[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 7 năm 2015

LẠI XỨ THANH, CHẬP CHỜN CẮT

Trưởng ban văn hóa văn nghệ báo SKĐS, người trực tiếp biên tập bài này, Mail cho tôi: "Xứ Thanh ra báo rùi A ui, rất nhiều người đọc xong chả mê t/g, lại ... mê tit anh chàng Sơn Tỉ mới đau!". Được thế cũng mừng rồi, dù mình chỉ nhắc về Sơn Tỉ có mấy dòng. Theo mình, Sơn Tí xứng đáng là một danh nhân của Văn hóa, chứ lại không ư, một nhân vật mà ai thời ấy cũng biết, cũng yêu thương, dù trẻ con rất... sợ...
---------------

Thứ Tư, ngày 01 tháng 7 năm 2015

NGƯỜI VỀ “HAI ĐẦU NỖI NHỚ”




          Từ hồi còn bé ở ngoài Bắc, tôi đã rất mê bài hát “Những ánh sao đêm”. Hồi ấy chả biết tên tác giả là ai đâu nhưng cứ ông ổng hát suốt ngày, còn bắt chước người lớn hát phịa ra đoạn “Xây cho nhà cao cao quá lên không được phải bắc cầu thang”, sau nghe nói bài hát có một giai đoạn bị hạn chế hát, vì nó ủy mị, giữa chiến tranh khốc liệt thế mà vẫn yêu đương nhớ nhung, làm mất nhuệ khí cán bộ chiến sĩ. Nhưng ở đời, càng cấm thì nó lại càng phổ biến. Bài hát với giọng ca tuyệt vời của Quốc Hương cứ thế lan tỏa trong xã hội không gì có thể cưỡng được.

Thứ Hai, ngày 29 tháng 6 năm 2015

VĨNH BIỆT NHẠC SĨ PHAN HUỲNH ĐIỂU

Mình gặp nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu dăm bảy lần, không dám nói là quen biết, nhưng có chào hỏi ông, bày tỏ sự yêu thích của mình đối với ông và nhạc của ông. Trong điện thoại và USB trên ô tô có nhiều bài của Phan Huỳnh Điểu. Mình biết ông là người cũng thích chụp ảnh, và máy của ông thì xịn gấp nhiều lần máy mình. Năm 2010, trong một cuộc họp, ông xuất hiện với một cái máy ảnh chuyên nghiệp trên tay, tác nghiệp nhoay nhoáy. Tay máy chân dung cự phách Nguyễn Đình Toán sau khi bấm ông liên tục như đại liên khạc đạn bèn nhờ mình bấm hộ ông với ông Phan Huỳnh Điểu. Trước đó mình đã bấm mấy kiểu ông Điểu đang tác nghiệp.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015

NGÃ BA, CÓ 2 CÁI NGÃ BA- GIA LAI CÀ KÊ 18



Diệp Kính hồi ấy là trung tâm của… chị em ta. Đội ngũ chị em bán dâm hồi ấy cũng lấy Diệp Kính làm… trụ sở. Cứ chập tối là trang điểm rồi ra Diệp Kính ngồi thành từng tụm. Và đấy cũng là nguyên nhân của những vụ lộn xộn, đánh nhau, bởi chị em đi đâu cũng có lực lượng bảo kê. Số này sẵn sàng xung trận nếu anh nào bờm xơm, chọc ghẹo, quỵt tiền vân vân… Rất nhiều người gọi vui chị em là "công đoàn Diệp Kính". Giờ không hiểu chị em tứ tán đi đâu? Nhớ có lần một bác hàm pgđ sở phóng xe máy qua, tự nhiên dừng xe lại khóc huhu, hỏi sao thế, bác bảo: thương chị em quá...
--------------

Thứ Năm, ngày 25 tháng 6 năm 2015

MỘT THỜI

Giờ mình phục phịch như một... con ngỗng. Đầu thì nhẵn như... đít bụt, hehe. Đi thì bơi như vịt. Mặt bóng như... kem Thái...


Thứ Hai, ngày 22 tháng 6 năm 2015

BÁO, VĂN VÀ... BLOG



Cho đến lúc có con. Đường sữa tã lót… đều phải có tiền mới mua được. Mà thơ thì… ế, hoặc có bán được cũng rất rẻ, năm thì mười họa được in một bài. Mà cái giống thơ nó lại cao sang. In được bài thơ không thể cặm cụi bần hàn bỏ túi mang về nộp vợ, mà phải kiêu hãnh ngẩng cao đầu bảo với bạn bè: Tớ mới in thơ, chiều nay đập phá nhé. Có đập phá kiểu rượu gạo lạc rang thì cũng mất đứt 5 lần bài thơ, bởi bài thơ thời ấy nhuận bút chỉ ngang cái… tin (và cũng in vào góc nhỏ như cái tin). Thế là, hoặc ký nợ, hoặc về nhà… nhón của vợ, tức là sữa, tã của con… mang đi “rửa” thơ...
----------------

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 6 năm 2015

NGÀY CỦA MÌNH



Chả muốn vạch áo cho người xem… bụng, nhưng quả là, đội ngũ nhà báo nước ta hiện nay không đồng đều. Bên cạnh những tên tuổi được bạn đọc yêu mến thì vẫn còn những ngòi bút làm bạn đọc… sợ. Bên cạnh những bài báo được tôn trọng thì vẫn có những bài bị khinh. Bạn đọc giờ rất tinh, họ ngửi ngay thấy “mùi lạ” của báo...
-------------

Thứ Năm, ngày 18 tháng 6 năm 2015

MỘT ĐÊM Ở SẦM SƠN



Đau đớn nhất là đã lên xe rồi còn chạy lên phòng lấy cái máy ảnh đeo toòng teng trên cổ. Đến lúc cần chụp, bấm xong nó báo: No memory card. Té ra card máy ảnh đang nằm trong máy tính, đành chụp bằng điện thoại. Mà nhà báo chuyên nghiệp thì không bao giờ chấp nhận dùng ảnh từ điện thoại nên bài này không có ảnh Sầm Sơn đêm mà chỉ có biển Sầm Sơn chiều chụp lúc ăn ở làng chài…

-----------------

Thứ Tư, ngày 17 tháng 6 năm 2015

CHÚC MỪNG BAN CHẤP HÀNH HỘI NHÀ VĂN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

Hôm nay thì đại hội chính thức mới khai mạc, nhưng nguyên ngày hôm qua, một ngày đại hội nội bộ được cho là "nóng bỏng" với phần góp ý cho báo cáo và điều lệ, bầu BCH mới...


Thứ Hai, ngày 15 tháng 6 năm 2015

TỪ CHUYỆN ÔNG NGUYỄN SỰ

            Nhiều người viết về chuyện ông Sự rồi, bài này mình chỉ nhân chuyện ông Sự thôi. Chả đâu xa, ngay ở Gia Lai bé nhỏ, có 2 ông quan, 1 hàm bí thư huyện, 1 hàm giám đốc sở, gian lận bằng cấp, cả năm nay vụ việc tè le ra nhưng lạ nhất là tổ chức đã để yên cho các ông ấy đã đành, mà bản thân các ông ấy cũng... cương quyết cố thủ. Thực ra đòi các ông ấy xấu hổ từ chức cũng là chuyện khó, bởi xấu hổ như cái chuyện gian lận bằng cấp để ngoi lên các ông ấy còn chả xấu hổ thì từ chức là cái đinh. Thực ra tôi không ủng hộ chuyện đề bạt cất nhắc cán bộ từ bằng cấp. Cái tư duy vớ vẩn này nó làm thui chột nhiều người tài. Nhưng một khi đã quy định thì cán bộ lãnh đạo phải gương mẫu, chứ không thể trơ mặt mà gian lận như thế. Rất nhiều kẻ bất tài đã bằng mọi cách có những cái bằng vô cùng vớ vẩn, miễn là bằng, để củng cố chỗ ngồi của mình như thế...


Thứ Bảy, ngày 13 tháng 6 năm 2015

NGÀY CHÍNH THỨC ĐẠI HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Rất nhiều bác gọi hỏi nhà cháu về ngày chính thức đại hội toàn quốc Hội Nhà Văn Việt Nam. Mời các bác đọc thông báo chính thức đây ạ:


Thứ Sáu, ngày 12 tháng 6 năm 2015

VÔ CẢM, VÔ NHÂN VÀ VÔ TRÁCH NHIỆM

Ở Buôn Ma Thuột có một cậu học trò tên là Đỗ Quang Thiện, theo như những gì em khai và những gì nhà báo Hoàng Thiên Nga thu thập được qua loạt bài điều tra trên báo Tiền phong thì có một ông là ông Thọ, đang đi trên đường bị đột quỵ, va vào xe của em, em đã dừng xe đưa ông vào bệnh viện cấp cứu. Việc làm ơn và rất tốt đẹp của em này đã dẫn đến hệ lụy là em phải... vào tù...


Thứ Năm, ngày 11 tháng 6 năm 2015

NHEM THÈM NHEM THẺM NHEM THEM...


Ở đấy, anh bị bất cứ bệnh gì hoặc chả bị bệnh gì đều được cấp cho các loại thuốc sau: Xuyên tâm liên, một vốc, ABC mấy viên, và 10 viên Tetraciline. Xuyên tâm liên và ABC thì bị dúi ngay vào một chỗ nào đó, còn 10 viên Tetraciline được trịnh trọng nằm trong túi quần. Chúng tôi đi bộ lên chợ Mới, và tại đây, mấy chị bán thuốc trên… mẹt sẽ quy chúng ra tiền đưa cho chúng tôi. Những đồng tiền ấy được cất kỹ, sáng chủ nhật sau khi ngủ no mắt (nhưng thực ra không ai ngủ muộn vì cái bụng nó réo và thiên đường đang đợi), chúng tôi kéo nhau...
------------

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 6 năm 2015

"ĐI TÌM THỜI GIAN ĐÃ MẤT"


Điều vô cùng lạ là, chúng ta lại coi đấy là việc… đương nhiên, chuyện bắt buộc phải thế. Rõ ràng đấy là việc bất bình thường, nhưng khi nó đã trở thành việc bình thường trong xã hội thì rõ ràng là nó đã rất… bất bình thường. Càng ngày những đứa trẻ con càng thành rô bốt và bố mẹ chúng thì hóa cửu vạn suốt mười mấy năm trời còm cõm đưa đón, tận dụng và ăn cắp từng tí thời gian, tính toán chi li như Bờm đếm xôi mà tự nhiên phục mình vì chả có một tí kiến thức tự nhiên nào mà sử dụng vận trù học giỏi thế. Suốt mười mấy năm trời, không sai một buổi, không chậm một phút, đều như con lắc đồng hồ, mưa gió bão bùng chấp hết...
-------------

Thứ Hai, ngày 01 tháng 6 năm 2015

VỀ THANH NGÀY NÓNG NHẤT

Mình ra dự đại hội Văn Nghệ dân gian xong ở lại dự một cuộc họp nữa, tranh thủ mấy ngày giữa 2 kỳ, nhảy về Thanh Hóa giỗ bà nội và thăm bạn bè. Nhưng cuộc họp cứ lùi ngày mãi, thêm nữa nhạc phụ của mình bị tai biến, nên phải về thôi...

Thứ Năm, ngày 28 tháng 5 năm 2015

TẢN MẠN CHÈ THÁI


ví dụ để ngựa thật đói rồi cho nó ăn lá chè, cái cây chè cổ thụ cô độc giữa đỉnh núi cao thâm u quanh năm mây phủ, rồi đợi bao nhiêu tiếng bao nhiêu phút cho dịch dạ dày tiết ra thì đao phủ beng một nhát, đầu rơi ra, rồi lấy cái trà đang tiêu hủy trong dạ dày ấy làm món “trảm mã trà”. Ví dụ ông ăn mày đi xin ăn nhưng khi gặp 2 cụ đồ nổi tiếng sành trà đang đối ẩm thì y xin… trà. Các cụ cho 1 ly, y không uống mà xin để y pha riêng. Rồi y tỉ mẩn lôi trong cái bị cói ăn mày ra một cái ấm, mới nhìn 2 cụ đã thất kinh vì nó rất cũ và đầy cao, loại ấm của siêu chè. Rồi y tỉ mẩn pha, tỉ mẩn uống, tỉ mẩn khề khà… đến lúc xong, trước khi đi y vái 2 cụ đồ cảm ơn rồi bảo: Trà của 2 cụ rất ngon, nhưng tiếc là có lẫn trong ấy cái vỏ trấu. 2 cụ tự ái đùng đùng chửi thằng ăn mày là ăn cháo đá bát. Hôm sau lúc lại pha trà đối ẩm, 1 cụ lỡ tay làm đổ lọ trà, và trong lúc suýt xoa lụm cụm nhặt từng hạt trà cho vào lọ thì các cụ bỗng… thấy một miếng vỏ trấu… vân vân...
------------


Thứ Tư, ngày 27 tháng 5 năm 2015

NẮNG VÀ NÓNG

Lâu lắm mới gặp cái nắng và nóng kinh hoàng thế xứ Bắc. Dân xứ lạnh vừa vừa ra đây cứ như là hải cẩu lên sa mạc, ru rú trong nhà không dám di chuyển. Nhưng ngồi và nằm mãi trong nhà nó đù người đi, bèn ra bãi bia ngồi khi chiều xuống. Bãi bia này ngay trên đường Thụy Khuê, bên Hồ Tây lộng gió nhưng vẫn nóng. Ngồi uống bia thấy nhiều người kêu là do HN chặt cây nên nóng, chả biết thực hư thế nào?


Thứ Hai, ngày 25 tháng 5 năm 2015

LẦN ĐẦU BAY VỚI VIETJET...

Nói thật là tôi bay nhiều, nhưng lâu nay toàn bay với VNairline. Lần này lại có việc phải đi, sân bay Pleiku thì dừng bay để nâng cấp, nên muốn bay thì phải xuống Phù Cát (Quy Nhơn) hoặc Buôn Ma Thuột để bay. Cũng vẫn lấy VNairline, nhưng xui thế nào lại hết vé, đúng hơn là chỉ còn vé thương gia, mà nhà cháu chỉ là loại thương... thân nên thôi, lấy vé VJ. Nếu bay VNA thì sẽ có chuyến 8h20, 4h xe tắc xi trung chuyển sẽ đón để 7h có mặt ở sân bay. Bay VJ thì có chuyến 12h30, nhưng vẫn phải dậy để đi xe chuyến 4h vì phi nó không còn chuyến nào khác. Nói thêm, ngay khi sân bay Pleiku ngừng, có 2 hãng đăng ký chở khách trung chuyển. Hãng tắc xi Huy Hoàng mua ngay mấy cái xe 15 chỗ mới kít phục vụ khách, 200 ngàn/ lượt, quá rẻ, nhưng không hiểu sao rất ít người đi, hình như họ không biết, vì thấy nhiều người xuống Quy Nhơn từ đêm trước ngủ lại rồi sáng sau ra sân bay. Mấy lần tôi đi lần nhiều nhất là 8 khách, lần ít có... 2 người, mỗi người mấy ghế luôn, thấy tội cho nhà xe.


Chủ Nhật, ngày 24 tháng 5 năm 2015

XIN MỘT TRÀNG VỖ TAY



           Người ta cũng thấy cảnh rất đông các vị com lê cà vạt xách cái xô có tí tẹo nước rắc vào gốc cây trồng sẵn để rồi gắn biển ngày tháng năm đồng chí A đồng chí B trồng cây này…

          Đi tặng quà thì bao giờ cũng phải cười tươi nhìn vào ống kính cho bằng được, thay vì nhìn vào người được tặng một cách trìu mến và âu yếm...
----------

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015

ÁM ẢNH "QUÂN KHU NAM ĐỒNG"


Tôi chưa có dịp tìm hiểu xem các bạn trẻ hôm nay có thích đọc cuốn này không, nhưng lứa chúng tôi, xấp xỉ đầu sáu, thì tìm thấy một thời của mình trong ấy. Nó vừa trong trẻo, ngượng nghịu lại vừa liều lĩnh bất chấp, vừa mong manh lại vừa ngoan cố, cứ thế nó làm thành một thế giới đầy sức níu khi đã mở cuốn sách...
---------------