[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Danh sách 30 cmt mới nhất
  • Macaron: dễ làm nhưng cũng dễ bị ăn gian
    babyx xù - 2014-09-20:

    đúng rồi đấy chị fuo ạ, bánh macaron được coi như sát thủ với người làm bánh, đến ngay cả đầu bếp chuyên nghiệp nh khi cũng vứt cả 1 mẻ mà ạ, thế nên em nghĩ chuyện bán đắt là phải thôi ạ



  • Vũ Dân Tân, Bùi Công Khánh, Lê Quang Đỉnh, Sơn X… tại triển lãm nghệ thuật đương đại Đông Nam Á: “Con mắt lưu động”
    tranh chợ - 2014-09-20:

    Những tác phẩm có chất lượng nghệ thuật cao và đương đại của họa sĩ việt nam. xin chúc mừng!



  • Nhân các bạn nói về cái phim “Sống cùng lịch sử” tiêu bố cụ nó mấy chục tỷ đồng…
    Hương Hoàng - 2014-09-20:

    “Sống cùng lịch sử”: Làm sao đây khi không ai muốn sống với lịch sử

    Bộ phim “Sống cùng lịch sử” theo như báo giới cho biết là đã không bán nổi một vé. Trên FB, bạn Anh Gau Pham https://www.facebook.com/gaupvn?fref=ts đặt ra câu hỏi chí lý: “Tại sao đến cả gia đình, bạn bè các diễn viên cũng không chịu bỏ tiền đi xem phim?” Quả có thế, nếu họ chịu bỏ tiền mua vé, số vé bán được có lẽ đã không thua gì một số phim thị trường.
    Cũng trên FB, cô Beo Hồng http://beoth.blogspot.com/2014/09/danh-sach-tu-nhan-luong-tam-cua-beo.html?spref=fb đưa ra một lập luận vô cùng chí lý: “Nếu các bạn (tức các phóng viên văn hóa văn nghệ - NV) có lòng thật sự với 21 tỷ đồng tiền thuế của nhân dân vật vã đau đáu buốt xót đến thế, tại sao suốt quá trình làm phim, chả bạn nào thèm cho nó vài dòng câu khách sớm, như kiểu các bạn vẫn làm với những bộ phim của tư nhân ấy.” Quả có thế, nếu họ thật sự có lòng, bộ phim không phải đến lúc ra rạp thu kèn quạt về rồi mới xuất hiện trên mặt báo dưới hình dạng của một kẻ thua cuộc.
    Chúng ta nên nghĩ về hai câu hỏi trên, và trước khi tấn công một bộ phim thuộc một đề bài khó nhằn, hãy thử “xỏ chân vào giày anh Vân” xem thế nào, để hiểu về cái khó của thể loại.
    Tôi sẽ không có điều kiện xem bộ phim này, vì cách trở địa lý. Nhưng motif những người trẻ sống nhàn nhã thời bình rơi tõm vào chiến tranh không phải là một motif tồi, nếu không nói là rất hay. Tôi ước gì được nghe các bạn đã xem phim này kể lại giúp rằng trong phim, motif ấy đã được thực hiện thế nào.
    Về đề tài lịch sử, không nói đâu xa, tiểu thuyết lịch sử, ở Việt Nam, các bạn bán được bao nhiêu quyển? Ông Lê Lợi với ông Lý Thường Kiệt ông nào có trước ông nào có sau bao nhiêu người Việt Nam biết? Đến nhà sử học Dương Trung Quốc nghe chừng cũng đã bỏ nghề nghiên cứu lịch sử cho ra tấm ra món từ lâu, chuyển sang đăng đàn những vấn đề “hot”. Lịch sử không phải là sở thích của người xem, người đọc Việt Nam. Những người làm phim này đã được giao một đề bài khó. Tôi tin vào đạo diễn Thanh Vân khi anh nói, xem phim của anh sẽ được xem một phim nghiêm túc. Tôi cũng ước gì các bạn đã xem phim về cho biết đây có phải là phim nghiêm túc không, chưa nói đến hay hay không.
    Nói về làm phim lịch sử, đó là thể loại mỗi năm bắt buộc phải có rồi ở nước này. Đạo diễn nào có mơ hồ và ảo tưởng lắm mới nói chuyện làm một phim lịch sử “khám phá mới trên lịch sử”. Thập diện mai phục các nhà làm phim khi đụng đến đề tài này. Tôi nghe nói đến các hội đồng, các chuyên gia, làm thế nào để kín kẽ và không thành “xuyên tạc”. Các đạo diễn làm phim tâm lý xã hội bình thường thôi cũng còn phải tính đủ điều, dù sự tưởng tượng của các vị không liên quan gì đến các danh nhân, liệt sĩ, cho nên các vị nên hiểu cho cái khó của người làm phim sử ở Việt Nam. Tôi tin rằng cái tên khô cứng chết cứng của bộ phim này cũng không phải là ý kiến của đạo diễn Thanh Vân, biên kịch Đào Tuấn. Cái tên đó nhiều khả năng là một hoa trái kết tinh sau bao nhiêu cuộc họp các ban bệ.
    Giờ đây tôi hy vọng 21 tỉ của người dân sẽ được sử dụng vớt vát một cách đúng nhất, thí dụ như chiếu trên truyền hình (rất nhiều người về hưu có đến được rạp đâu), hay chiếu ở các trường dạy chính trị (tôi nói hết sức nghiêm túc, các anh chị đi học chính trị cao cấp, trung cấp mà còn không chịu xem phim lịch sử nước nhà thì đòi ai xem?). Phim lịch sử của nước ta có thị trường riêng của nó, không phải cứ ra rạp mới là đúng địa chỉ nhất. Không nên lấy việc không bán được vé nào để nói ngay đó là phim dở. Không bán được vé nào vì đến người yêu của người làm phim cũng còn không chịu mua vé vào xem, như Anh Gấu Phạm đã nói. Không biết có phim để mà mua vé vì đến phóng viên văn hóa văn nghệ cũng không đăng giúp một dòng về những bộ phim nhà nước đang làm, như cô Beo Hồng đã bàn.
    “12 năm nô lệ” đoạt Oscar, vừa rồi đến Việt Nam nghe nói cũng không trụ nổi mấy ngày, phòng chiếu vắng hoe vắng hoắt. Sao các anh chị phóng viên văn hóa văn nghệ không coi đó là sự phản ánh cho một thất bại về mặt nội dung?



  • Nhân các bạn nói về cái phim “Sống cùng lịch sử” tiêu bố cụ nó mấy chục tỷ đồng…
    Liên - 2014-09-20:

    Mình có đọc được một bài viết trên trang mạng viết rằng bộ phim này bị "ế". Cho tới tận lúc đó, mình mới được biết tới bộ phim này. Không chỉ có cá nhân mình, mà cũng có rất nhiều người khác không hề biết tới tiếng tăm bộ phim này. Chiến lược quảng bá bộ phim hầu như không có. Lúc đầu, mình nghĩ hay do lỗi mình bận quá, nên không chú ý thu lượm tin tức, nhưng tới khi mình hỏi nhiều người khác, họ cũng chưa từng nghe, đọc tin tức gì về bộ phim này, không biết băng-rôn, poster nào nói về phim này, cũng không biết chiếu ở nơi nào. Thật sự khó hiểu khi những bộ phim liên quan tới lịch sử, chẳng hạn như "Đường thư", "Đừng đốt"..., không phải là bộ phim quá bom tấn gì cả, nhưng vẫn có quảng cáo, có trailer, có một số mẩu tin và được một lượng khán giả biết tới tên phim, tới xem phim. Điều này khiến cho mình có nhiều dấu hỏi, nhiều sự thắc mắc, có điều gì đó khác đằng sau bộ phim này ? Những người làm bộ phim này vốn có kinh nghiệm trong quá trình đầu vào - đầu ra của một bộ phim, có điều gì, động cơ gì khác cản trở khiến sự quảng bá sản phẩm khó tới người tiêu dùng, nhằm đi tới hủy chiếu bộ phim này? Chỉ có người trong cuộc mới hiểu vì sao. Nếu phim không được lên rạp, thì vài năm nữa tung lên Youtube, cho bõ công người diễn.



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    IQ ABC - 2014-09-20:

    Em thì cũng có lọt chọt tranh lụa một thời gian, cũng thử vài kiểu linh tinh như kết hợp cả Lenigrad, phẩm nhuộm, màu mực in, cắt lụa...đủ các kiểu hàng xôi hàng nước, nên có mấy ý kiến mang tính cá nhân, xin nêu một chút như sau.
    "Kỹ thuật rửa lụa" để làm lụa màu trong gì gì đó thì đúng là hỡi ôi. Vì theo em, rửa lụa chẳng qua là khi quá trình kỹ thuật lên lụa, màu bị đặc, quá dầy, nổi lên thành mảng khiến lụa bị "bẩn", thì ta mới rửa đi. Vì khi bị lỗi ấy, màu sẽ ko ăn vào thớ lụa, dễ bị bong ra khi thời tiết nóng lạnh, và dễ trôi hay loang màu khi bồi lụa. Em thấy, việc để cả một tảng màu lên lụa mà ko hòa tan màu vào nước trước khi vẽ là một vấn đề mà đa số sinh viên vẽ lụa em chứng kiến đều "sử dụng" vì ĐỂ VẼ CHO NHANH, đỡ tốn thời gian vẽ nhiều lần (cái này em ghét cay ghét đắng). Nhưng khi rửa lụa, nếu lạm dụng thì lụa sẽ mất đi lớp hồ bồi, khiến màu khó ăn vào thớ lụa hơn nữa, màu lên sau dễ bị xỉn hay bạc như xác chết. Em thì chả thích kỹ thuật rửa lụa tí nào vì với em, khi đã sử dụng nó thì chứng tỏ mình vẽ bị vội và sai kỹ thuật (của cá nhân). Do vậy, rất hạn chế rửa. Em thì thiên về lợi dụng mật độ dày mỏng của nước phủ lên lụa để điều chỉnh độ đậm nhạt, lấy bút lông mềm, khô rút bớt nước ra khi nước trên bề mặt nhiều hơn ý muốn. Em nghĩ cái này, người vẽ nên chủ động và chú ý hơn. Chứ mỗi lần lên xong, muốn trong lại đem ra rửa thì... Eo ôi, chẳng dám nghĩ!!!
    Có điều nữa, có nhiều người để vẽ lụa cho được nhanh, thường sử dụng thêm máy sấy. Em nghĩ cái này cũng rất tai hại, vì quá trình vừa vẽ vừa sấy khiến sợi lụa bị khô, giòn; màu mới lên, chưa kịp thấm vào sợi đã bị bốc hơi khiến màu dễ bạc, không ăn sâu vào bên trong. Điều này cũng khiến màu dễ trôi ra khi bồi, tranh lụa cũng nhợt nhạt hẳn. Mỗi khi vẽ xong một lớp, em thường để lụa khô tự nhiên, hoặc có một chiếc quạt trần để số vừa phải cho tốc độ bốc hơi của nước chậm, giúp lụa dễ thấm sâu hơn vào bên trong. Khi ấy, mình tăng thêm lớp nữa thì màu sắc dễ đậm đà.
    Em thi chưa được may mắn thấy lụa của Tàu, Nhật... bao giờ, chỉ biết mỗi lụa của anh Chuẩn nên cũng chẳng có ý kiến chi nhiều vì điều này bác Cứ Từ Từ và bạn Lê Thúy đã nói qua rồi. Về bồi lụa cũng thế, cái này thì em đúng là đau đầu thật. Bởi cái gì cũng có cái ưu và nhược. Khổ cái, cái ưu cũng lớn nhưng cái nhược cũng to chình ình. Giờ khoản bồi thì em cũng xin chịu.
    Vấn đề cuối cùng là em xin đề cập về phương pháp lên. Phải nói là, thời buổi công nghệ, người ta chạy xô này xô nọ tối tăm mặt mũi. Ngày nào cũng tất tả ngược xuôi, trăm công nghìn việc. Phải chăng vì thế mà, rất nhiều người vẽ lụa đã mất đi cái tính kiên nhẫn cần thiết vẽ lụa?! Vì vẽ lụa là phải lên nhiều lần. Có khi có mảng này, vẽ xong lượt đầu rồi, lại phải vẽ thêm vài lượt nữa cho "no màu". Chắc việc tô đi tô lại một cái mảng ấy, cũng cái màu ấy, cũng kiểu vẽ ấy khiến nhiều cụ nhà ta đâm nản, muốn vẽ cho chóng và hiệu quả tức thì như sơn dầu. Đâm thử là rất nôn. Chính vì thế, nhiều người cứ kêu ca là vẽ hoài không lên màu.
    Trên bài của Thúy có đề cập đến sử dụng Lenigrad, hai đầu ngựa, pentel. Tất nhiên, so sánh về chất lượng thì Lenigrad vẽ lụa tốt hơn hẳn các loại kia dù giá thành thì khá "chát", lại bất tiện cái nữa là khi hết màu thì nhiều nơi không bán lẻ màu ra. Còn về hai đầu ngựa và Pentel thì theo ý kiến cá nhân, hai loại tốt nhất không nên dùng để vẽ lụa. Bởi hai màu này, hạt màu không được nghiền nhuyễn, vẽ dễ nổi hạt, độ hòa tan trong nước kém, khi vẽ rất dễ bẩn, trơ như đá, bệch bạc như cháo lòng. Nếu dùng để vẽ chơi thì được chứ mà vẽ để hòng mong có ngày được bán tranh như cụ Chánh thì...



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    Phạm Tuấn Phong - 2014-09-19:

    "Con đường gốm sứ"  Cái tên thật lạ và đẹp?
    Mình hỏi bạn Đoàn (Học MTCN - người chịu trách nhiệm, người thi công chính cho vợ chồng bạn chủ dự án)
    Nói về nghề, về nghệ thuật nó ra sao?
    Cách tiếp cận thuyết phục các nhà đầu tư với số tiền đó có thực sự xứng đáng với những gì họ nhận?
    Nghệ thuật con đường gốm sứ tiêu tốn bao nhiêu phần trăm cho tiêu cực?
    Và các bạn thấy trong lòng mình thế nào khi góp một phần tươi tốt cho cộng đồng sau khi thực hiện xong dự án?
    Vì xuyên phải qua con đường này thấy cái trò "con khỉ "này mà cảm thấy hổ thẹn cho ngành kiến trúc -mỹ thuật . Và cái cách để hiểu rõ hơn khi quan sát cách làm kỉ niệm 1000 năm ThăngLong
    Các bạn có thể cảm thấy mình có chiến công nhưng những gì là hệ luỵ thì mãi mãi. Nhớ cái bài văn cấp 1 thuở xưa có viết về một cậu bé vẽ ngựa lên tường, thấy câu nói "Đẹp mà không đẹp" lại thấy buồn vì người chủ dự án chỉ chăm chăm tới vấn đề lợi nhuận. Dù rằng sơ cơ của dự án là một tâm hồn thuần khiết vì cái đẹp cộng đồng nhưng trước một loại đạn $ thì rụng tơi tả. Nhìn tổng kết con đường này mà đọc được vị mặn của nó, thấy được một đám những kẻ liên quan sau mấy cái hình hài vô tổ chức và dĩ nhiên nó sạch và đẹp hơn cái tường lôm xôm mốc meo và có đám nồng nặc bởi mùi phóng uế.
    Nhưng cũng cảm ơn các bạn, nó là ví dụ điển hình cho tình trạng này trên nước ta, cũng như nghệ thuật đương đại hiện nay.
    Xoàng xĩnh, qua quýt, thiếu trách nhiệm.



  • Triển lãm “Loading… Plead wait…” tại quán Xe Cổ
    Khải B - 2014-09-19:

    Trong tiếng Anh, mình chỉ thấy "PLEASE WAIT.."
    "PLEAD WAIT.." thì chưa thấy bao giờ



  • Chia sẻ với bác Cứ Từ Từ mấy băn khoăn về vẽ tranh lụa
    Linh Cao - 2014-09-19:

    Mình chơi thân 15 năm nay với một gia đinhf hoạ sỹ. Anh vẽ sơn mài sơn dầu, chị lo nội chợ- đưa con đi học - và hàng ngày vẽ tranh lụa. Chính là nhà anh Trần Thành đã lên bài trên Soi, do anh Bùi Hoài Mai đưa. Chị Dung thích nấu ăn, chửi tục và trồng hoa. Mình chẳng thích gì bằng ngồi bên khuôn cửa hướng ra hồ Thanh Nhàn nhà anh chị, mắt nhoè dần vì đám cây hoa um tùm và đám lụa căng phác thảo chị đang kỳ cọ vẽ. Mỗi bức tranh là một góc tâm hồn chị, đôn hậu và êm đềm. Mình được xem rửa- đi nét- nhuộm mầu- rồi lại rửa. Mình cũng được xem dán giấy dó, bồi- miết phẳng- chờ khô- rồi bóc ra... Nhân đọc các cmt của mọi người, mình cũng góp thêm một đôi nhận xét, về nghề.
    Thứ nhất, trong bồi tranh lụa, hồ là tối thượng. Ngày xưa chạy bom Mỹ làng nghề chạy chum hồ trước chum gạo sau. Vì hồ đã được ngâm lâu thối inh ỏi và hết cả thối rồi, thì trong vắt toàn tinh của tinh của tinh gạo...tốt thôi rồi. Công thức pha chế thì mình tịt ngóm, nhưng đoan chắc hồ tốt sẽ làm lụa và dó dính vào nhau êm ru, đàn hồi, thấm thiết, nhất quyết bền lâu.
    Thứ 2, thớ lụa thường co vào, nên khi bóc bồi ra khỏi tấm mica hoặc tấm ván phẳng, bao giờ tranh cũng cong tự nhiên vào trong phần lụa( có nghĩa là phần giays dó ở ngoài, đúng như khi ta cuốn tranh lụa cho vào ống). Điều này lý giải tranh lụa Tầu cổ- phần lớn là tranh trục, khi muốn xem mới rút khỏi ống trải ra và luôn đi kèm 2 thanh chặn 2 đầu nặng chịch bằng gỗ trắc chạm trổ thơ phú vân vi- mà nói rộng hơn là các loại tranh lụa cuộn cất đi, thuòng bền bỉ giữ mầu hơn là treo phanh phui ép trong khung kính. Lớp bồi cũng được thoải mái yên ả hơn, lớp lụa cũng được nâng niu ôm ấp hơn...
    Với tranh lụa to đùng ngã ngửa vẽ mô-đéc sau này, mình nghĩ sẽ có nhiều cách để tạo hiệu ứng kính mờ, xem tranh qua sự mờ ảo của mầu và lụa, chứ không ai buồn ngắm mãi chút tươi thắm mặn mà kín đáo, hoặc vẻ đep chân quê nữa. Tự đề tài nó bó hẹp kỹ thuật, cho nên phải đúng tạng nào mới ra được một hoạ sỹ vẽ lụa. Chị Dung là thần tượng để mình ngắm, khi mất niềm tin vào những con người nghiệt ngã bon chen thái quá. Để tìm lại đúng chất tranh Việt, nhất thiết phải đi qua lụa .
    Còn thì ai muốn lao vùn vụt ra với thế giới, thì cứ kệ họ thôi. Càng rộng chỗ hi hi



  • Nguyễn Khắc Chinh và “Cuộc sống của Ma Nơ Canh”
    Phạm Tuấn Phong - 2014-09-19:

    Nhàm và nhạt, có thể thấy hoạ sĩ này là một góc của cánh hoạ sĩ trẻ Việt Nam. Rất chăm chỉ rất cố gắng nhưng làm vậy thì chỉ là sự cày cục, xoay sở sắp xếp hình và màu cùng với chuỗi ý tưởng giống như một nhiếp ảnh gia chụp lịch ngày tết. Những bức tranh như một sa mạc chứ không phải là cảm hứng cho tâm hồn người xem. Vẫn chỉ là làm xiếc và doạ trẻ con, hai dòng tranh đang thịnh hành không biết bao giờ người vẽ mới thôi bị ám ảnh. Sống với đam mê và sở trường là điều ai cũng muốn chọn lựa,nhưng tạo ra giá trị gì lợi ích gì mới là điều chốt hạ.
    Buồn lắm, các bậc đàn anh đã" tự tay bóp d...", hiện tai hoạ sĩ giờ đây mặt bằng chung cũng không nhích thêm được chút nào.giá trị vật chất và tinh thần đang báo động từ những cuộc triển lãm"mẹ hát con khen hay" này



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    cứ từ từ - 2014-09-19:

    @ Candid: hình như mình nhớ trong bảo tàng chỉ là ảnh chụp lại thôi thì phải , tranh thật vẫn còn lưu ở nhà thờ của cụ cơ,thế nên một khi chưa xem tận mắt mình không dám phán đoán bừa. Có lẽ là họa sĩ ta vẽ, nghe đồn là vẽ 2 tk sau khi cụ mất, chắc phương pháp cũng giống TQ cùng thời , dùng màu tô trên bề mặt lụa thôi chứ chưa nhuộm lụa như cụ Chánh sau này làm
    @ Le thuy: các bạn còn trẻ hãy nên mặc sức mà thể nghiệm, thành công của cụ Chánh cũng từ việc tìm tòi thể nghiệm mà ra chứ cũng chẳng do kế thừa từ ai, sự trói buộc vào một phương pháp nào đó, dù của Vn hay của nước ngoài, theo mình đều là cản trở sự sáng tạo. Đích đến của mọi tìm tòi đều là cái ĐẸP, ngoài nó ra, chẳng có gì giá trị hơn.



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    pqh - 2014-09-19:

    Nghe các họa sĩ bàn luận về nghề nghiệp mà lòng thấy vui lạ. Cảm ơn Cứ Từ Từ! :)



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    candid - 2014-09-19:

    Trong bảo tàng Mỹ thuật VN có bức chân dung cụ Nguyễn Trãi cũng vẽ trên lụa, không rõ từ bao giờ. Không hiểu các cụ ngày xưa dùng màu gì? Không hiểu họa sĩ ta hay Tầu?



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    TMT - 2014-09-19:

    Hà hà, nghe giọng văn của bác Loicanh này sao giống giọng của bác LinhCao thế nhỉ. Có phải L o i c a n h = L i n h c c a o không nhỉ :)



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    Lê Thúy - 2014-09-19:

    Cháu đồng ý với bác Cứ từ từ về việc cải thiện chất liệu để làm phong phú thêm bút pháp cho tranh Lụa. nhưng còn hai phương án bác đưa ra cháu thấy quá phụ thuộc vào yếu tố bên ngoài. Nếu thực hiện được thì rất tốt, nhưng nhỡ may 20, 30 năm nữa anh Chuẩn mới cải tiến công nghệ và cô Phương mới có nguồn hàng để nhập lụa về thì tranh lụa cũng theo thế mà làm con vợ lẽ mãi sao?
    cháu nghĩ những họa sĩ đang yêu thích và làm việc với tranh lụa nên có một trách nhiệm với bản thân về sự tìm tòi sáng tạo, để có thể cải biến những điểm yếu của chất liệu trở thành thế mạnh của mình. nghe thì có vẻ mơ hồ hão huyền, nhưng chúng ta sẽ không thể nào biết được nếu chúng ta không làm việc và làm việc với thực tâm của mình.



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    candid - 2014-09-19:

    Các bác thử dùng thêm các loại màu khác xem sao, như Windsor & Newton, Holbein, Da vinci, van gogh...

    Các loại này ngày nay cho dù không bán ở VN thì đặt mua ở nước ngoài cũng đơn giản hơn nhiều.

    Tranh vẽ mất công mà lại bị hủy hoại vì họa phẩm kém chất lượng thì tiếc quá.



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    Lê Xuân Dũng - 2014-09-19:

    Tôi xin được mạo muội góp ý đôi dòng:
    Khái niệm "Tranh Lụa" là thế nào, chúng ta còn chưa làm rõ được lại so sánh nhiều thứ quá chăng?
    Riêng bức Khê sơn hành lữ đồ của Phạm Khoan đời Bắc Tống (thuộc dòng tranh Sơn Thủy Họa), hay mấy bức tranh dòng tranh Nhân vật (Đương đại) của TQ, tuy đều vẽ trên chất liệu gọi là "Juan" (绢) dệt từ chất liệu tơ, nhưng không thể gọi những tác phẩm đó là "Tranh Lụa" được. Những bức tranh độc lập đầu tiên phục vụ mục đích cúng tế tìm thấy trong lăng mộ cách đây hơn 2 nghìn năm được vẽ trên 1 chất liệu cùng dạng dệt từ chất tơ tằm với Juan, nhưng ở dạng sơ khai hơn, là Bo (帛), dạng tranh thời đó người ta mới gọi là Bo hua (帛画 Bạch họa). Nếu đem Bo hua dịch sang là "Tranh Lụa" vẫn còn khiên cưỡng.
    Còn về những ý kiến thảo luận về thủ pháp bút, chất liệu màu...thì mời các họa sỹ tiếp tục bàn luận, tôi xin không có ý kiến.



  • Vivian Maier: khi người đời có mắt như mù, bỏ sót cô giữ trẻ
    Nga Ly - 2014-09-19:

    Những bức ảnh đẹp từ bố cục đến ánh sáng. Quan trọng hơn, khi tôi nhìn ảnh Vivian chụp, tôi có cảm giác như đang được đứng trước cảnh đó. Nhưng do hạn hẹp về mặt cảm thụ của bản thân, sao tôi vẫn không cảm được cảm xúc của Vivian trong những tấm hình đó? Bà đang yêu cảnh đó, đang ghét nó, hay bà chỉ ghi nhận chúng?



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    cứ từ từ - 2014-09-19:

    cảm ơn bạn Lê Thúy đã chia sẻ , thực ta những điều bạn nói mình cũng đã thu thập từ mười mấy năm nay, đó là vấn đề chung của những ai từng làm việc với lụa. Thứ nhất bạn nói đến việc mua lụa Hà đông vẽ bị nhòe , điều đó là đương nhiên. Lụa nào cũng sẽ nhòe nếu không được hồ, ở ta ngày xưa các cụ mua lụa may mặc về tự hồ lấy, cũng do phương pháp hồ không đảm bảo mà tranh lụa dễ bị mốc hay côn trùng gặm nhấm. Lụa anh Chuẩn cũng đã hồ rồi mới bán cho sinh viên, nếu không thì lụa không thể vẽ nổi do sợi vải có đặc tính dẫn mực.Điều đó lí giải hiện tượng khi các bạn cọ rửa quá nhiều, sợi lụa sẽ dễ nhòe hơn lụa mới , chính bởi vì lớp hồ trên bề mặt đã bị rửa trôi một phần . Về lụa của anh ý mình xin cam đoan là chất lượng tơ rất tốt, chỉ có phương pháp dệt chắc chắn phải đổi mới. Mình còn thấy lụa TQ bây giờ còn không tốt bằng lụa anh ý do TQ họ có pha thêm sợi tổng hợp. Chỉ có lụa Nhật là thượng hạng, giá từ 500k/m trở lên với bề ngang 1m80 nếu mua tại TQ. Nếu anh Chuẩn dệt sợi khít thêm thì có lẽ giá thành sẽ cao hơn do tốn nguyên liệu hơn.
    Còn nói chuyện bút pháp thì mênh mông lắm. Họa sĩ Việt nam bây giờ hầu như chỉ dùng độc một thủ pháp được dạy từ hồi sinh viên, muốn vẽ thủ pháp khác cũng rất khó. Thứ nhất là do chất lụa không phù hợp, thứ 2 là do tư tưởng ấu trĩ , cho rằng chỉ có vẽ như thế mới ra phong vị Việt nam, tư duy này được cấy vào nhận thức của sinh viên từ mấy chục năm nay rất kiên cố
    Còn về màu vẽ mình không dám nói nhiều , như Nhật bản hay TQ bây giờ mình thấy họ dùng chủ yếu là nguyên liệu truyền thống. Người TQ dùng một loại màu đặc trưng riêng của tranh quốc họa, người Nhật thì chuộng màu khoáng chất, rất bền và rất tự nhiên, nhưng phương pháp của họ là vẽ đâu được đó chứ không qua công đoạn rửa , có chăng họ rửa chỉ khi nào cảm thấy màu bẩn phải thay mà thôi.
    Giờ theo mình chỉ có 2 phương án giải quyết cho vấn đề chất liệu . Một là anh Chuẩn phải đổi mới phương pháp. Hai là phải có người nhập lụa ngoại về , tốt nhất nên là lụa Nhật bản.Có thế họa sĩ VN mới có cơ hội tìm tòi thêm về thủ pháp, cơ hồ sáng tạo ra được diện mạo mới cho tranh lụa thôi



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    Lê Thúy - 2014-09-19:

    cảm ơn bác Cứ từ từ, đọc xong bài viết của bác cháu có một số thắc mắc như sau ạ:
    Như bác nói khi cháu vào bảo tàng xem tranh của cháu cũng rất tò mò vì không hiểu các cụ vẽ bằng loại lụa gì mà dày và và khít thế bề mặt rất mịn màng. cũng có lần cháu mua thử lụa Hà Đông loại này người ta dệt rất mịn, mầu trắng tinh mặt lụa nhìn rất đẹp, nhưng khi vẽ lên rất không ổn, khi vẽ lụa không ăn mầu, các hình mảng dễ bị nhòe với nhau, muốn độ sắc nét tinh tế là rất khó, khi vẽ nhiều lớp mầu sẽ dễ bị trơ, không có sự đằm thắm vốn có của tranh lụa. Lụa của anh Chuẩn thì rất thưa, lụa Hà Đông thì khó vẽ, Cô Phương thì không nhập lụa từ Trung Quốc về, quả thật là rất nan giải ngay từ việc đầu tiên là chất liệu.
    Điều thứ hai như bác kể ra là lụa, cũng là vấn đề cháu rất lo lắng. Cháu cũng nghĩ là cứ bồi gấy dó bóc dầy sẽ chắc chắn hơn, khi bồi xong cháu thấy là ổn, nhưng chỉ hai hôm sau khi khô do thấm hút độ ẩm với môi trường, lại bị cong, và co kéo. cháu được các Thầy bảo đấy là việc tất yếu, nên để khoảng một tuần các lớp hồ khô kiệt, lụa và giấy dó đàn hồi cùng nhau mới cắt ra khỏi saxi. Điều này không khắc phụ được cong rộp mà chỉ hạn chế sự co kéo.Và việc đáng lo ngại nhất là việc bảo quản tranh lụa về sau, ngay từ lúc bồi lụa chất lụa không chuẩn là lụa vẽ, chất giấy thì không đàn hồi như giấy do của Trung Quốc vậy chẳng nhẽ lại không có phương pháp nào để bảo quản tranh hàng nghìn năm như họ, vậy phương án không bồi có lẽ tốt hơn chăng. nếu không tìm được cách bảo quản lụa tốt thì hạn chế ảnh hưởng đến lụa vậy.
    còn về cách vẽ tranh lụa như thế nào thì cháu nghĩ là mỗi họa sĩ có một cách vẽ khác nhau, Cụ Chánh có cách vẽ của cụa Chánh, cụ Vân có cách vẽ lụa của cụ Vân, và các Danh họa của Trung Quốc cũng có cách riêng của họ, các thế hệ sau có muốn bắt trước cũng không thể bắt trước được, nếu có chăng thì nên tìm hiểu được bản chất và các phương pháp của các cụ làm việc như thế nào để mỗi họa sĩ tự chọn cho mình được một cách vẽ riêng dựa trên nền truyền thông vốn có của dân tôc.
    trên đây là những ý kiến của cháu về bài viết của bác, còn đây là kinh nghiệm cháu chọn mầu cháu muốn chia sẻ, và nhờ các bạn góp ý thêm ạ
    Mầu Lenigrad ưu điểm rất bám lụa độ thấm hút cao, một khi dã vẽ xuống lụa là rất khó rửa đi đây là ưu điểm cũng chính là nhược điểm của mầu nếu khi vẽ họa sĩ không tính trước chỉ nhuộm mảng phẳng thôi sẽ bị cứng và thiếu sinh khí, thiếu chất như bác nói. Trong mỗi mảng trong tranh họa sĩ phải chủ động về chất và bút pháp ngay từ đầu để có hiệu quả như mong muốn.
    Mầu hai con ngựa hoặc mầu pentel có ưu điểm là có nhiều mầu hơn, mầu xanh đỏ, có nhiều độ hơn, rất thuận lợi cho họa sĩ dùng để thể hiện cảm biển mầu sắc trong tranh của mình. nhưng nhược điểm là rất dễ trôi mầu nên phải nhuộm nhiều lần, lúc bồi cũng phải để ý bởi rất dễ mất mầu.
    Ngoài ra cháu có xử dụng thêm mầu acylic dùng để vẽ trên lụa và trên quầ áo , được đóng thành các chai và bán trên hang Hòm.Ưu điểm cũng như mầu pentel có rất nhiều mầu đặc biệt là các mầu phản quang rất rực rỡ, nếu dùng để vẽ thì sẽ hạn chế đi sự nhạt nhòa vốn có của lụa, vẽ là thấm luôn không phai, nhưng phải rất cẩn thận để sử dụng không sẽ trở nên khô cứng, mầu này chỉ dùng một lần không cần phải nhuộm đi nhuộm lại.



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    candid - 2014-09-19:

    không biết bây giờ tình hình có khác đi không chứ chẳng nhẽ vẫn nghèo nàn hoạ phẩm thế ạ ? như màu nước em thấy hay nói đến leningrad từ thơif LX chưa tan rã giờ hoạ sĩ vẫn dùng ạ ? lụa nếu ta không làm được thì đặt mua từ TQ về cũng có khó lắm đâu .



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    cứ từ từ - 2014-09-19:

    ở trên mình cũng lí giải rằng lụa cụ Chánh vẽ hoàn toàn khác so với lụa bây giờ sinh viên vẽ. Tính chất thưa của sợi lụa bây giờ chỉ đơn giản là do những hạn chế công nghệ của người dệt mà thôi. Nói phương pháp của cụ Chánh đã thất truyền có lẽ hơi oan cho cụ, bởi lẽ ngay chính nguyên liệu vẽ đã khác nhau thì làm sao bắt trước nổi cụ. Cũng giống như dùng toan Đài loan mà lại muốn chép tranh của Rembrant thì....hơi khó



  • Về thân phận con sen, con vợ lẽ của tranh lụa trong làng hội họa Việt Nam
    Trịnh Xuân Đỉn - 2014-09-18:

    Chiêu rửa lụa theo mình hiểu là để nhuộm chất mầu vào sợi vải. Chính vì chiêu này nên sinh viên ưa thích loại vải thưa sợi. Cái trong của tranh lụa rửa theo tiêu chuẩn của cụ Chánh là mầu phải thấm tận từng sợi, trông tranh như được dệt chứ không phải vẽ nữa, mảng phẳng nhưng không trơ, chiều sâu được điều chỉnh theo sắc độ giữa các mảng, nhưng cụ vẽ thế nào để duộm vải thẫm như thế thì chả ai biết!

    Chiêu thức độc đáo nhưng có lẽ đã thất truyền!



  • Bài 2: Luận về Bát-nhã Ba-la-mật-đa tâm kinh
    vô ngã - 2014-09-18:

    MAI có thể tham khảo cuốn “Vũ trụ - Sự tiến hoá của vũ trụ, sự sống và nền văn minh”, của Carl Sagan, Nguyễn Việt Long dịch, NhãNam&Nxb Thế giới, 2011.
    Từ một quan điểm lượng tử, thế giới này và con người ta căn bản là những khoảng trống mênh mông giữa các (tập hợp)"Hạt cơ bản".
    Nhưng sự giống nhau giữa "Tính không" (- chưa phải "Hư vô" đâu nhé!)với hiểu biết theo Lượng tử về quy mô của thế giới này chỉ là một phát biểu thôi. Đức Phật không giải thích vũ trụ, mà chỉ dạy diệt khổ.



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    Cuci Fine Art - 2014-09-17:

    thật tình rất thích ý tưởng của bạn Loicanh, cảm ơn bạn và hy vọng nó sẽ thành hiện thực :) Chúc một ngày vui.



  • Tiếng vọng từ thiên nhiên: các bạn trẻ nóng vội quá…
    Đại Ngu - 2014-09-17:

    Các bạn trẻ hãy mở hết tài có thể; hãy nghe tất cả; không giận dữ , không buồn bực, không chán nản, không tung hô... .Tất cả mọi ý kiến sẽ cho các bạn cả một kho thông tin hữu ích để phân tích đánh giá so sánh và đi các bước tiếp theo. Cờ cao thấp không phân già trẻ, mọi tài năng không phải đợi có râu. Các bạn cứ tin ở chính mình. Sáng tạo ra Flappy bird lừng lẫy rồi lại tự gỡ xuống, không ai bắt anh ta cả và tác giả không phải là một ông cụ hay bà cụ.



  • Tôi không thấy tính thiền ở đây,
    tính vô ngã cũng vậy…

    Đinh Thị Lan Hương - 2014-09-16:

    Bài viết của Phó Đức Tùng cho thấy sự Trực nhận Tinh tường đã đọc ra được những gì mà cái Tôi hay nhà Phật gọi là Bản Ngã nó Ngụy Thiện. Cảm ơn Ý kiến xác đáng của bạn.



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    admin - 2014-09-16:

    Anh Hồng Hưng ơi: anh có thể gửi qua email rồi Soi post lên ạ. Cảm ơn anh.



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    Nguyen Hong Hung - 2014-09-16:

    Tôi muốn gửi tham luận bằng hinh ành , không tìm thấy dấu chỉ dẫn chỗ gửi hình ảnh. Vậy tôi gửi qua email tới SOI được không?



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    Loicanh - 2014-09-16:

    Ý của bác Vô Ngã lại ngô vã quá, lùng bùng em gỡ mãi không ra, anh Đoàn cũng thêm tí ấm ức vào. Nên em phân giải thêm cho vui thôi nhá, mọi người vỗ tay cái nào...
    Em thấy mọi vinh quang đều cần ít nhiều cay đắng, thôi ta chấp nhận coi như được vào sách kỷ lục là thắng lợi rồi. Bây giờ có 2 hướng, để những ai kêu ca thì làm theo hướng A: trình dự án đoạn gần cầu Thăng Long đi, xem có làm nổi không?
    Hướng B, tất nhiên dành cho bên khen và bênh, gồm cả người thi công như anh Đoàn, lẫn chủ dự án..vân vân...: có sửa chữa nâng cấp những chỗ ngô nghê vội vã xấu xí được không? Cậy ra làm lại thậm chí làm đè lên càng đầy dặn chứ sao?
    Hai hướng đó làm cùng lúc, thi đua có khen thưởng, hừng hực từ hai đầu làm dần tiến về cột mốc là chợ hoa Quảng Bá. Ngày chốt hạ là ngày 2 viên mosaique cuối cùng đặt cạnh nhau đc gắn nốt, ta mở chai champain cái đùng và bắn pháo bông um giời lên. Rồi dùng helicopter đưa ban giám khảo bay lên cao...cao...cao tít, ấy chết quên, cao vừa vừa thôi...bay dọc theo đê...ngắm. Bên nào đẹp hơn bên đó thắng.
    Hết,
    Xin một tràng pháo tay...



  • Suy nghĩ về con đường gốm sứ ở trên đê Hà Nội
    vô ngã - 2014-09-16:

    Có lẽ ý của họa sĩ Hồng Hưng chủ yếu là một hàm ngụ. Vì, tại sao lại đưa một xét đoán hồi cố mười mấy năm, dẫu là từ một ấn tượng trực quan về kết quả một sự việc mà ah ấy đã biết ngay từ khi việc ấy khởi sự? Mà thực ra một sự kiện cỡ í thì làm sao một họa sĩ lại không biết chứ.
    Ý hàm ngụ hẳn nằm trong cái điểm góp ý về cần một hội đồng kiến trúc sư định ra khung cho dự án cỡ như thế.
    Và nếu vậy, phải đặt ra khả năng ý tưởng hay dự án đấy bị bác bỏ ngay từ đầu.
    Thì mọi dự án và ý tưởng đều cần tính đến khả năng đó chứ.
    "Con đường gốm sứ" có phải là loại "con đường" "tất yếu" phải ra đâu.
    Tại sao nó lại chỉ một mình gánh lấy việc cho phần còn lại của bờ đê hàng trăm năm lịch sử của Hà Nội được chào mừng Nghìn năm Thăng Long nhỉ.
    Hay là, chắc vậy, không phải tại nó, cái ý tưởng/dự án đấy; mà tại cơ duyên run rủi một mình nó đến họp chợ.
    Họa sĩ Hồng Hưng có thể không muốn trì hoãn việc góp ý trước khi, giả sử, "Con đường gốm sứ" phiên bản 2.0 đi lên đến chẳng hạn là Phùng.
    Hoan hô anh Hồng Hưng!



Tìm kiếm

  • Từ khóa
  • Tác giả
  • Từ
    Pick a date
  • Đến
    Pick a date