[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Trang Đầu » Chủ đề

Trung Quốc


Học giả Trung Quốc : Không nên thiết lập vùng phòng không ở Biển Đông

Thanh Phương - [25/07/2015]

Trở lại khuyến nghị của ông Ngô Sĩ Tồn về việc không nên đơn phương thiết lập vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông, không chắc là Bắc Kinh sẽ nghe theo khuyến nghị đó. Trong trường hợp này, Hoa Kỳ chắc là cũng sẽ có phản ứng giống như khi Trung Quốc lập vùng ADIZ ở biển Hoa Đông, tức là cũng sẽ cho phi cơ bay ngang qua vùng nhận dạng phòng không mà không thèm báo trước cho Bắc Kinh, một cách để bác bỏ vùng này. Nóí chung, Washington sẽ không chấp nhận để cho Trung Quốc hạn chế quyền tự do lưu thông trên không cũng như trên biển ở khu vực Biển Đông.


Chứng khoán Trung Quốc: Rủi ro của nhà đầu tư hay của mô hình kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa

Kính Hòa, phóng viên RFA - [23/07/2015]

Tình hình kinh tế Trung Quốc hiện nay rất bấp bênh với mối nguy lớn nhất là bể bóng tín dụng vì mắc nợ quá nhiều trong khi đà tăng trưởng lại sút giảm. Khi nhà nước Bắc Kinh lụp chụp đối phó với một vụ sụt giá thị trường cổ phiếu, dù sao cũng chỉ là một vấn đề nhỏ vì kích thước còn giới hạn của thị trường này trong nền kinh tế quốc dân, thì uy tín nhà nước bị sa sút nặng. Và điều ấy mới là tai họa khi hệ thống tài chính bị sụp đổ dưới núi nợ. Có lẽ những gì xảy ra trên thị trường đầu tư cổ phiếu là chỉ dấu tiên báo của một vụ khủng hoảng tài chính xuất phát từ mục đích chính trị của đảng cộng sản.


Đề xuất của TS Trần Công Trục: Từ vụ kiện Trung Quốc của Philippines đến cách ứng xử của Việt Nam

[22/07/2015]

Lập trường của Chính phủ Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông được Tiến sĩ Tiết Lực đưa ra mổ xẻ, phân tích được Bộ Ngoại giao Trung Quốc công bố chính thức ngày 7/12/2014 với hy vọng nó có thể “ảnh hưởng” đến phán quyết của tòa.
Ông Lực cho rằng “Tài liệu Lập trường của Chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về vấn đề thẩm quyền trong vụ kiện Biển Đông do Cộng hòa Philippines khởi xướng” mà Bộ Ngoại giao Trung Quốc được Chính phủ nước này ủy quyền công bố nhằm 2 mục đích: Lập luận rằng tòa không có thẩm quyền với vụ kiện, tiếp tục khẳng định Trung Quốc không tham gia vụ kiện.


Thúc đẩy quyền lực mềm của Trung Quốc

David Shambaugh - [22/07/2015]

Khi sức mạnh toàn cầu của Trung Quốc gia tăng, Bắc Kinh mới nhận thức ra rằng hình ảnh của quốc gia là điều rất quan trọng. Trong khi với sức mạnh kinh tế và quân sự hùng hậu của mình, Trung Quốc lại thiếu hụt nghiêm trọng quyền lực mềm. Theo các cuộc điều tra dư luận toàn cầu, TQ rõ ràng đang có một hình ảnh hỗn hợp trên trường Quốc tế. Trong khi sức mạnh kinh tế của Trung Quốc gây ấn tượng nhiều trên thế giới, thì hệ thống chính trị hà khắc và thực tiễn kinh doanh hám lợi ở nơi đây lại làm hoen ố danh tiếng đất nước này. Và như vậy, trong nỗ lực nhằm cải thiện nhận thức của thế giới về mình, Bắc Kinh đã đầu tư hàng tỷ đô la trên toàn thế giới thông qua hàng loạt các quan hệ công chúng mang tính tấn công khác nhau trong những năm gần đây.


Phải nói trước với Tập Cận Bình

Ngô Nhân Dụng - [21/07/2015]

Tháng Tư vùa qua, ông Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh thề “duy trì đại cục quan hệ” giữa hai nước. Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cũng sang để “nhất trí ‘kiểm soát tốt’ các bất đồng trên Biển Ðông” với Trung Cộng. Tức là vẫn “bốn tốt” như cũ. Ðược điểm tốt nhất là Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Qua nước Tàu, ông than rằng nhiều người dân Việt Nam ghét Trung Quốc là xấu, là nguy hiểm. Mới nhất, Phó Thủ tướng Trương Cao Lệ (Zhang Gao, li 张高丽) mới qua Hà Nội, gặp Nguyễn Tấn Dũng rồi tuyên bố hai Đảng Cộng sản tiếp tục “đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung-Việt phát triển lành mạnh, ổn định, lâu dài!” Tức là vẫn như cũ.
Khó lòng chờ đợi Đảng Cộng sản Việt Nam làm bất cứ cái gì. Cho nên, dân Việt Nam phải tự hành động, báo trước cho ông Tập Cận Bình biết sức nhẫn nhục của mình có giới hạn.


Vì sao cách mạng ở Trung Quốc đã thực sự bắt đầu?

He Qinglian  - [21/07/2015]

Ai là người chịu trách nhiệm cho tình trạng này? Tất nhiên là Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trật tự xã hội bình thường bị đảo lộn khi Đảng Cộng sản xóa bỏ sự tư hữu, chuyển từ tư hữu sang công hữu. Sử dụng tài nguyên quốc gia để thúc đẩy công hữu, những gia đình “đỏ” và các quan chức nhanh chóng trở thành những triệu phú và tỉ phú, trong khi Trung Quốc trở thành quốc gia có nhiều người sống trong nghèo khổ nhất và cũng là quốc gia có nhiều người giàu có dựa trên bóc lột người nghèo nhất.
Lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc là những năm tháng nô dịch và lừa dối nhân dân, cũng như đàn áp và tiêu diệt những ý kiến bất đồng. Đảng không muốn bất cứ ai dùng bạo lực cách mạng để lật đổ nó, cho dù học thuyết của Đảng Cộng sản là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng bạo lực cách mạng. Và bất chấp Đảng mong muốn như thế nào, cách mạng ở Trung Quốc đã bắt đầu.


Bất an Trung Quốc, ôm tiền đào thoát sang Âu – Mỹ

[21/07/2015]

Tờ SCMP hôm 13/7 công bố khảo sát của đơn vị tư vấn người châu Á mua nhà ở Mỹ cho thấy, hơn một nửa số khách hàng người Trung Quốc đang tính đến việc mua bất động sản ở nước ngoài. Đây là dấu hiệu cho thấy, ngày càng có nhiều người Trung Quốc tìm cách đa dạng hóa tài sản bằng cách đầu tư vào BĐS nước ngoài.
Xu hướng mua BĐS nước ngoài, nhất là ở Mỹ và Úc của người giàu Trung Quốc đã có từ lâu. Tuy nhiên, sự gia tăng mạnh mẽ của làn sóng này thời gian gần đây được cho là nhờ rất nhiều người đã giàu lên nhanh chóng nhờ TTCK bùng nổ trong năm vừa qua. Sự kiện TTCK nước này bất ngờ sụp đổ trong khoảng thời gian từ giữa tháng 6 đến giữa tháng 7/2015 cũng góp phần cho nhà giàu Trung Quốc quyết định nhanh hơn.
Một nhà môi giới ở Sydney (Úc) đã bất ngờ khi chỉ trong một tuần đầu tháng 7/2015 đã bán được hai căn hộ và một ngôi nhà hơn 10 triệu USD cho khách hàng đến từ Trung Quốc.


Nga-Trung Tình Ngu Ngơ

Lilia Shevtsova - [21/07/2015]

Một số chuyên gia thừa nhận rằng họ không chắc chắn làm thế nào Moscow có thể bảo vệ chủ quyền và độc lập từ Bắc Kinh. Các chuyên gia khác thì lạc quan hơn, tin rằng Nga sẽ duy trì “quyền lực đại cường”, và Bắc Kinh sẽ thừa nhận tư thế của Nga như vậy. Nhưng điều rõ ràng ai cũng có thể nhìn thấy được là những khó khăn của họ trong các nỗ lực để xác định vai trò trong cặp đôi/tandem Nga-Trung: Trung Quốc là lãnh đạo, không phải là bá quyền, theo đề nghị của các chuyên gia. Nhưng làm thế nào để khả thi khi là lãnh đạo mà không có quyền bá chủ? Và tại sao một nhà nước hoạt động trên trường quốc tế trên cơ sở của quy tắc Hobson (chọn lựa Yes hay No) lại có lý do nào để tin rằng các đối thủ cạnh tranh của mình tất cả sẽ chơi theo các quy tắc của Kant? (luân lý phổ quát). Nó có vẻ thảm hại cho Nga để hy vọng rằng Trung Quốc sẽ chiều theo khao khát của Kremlin để Nga được kéo dài vị thế đại cường (một sự chiều chuộng, dù tình cờ, mà phương Tây đã làm cho Nga trong một thời gian dài). Như Kissinger đã nhận xét, “Trung Quốc đã chưa bao giờ có liên hệ bền vững với một nước khác trên căn bản bình đẳng, vì lý do đơn giản là TQ chưa bao giờ đương đầu với những đối tượng có tầm cỡ hay có văn hoá tương đồng” (On China, p. 16-7). Đã có dấu hiệu nào cho thấy là não trạng chính trị của Trung Quốc đã thay đổi mà người ta không bắt được?


“Đi thì cũng dở, ở không xong”

Tương Lai - [20/07/2015]

Đấy là mượn ý câu thơ của Bà chúa Thơ Nôm Hồ Xuân Hương mà không hiểu cắc cớ làm sao bỗng vận vào trong mông lung suy ngẫm qua những điều đọc được trên báo chí truyền thông trong nước, ngoài nước về chuyến Mỹ du của ông Nguyễn Phú Trọng:
Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt
Đi thì cũng dở ở không xong
Dùng dằng vì bên “người bạn lớn” vừa kết giao còn “người bạn siêu lớn” vốn là người thân quý cùng chung ý thức hệ. Đâu phải là chuyện bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn mà là chuyện chính trị, chuyện quốc gia đại sự quan trên nhằm xuống người ta trông vào.


Xoay trục sang Châu Á: Tầm nhìn và Hành động

Nguyễn Quang Dy* - [20/07/2015]

Bản chất chính sách “xoay trục” hay “tái cân bằng” là nhằm “ngăn chăn” Trung Quốc trỗi dậy hung hãn như quái vật “Frankenstein” (Richard Nixon, 1994), đe dọa lợi ích chiến lược của Mỹ và thách thức vai trò lãnh đạo của Mỹ. Vì vậy, từ chỗ ban đầu tìm cách lý giải cho việc rút quân Mỹ khỏi Afghanistan và Iraq, nay Washington đã có lý do chính đáng để chuyển hướng ưu tiên chiến lược từ Trung Đông sang châu Á-Thái Bình Dương. Có lẽ Mỹ nên cảm ơn Trung Quốc vì họ đã bộc lộ bản chất quái vật Frankenstein quá sớm.