[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Trang Đầu » Chủ đề

Đảng CSVN


Đã 85 tuổi, Đảng CS Việt Nam yếu lắm rồi !

Thiện Tùng - [13/05/2015]

Thông thường, khi hết nhiệm kỳ, người ta chỉ tổng kết những việc nên, hư trong nhiệm kỳ của mình rồi tổ chức bầu chọn ban lãnh đạo mới thay thế là xong việc. Lãnh đạo mới có trách nhiệm vạch ra chương trình hành động cho nhiệm kỳ mình đảm trách. Chuyện lạ thường, thế giới Cộng sản chuyển giao quyền lực theo kiểu áp đặt, chuyền nhông cho nhau: trước khi hết nhiệm kỳ, ngoài tổng kết chuyện đã qua, còn lần tay lựa chọn người “cơ cấu” nhân sự cho bộ máy mới và vạch chương trình hành động buộc nó phải làm theo… Tôi còn nhớ, khi chuyển giao quyền lực giữa Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, Đảng CSTQ nêu ra 4 nguyên tắc bất di bất dịch: Theo chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Mao Trạch Đông, đường lối kinh tế Đặng Tiểu Bình, thế hệ sau làm theo thế hệ trước. Dường như trở thành thói quen, Đảng CSVN bao giờ cũng làm theo kiểu cách của Đảng CSTQ.
Chính việc làm ngược đời của thế giới Cộng sản, nên nơi nào còn Đảng CS trị thì nơi đó tất xảy ra tệ kéo bè kéo cánh, nạn độc tài bảo thủ .


ĐCS coi nhân dân có vai trò gì trong việc quản lý đất nước?

Anh Vũ, thông tín viên RFA - [11/05/2015]

Hiến pháp VN ghi rõ “Nhân dân làm chủ, tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân”, song trên thực tế cho thấy người dân không hề biết và cũng không có quyền gì trong việc lựa chọn người lãnh đạo đất nước, kể cả việc tham gia giám sát quyền lực nhà nước. Vậy dân chúng có vai trò gì trong việc sử dụng quyền lực của đảng CSVN?
Việt Nam là một quốc gia có nền chính trị với một đảng duy nhất tự cho mình quyền nắm vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội cho dù Hiến pháp VN khẳng định “Nước CHXHCN Việt Nam do Nhân dân làm chủ, tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân” và trong các báo cáo hay nghị quyết của Đảng, khẩu hiệu “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” luôn luôn được đề cao.


Bà Sanchez nói về ông Trọng thăm Mỹ

Nguyễn Hùng BBC tiếng Việt, Washington DC - [8/05/2015]

Điều thú vị là vài năm sau khi quan hệ được lập lại, tôi đi cùng Tổng thống Clinton [tới Việt Nam] để ký hiệp định thương mại song phương. Tổng thống Clinton đưa tôi đi cùng vì cùng lúc ông đẩy mạnh quan hệ thương mại, ông cũng muốn chính phủ Việt Nam hiểu rằng người đấu tranh mạnh mẽ nhất cho nhân quyền cũng có mặt cạnh ông để gửi thông điệp rằng nhân quyền là rất quan trọng đối với Hoa Kỳ. Chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh này đối với tất cả những nước hạn chế quyền của công dân nước họ.


Đảng Cộng sản có thực sự “sáng suốt”?

Đoàn Xuân Lộc - [5/05/2015]

Trước dịp kỷ niệm Ngày 30/4 năm nay, đâu đó có người hy vọng chính quyền Việt Nam sẽ tỏ chút thiện chí, giúp hàn gắn quá khứ, hòa giải dân tộc. Nhưng diễn văn của ông Dũng và đặc biệt bài viết của ông Trọng cho thấy đó vẫn là chuyện xa vời.
Cả hai ông vẫn coi Việt Nam Cộng hòa là “ngụy”. Ông Trọng còn mô tả “chính quyền tay sai Ngô Đình Diệm … lê máy chém đi khắp miền Nam, thẳng tay đàn áp các chiến sĩ cách mạng và quần chúng nhân dân”.
Đến giờ giới lãnh đạo Việt Nam vẫn còn có những suy nghĩ, lời lẽ như ông Trọng diễn tả, thì không có gì ngạc nhiên về chuyện những người thuộc chế độ cũ bị tù giam, phải đi cải tạo sau năm 1975.


Thông điệp từ bài diễn văn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Mặc Lâm, biên tập viên RFA - [3/05/2015]

Bài diễn văn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc trước cuộc diễn binh mừng ngày 30 tháng Tư được cho là không đáp ứng sự trông đợi của hàng triệu người trong và ngoài nước trong dấu mốc thời gian 40 năm sau ngày thống nhất.
Từ nhiều tháng trước Sài Gòn chứng kiến cảnh nhộn nhịp chuẩn bị ngày lễ kỷ niệm 40 năm thống nhất đất nước mà chính quyền vẫn gọi là ngày giải phóng. Tâm lý chờ đợi một điều gì đó khác với 39 lần trước sẽ xảy ra từ phía chính quyền đã làm không ít người nôn nóng và tâm lý ấy dành hẳn cho bài diễn văn quan trọng mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ là người đọc lên không những cho gần 90 triệu đồng bào trong nước mà còn gửi tới một thông điệp cho hơn ba triệu đồng bào hải ngoại, những người trực tiếp có dính líu tới cuộc chiến mà 40 năm vể trước đã đứt ruột bỏ nước ra đi.


Trả lời hai câu hỏi của báo Ngày Nay về dự tính đi Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng

Lê Xuân Khoa - [30/04/2015]

Trung Quốc không thể ngồi yên để Việt Nam thoát ra khỏi quỹ đạo của mình và trở thành một đồng minh của Mỹ. Trung Quốc đã vội vã mời Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh trước, và để gỡ lại danh dự cho ông Trọng đã bị mất mặt trong vụ giàn khoan HD-981, Tập Cận Bình đã đón rước đối tác Việt Nam với tất cả nghi lễ long trọng nhất. Nhưng hình thức ngoại giao tốt đẹp ấy vẫn chỉ nhằm giữ chặt Việt Nam trong sự kiểm soát và chi phối của Trung Quốc. Bởi thế, ngay trong buổi gặp đầu tiên, Việt Nam đã ký bảy văn bản thỏa thuận với Trung Quốc, mà quan trọng nhất là hợp tác cơ sở hạ tầng và hợp tác tiền tệ. Bản Tuyên bố chung giữa hai nước vẫn lặp lại châm ngôn 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt mà từ hội nghị Thành Đô 1990 đến nay chỉ thấy thực hiện một chiều. Trung Quốc từng bước xâm phạm chủ quyền Việt Nam, đưa lao động vào định cư ở những vị trí chiến lược, sát hại ngư dân Việt Nam, lũng đoạn kinh tế, đào tạo cán bộ trẻ Việt Nam theo mô hình Trung Quốc, trong khi lãnh đạo Hà Nội luôn luôn tỏ ra nhẫn nhịn để có thể duy trì chế độ độc tài với những đặc quyền, đặc lợi. Toàn dân đã thấy rõ những sai lầm và tội ác của lãnh đạo và một cuộc tổng nổi dậy có thể xảy ra bất cứ lúc nào.


GS Tương Lai: Xúc tiến TPP, thay vì rơi vào bẫy hội nghị Thành Đô thứ hai

Thụy My - [30/04/2015]

Như vậy mục tiêu của những người cộng sản, nói đúng ra không phải đấu tranh cho chủ nghĩa của họ, cho lý tưởng của họ. Vì trên thực tế cái học thuyết Mác nó đã tự phơi bày ra quá nhiều những sai lầm rồi. Người ta đã từ bỏ dần dần những sai lầm đó, và từ lâu hàng chục nước, hơn năm chục đảng Cộng sản đã vứt bỏ cái gọi là chủ nghĩa Mác-Lênin đi rồi.
Vậy thì đến bây giờ đây phải làm thế nào? Đảng Cộng sản muốn giữ được vai trò họ đã từng có, thì một lần nữa hãy thể hiện mình. Đi với dân, trở về lại với dân, có như vậy họ sẽ giành được thắng lợi.


Thư gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

[24/04/2015]

Chúng ta không cần và cũng không nhằm liên minh với một nước để chống lại nước thứ ba, song lại rất cần liên minh với ai có thể giúp chúng ta thêm sức mạnh chống lại kẻ cướp đang xông vào nhà mình. Chúng ta đã có bài học về các nước lớn vì lợi ích riêng của họ, biến nước nhỏ thành con tốt trên bàn cờ chính trị, để quyết giữ vững bản lĩnh của một dân tộc không chịu khuất phục trước mọi áp lực. Nhưng phải sòng phẳng nói rằng: lúc này đây thực lực của Mỹ đang là một sức mạnh giúp chúng ta giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc ta trên biển cũng như trên đất liền. Gia nhập TPP cũng là một trong những nhân tố góp vào quyết sách giữ nước và phát triển đất nước bền vững. Hành động thiết thực nhằm thúc đẩy tiến trình gia nhập TPP chính là đòi hỏi bức xúc của nhân dân Việt Nam hôm nay. Và như vậy cũng là đòi hỏi của lịch sử.


Đôi điều lạm bàn về lịch sử Việt Nam hiện đại từ sau Tháng Tám năm 1945

Trần Quí Cao - [24/04/2015]

Nếu xem xét kỹ các quá trình/sự kiện lịch sử kể trên, ta thấy rõ hậu quả của quá trình/sự kiện trước tạo điều kiện cho quá trình/sự kiện sau. Hậu quả của quá trình/sự kiện sau thảm khốc và lâu dài hơn hậu quả của quá trình/sự kiện trước. Nếu gom tất cả các hậu quả đó lại và tính lũy kế, đây thực là một thảm họa quá lớn, diễn ra trong một thời gian quá dài trên đất nước này, giống như căn bệnh nan y để lại cho các thế hệ sau nhiều di chứng.


Suy nghĩ nhân đọc bài “Lịch sử và lãnh tụ” của ông Nguyễn Minh Nhị

Lê Phú Khải - [21/04/2015]

Tham nhũng hiện nay là một quốc nạn không thể chống được. Nếu ai tố cáo tham nhũng thì như ông Nhị nói, các cơ quan thanh tra, kiểm tra…đều kết luận “chưa có cơ sở kết luận”! Thế là người đi tố cáo bị khoác lên cổ cái tội “vu cáo cán bộ”! Và thế là… tù mọt gông! Pháp luật như vậy thì trên thực tế đi bảo vệ kẻ tham nhũng, chứ không khuyến khích chống tham nhũng. Không có dân chủ thì mọi việc chống tham nhũng đều là trò hề, vô nghĩa!