[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Thứ Sáu, ngày 31 tháng 7 năm 2015

BÁO CHÍ VĂN NGHỆ THỜI "TANG THƯƠNG NGẪU LỤC"


Có năm nào đó tôi chọc anh Nguyễn Trí Huân, khi đó là tổng biên tập báo Văn Nghệ, rằng anh Huân là người chống lạm phát giỏi nhất Việt Nam. Trong hoàn cảnh cái gì cũng tăng thì anh vẫn kiên định giữ nguyên mức nhuận bút. Nhà Văn Khuất Quang Thụy khi về làm Tổng biên tập thay anh Huân đã làm một việc rất đình đám khi ấy, là quyết nhuận bút một bài thơ từ 70 ngàn “lên hẳn” 100. Nhà thơ Phạm Đương có hai câu thơ vui: Báo Văn Nghệ đứng ngoài cơn bão giá, mấy năm rồi thơ vẫn chỉ một trăm. Tôi chuyển cho nhà văn Khuất Quang Thụy đọc 2 câu này, ông Thụy ứng khẩu ngay: Báo Văn Nghệ sẽ chui vào bão giá, cuối năm này nhuận bút (thơ) sẽ hai trăm. Tôi bảo, thôi bác cố gắng lên trăm hai là tốt rồi, cho nó hòa nhập với cái gì cũng tăng hiện nay, khỏi phải có cái ngoặc đơn trừ nhuận bút báo Văn Nghệ.
---------------------

Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

SẮP HẾT HÈ RỒI

Vừa ngồi với mấy thầy cô giáo, nghe họ nói mà... cám cảnh.

Rằng lại sắp khai giảng rồi. Trước khai giảng đúng mùng 5 tháng 9, tất nhiên là cờ quạt lễ lạt rầm trời. Chương trình vẫn thế, mà còn được nghỉ mùa nữa (Hồi nhỏ mình nhớ mình cũng được nghỉ mùa, chừng đâu 1 tuần ấy, thích lắm, chơi tẹt ga, về quê tắm sông thả diều cưỡi trâu đánh trận...). Giờ khai giảng trước đến mấy tuần mà chương trình vẫn vậy.

Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

HÀNG KHÔNG VIỆT NAM VÀ NHỮNG ĐIỀU LẠ Ở SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT

Mình hoàn toàn không hiểu gì về hàng không, dù cũng hay bay. Thậm chí không biết lúc máy bay nó lùi là do nó tự lùi hay là có xe kéo, ngồi trong máy bay không thấy gì hết. Nhnwg mình cũng từng bị ngồi trong máy bay, đã đậu ở sân rồi, nhưng phải chờ máy bay khác lên hoặc xuống, hoặc chờ thang... và không hiểu là như thế có phải nghẽn sân bay không?

Và mình cũng ủng hộ làm sân bay Long Thành bởi nghe các bác hàng không liên tục giải thích là sân bay TSN bị nghẽn, bị tắc, bị quá tải, bị đủ thứ... nếu không mở sân bay Long Thành thì chắc... chết.

Cho đến khi đọc bài báo này thì hoang mang quá.  Chạ hiểu ra làm sao?

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2015

NHỮNG 'KỶ LỤC" XẤU HỔ


Đồ chừng nó là sản phẩm của những suy nghĩ quái gở xuất hiện trong thời kỳ còn đầy những hỗn mang, ở đấy, sự lòe loẹt, những giá trị ảo, mù mờ, những bọt bong bóng xà phòng nhiễu sắc, những sự lệch lạc, thậm chí là bệnh hoạn...
----------------------

Thứ Năm, ngày 23 tháng 7 năm 2015

XUYÊN ĐÊM GIƯỜNG NẰM KÝ




          Nghe nói có một cái xe giường nằm khủng giá 7 tỉ chạy tuyến Hà Nội - Điện Biên hiện đại như một cái máy bay mặt đất. Trên xe chỉ có 20 giường với đầy đủ tiện nghi như bar, mát xa, tivi cá nhân vân vân, cũng ước ao đi một chuyến cho biết nhưng chưa có điều kiện, thì nhân chuyến công tác Hà Nội vừa rồi, lại nhân sân bay Pleiku đang dừng bay để sửa, tôi làm một cuốc máy bay Hà Nội - TP HCM rồi từ HCM đi xe giường nằm ra Pleiku.

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 7 năm 2015

BA THÀNH CÔNG CỦA ĐẠI HỘI NHÀ VĂN LẦN THỨ IX

Chúng tôi rất lấy làm tiếc về việc này. Trước ngày bế mạc, BTC đã chuẩn bị hoa, quà tặng các ủy viên BCH khóa trước không tái cử; đã có phân công cụ thể, nhưng đến lúc cuối, do sơ suất kỹ thuật nên không thực hiện được. Tâm trạng chung của các thành viên BCH mới trong phiên họp đầu tiên là quyến luyến, có chút hẫng hụt khi thấy những người bạn năm năm làm việc cùng nhau nay lại vắng mặt... Chúng tôi sẽ nghiêm túc rút kinh nghiệm. Và buổi lễ bàn giao chính thức giữa BCH cũ và BCH mới tổ chức trong một ngày gần đây, chúng tôi sẽ làm thật chu đáo, trọng thể. Tôi hy vọng, nhiều thành viên BCH cũ sẽ tiếp tục tham gia lãnh đạo các hội đồng chuyên môn và cơ quan cấp hai của Hội nhiệm kỳ tới...
--------------------------

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2015

NGUYỄN QUANG THIỀU- NGHỆ NHÂN ẨM THỰC LÀNG CHÙA

Rất nhiều danh xưng, nhưng khi tôi gọi ông là "Nghệ nhân ẩm thực làng Chùa" thì ông vô cùng khoái, bảo đấy là "chức danh" Nguyễn Quang Thiều nhất. 



Thì cũng vẫn là cá kho, là vịt quay, là gà luộc, canh cua… nhưng qua tay ông, qua chữ ông, nó như lên men thần thánh, nó thành một thứ gì đấy, vừa thân quen vừa xa lạ, vừa ngon vừa dền dứ thắc thỏm khiến người đọc như bị mê dụ trong lặng lẽ những ninh những hầm những kho những nướng…
--------------

Thứ Năm, ngày 16 tháng 7 năm 2015

TÌNH TIẾT MỚI VỀ VỤ CUỐN SÁCH KINH KHỦNG

Từ hôm qua đến giờ sau khi bài báo về cuốn sách "Pleiku cội nguồn yêu thương" xuất hiện, nhà cháu đã tiếp chuyện điện thoại và cũng điện thoại với nhiều nơi để cho rõ ngọn ngành.

Thì té ra, con đường đi của cuốn sách nó vô cùng ngoạn mục. Theo giám đốc nhà xuất bản cho biết thì cuốn sách này do chi nhánh TPHCM của NXB cấp phép. BTV đã làm rất kỹ, gạch xóa nhiều, sửa chữa nhiều trên bản thảo... và giao cho đối tác đi in (Bản đưa in bao giờ cũng có dấu của NXB).

Thứ Tư, ngày 15 tháng 7 năm 2015

VỀ MỘT CUỐN SÁCH VÔ CÙNG KINH KHỦNG

Những gì mà bạn nhà văn viết trong này nó mới chỉ là 1/1000 của sự kinh khủng. Lẽ ra tôi sẽ trực tiếp chấp bút viết về cái gọi là cuốn sách này, nhưng bận quá, và bạn nhà văn này đã viết.

Tôi vô cùng kính trọng tình yêu Pleiku của nhóm (hoặc một) tác giả làm cuốn sách này, nhưng tình yêu là một chuyện, thể hiện nó ra nhếch nhác đến đau đớn thế này thì quả là đã giết chết đối tượng được yêu.

Tôi cũng đã trực tiếp gọi điện thoại cho BTV cuốn sách này, chất vấn sao chị lại đưa cả thơ chị vào đây, và thơ chị, trời ạ, nó buồn cười lắm, chả ăn nhập gì cả...

Thứ Ba, ngày 14 tháng 7 năm 2015

TRƯNG ẢNH CHƠI

Trưng vài cái ảnh chơi...

Có vài facebooker nói là các nhà văn đi dự đại hội toàn... chụp ảnh và khoe váy. Tớ chứng minh là không phải thế nhé...

Mình không chụp nhiều ảnh, chỉ bấm chừng hai chục kiểu, toàn ngẫu hứng, và họ cũng không biết mình bị chụp, tức họ cũng không thích chụp ảnh lắm, chứ không quý nhau lại bằng mười hại nhau...

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 7 năm 2015

MIÊN MAN TRÊN ĐƯỜNG 14



dẫu hiện nó đang lùm xùm về vấn đề nhân sự. Bí thư thì xin nghỉ sau những phát hiện về bằng cấp không trung thực, phó chủ tịch trực thì bê bối vì chiếm đất công làm trang trại, chủ tịch thị trấn thì bị chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra, mấy trưởng phòng thì trượt cấp ủy vân vân, tuy thế đi trên đường 14 đoạn qua Chư Sê bây giờ vẫn thấm đẫm một nỗi sướng bởi làng mạc phố xá chen giữa rừng cao su, mát mắt và mát… lốp xe...
---------------------

Thứ Tư, ngày 08 tháng 7 năm 2015

NHÀ VĂN LƯỜI

Nhà thơ Hải Thanh hiện là chủ tịch Hội VHNT tỉnh Vĩnh Phúc. Tôi với anh từng cùng nhau đi Ấn Độ, chịu sự "kìm kẹp" của tôi và nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu cùng các bà chị Phan Thị Thanh Nhàn,  Hoàng Việt Hằng... là nói chịu thế vì anh ít tuổi hơn, chứ ở nhà, anh là vua. Nghe anh kể anh nói gì vợ con nghe răm rắp, cấm cãi. Thế mới oách, chả bù cho tôi, muốn "phát biểu" gì với vợ phải dọn giọng e hèm cả chục cú rồi mà vẫn ấp úng. Bằng chứng là có hôm cả 3 thằng chúng tôi ngủ chung phòng, anh chợp mắt đến nửa đêm thì... dậy ho, bật đèn và hút thuốc. Sáng tôi bảo ở nhà chú cũng thế à, Thanh thật thà, vâng. Bảo, hôm rồi một lần thôi nhé, lần sau nữa là các anh cú đấy. Ở nhà anh mà muốn dậy là phải đi nhẹ nói khẽ đèn... không bật. Chú không sợ vợ thì cũng sợ... các ông anh chứ? Thanh bảo ờ nhỉ, hehe...


Thứ Ba, ngày 07 tháng 7 năm 2015

BAY CÙNG MÙA THU

Tháng trước lang thang trên mạng gặp bài viết của một bạn đọc, mà mình đã liên lạc và "tra hỏi" mãi vẫn không biết tên là gì, làm ở đâu, giới tính (nhưng mình lờ mờ đoán là nữ", viết như thế này:


Thứ Bảy, ngày 04 tháng 7 năm 2015

"LỄ HỘI" THI CỬ


Sinh viên tình nguyện, cảnh sát giao thông, cảnh sát bảo vệ, các nhà trọ khách sạn, vườn hoa, ghế đá... rầm rập phục vụ thí sinh. Càng ngày việc phục vụ thí sinh càng cẩn thận, chu đáo. Chu đáo tới mức các cháu lớp 12 tưởng mình là... mẫu giáo. Những là đút cơm cho con, quạt mát cho con, đến xe ôm chở đến tận nơi, thậm chí cả xe cảnh sát, xe quân đội, tình nguyện viên che dù dắt qua đường, làm hành rào sống giữa trưa nắng bảo vệ thí sinh (còn ai bảo vệ SV tình nguyện thì chưa biết, bởi mới năm ngoái thì sinh viên tình nguyện này cũng là thí sinh?). Rồi là cơm miễn phí, nước miễn phí đưa tận tay, nhà dân mời về nghỉ, nấu cơm cho ăn vân vân đủ loại đủ kiểu. Thí sinh chỉ việc nhớ không mang điện thoại và phao vào phòng thi. Thế mà chúng vẫn mang, làm gì nhau....
-------------

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 7 năm 2015

LẠI XỨ THANH, CHẬP CHỜN CẮT

Trưởng ban văn hóa văn nghệ báo SKĐS, người trực tiếp biên tập bài này, Mail cho tôi: "Xứ Thanh ra báo rùi A ui, rất nhiều người đọc xong chả mê t/g, lại ... mê tit anh chàng Sơn Tỉ mới đau!". Được thế cũng mừng rồi, dù mình chỉ nhắc về Sơn Tỉ có mấy dòng. Theo mình, Sơn Tí xứng đáng là một danh nhân của Văn hóa, chứ lại không ư, một nhân vật mà ai thời ấy cũng biết, cũng yêu thương, dù trẻ con rất... sợ...
---------------

Thứ Tư, ngày 01 tháng 7 năm 2015

NGƯỜI VỀ “HAI ĐẦU NỖI NHỚ”




          Từ hồi còn bé ở ngoài Bắc, tôi đã rất mê bài hát “Những ánh sao đêm”. Hồi ấy chả biết tên tác giả là ai đâu nhưng cứ ông ổng hát suốt ngày, còn bắt chước người lớn hát phịa ra đoạn “Xây cho nhà cao cao quá lên không được phải bắc cầu thang”, sau nghe nói bài hát có một giai đoạn bị hạn chế hát, vì nó ủy mị, giữa chiến tranh khốc liệt thế mà vẫn yêu đương nhớ nhung, làm mất nhuệ khí cán bộ chiến sĩ. Nhưng ở đời, càng cấm thì nó lại càng phổ biến. Bài hát với giọng ca tuyệt vời của Quốc Hương cứ thế lan tỏa trong xã hội không gì có thể cưỡng được.

Thứ Hai, ngày 29 tháng 6 năm 2015

VĨNH BIỆT NHẠC SĨ PHAN HUỲNH ĐIỂU

Mình gặp nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu dăm bảy lần, không dám nói là quen biết, nhưng có chào hỏi ông, bày tỏ sự yêu thích của mình đối với ông và nhạc của ông. Trong điện thoại và USB trên ô tô có nhiều bài của Phan Huỳnh Điểu. Mình biết ông là người cũng thích chụp ảnh, và máy của ông thì xịn gấp nhiều lần máy mình. Năm 2010, trong một cuộc họp, ông xuất hiện với một cái máy ảnh chuyên nghiệp trên tay, tác nghiệp nhoay nhoáy. Tay máy chân dung cự phách Nguyễn Đình Toán sau khi bấm ông liên tục như đại liên khạc đạn bèn nhờ mình bấm hộ ông với ông Phan Huỳnh Điểu. Trước đó mình đã bấm mấy kiểu ông Điểu đang tác nghiệp.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015

NGÃ BA, CÓ 2 CÁI NGÃ BA- GIA LAI CÀ KÊ 18



Diệp Kính hồi ấy là trung tâm của… chị em ta. Đội ngũ chị em bán dâm hồi ấy cũng lấy Diệp Kính làm… trụ sở. Cứ chập tối là trang điểm rồi ra Diệp Kính ngồi thành từng tụm. Và đấy cũng là nguyên nhân của những vụ lộn xộn, đánh nhau, bởi chị em đi đâu cũng có lực lượng bảo kê. Số này sẵn sàng xung trận nếu anh nào bờm xơm, chọc ghẹo, quỵt tiền vân vân… Rất nhiều người gọi vui chị em là "công đoàn Diệp Kính". Giờ không hiểu chị em tứ tán đi đâu? Nhớ có lần một bác hàm pgđ sở phóng xe máy qua, tự nhiên dừng xe lại khóc huhu, hỏi sao thế, bác bảo: thương chị em quá...
--------------

Thứ Năm, ngày 25 tháng 6 năm 2015

MỘT THỜI

Giờ mình phục phịch như một... con ngỗng. Đầu thì nhẵn như... đít bụt, hehe. Đi thì bơi như vịt. Mặt bóng như... kem Thái...


Thứ Hai, ngày 22 tháng 6 năm 2015

BÁO, VĂN VÀ... BLOG



Cho đến lúc có con. Đường sữa tã lót… đều phải có tiền mới mua được. Mà thơ thì… ế, hoặc có bán được cũng rất rẻ, năm thì mười họa được in một bài. Mà cái giống thơ nó lại cao sang. In được bài thơ không thể cặm cụi bần hàn bỏ túi mang về nộp vợ, mà phải kiêu hãnh ngẩng cao đầu bảo với bạn bè: Tớ mới in thơ, chiều nay đập phá nhé. Có đập phá kiểu rượu gạo lạc rang thì cũng mất đứt 5 lần bài thơ, bởi bài thơ thời ấy nhuận bút chỉ ngang cái… tin (và cũng in vào góc nhỏ như cái tin). Thế là, hoặc ký nợ, hoặc về nhà… nhón của vợ, tức là sữa, tã của con… mang đi “rửa” thơ...
----------------