[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Thứ Năm, ngày 02 tháng 10 năm 2014

CHUYỆN VUI VĂN CHƯƠNG HÔM NAY (kỳ 2)



Vậy nên việc tuyển người vào các cơ quan hội khó hơn tuyển… chủ tịch Hội, bởi chủ tịch hội nhiều khi là được điều về, còn các trí thức bây giờ, trừ những người sống chết với văn chương, chả ai dại gì đầu quân về nơi trần sì lương như thế…
----------------------

Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

LANG THANG KIẾN VÀNG

Đã có lần tôi giới thiệu về một bác sĩ rất lạ, tên là Vinh, nick Jos Vinh. Lạ trong cái nghĩa ngày nay rất hiếm người như anh. Tốt nghiệp đại học y Huế xong, anh về huyện Chư Sê công tác. Người ta thì nhanh chóng nhập cuộc rồi... mở phòng mạch kiếm tiền, ở ngay huyện mà có hỏi đồng bào xung quanh thuộc dân tộc gì có khi cũng không biết, anh này lại suốt ngày với 1 túi thuốc trên vai, cây đàn ghi ta nữa, lang thang vào buôn làng, trò chuyện chữa bệnh, bày cho bà con cách tránh bệnh, tư vấn vệ sinh các loại, rồi ôm đàn hát cho bà con nghe, học hát dân ca của bà con, và nữa, học tiếng, tìm hiểu văn hóa của bà con. Tôi mang tiếng là biết đôi chút về văn hóa bản địa, thi thoảng viết nhăng nhít được tí gì về văn hóa Tây Nguyên thì anh đều tìm đọc, và góp ý. Đã nhiều lần tôi phải sửa lại bài cho chính xác.

Thực ra tôi chưa gặp anh chàng này nhiều, đâu mới 2 lần, một lần cùng vào làng nhân chúng tôi đi thực tế, anh đi theo chơi và lại trở thành người hướng đạo, và một lần nhoàng cái trong một buổi đêm. Thế mà nể cái sự hiểu biết sâu sắc, cặn kẽ của anh.

Vẫn mong ước có dịp nào đấy, gặp anh này lâu lâu, học hỏi thêm.

Thứ Hai, ngày 29 tháng 9 năm 2014

CHUYỆN VUI VỀ VĂN CHƯƠNG HÔM NAY (Kỳ1)




          Tôi là người làm văn chương và đang là công chức trong hệ thống văn chương nước nhà, có đến hơn ba mươi năm làm việc liên quan trực tiếp đến văn chương, và có lẽ sẽ còn tiếp tục đến khi vì lý do gì đấy mà phải ngừng bút. Và tôi chơi với nhiều bạn bè, đàn anh cũng cùng nghiệp khá nhiều. Những gì tôi viết trong loạt bài dưới đây là rút ra từ quá trình làm việc của mình, cũng như từ bạn bè, các đàn anh trong nghề và trong đời.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

LẶT VẶT CUỐI TUẦN

1. Một giáo sư như Trần Quốc Vượng mà những người làm sách, được gọi là trí thức, như nhà xb Thời đại, tạp chí Văn hoá Nghệ thuật... không biết ông đã mất, vẫn in ông là giáo sư đương nhiệm thì biết tri thức và sự hiểu biết của họ như thế nào rồi... Làm sách mà thế là giết độc giả. Mình luôn hẹn nhân viên sửa bản in cơ quan mình: mình sai một chữ nó sẽ lưu mãi ở đấy rồi sẽ có ngày người ta nghĩ chuyện sai ấy là đúng, rồi sẽ cãi nhau, sẽ hội thảo cho mà xem, nên không được phép sai...

Thứ Năm, ngày 25 tháng 9 năm 2014

VẪN CHUYỆN BÓNG ĐÁ VIỆT

Mình vẫn công nhận là U19 hiện nay là lứa cầu thủ tốt và đồng đều nhất từ xưa đến nay. Tuy thế, nó cũng không thể làm lu mờ một loạt danh thủ một thời. Và ngay so với U23 vừa thắng Iran đây thì cũng phải xem lại. Thấy nhiều bác tung hô các cháu thành Messi, Maradona... mà thấy lo cho các cháu.

Thứ Tư, ngày 24 tháng 9 năm 2014

VẪN TÍT MÙ LẮM...



            Mới sáng hôm nọ, một tiến sĩ y khoa trả lời phỏng vấn trong chương trình chào buổi sáng trên VTV1, đã cắm đầu vào giấy miên man đọc “phao” ghi sẵn những điều vô cùng đơn giản khiến rất nhiều người nghi ngờ cái bằng tiến sĩ. Suốt mấy ngày hôm nay chuyện này trở thành đề tài HOT trên mạng. Và cũng nhiều ý kiến lại quy về giáo dục.

          Lỗi tất cả không phải từ giáo dục, nhưng ngành giáo dục không thể vô can khi năm nào cũng loay hoay đổi mới mà rồi cũng vẫn cứ… tít mù…
----------

Thứ Hai, ngày 22 tháng 9 năm 2014

HUHU CỬ TUYỂN

Cho đến giờ phút này, tôi vẫn cho rằng, cái trò cử tuyển là tào lao nhất trong những thứ tào lao. Anh thể giúp tiền bạc, cơm áo, thậm chí cả mạng sống, chứ không thể cho không kiến thức khi mà cái đầu có chẻ ra nhét vào nó cũng không thể nào chứa nổi. Ấy là nói cử tuyển đúng người đúng đối tượng, đây còn rất nhiều người lợi dụng chính sách cử tuyển để cài cắm con em mình vào.

Thay  vì cử tuyển, vừa tốn tiền vừa tốn... người, làm hại xã hội, hãy dùng tiền ấy trả lương cao cho những người có chuyên môn thật sự đến vùng ấy phục vụ, và rạch ròi thời hạn ra, người ta sẽ yên tâm đi, và biết ngày về. Hãy hình dung một ông bác sĩ cử tuyển chưa phân biệt ruột thừa với ruột non, thận với... tinh hoàn... ngắt ngoéo của người ta đi thì sẽ như thế nào?

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2014

VỀ QUÊ VÀ THẤY...

Thấy thôn quê thành phố xá hoặc gần giống phố xá. Đường nhựa (hoặc xi măng) xe ô tô chạy vào từng ngõ nhỏ. Xe máy nhiều hơn. Quán xá cũng nhiều hơn, quán cà phê đông khách, khuya khuya trai làng nhậu say chạy hùng dũng phết.

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 9 năm 2014

VỀ QUÊ LO ĐÁM

Thế là mẹ mình đi đã được 3 năm. Mình về quê làm mãn tang mẹ, và chuyển các cụ về nhà mới. Tức là chú em mình mua nhà mới, chuyển bát hương bài vị các cụ về luôn, cho nó mát mẻ rộng rãi và có người hương khói thường xuyên.

Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

Thứ Hai, ngày 15 tháng 9 năm 2014

SIÊU ĐẠO THƠ

Ngay khi mình đọc bài báo này của nhà thơ Nguyễn Thị Mai, mình đã Search trên mạng tên tác giả thì thấy có 1 kết quả, nằm ở blog của 1 nhà thơ. Tức là đồng chí "đạo" này gửi bài thơ cho  trang của nhà thơ này, và anh đưa lên, cách đây mấy năm rồi. Mình comment cho trang của nhà thơ, nói bác vào đây xem, rồi dẫn link. Hôm nay bác ấy mail: "Văn Công Hùng ơi, tôi đã đọc đường linh mà Hùng chỉ cho bên ....vnweblogs.com. Do không kiểm soát được nên đã in bài thơ Đạo của chị Mai. Chị Mai hoàn toàn đúng. Thôi trang cá nhân mà tự mình bôi bẩn, cho phép tôi xóa bài ấy nhé. Chuyện đạo văn trắng trợn cần bị lên án và chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tôi xin lỗi và sẽ cẩn thận hơn khi in bài người khác! Chúc nhà thơ nhiều vui và may mắn.". Mình Reply: "cám ơn bác, nhưng vấn đề là bác có biết cái gã ấy là ai không bác, thông báo cho cả làng biết luôn đi bác.".

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 9 năm 2014

VỚI U19...

Mình công nhận, đây là lứa cầu thủ rất tốt, còn có tốt nhất không thì phải chờ, bởi bóng đá chúng ta đã có đến mấy lứa cầu thủ vàng, đều phải trên 20 mới phát tiết hết, các cháu giờ mới dưới 19, chờ là đúng rồi, còn ung còn chột còn rơi còn rụng, còn đủ thứ để các cháu có thể trở thành những chân sút thứ thiệt...

Các cháu còn trẻ quá. Hồi mình chừng ấy tuổi, đã làm được gì, mà giờ các cháu phải gánh trên vai mình sứ mạng quốc gia, tình yêu Tổ Quốc, Tổ quốc sau lưng, tức là các cháu... đằng trước, hòn tên mũi đạn đấy.

Sướng thì có sướng, nhưng phong các cháu lên thành những Messi, Maradona, Pirlo... thì, có khi lại làm hại các cháu.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

DỰNG MÀ ĐẾN THẾ THÌ THÔI...

Từ năm 71 đến năm 75 của thế kỷ trước mình sống ở xã Triệu Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa. Từ đây lên thành phố Thanh Hóa đúng 17 cây số, mình thường xuyên đạp xe lên về. Đây cũng là nơi có đền Bà Triệu nổi tiếng. Mình chơi với mấy thằng cùng học cấp 3, tức là nhà có máu mặt cả (Lớp mình cả xã chỉ có 4 thằng được vào cấp 3). Bữa ăn thường là như sau: Chiều, đợi cho mát sân, đứa con gái quét sân để dọn cơm. Cái mâm bằng tre có 4 cái chân như cái chõng nhưng nhỏ hơn, xung quanh là các đòn để ngồi. Cơm thường độn khoai hoặc sắn. Thức ăn có mắm hoặc cà. Rau muống luộc hoặc nấu canh (không mỡ, mì chính). Thi thoảng có tí cá tép vụn kho nếu hôm ấy có ai trong nhà đi làm bắt được- nhà có điều kiện nên mới để ăn, chứ phần lớn là mang bán. Nhà mình là cán bộ về hưu, có "điều kiện" hơn, thì ăn canh mì, tức bột mì cán ra, thái sợi nấu với bầu hoặc rau gì đó cho dễ nuốt, hơn nhà bọn bạn là có mì chính và tí mỡ. Mỡ thì dùng đũa chọc vào lọ rồi rút ra nhúng vào nồi. Mì chính cũng dùng đũa chấm phát rồi rút ra. Khác nhà bọn bạn là ăn cơm thì trải chiếu và có cái mâm nhôm.

Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

VIẾT TRƯỚC CHO NGÀY KHAI GIẢNG... NĂM SAU

Thế là cuối cùng hôm nay bộ Giáo Dục yêu quý của chúng ta đã quyết định chính thức chỉ còn một kỳ thi. Cái việc lẽ ra phải thế, ai cũng thấy nên thế, mãi đến năm nay mới bắt đầu được thực hiện. 

Nhưng còn một việc nữa, nếu quý bộ cải tiến được nữa thì tuyệt vời. Ấy là lễ khai giảng. Tôi thấy gần như toàn bộ giáo viên, cả các hiệu trưởng, đều rên với cái sự vừa hình thức vừa sáo rỗng vừa hành hạ vừa coi thường nhau của cái cách khai giảng hiện nay. Chắc là các quan chức quý bộ cũng biết, cũng nghe, nhưng chắc cũng như cái việc bỏ bớt kỳ thi vô lý kia, cứ phải rên la cho nó khản cổ, đến... mất hứng thì quý bộ mới... cải tiến. Cải tiến tức là... trở lại như cũ. Chao ơi những ngày xưa thân ái...

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

GIÁO LÀNG...



Trong khi bao nhiêu các trường thành phố khai giảng, học trò xúng xính váy áo đồng phục, đẹp rạng ngời, các thầy cô đa phần đi xe đắt tiền, một số đi ô tô đến trường khai giảng, tíu tít và sang trọng, ở đây các thầy cô, với học trò, dép tổ ong với những bàn chân đầy chai, các thầy cô ăn vội bữa sáng tự nấu, cơm với nước mắm, rồi ra đón học trò khai giảng...

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 9 năm 2014

MÙA THU ĐI HỌC



Nói gì thì nói, ngày khai giảng năm nay không còn thiêng liêng như các năm trước nữa.
          Làm gì có sự thiêng liêng khi mà trước đó cả nửa tháng trời, các cháu học sinh đã đến lớp, đã học như đã từng học rồi.
          Làm gì có sự thiêng liêng khi những gì diễn ra ở lễ khai giảng chỉ là diễn, chỉ để đón quan khách, để đọc những bài viết sẵn dài lê thê, tức học sinh không phải là chủ thể vì chúng rất ít nghe những bài như thế. Đã từng là học sinh, tôi chắc chắn điều ấy…

Thứ Ba, ngày 02 tháng 9 năm 2014

ĐĂK PƠ- NHỮNG LINH HỒN BẤT TỬ



Vậy thì ai, cấp nào sẽ tiến hành các công việc tiếp theo, ấy là tổ chức tìm, trước hết là từ các nhân chứng là các chiến  sĩ cũ của trung đoàn, những người dân địa phương tham gia, phục vụ và chứng kiến trận đánh  đang leo lét như đèn dầu trước gió đây, để có kế hoạch khai quật, tìm kiếm các liệt sĩ, không chỉ của trung đoàn 96…

Chủ Nhật, ngày 31 tháng 8 năm 2014

SƯƠNG EM



những mùa em không bình yên
rối lên bao điều ngơ ngác
xót xa như mình vừa mất
một điều không có trong tay...

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2014

TRONG MƯA NHỚ MƯA



Nhưng ấn tượng nhất là các cô gái Huế chạy mưa. Khi cơn mưa đã sầm sập sau lưng, như lẽ thông thường thì các cô gái sẽ phải chạy, ít nhất cũng rảo chân để tránh, nhưng các cô học trò Hai Bà Trưng, Quốc Học thì khác. Vẫn cặp ôm trước ngực, vẫn áo dài trắng lúc này đang cuộn tơi bời trong gió, và bước chân vẫn chậm rãi khoan thai thế, như không hề có cơn mưa đang đuổi sau lưng, như không hề vần vũ gió và mây đen, như không hề có một câu thúc nào, chỉ vẫn những bước chân dịu dàng an nhiên tự tại.