Việt Nam tưng bừng chuẩn bị kỉ niệm Ngàn năm Thăng Long. Một lễ hội Nhà nước tân thời, bởi vì trong quá khứ không có triều đại nào định ôm tròn cả lịch sử của triều đại khác thu về tay mình như thế, và cũng chẳng ai kịp có phương tiện thừa mứa của thế giới kĩ thuật để mưu cầu hạnh phúc vật chất, thoả mãn tính phô trương, làm một cuộc kinh doanh quyền lực chính trị to lớn như bây giờ. Con người trên đà đi tới, có lúc phải sống trong một thế giới ảo được tạo dựng để lừa dối nhau, rồi cũng đi đến chỗ tự gạt gẫm mình, vì phải sống ở đó như là sự thật, và để chính trị trở thành lịch sử tiếp nối. Lịch sử đó đến nay đã ngập chìm trong một không khí huyền thoại, “truyền thống”, mang đầy những tin tưởng lí số quê mùa mà cao ngạo có vẻ không gì lay chuyển nổi. Nhưng quá khứ thì dù sao cũng không thể cải sửa. Ngàn năm trước, cuộc sống nhỏ bé hơn, bình thường hơn. Sử gia không đi tìm quần chúng thuộc hạ, sử gia cố gắng / may mắn vượt ra ngoài sự hấp dẫn / ràng buộc của miếng đỉnh chung thì chỉ thấy còn lại có những tờ giấy cũ nát, những chứng cớ tản mạn để gom lại thành cái gọi là quá khứ. Cho nên dù muốn đi tìm một lí do dời chuyển lịch sử khác của người ngàn năm trước thì tuy chỉ là không chịu làm người “chép” sử nhưng cũng thấy không phải cưỡng ép ai.
Cũng như trong âm nhạc và nghệ thuật, tiêu chí quyết định trong toán học là Cái Đẹp. Nhưng quan niệm về cái Đẹp lại thay đổi. Trong triết học Platon, toán học là một thế giới tồn tại tự thân, chúng ta chỉ việc tìm hiểu nó. Nhưng nói như sau thì có lẽ đúng hơn: toán học không thực sự tồn tại. Đây không phải là việc mở một cái cửa để bước vào quan sát một căn phòng. Chẳng có cái cửa nào và chẳng có căn phòng nào cả. Chúng ta tự làm ra cái cửa rồi mở nó ra. Chúng ta cũng tự làm ra cái phòng rồi quan sát nó.
Anatoly Vershik
__________________________________________________________________
Thứ năm, ngày 09 tháng chín năm 2010
Tưởng Năng Tiến - Nghẽn đường và nghẽn mạch
Ở trang 83, trong cuốn Hai mươi năm miền Nam 1955–1975 (Tiếng Quê Hương xuất bản năm 2010) Nguyễn Văn Lục ghi: "Vào những năm đầu của chính thể ông Diệm, có thể đi suốt ngày đêm từ Cà Mau đến Bến Hải một cách an toàn.” Qua trang 231, tác giả thêm: “Tóm lại, ổn định an ninh và phát triển giáo dục là hai thực tế miền Nam đã đạt được ngay thời gian đầu của chế độ Đệ nhất Cộng hoà.” Tới trang 489, ông viết tiếp: “Đây là những ngày miền Nam bừng lên một không khí đượm nhiều hứng khởi.”
Ông Nguyễn Văn Lục không phải là người đầu tiên, và cũng không phải là người duy nhất, đã khẳng định những điều như thế. Có vị còn nằng nặc thêm rằng sở dĩ miền Nam được sống trong cảnh thanh bình (“bốn bề phẳng lặng hai kinh vững vàng”) là nhờ vào sự anh minh của Ngô Tổng thống.
Nhãn:
Tin tặc,
Tự do ngôn luận
Báo Người Việt Online bị tin tặc tấn công
Độc giả Người Việt Online (NVO) có thể thấy sự 'bất bình thường' trên một số trang, mục của NVO, đặc biệt là mục bình luận của nhà báo Ngô Nhân Dụng.
Tin tặc đã đặt vào mục này bài viết có tựa đề 'Nguyễn Hưng Quốc: Hãy Dám Nhìn Thẳng Vào Sự Thật,' với nội dung bôi nhọ và dữ kiện sai sự thật liên quan đến nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc (đồng chủ bút tạp chí Tiền Vệ) và nhà thơ Phan Quỳnh Trâm (cộng tác viên tạp chí Tiền Vệ).
Tin tặc bắt đầu tấn công NVO khoảng 10:15 phút tối ngày 7 tháng Chín, bắt đầu từ mục Bình Luận của nhà báo Ngô Nhân Dụng, rồi tiếp tục tấn công phần 'tin chính,' và sau đó bị chặn.
Tin tặc tấn công NVO lần thứ nhì vào khoảng 4 AM ngày 8 tháng Chín.
Người Việt
Ân nhân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Người Lao động ngày 05/8/2010 có bài "Ân nhân của Thủ tướng", kể về ông Phan Trung Kiên, người từng cứu sống Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng - khi đó "làm văn thư, liên lạc, cứu thương, y tá, y sĩ" trong quân đội - trong một trận chống càn năm 1970 tại sông Cái Tàu - Cà Mau.
Về số phận của hai đồng đội cũ này, blogger Kami đặt câu hỏi:
Về số phận của hai đồng đội cũ này, blogger Kami đặt câu hỏi:
Nguyễn Vĩnh-Tráng - I Tờ, Tờ i Ti. Le a La, Me er Mer, La Mer.
Nói đến Phong trào Bình dân Học vụ vào những năm 1945, 1946, những người năm nay đã thất tuần khó mà quên được. Là một phong trào hết sức nhộn nhịp. Nhộn nhịp, một phần vì dân ta hiếu học, một phần vì cách dạy rất khéo léo dễ học. Và cứ thế từ thành thị đến thôn quê, trẻ, già, lớn, bé đổ xô nhau đi học. Các giáo viên là học sinh ở các trường trung học, nên rất trẻ, rất hăng say, rất tận tình, cùng với các nhà hảo tâm đóng góp tiền bạc để mua giấy bút phát không cho học viên. Chính quyền lại khuyến khích, cổ động tối đa, nào là đi từng nhà, từng xóm mời dân đi học, nào là dựng các cửa Hoàn Môn cho người biết đọc đi qua (ở cầu An Cựu, Huế, gần nhà tôi, lúc bấy giờ…), nào là những vần thơ dễ nhớ như:
Văn hóa Vietnam Airlines
Blogger Nguyễn Văn Tuấn miêu tả "văn hóa Vietnam Airlines" trong bài "Chả bao giờ thấy nàng cười" như sau: "Đã bay với VNA là chấp nhận mù thông tin", "Đã bay với VNA là chấp nhận luật lạ lùng của VNA. Những 'luật' hay những qui định mà tiếp viên có thể sáng tác ra trong lúc bối rối không trả lời được cho hành khách", "Họ làm việc cứ như là những cỗ máy. Không có logic. Không cần suy nghĩ. Bất chấp thực tế", "Họ nói không thật", "Họ làm một cách miễn cưỡng, làm cho có làm", và họ không bao giờ cười.
Blogger TOU, trong một bài viết gần đây, giải thích việc vì sao các nữ tiếp viên không cười: như sau "Khoảng cách giữa trang điểm và nụ cười của các tiếp viên cực kỳ tinh tế, phải trải qua vài trăm giờ bay mới chiêm nghiệm được chân lý sơ khai 'đã trang điểm đẹp rồi thì đếch cần cười, chỉ có bọn điên mới cười sau khi trang điểm.'"
Thứ tư, ngày 08 tháng chín năm 2010
Liên hoan phim Venezia 2010 và bộ phim "Rừng Na Uy" của đạo diễn Trần Anh Hùng
Sau giải Sư tử Vàng cho phim Xích lô tại Liên hoan phim Venezia năm 1995, đúng 15 năm sau đạo diễn Trần Anh Hùng trở lại Liên hoan phim Venezia lần thứ 67 với bộ phim Rừng Na Uy, dựa theo tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nhật danh tiếng Murakami Haruki (bản dịch của Trịnh Lữ, Nxb Hội Nhà văn và Công ty Nhã Nam, 2006). Bộ phim mới của đạo diễn Pháp gốc Việt này, với nhà quay phim Đài Loan Mark Lee Ping Bin và âm nhạc của Jonny Greenwood thuộc băng nhạc Anh Radiohead, là tác phẩm dự thi của Nhật năm nay. Đây là bộ phim thứ 5 của Trần Anh Hùng, sau Mùi đu đủ xanh (giải Ống kính Vàng LHP Cannes 1993, giải César cho phim đầu tay xuất sắc nhất 1994), Xích lô (1995), Mùa hè chiều thẳng đứng (2000) và Và anh đến trong cơn mưa (2009).
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)