[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Trang Đầu » Chủ đề

Nông Thôn


Chuyện “mãn truyền” và giọt mồ hôi của người miền Trung

Xuân Dương - [3/12/2014]

Còn một việc khác cũng là việc cần làm ngay, ấy là đưa ngay những vị có liên quan đến dự án trên đèo Hải Vân ra Bệnh viện hữu nghị Việt Xô kiểm tra sức khỏe, tránh để sau này họ lại bị bệnh hiểm nghèo như ông Hồ Xuân Mãn, rồi lại phải mất công phải truy tìm cái bệnh viện quốc tế miền trung nào đó đã cấp cho họ cái chứng nhận “bệnh hiểm nghèo”!
Giọt mồ hôi của người dân ở đâu cũng mặn, với miền Trung nắng lửa, gió lào lại càng mặn hơn nơi khác. Đó là một thực tế, chẳng phải văn hóa cao siêu gì mới nhận thức được.


Không cần đâu xa, hãy học Campuchia, Myanmar

[25/11/2014]

Tại sao ta không xem, nghiên cứu các nước xung quanh và tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Vì sao họ phát triển nhanh được còn ta cứ trì trệ? Cái gì đang cản trở chúng ta thoát ra?”. Nếu chịu làm, nếu thực sự vì Tổ quốc Việt Nam, vì nhân dân Việt Nam thì đi tìm lời giải này không khó. Không cần đi đâu xa, hãy qua Campuchia, Myanmar sẽ thấy.
Myanmar là nơi đáng để chúng ta nghiền ngẫm suy nghĩ lại mình. Họ từ chỗ khép kín, đã chuẩn bị để mở cửa, hội nhập với thế giới, thoát khỏi ảnh hưởng nặng nề trì trệ cũ một cách căn cơ, bài bản. Họ đang có những bước đi mạnh mẽ, quyết liệt, tới nơi tới chốn để “vượt lên chính mình”.


Những nghịch lý trong đời sống người nông dân đồng bằng sông Cửu Long

[13/11/2014]

Ông Lê Phú Khải là một nhà báo kỳ cựu đã từng làm việc trong guồng máy thông tin tuyên truyền của nhà nước Việt Nam. Ông đã sống tại vùng đồng bằng sông Cửu Long từ 30 năm qua và là tác giả của hàng trăm bài báo viết về vùng này. Từ những năm cuối thập niên 1980 của thế kỷ trước nhà báo Lê Phú Khải đã có bài báo động về sự tranh chấp ruộng đất ở Nam Bộ trên báo Quân đội Nhân dân và đề xuất giải pháp về vấn đề này trên báo Nhân Dân. Bên cạnh đó, ông cũng là tác giả của nhiều đầu sách viềt về đồng bằng sông Cửu Long.


Tiền nhân đã dạy: “Khôn thì sống, mống thì chết”

Ngọc Quang - [1/11/2014]

Nếu chúng ta giao quyền, giao tài sản cho những người kém cỏi về năng lực và đạo đức, lại tham lam… thì làm sao tránh khỏi lệ thuộc, thậm chí là mất nước.
Sáng nay, Luật sư Trương Trọng Nghĩa – Đại biểu đoàn TP. HCM đã có một phát biểu làm nóng nghị trường khi đề cập thẳng tới quan hệ kinh tế với Trung Quốc và chuyện hàng nghìn lao động phổ thông Trung Quốc tràn vào Việt Nam.


Vài mẩu chuyện gia đình và quê hương trong Cải cách ruộng đất

Nguyễn Ngọc Lanh - [26/09/2014]

Tôi bảo cha: Nghe nói cụ Hồ có dự đấu tố? Hay là mình thử viết đơn gửi cụ Hồ?
Cha bảo, cha cũng nghe nói cụ Hồ đích thân chứng kiến tận mắt cuộc đấu tố (cha tôi không dùng “dự”; mà dùng “chứng kiến”; và theo cha, việc các vị lãnh đạo phải quan sát, rút kinh nghiệm cuộc đấu tố là việc đương nhiên). Nếu chứng kiến, hẳn là ông cụ thấy cách kết tội rất không ổn. Nhưng nay, chính cụ cũng phải tự giữ thân rất thận trọng.


Nhìn lại “Cải cách Ruộng Đất” ở Việt Nam

[19/09/2014]

nhà văn Trần Mạnh Hảo, là vì trước hết Nhà nước, Đảng cầm quyền phải nói sự thật, phải nhìn nhận tội lỗi của mình, phải sám hối, mới xóa bỏ được hận thù.
“Mới xóa bỏ được: thôi, ta coi vấn đề cải cách ruộng đất là qua rồi. Điều đó nhà nước chúng ta không làm, cuộc triển lãm vừa qua không làm. Đó là điều thứ nhất tôi xin khẳng định như thế.


Vâng, dĩ nhiên chỉ là ánh sáng

Tuấn Khanh - [14/09/2014]

Đợt triển lãm “Cải cách Ruộng đất” vừa khai mạc ngày 8 tháng 9/2014 tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, Hà Nội, đã đột ngột đóng cửa 2 ngày sau đó, với lời giải thích rằng “trục trặc kỹ thuật về ánh sáng”.
Buổi triển lãm ở bảo tàng vào ngày cuối cùng, được mô tả là tràn ngập các nông dân miền Bắc mất đất vào xem, theo một lời mời tinh nghịch và cũng hết sức thông minh từ trang blog Xuân Việt Nam.
Trong bản video ghi lại, người ta nhìn thấy sự hốt hoảng của các nhân viên bảo tàng khi cố gắng ngăn chận những nông dân này vào xem một cuộc triển lãm công cộng. Rõ là các nhà tổ chức, đang vinh danh cho một chiến dịch về đất đai của Đảng lãnh đạo, đã cảm thấy mắc nghẹn khi bất ngờ gặp phải những hình ảnh đối chiếu sống động và quá sắc cạnh.


Sống khốn khổ trong lòng bôxit Tân Rai

[13/09/2014]

Bầu không khí xung quanh nhà máy alumin (Tổ hợp bôxit – nhôm Tân Rai, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng) đặc quánh mùi trứng thối và nhiều mùi khó chịu khác.
Những mùi khó ngửi càng nồng hơn ở khu vực quanh hồ bùn đỏ số 1 và 2. Hàng trăm người dân ở các tổ 21, 22, 23 và 24 thuộc thị trấn Lộc Thắng (huyện Bảo Lâm) bất đắc dĩ phải sống trong bầu không khí này.


Triển lãm Cải cách ruộng đất tại Việt Nam: Biện minh hơn là nhận sai

Thanh Phương - [11/09/2014]

Hôm qua, 08/09/2014, lần đầu tiên một cuộc triển lãm về Cải cách ruộng đất đã khai mạc tại Hà Nội và đã thu hút rất nhiều người đến xem. Nhưng cuộc triển lãm đầu tiên này bị đánh giá là phiến diện, tức là chỉ phản ánh một mặt của Cải cách ruộng đất, hay đúng hơn là nhằm biện minh cho chính sách này, chứ không tái hiện những sai lầm, những bi kịch của cái gọi là cuộc “Cách mạng long trời lở đất” cách đây hơn 60 năm.


Câu chuyện thứ mười: Bất đắc dĩ, tôi trở thành chuyên gia kinh tế nông nghiệp và phát triển nông thôn

Vũ Trọng Khải - [30/08/2014]

Hồi nhỏ, tôi sống ở núi rừng Việt Bắc, nên đã biết chăn nuôi dê, gà và trồng rau, biết vào rừng tìm kiếm lâm sản để giúp mẹ tôi kiếm sống. Nhưng từ sau năm 1954, tôi sống cùng cha mẹ ở thành phố cảng Hải Phòng, trở thành thị dân, không biết gì về nông nghiệp, nông thôn. Năm 1963 sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi dự thi vào Đại học Bách Khoa Hà Nội, ngành Vô Tuyến điện. Nhưng giấy báo gọi nhập học lại là Đại học Kinh – Tài (Kinh tế – Tài chính), sau đổi thành Đại học Kinh tế – Kế hoạch, nay là Đại học Kinh tế Quốc dân, Hà Nội. Lúc đó, học ngành gì do Đảng và nhà nước phân công, ít khi phù hợp với nguyện vọng cá nhân. Nhập học trường Đại học Kinh – Tài, người ta phân tôi học ngành Kinh tế Nông nghiệp, thuộc khoa “công – nông” (kinh tế công nghiệp và kinh tế nông nghiệp).