳng còn là rau thơm. Nói với bạn thật lòng, trừ khi hoa đó mình trồng chứ còn không thì mình chả dám mua hoa rồi nấu ăn đâu. Trái với rau hữu cơ, hoa hữu cơ còn khó trồng hơn gấp tỷ lần. Ngay cả lavender tương đối dễ nhưng nếu muốn trồng hòng kiếm lời đều đặn thì bắt buộc phải có hoá chất. Gì chứ hoa trồng hoá chất sẽ vô cùng độc hại nếu đem chế biến ra món (hoặc đắp lên mặt). Ngay cả ở Tây, đi kiếm hoa hữu cơ là rất khó. Bao nhiêu người hoạt động vì môi trường đã đả đảo việc tặng hoa ngày lễ/sinh nhật do trồng hoa bán đại trà là việc gây ô nhiễm nguồn nước nhiều nhất, giết ong nhiều nhất (số lượng ong hiện giờ hụt 2/3 so với trước đây). Bởi vậy mình không đủ tự tin để giới thiệu món làm từ hoa đâu.
    Nếu bạn sống ở nơi có không khí trong lành, nguồn nước không ô nhiễm, hoa trồng chậu không bón hoá chất (còn trồng dưới đất thì ở nhà không được dùng dầu gội hay chất tẩy rửa công nghiệp để nó không thấm vào nguồn nước ngoài vườn). Và bạn trồng ra lavender thì bạn hái nó làm kem với bỏ vô mứt khi bạn làm mứt :) đây là cách dùng hoa dễ nhất. Còn không là hoa dính tý hoá chất sẽ độc lắm, không nên đụng vào.



  • Macaron: dễ làm nhưng cũng dễ bị ăn gian
    phạm hải - 2014-10-24:

    Vào Soi là tìm Pha Lê, mà cũng chỉ tìm cái gì liên quan đến ăn và nấu mới đọc. Cảm ơn Pha Lê nhiều về các bài viết ! Cô đọng, sắc bén và nhiều ý nghĩa.



  • Oregano: vua đậu, vua hòa giải
    Việt Hà - 2014-10-24:

    Cảm ơn Pha Lê với bài viết tuyệt vời cho biết sự phong phú trong cách phối oregano tươi với thực phẩm các loại, thay vì những thông tin vu vơ mình tìm thấy trên mạng toàn nói về oregano khô và rất nghèo cách sử dụng nó. Đọc xong bài, mình tự nhủ đã đến lúc mang về nhà một chậu oregano, bổ sung vào danh sách dăm bảy loại gia vị Âu đang được mình trồng tại nhà.

    À, nếu có thể, mong có dịp Pha Lê giới thiệu về lavender nhé, không chỉ trong mỹ phẩm mà cả trong thực phẩm nữa.



  • Gửi các anh New Form 2: Đừng để trở thành Old Form
    Nobita - 2014-10-24:

    Xin chào anh Raumuong Noigian

    Đọc cmt của anh/chị xong tôi muốn nói với anh/chị vài lời.
    1) Nghề curator không phải là nghề bán "cao đan hoàn tán" để có thể "thổi cho công việc bình thường của nghệ thuật và nghệ sỹ những hào nhoáng quá đáng với mục đích giả kim thuật". Theo cá nhân tôi nghề curator chỉ giúp đỡ cho nghệ sỹ thực hiện đúng mục tiêu và lộ trình được thống nhất giữa curator và nghệ sỹ khi thực hiện dự án và cá nhân tôi nghĩ nghề đó giúp cho nghệ sỹ có kỷ luật và trung thực với chính tác phẩm và cảm xúc của mình, làm việc có trình tự, có kế hoạch - suy luận logic. Và tôi nghĩ nếu như công tác curation được làm đúng cách thì chỉ có lợi cho nghệ thuật và cả cho các nghệ sỹ nữa. Với những nghệ sỹ tầm cỡ như Yoko Ono vẫn cần có curator. Curation là một công tác cần có của nghệ thuật và người đảm trách công việc đó là curator.

    2) NewForm là một dự án dài hơi và dự án này cũng muốn tiến triển theo cách là có một người làm công tác curation. Nhưng theo quan điểm của cá nhân tôi nó đang xa rời mục đích ban đầu, lặp lại và lối mòn là vì công tác curation không đáp ứng được tiêu chí đặt ra của dự án. Và nếu như anh nói là "Đả đảo các loại curator" thì tôi thấy hơi oan cho họ. Nếu các nghệ sỹ làm việc dựa trên cảm xúc nhất thời và họ đánh giá cao sự bất chợt đó của cảm xúc thì đặt ra dự án với kế hoạch làm gì? Họ cứ đặt một cái tên đại loại như là "gió lạnh đầu mùa" rồi bầy ra các tác phẩm, sẽ chẳng bao giờ có cmt của tôi và cũng vẫn dễ thương mà. Còn họ đã là một đội họ phải đá trận này thì dù họ có xuất sắc đến mấy trong vòng loại, đội hình có cả những cầu thủ giỏi, dạn dày kinh nghiệm trận mạc, có thể có cá nhân làm thay đổi cục diện trận đấu. Nhưng họ đá thua và họ nhận những lời chỉ trích theo tôi cũng hết sức bình thường. Đây là nghệ thuật không có cúp vàng cho kẻ chiến thắng và cũng chẳng có huy chương bạc cho người về nhì.



  • “Nhập nhằng” của Phạm Tuấn Tú, tại Nguyên Gallery
    Linh Cao - 2014-10-23:

    Chúng tôi đi xem tranh Tú trong lúc nhập nhoạng tối, khi đường phố đến đỉnh điểm của tan tầm đông đúc và vỉa hè Văn Miếu dang rộng khoảng tĩnh lặng quanh chén trà lấy hoạ sỹ làm tâm điểm cuộc gặp thoáng chốc... Đèn quá sáng, phòng bầy hẹp với đôi chiếc xe máy để giữa nhà và đôi gương mặt lễ tân vô cảm càng làm tôi tiếc nuối thêm. Vẫn biết phòng bầy không làm nên tác phẩm, nhưng giá như có một ngôi nhà bí ẩn trong tiếng cót két sàn gỗ, những chùm đèn và màn nhung dài lưu luyến ,với hoa và nến, với lư trầm toả nhẹ hương trong tiếng nhạc Kitaro bay lượn...tranh Phạm Tuấn Tú sẽ sống dậy và đi lang thang lẫn giữa người xem như thể một đàn cá lạ kỳ múa quanh ta, trong đại dương của cơn mộng ảo... Để bầy được như thế cho Tú cần một đạo diễn thực thụ , một người tri kỷ. Vẫn biết là Trời thử người tài với muôn ngàn kìm hãm , nhưng tôi vẫn mong có người như thế sẽ tìm đến với hoạ sỹ, một ngày không xa.
    Tranh Tú điệu, quái và khá ám ảnh. Hắn ta có ý thức tạo ra một thế giới riêng, có âm hưởng ăn chơi sa đoạ như chốn dành cho các quý tộc sa sút nhiều ý thích kỳ quái, bị dằn vặt bởi câu hỏi thường trực cho đich đến phù phiếm của bản năng và lý trí. Bối cảnh càng phù hoa lộng lẫy, nhân vật càng cô đơn và nhiều tự trào. Rất dễ nhận ra sau lớp vỏ lưỡng tính là câu hỏi kép để tránh câu trả lời lưỡng cực , và ai cứ áp câu chuyện đồng tính vào đây là sai. Cường điệu đối với Tú là để giải mã dần dần những khát vọng phi thực tế không giải quyết trong đời sống thường ngày được. Khi chú đã thích một cái ghế cổ, thì cái chú đi tìm phải là ngai vàng, và nếu không thể sở hữu một cái ngai vàng ở trong xưởng hoạ, thì chú sáng tạo ra ngai vàng cho riêng mình trong hội hoạ. Mỗi bức tranh đánh dấu một vecto người hoạ sỹ lao đến cái đích lý tưởng - cái thế giới sáng tạo của riêng mình. Trên hết cuối cùng nó vẫn phải có một ý nghĩa mấu chốt cho tinh thần và đời sống của tác giả. Nên tôi thật sự ấn tượng khi chú muốn làm một " quả " sắp đặt có tên : đám ma. Để cảnh báo cái đích đến của bao nhiêu dấu trừ kia lại đơn giản là điểm 0- biểu tượng của tận cùng, của hoang tàn- của cái Chết ? Vì chú đã chọn một thế giới quá âm tính, với hệ thống biểu tượng toàn những cú, búp bê cụt đầu, thập giá, bia mộ, âm hồn...và một loài như là xác sống vậy. Cái Đẹp đi cùng cái sợ và dần dần bị cái sợ làm cho tăng liều kinh dị. Viên thuốc cuối cùng cứu chữa cho thẩm mỹ của Tú, là chút hài hước như chút đường bọc ngoài viên kẹo đắng. Những bức đẹp nhất tiếc thay không bầy được lần này, làm cho cảm giác xem xong cả hai phòng mà vẫn thiếu. Quyển sách đã cung cấp cái nhìn rộng mở đầy đủ hơn cho giới nghiên cứu cũng như bọn đầu cơ.
    Về bề mặt tranh, chất acrylic của Tú làm cho đôi chỗ còn nông. Chú cần vẽ kết hợp với sơn dầu và có thể nên nghĩ tới dát vàng dát bạc cộng với mở rộng biên độ không gian ra, cũng như thu hẹp lại tập trung vào nét mặt của nhân vật. Thực tế triển lãm đang có những bức chân dung rất thuyết phục, no mầu, mạnh về thị giác, tạo hình tốt. Chú càng đi vào chi tiết tinh xảo, thì lại càng mờ đi sức chiếm lĩnh của nhân vật trung tâm. Các hinhf tượng phụ trợ cần sâu sắc và cô đọng hơn.
    Cuộc chơi còn dài và khi đã chọn con đường độc đáo, luôn tìm thêm một ngả thoát hiểm nhé? Đi hết cái cầu kỳ cũng giống như làm trọn vẹn một việc đơn giản, cũng cần có Duyên và có Chí. Còn Số thì đã ghi rồi đấy Tú !



  • Khai mạc VÀ HOA ĐÃ MƯA XUỐNG
    Mai - 2014-10-23:

    @candid: Vậy là nhìn đâu cũng giật mình vì gặp toàn các mét :D



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Anh Nguyễn - 2014-10-23:

    Cảm ơn anh Tùng. Đúng là các tài liệu rất phong phú. Nhưng những điều anh nói trong cmt rât hay anh ạ, em lại biết thêm một nguồn giải thích khác. Cảm ơn anh đã đọc bài.



  • “Nhập nhằng” của Phạm Tuấn Tú, tại Nguyên Gallery
    tranh chợ - 2014-10-23:

    Tranh họa sĩ Phạm Tuấn Tú đẹp , sáng tạo , có nội tâm.
    theo mình họa sĩ bớt lằng ngoằng tí nữa đẹp hơn. !!!



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Linh Cao - 2014-10-23:

    Sen súng gì thì đối với chúng em cũng không quý bằng anh Tùng đâu. Anh hứa nhé, dù có bùn vấy thân gục thì vẫn ngát hương cùng... Soi, hị hị !



  • Muốn bán ba bức tranh Bùi Xuân Phái
    Loicanh - 2014-10-23:

    Tranh Phái sao phải bán thế nầy, thương thay !



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    admin - 2014-10-23:

    Bạn Nguyễn Nguyễn ơi, Soi đã thay hình đúng rồi nhé. Cảm ơn bạn đã nhắc :)



  • Khai mạc VÀ HOA ĐÃ MƯA XUỐNG
    candid - 2014-10-23:

    nhìn giật mình tương tranh chép Klimt.



  • Khai mạc VÀ HOA ĐÃ MƯA XUỐNG
    Mai - 2014-10-23:

    @Ly: cơ bản là xem qua ảnh chụp thì đã rất nhạt rồi.



  • Phòng nhì Pháp, phòng nhì Mỹ
    soul in silent - 2014-10-23:

    "Theo hiến pháp, trong trường hợp cả Tổng thống lẫn Phó tổng thống đều không thể đảm nhiệm chức vụ, thì người thay thế là Chủ tịch Thượng viện, sau Chủ tịch Thượng viện là Chu tịch Hạ viện rồi mới đến Ngoại trưởng." ?
    theo mình đọc wiki thì chủ tịch hạ viện trước chủ tịch thượng viện mà



  • Khai mạc VÀ HOA ĐÃ MƯA XUỐNG
    Ly - 2014-10-23:

    Mình không biết họa sỹ và cũng chưa được xem tận mắt, nhưng nhìn qua ảnh, nhiều bức có bố cục tương tự của các họa sỹ nước ngoài, đặc biệt là hai bức Khi Nào thì Bắt đầu khá giống với The Lovers của Klimt.
    Cách kết hợp chất liệu thú vị, nhưng chỉ có chất liệu tốt mà ý tưởng không nguyên bản,hoặc bị ảnh hưởng quá nhiều mà mất đi sự nguyên gốc của chính mình thì tranh rất nhạt.



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Nguyễn Nguyễn - 2014-10-23:

    Cái thước có 2 đơn vị đo là Inch=2.54cm Soi nên xem lại chú thích nhé.



  • Phan Rang–Tháp Chàm: Bản sắc…
    Lại vẫn là chuyện bản sắc

    trần ý dịu - 2014-10-23:

    Vài lần dự những buổi ra mắt sách hoặc sự kiện văn hóa có sự tham góp của anh Phó Đức Tùng. Vẫn biết anh có cách nói tưng tửng nhưng không nghĩ khi nhìn vào ngành du lịch cái cách nói tưng tửng ấy lại duyên đến thế. Còn những bạn phản đối bài viết này của anh, cho rằng đó là việc "Cưỡi ngựa xem hoa" hay biết gì mà chê bai thì tôi nghĩ các bạn đang nghĩ sai cho anh ấy. Cứ đọc kĩ, ngẫm nghĩ kĩ sẽ thấy đau và xót cho một vùng đất giàu tiềm năng, phong phú về huyền thoại như Phan Rang. Anh Tùng không mạt sát người dân, không mỉa mai lối sống đầy cơ cực, khó khăn của họ mà như "đay nghiến" cái đám làm qui hoạch, đám quan chức mổ xẻ, phá phách một vùng đất, một nền văn hóa. Và ở góc độ một người được phân công theo dõi mảng du lịch, tôi cho rằng, phần lớn khách đến một địa danh cũng đều chỉ trong khoảng từ 3 đến 7 ngày, họ không làm công tác nghiên cứu, sưu tầm và càng khó có thời gian lưu trú lâu. Vậy nên những gì họ được ngắm nghía và cảm nhận cũng sẽ chỉ được đến như anh Tùng mà thôi (Chỉ có điều không phải ai cũng mô tả tâm trạng ấy bằng câu từ được). Để đòi hỏi du khách ở lại lâu, thâm nhập sâu vào đời sống bản địa để mà cảm, để mà biết giá trị tốt đẹp của một nền văn hóa là điều khó. Cá nhân tôi rất mong những đồng nghiệp báo chí đưa bài viết này lên trang, để cái đám làm qui hoạch kém chuyên môn, đám quan chức chẳng biết gì ngoài việc nhắm mắt kí và nhận "phong thư" được một lần nhìn thẳng vào sự thật, để biết đau cho thế hệ sau. Một lần nữa xin cám ơn anh Phó Đức Tùng.



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    phó đức tùng - 2014-10-23:

    bạn Anh Nguyễn

    hoa sen và hoa súng đúng là 2 họ thực vật không liên quan tới nhau. Và cái bạn gọi là sen Ai Cập thực sự là một loại súng, thuộc numphaeacea, có tên khoa học là Nymphaea caerulea. Hoa súng có rất nhiều màu. Tuy nhiên, việc phân loại thực vật không thú vị bằng ý nghĩa văn hóa của hai dòng này.

    Hoa súng là một loại thủy sinh rất đặc trưng, có đặc tính trơn, lạnh, mọng nước, không có hương, có thể coi như một loại tinh của nguyên tố nước, vì thế được liên tưởng với các loại thủy thần, hồn ma. Ai Cập là xứ sa mạc, nhờ có dòng sông Nils mà trở nên trù phú, nên rất tôn sùng sức mạnh của nước. Cây súng và cây Thủy trúc do đó có vai trò đặc biệt, vì đó đi liền với dòng nước.

    Hoa Sen ngược lại vốn là một loài cây trên cạn di cư xuống nước (cùng họ với hoa sen có cả các cây bụi, cây gỗ trên cạn) nhưng vẫn giữ nguyên các đặc tính của cây trên cạn: thân lá hoa đều khô, gai, không thấm nước, không bám bụi, bám bùn, có hương thơm từ gốc tới hoa, và là loại hương rất nồng ấm, không tạo cảm giác có liên quan gì với môi trường bùn nước. Vì vậy hoa sen được coi là biểu tượng của sự thoát trần, thoát tục, đồng thời cũng là linh vật có liên quan tới bồ tát, tức là những đẳng cấp thanh cao, tôn quý hơn nhưng chịu hạ mình xuống trần thế, bùn đen để tỏa hương, soi rọi v.v. và không thể bị ô nhiễm bởi những thứ nhơ bẩn đó. Cũng có thuyết nói hoa sen là biểu tượng của thăng hoa tinh thần từ chỗ vật chất, đen tối. Cho dù thế nào thì ý nghĩa hoa sen cũng ở chỗ nó tương phản hoàn toàn với môi trường bùn lầy xung quanh, trong khi hoa súng là biểu tượng của môi trường này.


    Gót sen 3 tấc tuy có gắn với thực tế là phải bó chân rất khốn khổ, nhưng chuyện bó chân khổ sở không liên quan trực tiếp đến hoa sen. Nó cũng vẫn cùng chung một ý tưởng là muốn có những người phụ nữ đẹp như tiên giáng trần. chữ gót sen vốn không phải để chỉ hình thù cái chân giống cánh sen, mà là từ tích của đệ nhất mỹ nữ Triệu Phi Yến. Tương truyền bà này có chân nhỏ tới mức đứng được trên lòng bàn tay và người toát ra một mùi hương như hoa sen từ đầu tới chân. Khi nàng đi, vua cho tạc hình bông sen ở những chỗ chân nàng qua, có thể ví như phật bà giáng lâm. Từ đó có quan niệm chân càng nhỏ càng đẹp, khiến cho dân gian muốn đẹp thì phải bó chân. Cái này cũng giống như nàng lọ lem và chuyện 2 cô chị cắt chân cho vừa giày. ý tưởng chung vẫn là bàn chân là chỗ tiếp đất, chỗ đó càng nhỏ thì dáng vẻ càng yểu điệu, và càng ít trần tục, càng giống tiên nữ hạ phàm.



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Anh Nguyễn - 2014-10-23:

    Về bức tranh cuối bài, mình xin được nói rõ hơn:
    Trong thần thoại Hy-La, có một loài cây thần, giống như cây Trí Tuệ, cây Sự Sống...Từ thời Homer và Ovid đã có những câu chuyện thần tiên về nó. Tương truyền ai ăn "quả" của cây này sẽ mơ mơ màng màng. Trong tác phẩm Odyssey có đoạn hai thủy thủ ăn xong mà quên cả đường về nhà. Đó chính là nguồn gốc cảm hứng của Tennyson, Baudelaire, và Waterhouse trong bài.
    Đem địa lý ghép vào truyện, rất có khả năng cây sen thần đấy chính là biến hóa của hoa súng, nhưng vì đây là cây...tưởng tượng, cộng thêm việc người phương Tây không thạo phân biệt sen/súng, nên họ gọi nó là "lotus tree." Những người dân trên cái đảo thần trong truyện có tên là lotophagi.



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Anh Nguyễn - 2014-10-23:

    Bạn ơi, mình giải thích lại theo bài nhé:
    Phần 1 là hoa sen Ai Cập: "Loài hoa sen gắn liền với văn hóa của người Ai Cập cổ đại với loài hoa sen trắng, sen hồng mà dân mình thích bơi thuyền ra đầm chụp ảnh có họ hàng rất xa. Sen Ai Cập là loại hoa bản xứ của Trung và Bắc Phi, và ngoài màu trắng ra còn có màu xanh nhức mắt."
    Hoa này cũng không phải hoa súng mà chỉ trông giống thôi. Hoa súng của Việt Nam, Thái Lan, Bangladesh không có màu xanh biếc đó.
    Phần 2 là hoa sen mình quen thuộc:"Hoa sen “xịn” mà chúng ta rất đỗi quen thuộc có lẽ xuất hiện đầu tiên ở Ấn Độ, nơi những truyền thuyết về hoa sen khá giống với đất nước Ai Cập."....Đây mới là hoa sen của Bạch Liên Giáo và bánh trung thu nhân hạt sen :)



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Sương - 2014-10-23:

    Ở đầu bài tác giả có nói rồi mà: "Loài hoa sen gắn liền với văn hóa của người Ai Cập cổ đại với loài hoa sen trắng, sen hồng mà dân mình thích bơi thuyền ra đầm chụp ảnh có họ hàng rất xa"...



  • Hoa sen: từ ngai thần tới gót chân;
    từ lãng quên tới đau đớn

    Anh Lâm - 2014-10-23:

    Soi ơi, Anh Nguyễn ơi! Em cám ơn bài viết rất hay về hoa sen, có thể là ngu ý nhưng em cũng muốn đóng góp một ít. Em không rõ khái niệm về hoa cỏ của người cổ đại nhưng hoa sen xanh mà hình chú thích là bông súng. Về phân loại thực vật hiện đại, súng và sen là 2 họ khác nhau. Họ súng nymphaeaceae được đặt tên theo nữ thần sông núi nymph như bức tranh Anh Nguyễn minh họa, em không rõ là cuôi cùng là sen hay là súng được đề cập đến ạ?



  • Muốn bán ba bức tranh Bùi Xuân Phái
    ydiuvov@yahoo.com - 2014-10-23:

    Rất ủng hộ việc làm này. Chỉ mong sẽ có nhiều hơn tác phẩm đến được tay người sưu tầm và cũng mong các tác giả, cá nhân đừng hét giá quá cao để nhiều người cùng được thưởng thức nghệ thuật.



  • Tarasov chụp mộ Mafia Nga: chết rồi càng muốn ăn người
    Phạm duy lenh - 2014-10-23:

    chết tội vậy



  • Muốn bán ba bức tranh Bùi Xuân Phái
    nguyen thi hao - 2014-10-23:

    mình có một ít tranh của ông nội mình và hiện giờ vì một vài lý do khó khăn nên mình cũng đang rất muốn bán, mình tin ông nội mình là một thiên tài hội họa nhưng không có cơ hội để công chúng biết đến mà thôi, tranh chủ yếu là dòng tranh thiếu nữ khỏa thân, ai muốn mua liên hệ với mình qua số điện thọai 01697082757



  • Trước khi đi xem Nguyễn Đoan Ninh…
    lùn - 2014-10-23:

    Tranh hoàn toàn vẽ theo lối diễn tả kiểu phương tây, cố vẽ cho nó giống, cố tả cho nó ra, nếu vẽ vậy nhìn không ổn chút nào, vì các tỷ lệ của hình hơi bị rời rạc, chi tiết thì lủng củng nhất là phần bàn chân và bàn tay, không tốt chút nào.kết cấu của tác phẩm cũng không có gì độc đáo.
    ưu điểm của của nghệ sỹ.có suy tư có cảm xúc.
    (:) có chút gì đó hơi hoài niệm,vấn vương...)



  • Yêu Angelina nhưng không nên quên mất… Skins
    Vũ Kiên - 2014-10-23:

    Mình rất thích bộ này, nhưng thấy ít nổi lắm. Bạn bè người xem đếm trên đầu ngón tay, nhưng ai cũng thích cả.



Tìm kiếm

  • Từ khóa
  • Tác giả
  • Từ
    Pick a date
  • Đến
    Pick a date