<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet href="http://www.vnweblogs.com/styles/rss.css" type="text/css"?>
<rss version="0.91">

 <channel>
  <title>Nhà văn NGUYỄN QUANG VINH</title>
  <link>http://vinhnq.vnweblogs.com</link>
  <description> Viết thêm ngàn trang không chặn được chân quỷ sứ. 
Trang giấy trắng như cát, chất chứa buồn. 
Nỗi buồn vun lên từng ngày, thành mộ, chôn mình và chữ. 
Mình muốn hét lên! 
</description>
    <item>
   <title>HÀ NỘI BẮT ĐẦU SE LẠNH</title>
   <description>   
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 Ng&agrave;y lạnh đầu ti&ecirc;n rồi đ&acirc;y. Đ&ecirc;m, c&agrave; ph&ecirc; h&egrave; phố như đ&ocirc;ng hơn, b&agrave;n ghế lạ chưa, lại nho&agrave;i cả ra h&egrave; phố, nho&agrave;i cả ra gi&oacute;, kh&aacute;ch vẫn th&iacute;ch ngồi h&oacute;ng gi&oacute; lạnh, d&ugrave;&nbsp; phải k&eacute;o &aacute;o che k&iacute;n cổ. H&igrave;nh như người c&agrave; ph&ecirc; &iacute;t n&oacute;i hơn, đăm đắm nh&igrave;n ra phố, nh&igrave;n l&ecirc;n những chiếc l&aacute; v&agrave;ng chung chi&ecirc;ng như sắp chực rơi xuống, gương mặt ai cũng h&igrave;nh như sẩm xuống, lắng lại, thu v&agrave;o trong một cảm gi&aacute;c ch&ocirc;ng ch&ecirc;nh của qu&aacute; khứ, của chơi vơi, h&igrave;nh như một ch&uacute;t kỷ niệm cũng se se lạnh đang nh&egrave; nhẹ &ugrave;a v&agrave;o mắt, v&agrave;o t&acirc;m tr&iacute;, v&agrave;o cả tiếng thở&hellip; 
   
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 Người đ&agrave;n b&agrave; b&aacute;n ng&ocirc; nướng tất tả bước tới lui, tất tả quạt than đỏ hồng xoay đều những bắp ng&ocirc; &oacute;ng v&agrave;ng tr&ecirc;n lửa, tất tả ch&agrave;o kh&aacute;ch, tất tả cười, tất tả đếm từng đồng tiền lẻ v&agrave; chới với nh&igrave;n h&uacute;t cuối phố, như nh&igrave;n về ng&otilde; vắng nh&agrave; m&igrave;nh, lo lo đứa con thơ mải chơi trong gi&oacute; lạnh&hellip; 
   
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 &Iacute;t hơn những c&ocirc; g&aacute;i trẻ x&ocirc;ng x&ecirc;nh v&aacute;y &aacute;o, đ&ocirc;i ch&acirc;n d&agrave;i c&oacute; th&ecirc;m đ&ocirc;i tất mịn b&oacute; lấy che gi&oacute;, v&agrave; đ&ocirc;i tay c&ocirc; g&aacute;i như nương v&agrave;o gi&oacute; lạnh để xiết chặt hơn lưng người đ&agrave;n &ocirc;ng chở m&igrave;nh tr&ecirc;n xe m&aacute;y, m&aacute;i t&oacute;c bu&ocirc;ng hờ tr&ecirc;n lưng người đ&agrave;n &ocirc;ng v&agrave; văng vẳng tiếng cười kh&uacute;c kh&iacute;ch. &Iacute;t hơn những người tản bộ. Nhiều hơn những ly c&agrave; ph&ecirc; n&oacute;ng, hương c&agrave; ph&ecirc; gặp gi&oacute; lạnh như cuốn lại, thoang thoảng trong gi&oacute;, l&agrave;m ấm những bước ch&acirc;n ai đang b&aacute;ch bộ tr&ecirc;n đường. 
   
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 Một Email nhờ gi&oacute; lạnh đầu m&ugrave;a mang tới.  &ldquo;Chiều nay lại ra phố ro&agrave;i, bệnh như chẳng hiện hữu trong ta ấy.. Mặc d&ugrave; H&agrave; nội đ&atilde; lạnh chớm đ&ocirc;ng. Phố &nbsp;cổ vẫn đ&ocirc;ng như ng&agrave;y n&agrave;o,chỉ c&oacute; m&igrave;nh l&agrave; lạ lẫm đang d&ograve; t&igrave;m những con phố quen xưa hay b&aacute;ch bộ mỗi buổi chiều (ăn vặt). Đ&acirc;y rồi qu&aacute;n ốc: Số 1 Đinh Liệt,nổi tiếng l&agrave; ngon. Một m&igrave;nh th&ocirc;i: cứ l&agrave;m 1bat (tuyệt). Tiếp tục lại : 85 H&agrave;ng bạc: B&aacute;nh tr&ocirc;i t&agrave;u, ch&egrave; con ong, b&aacute;nh cốm v&agrave; đ&acirc;y rồi ch&egrave; vừng đen h&ocirc;m qua mới ước(tuyệt). 
 &nbsp;  
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 Chữ cũng se se lạnh th&igrave; phải. 
 V&agrave; quờ tay, thấy thiếu một hơi ấm của ai. 
 Chăn như mỏng hơn. 
 Ch&acirc;n đang co lại. 
 Hơi thở của m&igrave;nh l&agrave;m ấm m&igrave;nh th&ocirc;i. 
 &nbsp;  
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 H&agrave; Nội bắt đầu se lạnh. 
 Se lạnh một tiếng rao đ&ecirc;m. </description>
   <link>http://vinhnq.vnweblogs.com/post/9150/389878</link>
      <pubDate>Sun, 11 Nov 2012 21:01:40 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>VIẾT CHO MÌNH ( 1)</title>
   <description>     
 Rồi một ng&agrave;y gi&agrave; m&igrave;nh về khu vườn cũ 
 Nhặt chữ l&ecirc;n đan v&otilde;ng h&aacute;t ầu ơ 
 Bước ch&acirc;n chậm mắt nh&igrave;n kh&ocirc;ng c&ograve;n r&otilde; 
 Nghe ong u hồi ức th&aacute;ng năm d&agrave;i 
 Rồi một ng&agrave;y m&igrave;nh kh&ocirc;ng đi xa nữa 
 C&aacute;t dưới ch&acirc;n v&agrave; chữ tr&ecirc;n trời 
 M&igrave;nh ngồi xếp l&ecirc;n nhau từng dấu phẩy 
 Xếp l&ecirc;n nhau năm th&aacute;ng cuộc đời d&agrave;i 
 Rồi một ng&agrave;y b&acirc;ng khu&acirc;ng đi ra ng&otilde; 
 &Aacute;nh mắt mờ nh&igrave;n h&uacute;t cuối trời xa 
 Vẫn như thấy em n&iacute;u nụ cười tr&ecirc;n cỏ 
 Nhấp ngụm tr&agrave; quay lại ph&iacute;a ho&agrave;ng h&ocirc;n 
 Rồi một ng&agrave;y gi&agrave; m&igrave;nh về khu vườn cũ 
 Bạn b&egrave; ơi, nhẩm đếm, rợng m&ocirc;i cười 
   1/10/2012    </description>
   <link>http://vinhnq.vnweblogs.com/post/9150/383425</link>
      <pubDate>Mon, 01 Oct 2012 22:32:13 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>THAM LUẬN KHÔNG ĐỌC TRONG ĐẠI HỘI</title>
   <description>    THAM LUẬN KH&Ocirc;NG ĐỌC TRONG ĐẠI HỘI        N&oacute;i kh&ocirc;ng ai tin, tối nay bồn chồn kh&ocirc;ng ngủ. S&aacute;ng nay khai mạc Đại hội XI. M&igrave;nh kh&ocirc;ng đảng vi&ecirc;n, sao cứ bồn chồn chờ đợi. Rất lạ. Th&igrave; h&oacute;a ra m&igrave;nh nhớ ba m&igrave;nh. Ng&agrave;y ba c&ograve;n sống, v&agrave;o c&aacute;i buổi s&aacute;ng khai mạc Đại hội Đảng, ba dậy từ mờ s&aacute;ng, nấu nước, pha tr&agrave;, chuẩn bị c&aacute;i radio, đợi giờ tường thuật khai mạc Đại hội.&nbsp; H&ocirc;m nay m&igrave;nh nhớ ba, lại ngồi dậy, nấu nước, pha tr&agrave;, v&agrave; viết mấy d&ograve;ng n&agrave;y. M&igrave;nh nhớ lại một kỷ niệm với ba.     ........ Một đ&ecirc;m, chừng 3 giờ s&aacute;ng, t&ocirc;i nghe c&oacute; tiếng kh&oacute;c ngo&agrave;i vườn. Chạy ra, thấy ba đang ngồi dưới gốc ổi, kh&oacute;c th&uacute;t th&iacute;t, đ&ocirc;i vai gầy rung l&ecirc;n dưới &aacute;nh trăng.    -Chuyện chi ba kh&oacute;c? -T&ocirc;i hỏi.    Ba t&ocirc;i k&eacute;o tay t&ocirc;i lại b&ecirc;n, n&oacute;i trong tiếng nức nở:    -Nh&agrave; m&igrave;nh th&agrave;nh chi bộ rồi con ạ.    T&ocirc;i ngơ ng&aacute;c.    -Anh Lập con v&agrave;o đảng rồi. Rứa l&agrave; nh&agrave; m&igrave;nh th&agrave;nh chi bộ. C&ograve;n con nữa, Vinh ạ...    T&ocirc;i đưa ba v&agrave;o nh&agrave;.    Mấy ng&agrave;y sau anh Lập về. Ba t&ocirc;i r&iacute;u r&iacute;t, cười n&oacute;i phấn khởi lắm. Tối, uống tr&agrave; với nhau, ba t&ocirc;i vẫn hoan hỉ việc anh Lập v&agrave;o đảng.    Anh Lập cười khẹc khẹc ( kiểu cười trong Blog b&acirc;y giờ):    -V&ocirc; đảng kh&oacute; chi ba. L&agrave; do thằng cha Văn Lợi ( L&uacute;c đ&oacute; anh Lập c&ocirc;ng t&aacute;c ở ph&ograve;ng xuất bản Sở văn h&oacute;a th&ocirc;ng tin B&igrave;nh Trị Thi&ecirc;n, nh&agrave; thơ&nbsp; Văn Lợi l&agrave;m trưởng ph&ograve;ng) cứ x&uacute;i con. Anh ấy n&oacute;i:&quot; Lập ơi, mi thương tau với, cứu tau với. Mi kh&ocirc;ng gi&uacute;p tau th&igrave; th&agrave;nh t&iacute;ch cả ph&ograve;ng năm nay vứt. Lấy cứt ra tiền thưởng&quot;.     H&oacute;a ra Văn lợi hăng h&aacute;i đăng k&yacute; với Đảng bộ cơ quan chỉ ti&ecirc;u kết nạp đảng trong năm ở ph&ograve;ng xuất bản l&agrave; 1. Gần cuối năm, bế tắc qu&aacute;, t&uacute;m lấy Lập.&quot; Nh&eacute;. Em nh&eacute;. V&agrave;o Đảng cho anh nh&eacute;...&quot;. B&igrave;nh thường, mỗi lần b&igrave;nh x&eacute;t thi đua, anh Lập l&uacute;c n&agrave;o cũng b&eacute;t: đi chậm, về sớm, ăn n&oacute;i v&ocirc; tổ chức, hay l&agrave;m thơ t&igrave;nh, thường xuy&ecirc;n say...Nhưng năm nay, v&igrave; th&agrave;nh t&iacute;ch cả ph&ograve;ng,v&igrave; tiền thưởng cuối năm, v&igrave; chỉ ti&ecirc;u kết nạp đảng ph&ograve;ng đ&atilde; đăng k&yacute;, tất cả ồn &agrave;o t&aacute;n th&agrave;nh Lập v&agrave;o đảng. C&oacute; người trong cơ quan biết vậy k&ecirc;u l&ecirc;n:- Thế l&agrave; quần ch&uacute;ng trong cơ quan sẽ &nbsp;b&igrave;nh y&ecirc;n v&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute; Lập nữa.     Ba t&ocirc;i nghe Lập n&oacute;i, vẫn cười:- Con v&ocirc; đảng ba mừng lắm...Trong nh&agrave; n&agrave;y, ba sợ nhất l&agrave; mi với thằng Vinh. Nh&agrave; văn cả. Nhưng ăn n&oacute;i cứ như phản động...B&acirc;y chừ con v&ocirc; đảng, ba y&ecirc;n t&acirc;m.    Ba kh&ocirc;ng biết, anh Lập giờ uống v&ocirc;, ăn n&oacute;i c&ograve;n si&ecirc;u hơn lũ phản động. Thế hệ như ba t&ocirc;i nghe kiểu n&oacute;i của t&ocirc;i v&agrave; Lập đều giật th&oacute;t, cho như vậy l&agrave; phản động. Nhưng v&igrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i n&oacute;i thật th&ocirc;i. Sau n&agrave;y anh Lập l&yacute; luận:&quot; Cứ n&oacute;i thật th&igrave; họ cho rằng m&igrave;nh phản động&quot;. &nbsp;Lũ phản động v&igrave; n&oacute; phản dộng n&ecirc;n n&oacute;i c&acirc;u g&igrave; c&oacute; vẻ căng căng ngược ngạo l&agrave; n&oacute;i dấu diếm như m&egrave;o dấu cứt. C&ograve;n m&igrave;nh, m&igrave;nh kh&ocirc;ng phản động n&ecirc;n m&igrave;nh n&oacute;i phơi phơi. Rứa th&ocirc;i.    Ba gọi anh Lập tr&igrave;u mến:- Ch&uacute;c mừng đồng ch&iacute; Lập    T&ocirc;i cự nự:- Thế con kh&ocirc;ng được gọi l&agrave; đồng ch&iacute; &agrave;?    Anh Lập nheo mắt:- Mi ngo&agrave;i đảng, gọi l&agrave; thằng Vinh    Nh&agrave; t&ocirc;i suốt cuộc chiến tranh, bị bom ch&aacute;y nh&agrave; 7 lần. T&agrave;i sản duy nhất c&ograve;n lại t&ocirc;i nhớ l&agrave; một c&aacute;i chum nước. C&aacute;i chum nước bị bom đ&aacute;nh vỡ tới cả trăm mảnh. Ba t&ocirc;i xin xi măng, tẩn mẩn hai ng&agrave;y gh&eacute;p lại, h&agrave;n lại, vẫn đựng nước được.     Sau h&ograve;a b&igrave;nh, c&aacute;c anh chị trong nh&agrave; đi xa hết. Anh Lập học đại học ở H&agrave; Nội,. Nh&agrave; c&ograve;n mỗi t&ocirc;i v&agrave; ba mạ. Hết chiến tranh, theo phong tr&agrave;o, cả thị trấn l&agrave;m nh&agrave;, th&igrave; nh&agrave; t&ocirc;i cũng thế. Tiền kh&ocirc;ng c&oacute;, t&ocirc;i đi đ&agrave;o đ&aacute;, ng&agrave;y ng&agrave;y g&aacute;nh về chất đống. Cả th&aacute;ng trời như vậy đ&atilde; tha về được mấy chục khối đ&aacute;. Số đ&aacute; chắc, to d&ugrave;ng l&agrave;m m&oacute;ng. Số đ&aacute; nhỏ hơn t&ocirc;i d&ugrave;ng b&uacute;a đập nhỏ, đ&uacute;c t&aacute;pl&ocirc;. Rồi ba t&ocirc;i v&ocirc; S&agrave;i G&ograve;n, b&agrave; d&igrave; cho được 1000 đồng ( thời gi&aacute; năm 1977).&nbsp;Đ&aacute; m&oacute;ng, t&aacute;p l&ocirc;, cộng với số tiền d&igrave; cho, thế l&agrave;&nbsp;đủ x&acirc;y một căn nh&agrave; &nbsp;ng&oacute;i ba gian.    Ng&agrave;y&nbsp;đang l&agrave;m&nbsp;nh&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; đi bộ đội hải qu&acirc;n lục chiến, ở đại đội trinh s&aacute;t đ&oacute;ng qu&acirc;n ở Căm Pu Chia. T&ocirc;i nhận được thư của ba:&quot; Con ơi, nhờ ơn Đảng v&agrave; Nh&agrave; nước, gia đ&igrave;nh m&igrave;nh c&oacute; nh&agrave; ng&oacute;i ở rồi&quot;. T&ocirc;i nghĩ lại mấy th&aacute;ng trời c&ograve;ng lưng g&aacute;nh đ&aacute; x&acirc;y nh&agrave;, nh&igrave;n v&agrave;o thư ba, ứa nước mắt.    Đ&ecirc;m đ&oacute; đơn vị h&agrave;nh qu&acirc;n nghỉ lại giữa rừng. Đ&oacute;i, Mưa ướt lạnh. Kh&ocirc;ng ngủ được. Ngồi &ocirc;m c&aacute;i ba l&ocirc; trong mưa, trong b&oacute;ng đ&ecirc;m, trong đ&oacute;i, thấy tủi cực. Nhớ nh&agrave; lắm th&ocirc;i. Lại nh&igrave;n thấy cảnh ba lom khom vun c&acirc;y ổi, nhặt c&aacute;i l&aacute; rơi. Lại nhớ ng&agrave;y mới chuyển từ nơi sơ t&aacute;n về, c&aacute;i mảnh đất ba nhận để l&agrave;m nh&agrave; n&agrave;y l&agrave; ao ruộng. T&ocirc;i v&agrave; anh Lập g&aacute;nh đất từ ngo&agrave;i đồng về để đắp nền nh&agrave;. Trưa nắng chang chang, hai anh em g&aacute;nh đất v&agrave;o c&ograve;n ba th&igrave; ngồi xổm, quần cộc lồi ra hai bắp đ&ugrave;i gầy t&oacute;p, nổi đầy g&acirc;n xanh. Ba ngồi trước đống đất, đưa từng cục đất l&ecirc;n tr&ecirc;n tay v&agrave; d&ugrave;ng c&aacute;i d&ugrave;i cui đập nhỏ ra. Thỉnh thoảng, ba t&ocirc;i lại k&ecirc;u l&ecirc;n:- Bom bi n&agrave;y. Trong những cục đất ch&uacute;ng t&ocirc;i g&aacute;nh v&agrave;o, c&oacute; cả những quả bom bi thời chiến tranh s&oacute;t lại. Nước mắt t&ocirc;i chảy ra tr&ecirc;n ba l&ocirc;, lẫn v&agrave;o cả nước mưa. Định t&acirc;m sự với thằng bạn c&ugrave;ng tiểu đội nhưng liếc sang b&ecirc;n cạnh, thấy thằng B&ecirc; d&ugrave;ng đ&egrave;n pin h&iacute; h&uacute;i viết thư cho người y&ecirc;u. T&ocirc;i quờ tay lấy l&aacute; thư của n&oacute; xem:&quot; Em thương y&ecirc;u. Giờ n&agrave;y em đ&atilde; ngủ chưa. Anh nhớ em lắm. Em biết kh&ocirc;ng, giờ n&agrave;y anh v&agrave; đồng đội đang tr&ecirc;n con t&agrave;u tuần tiễu rẽ s&oacute;ng ra khơi...&quot;. T&ocirc;i x&eacute;&nbsp; toạc l&aacute; thư:&quot; Rẽ s&oacute;ng cục cứt. N&oacute;i l&aacute;o vừa th&ocirc;i..&quot;. Thằng B&ecirc; kh&ocirc;ng giận, lại cười:- Viết thế cho c&ocirc; em ở nh&agrave; tự h&agrave;o. M&igrave;nh l&agrave; l&iacute;nh Hải Qu&acirc;n, trong thư phải viết l&agrave; rẽ s&oacute;ng chứ...&quot;    Một h&ocirc;m, t&ocirc;i thấy cả buổi chiều ba t&ocirc;i đi ra đi v&ocirc;, qu&eacute;t dọn nh&agrave;, rửa ấm ch&eacute;n. T&ocirc;i chưa kịp hỏi, ba t&ocirc;i đ&atilde; n&oacute;i giọng nghi&ecirc;m trang:    - Tối nay đồng ch&iacute; b&iacute; thư chi bộ x&oacute;m đến nh&agrave; chơi.    T&ocirc;i im lặng.     Trước ng&agrave;y ba t&ocirc;i mất, ba t&ocirc;i n&oacute;i với mạ t&ocirc;i:- Tui c&ograve;n ăn nợ ở qu&aacute;n ch&aacute;o mệ&nbsp; Mạnh gần 500 đồng. Mệ trả cho tui nghe.    Mạ t&ocirc;i cười:- Th&igrave; khi m&ocirc; nhận lương hưu, &ocirc;ng trả.    Ba t&ocirc;i cười.  .....  Một lần m&igrave;nh n&oacute;i với Từ Hồng Sơn, đại t&aacute;, gi&aacute;m đốc Sở c&ocirc;ng an Quảng B&igrave;nh ( bạn học một kh&oacute;a), hiện l&agrave; đại biểu ở Đại hội Đảng XI: &Ocirc;ng l&agrave; đảng vi&ecirc;n, t&ocirc;i kh&ocirc;ng, kh&aacute;c nhau thế, nhưng giống nhau: Khi Tổ quốc l&acirc;m nguy, cả t&ocirc;i v&agrave; &ocirc;ng đều sẵn s&agrave;ng chết ở cột mốc bi&ecirc;n giới v&igrave; Tổ Quốc. Đảng đại hội m&agrave; mọi người d&acirc;n đều chờ đợi, Đảng c&ograve;n s&acirc;u nặng trong d&acirc;n. Nh&acirc;n d&acirc;n mong ở Đảng m&igrave;nh m&atilde;i m&atilde;i như thế, ti&ecirc;n phong, hy sinh, v&igrave; lợi &iacute;ch d&acirc;n tộc, v&igrave; l&ograve;ng tự trọng của hai tiếng Việt Nam, h&agrave;nh động v&igrave; sự hy sinh của h&agrave;ng triệu người con Việt cho hai chữ độc lập, v&igrave; cả sự ki&ecirc;u h&atilde;nh của một đất nước. Nh&acirc;n d&acirc;n cao cả, nh&acirc;n d&acirc;n bao dung, nh&acirc;n d&acirc;n che chở, nh&acirc;n d&acirc;n đồng h&agrave;nh c&ugrave;ng Đảng, Đảng sẽ mạnh. Lợi dụng d&acirc;n tộc để trục lợi, Đảng mất. Quay lưng với d&acirc;n tộc m&igrave;nh, Đảng mất. Phản bội niềm tin của d&acirc;n tộc m&igrave;nh, Đảng mất. Đại hội h&atilde;y bắt đầu từ c&acirc;u h&aacute;t quốc ca:  Đo&agrave;n qu&acirc;n Việt Nam đi ... Trong c&acirc;u h&aacute;t ấy vang vọng kh&iacute; ph&aacute;ch, niềm tin, l&ograve;ng ki&ecirc;u h&atilde;nh của người Việt. Trong c&acirc;u h&aacute;t ấy kh&ocirc;ng c&oacute; sự h&egrave;n nh&aacute;t, kh&ocirc;ng vụ lợi, kh&ocirc;ng phản bội. M&atilde;i m&atilde;i, như nh&acirc;n d&acirc;n đ&atilde; tin v&agrave; đang tin: Đảng đồng h&agrave;nh c&ugrave;ng d&acirc;n tộc, l&atilde;nh đạo d&acirc;n tộc. Ch&uacute;c Đại hội th&agrave;nh c&ocirc;ng theo đ&uacute;ng &yacute; nghĩa cao cả nhất của từ n&agrave;y.        </description>
   <link>http://vinhnq.vnweblogs.com/post/9150/274035</link>
      <pubDate>Wed, 12 Jan 2011 04:37:07 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>VÌ SAO IM LẶNG?</title>
   <description>&nbsp;     Như rứa l&agrave; đ&atilde; tới giờ kh&eacute;p lại việc nhận t&aacute;c phẩm của chị em cho tập IM LẶNG. Như rứa l&agrave; tập IM LẶNG đ&atilde; nhận được sự ủng hộ rất nhiệt t&igrave;nh của chị em m&igrave;nh. Như rứa l&agrave; tập IM LẶNG- một tập văn thơ rất c&oacute; chất lượng sẽ in ở Nh&agrave; xuất bản Lao Động đ&atilde; thực hiện đ&uacute;ng tiến độ.  Như rứa l&agrave; h&ocirc;m nay Bọ c&oacute; thể trả lời được c&acirc;u hỏi m&agrave; h&igrave;nh như kh&ocirc;ng ai hỏi- he he:   V&Igrave; SAO   IM LẶNG ?        &nbsp;&nbsp;               &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;              &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;      C    uộc sống l&agrave; hợp ca của mu&ocirc;n v&agrave;n &acirc;m thanh. &Acirc;m thanh của gi&oacute; cho ta sự lo lắng khi mẹ vẫn bơ vơ giữa c&aacute;nh đồng xa ng&aacute;i. &Acirc;m thanh bước ch&acirc;n l&agrave;m ta đưa tay l&ecirc;n ngực, chờ một gương mặt y&ecirc;u thương đang tới gần. &Acirc;m thanh của tiếng thở d&agrave;i giữa đ&ecirc;m mưa rả r&iacute;ch vun v&agrave;o trong ta một giọt đắng. &Acirc;m thanh của tiếng cười l&agrave;m vỡ o&agrave; trong ta x&uacute;c cảm. &Acirc;m thanh của mưa l&agrave;m mềm l&ograve;ng qua những lời y&ecirc;u. &Acirc;m thanh một tiếng y&ecirc;u l&agrave;m tr&aacute;i tim m&igrave;nh đ&ocirc;i khi nghẹn lại v&igrave; hạnh ph&uacute;c. &Acirc;m thanh của con chữ tr&ecirc;n trang giấy như mở ra cho m&igrave;nh cả một thế giới ri&ecirc;ng, mới mẻ v&agrave; sống s&iacute;t, ngập tr&agrave;n niềm thương nhớ.       &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;      N    hưng đ&ocirc;i khi giữa hợp &acirc;m của mu&ocirc;n v&agrave;n &acirc;m thanh cuộc sống ấy, ta chợt th&egrave;m một sự im lặng, một ph&uacute;t im lặng, một khoảnh khắc im lặng, một chớp mắt im lặng. Sự im lặng như c&ocirc; lại, vo lại của bao &acirc;m thanh, n&eacute;n v&agrave;o s&acirc;u thẳm l&ograve;ng ta, cho ta cảm gi&aacute;c của sự c&ocirc; đơn, sự c&ocirc; đơn ấm &aacute;p v&agrave; cần thiết biết bao giữa mu&ocirc;n nẻo mưu sinh của cuộc đời. Ta im lặng v&agrave; ta lắng nghe. Lắng nghe hồi ức. Lắng nghe tiếng l&ograve;ng m&igrave;nh. Lắng nghe thời gian. Lắng nghe ng&agrave;y mai đến.        &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;      P    h&uacute;t gi&acirc;y im lặng giữa đ&ecirc;m trường, giữa một buổi trưa một m&igrave;nh như c&ocirc; độc, giữa căn ph&ograve;ng rộng như cả bầu trời, b&ecirc;n b&agrave;n viết. Sau c&aacute;i ph&uacute;t gi&acirc;y im lặng l&agrave; tiếng g&otilde; m&aacute;y chữ, l&agrave; tiếng c&acirc;y b&uacute;t chạy sột soạt tr&ecirc;n giấy, l&agrave; nỗi ưu tư, l&agrave; tư duy, l&agrave; dằn vặt, l&agrave; hứng khởi, l&agrave; x&uacute;c cảm để rồi sự im lặng s&aacute;ng tạo để lại cho cuộc sống những vần thơ, những c&acirc;u văn, những n&eacute;t nhạc như những dấu ch&acirc;n s&aacute;ng tạo của ta. Sau nỗi nhớ c&oacute; thể l&agrave; nước mắt, nước mắt c&oacute; thể th&agrave;nh thơ, th&agrave;nh nhạc, th&agrave;nh văn. Sau sự trĩu nặng của cuộc sống l&agrave; những trải nghiệm, những &yacute; nghĩ, những triết l&yacute;, những đ&uacute;c kết, th&agrave;nh chữ, th&agrave;nh những giai điệu của thơ ca nhạc họa. T&aacute;c phẩm tạc n&ecirc;n t&ecirc;n, t&aacute;c phẩm vẽ ra ch&acirc;n dung người cầm b&uacute;t.        &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;      C    ảm động v&agrave; tr&acirc;n trọng biết bao, những đ&ecirc;m d&agrave;i lặng lẽ, trong những ph&uacute;t gi&acirc;y im lặng ấy, c&oacute; m&aacute;i t&oacute;c d&agrave;i xoả tr&ecirc;n b&agrave;n ph&iacute;m, c&oacute; b&agrave;n tay mềm đưa đẩy ng&ograve;i b&uacute;t đi như bay như m&uacute;a tr&ecirc;n trang giấy, c&oacute; gương mặt kh&ocirc;ng phấn son, gương mặt ch&iacute;nh l&agrave; m&igrave;nh, của em, của chị đang chắt ra từ tr&aacute;i tim những con chữ đầy ắp t&acirc;m tư, đầy ắp sự tinh tế, đầy ắp hồn v&iacute;a, l&agrave;m n&ecirc;n thơ, n&ecirc;n văn, n&ecirc;n nhạc, l&agrave;m n&ecirc;n những t&ecirc;n tuổi của c&aacute;c em, c&aacute;c chị, l&agrave;m n&ecirc;n tập văn thơ nhạc của ch&iacute;nh c&aacute;c em c&aacute;c chị mang t&ecirc;n IM LẶNG n&agrave;y.           &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;      S    ự im lặng của c&aacute;c em, c&aacute;c chị đ&atilde; tạc dựng ra cả một tập s&aacute;ch d&agrave;y dặn, d&acirc;ng hiến cho độc giả những t&aacute;c phẩm văn chương. Tựa như mầm l&aacute; ủ sương trong đ&ecirc;m y&ecirc;n tĩnh, tựa như c&aacute;nh sen ngậm giọt nước trong vắt, tựa như tiếng chim h&oacute;t sau mỗi đ&ecirc;m d&agrave;i, tựa như &aacute;nh nắng ban mai l&oacute; rạng xa xa ph&iacute;a ch&acirc;n trời.        &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  IM LẶNG kh&ocirc;ng phải l&agrave; tập văn thơ c&ocirc;ng bố t&ecirc;n tuổi của c&aacute;c nh&agrave; thơ, nh&agrave; văn nữ. IM LẶNG đơn giản chỉ l&agrave; khoảnh khắc thực sự im lặng nhưng ngập tr&agrave;n x&uacute;c cảm của một số c&aacute;c em, c&aacute;c chị tr&ecirc;n     vnweblogs    . IM LẶNG như l&agrave; những d&ograve;ng nhật k&yacute; b&igrave;nh dị v&agrave; tao nh&atilde;, l&agrave; tiếng l&ograve;ng của chị em l&agrave;m cho m&igrave;nh, viết cho m&igrave;nh, bật l&ecirc;n từ l&ograve;ng m&igrave;nh tiếng ng&acirc;n của cảm x&uacute;c, của cảm nhận, của t&igrave;nh y&ecirc;u thiết &nbsp;  tha với người m&igrave;nh y&ecirc;u dấu, với cuộc đời, với đất nước, với mảnh đất m&igrave;nh đang sống. IM LẶNG v&igrave; thế cũng im lặng t&igrave;m đến với những t&acirc;m hồn đồng cảm, để chia sẻ, để t&acirc;m sự, để gi&atilde;i b&agrave;y, để t&igrave;m kiếm một b&agrave;n tay, một sự rung động, c&ugrave;ng ngắm m&igrave;nh một ch&uacute;t th&ocirc;i trong c&aacute;i ng&agrave;y lễ trọng của chị em phụ nữ:     20 th&aacute;ng 10.       &nbsp;&nbsp;&nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ    ọc từng b&agrave;i thơ, từng c&acirc;u văn, nghe giai điệu nhạc, cũng c&oacute; thể thấy những t&aacute;c phẩm trong tập IM LẶNG n&agrave;y vang l&ecirc;n thật k&iacute;n đ&aacute;o, thật nhẹ, thật thiết tha, như những tiếng mưa rơi nh&egrave; nhẹ đầu thu, long lanh như những giọt sương tr&ecirc;n l&aacute;, ngọt như nuớc suối ng&agrave;n, kh&ocirc;ng ồn &agrave;o, kh&ocirc;ng khoa trương, im lặng đến với người đọc trong thăm thẳm cảm x&uacute;c mới mẻ, ngọt ng&agrave;o v&agrave; d&acirc;ng hiến.       &nbsp;&nbsp;&nbsp;  V    ui mừng giới thiệu tập văn thơ tự chọn mang t&ecirc;n IM LẶNG v&agrave;o ng&agrave;y truyền thống Phụ nữ Việt Nam 20 th&aacute;ng 10 đến với độc giả cả nước, cũng l&agrave; mong muốn gửi đến h&agrave;ng triệu chị em thương y&ecirc;u một lời t&acirc;m sự, một tiếng l&ograve;ng đồng cảm của c&aacute;c t&aacute;c giả nữ đang l&agrave; những Blogger tr&ecirc;n vnweblogs.com.        &nbsp;&nbsp;&nbsp;      C    &aacute;m ơn c&aacute;c em, c&aacute;c chị đ&atilde; tặng cho cuộc sống những ph&uacute;t gi&acirc;y im lặng bằng t&aacute;c phẩm. Hy vọng, ai may mắn cầm tr&ecirc;n tay tập IM LẶNG n&agrave;y sẽ th&ecirc;m một lần y&ecirc;u hơn cuộc sống n&agrave;y.       &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;    --------------------------       Nếu chị em thấy mấy lời tr&ecirc;n&nbsp;đ&acirc;y c&oacute; thể l&agrave;m lời tựa cho tập s&aacute;ch th&igrave;&nbsp;đề nghị cho&nbsp;&yacute; kiến lu&ocirc;n, coi như&nbsp;ăn b&aacute;m theo chị em ch&uacute;t chữ nghĩa vậy. Hi hi.&nbsp;&nbsp;&nbsp;Ai&nbsp;đồng&nbsp;&yacute; hay kh&ocirc;ng&nbsp;đồng&nbsp;&yacute; th&igrave; Bọ cũng xin hun c&aacute;i, tr&uacute;ng m&ocirc; th&igrave; tr&uacute;ng.&nbsp; &nbsp;        Chưa. H&ocirc;m nay th&ecirc;m B&aacute;o C&ocirc;ng an nh&acirc;n d&acirc;n c&oacute; b&agrave;i viết kh&aacute; kỹ c&agrave;ng về vở diễn &quot; Mắt Phố&quot; của Bọ n&egrave;-(Như rứa l&agrave; c&oacute; 16 tờ b&aacute;o viết b&agrave;i khen rồi, nhưng kh&ocirc;ng biết kết quả v&ocirc; Hội diễn ra răng? Hu hu)      http://www.cand.com.vn/vi-VN/vanhoa/2009/9/120012.cand         &nbsp;&nbsp;         &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;     </description>
   <link>http://vinhnq.vnweblogs.com/post/9150/186256</link>
      <pubDate>Fri, 25 Sep 2009 00:29:18 +0700</pubDate>   
  </item>
   </channel>
</rss>

