[Ga: een map omhoog, voorpagina, Flexwebhosting.nl]

Thứ tư, ngày 19 tháng sáu năm 2013

TỪ ĐƯỜNG LÂM NGHĨ VỀ...


Đường Lâm có lẽ là một bài học cho các nhà quản lý văn hóa, khi mà thành quả của nhân dân đã không trở về với nhân dân, khi mà nhân dân sống khổ sống sở trên chính mảnh đất cha ông mình để lại, khi mà cái danh hiệu cao quý ấy đã không trở lại phục vụ đời sống của họ, thậm chí lại làm cho cho vô cùng vất vả khó khăn khi nó bị ràng buộc đủ thứ bởi cái danh hiệu di tích lịch sử văn hóa, trong đó có yêu cầu bảo tồn nguyên trạng, không được cơi nới sửa chữa. Di tích thì tĩnh, nhưng đời sống của dân thì động. Làm sao có thể cấm được người dân sinh sống trên di tích ấy phải… biến thành di tích. Họ cũng vẫn có những nhu cầu đời thường, phù hợp với đời sống văn minh, chí ít là với nhịp sống thường ngày chứ.
---------

Thứ ba, ngày 18 tháng sáu năm 2013

CHUYỆN ĂN Ở TRƯỜNG SA


Hôm kỷ niệm thành lập Hải quân Việt Nam trên boong tàu HQ 996 tôi (và 200 người trên tàu) đã được ăn lá này cùng… thịt chó, do anh em Hải Quân chiêu đãi. Tất nhiên là chó mang từ nhà, cấp đông trong tủ lạnh. Và thú thật là, với điều kiện như thế ở trên tàu, mà mấy anh nuôi nấu được món nhựa mận như thế thì quả là mấy tay này cũng thuộc loại thượng thừa “mộc tồn”.
-----------


Thứ hai, ngày 17 tháng sáu năm 2013

NGƯỜI MANG TÊN DÒNG SÔNG

Lẽ ra là lại một bài tiếp trong mạch "Chuyện Trường Sa- chuyện ăn ở Trường Sa"- nhưng hôm nay là ngày 10 năm Thu Bồn đi xa. Mình đã từng được chơi với Thu Bồn, được ông coi như em, kể cho nghe nhiều chuyện, và cũng tếu táo với ông nhiều chuyện. Mình quen ông là qua nhà văn Nguyễn Đức Thọ. Ông coi Thọ như em. Ngày Thọ mất, ông đã khóc rất nhiều. Nhưng không ai ngờ, sau đấy một thời gian ngắn, ông cũng theo Thọ. Lúc chiều mình viết trên fb: "Giỗ 10 năm Thu Bồn, mình nghe nhiều chuyện buồn về ông. Cái nhà ở Lồ Ồ, nhà mà ông tự tay vác đá xây nên, người thừa kế của ông đã bán mất và cũng không biết ở đâu nữa. Anh Ngô Thảo và bạn bè làm một tập sách về ông, in tác phẩm của ông và những bài viết của bạn bè về ông- có bài của mình. Toàn bộ tiền bán sách sẽ dùng để chữa bệnh và chăm sóc anh Hà Băng Ngàn, con trai thứ 2 của ông (Anh đầu là Hà Thảo Nguyên, người mà Thu Bồn đã gùi ra Bắc bằng cách khoét ba lô để anh thò 2 chân vào đã mất), cùng đều bị di chứng của chất độc da cam, hiện nay đang điều trị. Mình không đưa bài của mình lên đây là để... câu các bạn mua sách ủng hộ. Liên hệ qua nhà phê bình Ngo Thao, hoặc liên hệ với NXB Hội Nhà văn VN (số 65 Nguyễn Du, Hà Nội) để được chuyển sách tới tận tay hoặc theo số điện thoại 0989404124 (gặp Tú Phương). Tấm ảnh dưới đây mình chụp với ông ở trang trại Lồ Ồ, cái thời rượu Remy còn quý hơn vàng mà ông mang 1 chai nhỏ- chai nhỏ mới ngon- ra đãi thằng em...

Ở 2 đầu Hà Nội và Sài Gòn đang tưởng niệm ông, mình cũng tưởng niệm ông ở đây vậy"...


Chủ nhật, ngày 16 tháng sáu năm 2013

CÁ BIỆT

Ai cũng biết các lái xe trên đường thường xuyên phải dừng lại gặp "cơ quan chức năng" "trình giấy" rất nhanh rồi chạy tiếp ngay, rất ít "cơ quan chức năng" lên xe kiểm tra hoặc làm đúng chức phận được giao khi đêm hôm đứng đường vất vả. Một hệ thống "làm việc" dày đặc và công khai như thế, cứ ngang nhiên tồn tại, chỉ khi nào báo chí bắt quả tang vụ nào đó, đưa lên, thì chỉ chú ấy chịu trận- thường là điều chuyển công tác.

Thứ bảy, ngày 15 tháng sáu năm 2013

RƯNG RƯNG TÔI GỌI TRƯỜNG SA LÀNG MÌNH

Tôi đang lênh đênh ở Trường Sa thì nhận được mail của ông bạn nhà văn Nguyễn Thành Phong. Ông này mà mail cho mình thì có khi có lộc, vì có năm nào đó hắn bảo báo tôi nhuận bút ít nhưng tình người thì bao la, có bài nào mà... các báo khác chê ông gửi cho tôi, tôi dồn lại cho mà uống rượu. Thế mà cuối năm mình ra HN họp ghé gom được đến mấy chai rượu. Lại có hôm ngồi ở Nguyễn Quyền, hắn đến cầm theo chai rượu tây xịn. Phạm Xuân Nguyên và hắn quyết... không mở chai rượu mà cho mình mang về...

Thứ sáu, ngày 14 tháng sáu năm 2013

HÃI THẬT

Trong 2 năm, Tây Nguyên đã chứng kiến 2 vụ vỡ đập được công bố rộng rãi. Nó chính là mặt sau- đang dần trở thành mặt trước- của việc phát triển thủy điện ồ ạt, bằng mọi giá, bất chấp hậu quả...

Thứ năm, ngày 13 tháng sáu năm 2013

THÔNG BÁO HỘI NGHỊ BAN CHẤP HÀNH HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM LẦN THỨ 8 KHÓA VIII

Trong hai ngày 7, 8 tháng 6 năm 2013, tại Hà Nội, Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam đã tiến hành phiên họp toàn thể lần thứ 8 (Khoá VIII). Đồng chí Lê Thị Bích Hồng, Phó vụ trưởng Vụ Văn hoá - Văn nghệ, Ban Tuyên giáo Trung ương tham dự cuộc họp.

CÁI GÌ QUÝ NHẤT THÌ MANG RA ĐÃI KHÁCH


Giờ lên đảo gặp lại, cứ rưng rưng nhớ một thời. Nhớ có lần một thằng bạn nhăn nhó: nhà trồng rau cải và xà lách, lại gần một trường học, mà để hẳn một hệ thống chậu hứng rất đẹp vẫn chả có đứa học trò nào ỏ ê ngó đến, nó toàn… tiện đâu xả đấy. Tôi bảo ông cứ về viết mấy cái biển “Cấm đái” dựng vào đấy xem sao. Mấy hôm sau gặp nó cười toe toét, ông thánh thật. Tôi bảo cái tâm lý người Việt là hay thế mà, phản kháng vặt. Người ta bảo cấm đái thì cứ đái, nhưng làm toilet cho đái thì lại ứ thèm...
-------------

Thứ tư, ngày 12 tháng sáu năm 2013

SƠN LA TẰNG CẨU




chợ phiên váy hoa mắt người xôn xao nắng
tằng cẩu ơi đen nhức với mây trời
em tha thẩn chiều Sơn La chậm gió
hoa mận cuối mùa xuýt xoa mưa bay

Thứ ba, ngày 11 tháng sáu năm 2013

SƠN LA 2

Tối qua lang thang đêm Hà Nội với mấy gã bạn. Trước khi ngồi ở ngõ Cấm Chỉ thì ngồi ở 285 Trần Khát Chân, một cái quán khá đẹp với thức ăn bình dân nhưng ngon. Điều muốn nói là, đang ngồi thì có một gã ăn xong đi ra, nhìn mình và hỏi: Đi Sơn La về rồi à?

Chủ nhật, ngày 09 tháng sáu năm 2013

SƠN LA 1

Ông bà ngoại mình sinh được... 9 người con. Như mọi người đàn ông Việt Nam chân chính khác, ông ngoại mình có... 2 vợ, nhưng sau khi bà cả mất ông mới lấy bà 2. Mẹ mình và dì Gạc là con bà cả. Bà 2 sau đấy đẻ được 3 dì và 4 cậu nữa. Ông ngoại đặt tên con gái cũng... oách: Sừng Gạc Vuốt Vê Móng. Mẹ mình con đầu, là Sừng.

Thứ bảy, ngày 08 tháng sáu năm 2013

BÁC ĐỖ CHU

Mình đọc bác Đỗ Chu từ hồi nhỏ, cứ mê tơi đi, và ước ao một ngày nào đó được gặp ông, ngó thấy ông từ xa cũng được. Văn ông khiến mình cứ lâng lâng như người vừa uống rượu, có lúc lại như đang được yêu, có lúc lại như đang lạc trong một cõi thiên thai nào đó... Cứ ao ước và nghĩ chỉ là ao ước chứ đời nào mà lại được gặp ông, được ông biết tên biết mặt. Thế nhưng ở đại hội nhà văn năm 2005 thì mình gặp ông ở... toilet, và điều vô cùng ngạc nhiên là ông lại gọi đúng tên mình. Ôi giời, đứng "ấy" mà cứ run run sướng.

Thứ sáu, ngày 07 tháng sáu năm 2013

TAM ĐẢO POST THÊM

Về Hà Nội hơn ngày rồi, dư âm Tam Đảo vẫn còn. Sáng nay ngồi ở phòng sáng tác của hội NV mọi người rủ nhau lên Tam Đảo... mua đất, huhu. Mình ngồi họp, tai thì nghe nhưng tranh thủ đổ ảnh.

Thứ năm, ngày 06 tháng sáu năm 2013

PHAO AN TOÀN


Luôn luôn trong người một cú lao thẳng đứng
Phao an toàn bỏ lại phía sau lưng...

----------

Thứ tư, ngày 05 tháng sáu năm 2013

CỞI TỪ... TAM ĐẢO

Mình đang ngoài Trường Sa, tranh thủ bất cứ lúc nào có sóng (khi vào các đảo) là vào mạng. Có lần thấy ở hộp thư có mail chị Bùi Kim Anh. Mở mãi không được, reply cho bà ấy mấy chữ: em thấy thư rồi nhưng không mở file được. Vào đất em mở. Nhưng rồi khi vào quên béng.

Hôm qua gặp bà chị ở Tam Đảo, bà chị hỏi ngay: Ơ sao chả thấy ỏ ê gì cái mail của chị. Chết thật em quên, xin lỗi chị. Tối nay sau khi dạo chợ Tam Đảo, dừng ở một cái quán lúp xúp với ngô nướng, trứng nướng, khoai nướng, cơm nướng... thì sực nhớ, nên dù giờ đã gần sáng, vẫn cương quyết xử lý...


Thứ ba, ngày 04 tháng sáu năm 2013

TAM ĐẢO, MỘT QUÃNG NGẮN

Khuya hôm qua, TS Lê Thống Nhất điện cho mình đề nghị mail bài cho báo Giaoduc.net về vụ đục tên Lê Bá Dương. Căn cứ lượng đọc chứng tỏ bạn đọc rất quan tâm đến việc này. Mình đang ở Tam Đảo dự hội nghị LLPB, nhiều người biết chuyện cũng phẫn nộ...

Thứ hai, ngày 03 tháng sáu năm 2013

ĐÒ LÊN THẠCH HÃN... TÊN ĐỤC BỎ

Hôm qua ngồi ở sân bay Pleiku, mình ngớ người khi đọc cái tin Tỉnh Quảng Trị đã... đục bỏ tên tác giả Lê Bá Dương ra khỏi 4 câu thơ nổi tiếng của anh, khắc vào đá ở thành cổ Quảng Trị. 4 câu thơ ấy là: "Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ/ đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ có tuổi hai mươi thành sóng nước/ vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm". Không tin được, mình điện ngay cho anh Lê Bá Dương và một người bạn đang làm ở báo Quảng Trị...
Tên Lê Bá Dương đã được kỳ khu thay bằng một bông hoa  

Chủ nhật, ngày 02 tháng sáu năm 2013

CÁI MÀU XANH THẮC THỎM ĐẾN SE LÒNG

Ai trong chúng ta chắc cũng đã đều từng nghe chuyện màu xanh quý hiếm ở Trường Sa, chuyện rau thành biệt dược ở Trường Sa và nước trở thành sâm ngoài ấy...

Bây giờ đỡ rồi, các đảo xanh um, rợp bóng mát của bàng, mù u, tra... cả tre và chuối nữa...

Nhưng không phải chúng tự nhiên xanh um lên thế...

Thứ bảy, ngày 01 tháng sáu năm 2013

SO SÁNH THẾ NÀY THÌ CHẾT

Hôm nọ mình ngồi chuyện phiếm với mấy cậu trẻ trẻ, kể chuyện Thái Lan, mình bảo mình đã sang Thái, đã chứng kiến nhà có 2 vợ chồng nhưng vợ 1 đảng chồng 1 đảng, tối ngủ với nhau, sáng ăn sáng xong là 2 người 2 ngả đi... biểu tình. Tối lại về ăn, ngủ với nhau, sáng mai lại đi. Mình cũng bảo rằng báo chí nước mình cứ thổi phồng chứ mình sang Thái thấy rất thanh bình vân vân, mấy cậu gân cổ lên: yên ổn như nước mình không muốn, ông lại muốn biểu tình lộn xộn, chính trị rắc rối như Thái Lan... mình im thít rút khỏi cuộc tranh luận...

Thứ năm, ngày 30 tháng năm năm 2013

THƠ NGUYỄN NGỌC PHÚ

Mình nhớ lần đầu tiên nghe Nguyễn Ngọc Phú đọc thơ là ở cái trường quay của đài Truyền hình Huế. Hôm ấy có cái Festival thơ quy tụ các nhà thơ miền Trung, và đài Huế tổ chức ghi hình. Phú lên, một gã trai to cao lực lưỡng đúng dân miền biển, và y... quát thơ. Chao ơi là kiểu đọc thơ có một không hai của Phú. Nửa như gào nửa như khóc, khán phòng cứ lặng ngắt rồi lại ào lên cười. Vợ Phú cũng cười ngặt nghẽo...