[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Chuyện nhỏ sau cuộc thâu tóm lớn Reviewed by Momizat on . Tác giả: Bảo Trâm     NCĐT 18/06/2012 Sẽ còn nhiều vụ thâu tóm bất ngờ như vụ thâu tóm Sacombank nếu các cơ quan quản lý vẫn cứ giơ cao đánh khẽ đối với các đối Tác giả: Bảo Trâm     NCĐT 18/06/2012 Sẽ còn nhiều vụ thâu tóm bất ngờ như vụ thâu tóm Sacombank nếu các cơ quan quản lý vẫn cứ giơ cao đánh khẽ đối với các đối Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Chuyện nhỏ sau cuộc thâu tóm lớn

Chuyện nhỏ sau cuộc thâu tóm lớn

Tác giả: Bảo Trâm     NCĐT 18/06/2012


Sẽ còn nhiều vụ thâu tóm bất ngờ như vụ thâu tóm Sacombank nếu các cơ quan quản lý vẫn cứ giơ cao đánh khẽ đối với các đối tượng mua chui bán lẻ cổ phiếu trên sàn chứng khoán.

Cuộc thâu tóm ở Sacombank có thể được xem là ly kỳ nhất trong lịch sử M&A Việt Nam khi chứng minh cho giới đầu tư rằng những chuyện tưởng rất vô lý hoàn toàn có thể thành hữu lý. Ngân hàng Phương Nam (Southern Bank) với vốn điều lệ 3.200 tỉ đồng lại có thể nuốt được con cá lớn Sacombank với hơn 10.000 tỉ đồng vốn điều lệ, tổng tài sản hơn 160.000 tỉ đồng. Không những thế, con cá bé này còn làm một cuộc “đảo chính”, thay gần như toàn bộ Hội đồng Quản trị Sacombank.

Giới đầu tư còn lâu mới tỏ tường những uẩn khúc đằng sau, nhưng những diễn biến nhỏ trong tuần qua đã phần nào cho thấy một căn nguyên không nhỏ của vụ thâu tóm này.

Theo công bố của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, 3 cổ đông của Sacombank là Công ty Đầu tư Tài chính Sài Gòn Á Châu, Công ty Đầu tư Sài Gòn Exim và ông Trần Phát Minh bị xử phạt hành chính vì đã mua cổ phiếu STB dẫn đến làm tăng tỉ lệ sở hữu vượt mức 5% nhưng không báo cáo. Mức phạt cho mỗi tổ chức, cá nhân là 60 triệu đồng. Con số này nói lên điều gì?

Không bình luận về vụ lùm xùm ở Sacombank, Tiến sĩ Alan Phan, doanh nhân Việt kiều đầu tiên đưa công ty niêm yết trên sàn chứng khoán Mỹ vào năm 1987, chỉ kể lại bài học xương máu mà theo ông, nó cho thấy sự khác biệt quá lớn giữa cách quản lý thị trường chứng khoán ở hai nơi.

Năm 2000, Tập đoàn Harcourt của Alan Phan bị Ủy ban Chứng khoán Mỹ (SEC) đâm đơn kiện do phát hành cổ phiếu sai mục đích. Harcourt đã phát hành 1 triệu cổ phiếu, tương đương khoảng 1 triệu USD dưới hình thức cổ phiếu cho nhân viên tư vấn, tức là loại cổ phiếu hạn chế giao dịch. Tuy nhiên, số cổ phiếu này sau đó lại được bán ra như cổ phiếu phổ thông dành cho nhà đầu tư. Cá nhân ông Alan Phan, khi đó là Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc, cũng có nguy cơ bị lệnh cấm không được ngồi vào ban quản trị của bất kỳ công ty đại chúng nào trong vòng 10 năm, nếu thua kiện.

Sau 7 năm ròng rã theo đuổi vụ kiện, cuối cùng ông và Harcourt đã thắng vì SEC không đưa ra được căn cứ xác thực. Tuy nhiên, để có được sự trong sạch, tổng chi phí Harcourt bỏ ra lên tới 3 triệu USD. Ngược lại, phía SEC cho biết họ cũng tốn số tiền tương đương để trả chi phí cho nhân viên công vụ, hành chính và các thủ tục liên quan. Như vậy, tổng cộng SEC và Harcourt tốn đến 6 triệu USD để xử lý một vi phạm chỉ 1 triệu USD.

SEC cũng phân chia cấp độ xử lý rất rõ ràng đối với từng mức vi phạm khác nhau. Nếu số tiền vi phạm tương đương 1% tổng giá trị vốn hóa của một cổ phiếu, SEC sẽ tự thành lập ủy ban điều tra và đích thân xử lý. Nhưng nếu trị giá hơn 5%, ủy ban này sẽ bổ nhiệm một công tố viên đặc biệt không thuộc SEC mà thuộc cấp cao hơn để xử lý. Khi đó, phạm vi của vụ việc đã không còn là chuyện riêng của sàn chứng khoán.

Điều đáng nói là vào thời điểm đó, tập đoàn đa ngành chuyên sản xuất bút viết, thiết bị môi trường, truyền thông và dịch vụ tài chính Harcourt có thị giá gần 700 triệu USD, nghĩa là số tiền vi phạm tương đương chưa tới 0,15% giá trị vốn hóa của cổ phiếu.

So với câu chuyện của Sacombank thì thế nào? Sài Gòn Á Châu đã mua 21,9 triệu cổ phiếu trong ngày 1.3.2012 mà không báo cáo về sở hữu cổ đông lớn. Với mức giá STB vào phiên này là 22.000 đồng, số tiền Công ty vi phạm là 484 tỉ đồng. Tương tự, với hơn 42 triệu cổ phiếu mua ngày 9.1, số tiền Sài Gòn Exim vi phạm là 705 tỉ đồng. Và với hơn 1,5 triệu cổ phiếu được mua trong ngày 24.2, số tiền ông Trần Phát Minh, từng giữ chức Phó Tổng Giám đốc Southern Bank, vi phạm khoảng 30 tỉ đồng.

Nếu tính theo thị giá ngày 15.6.2012, mức vốn hóa thị trường của Sacombank vào khoảng 21.700 tỉ đồng. Như vậy, mức vi phạm lần lượt là 3% vốn hóa đối với Sài Gòn Exim, 2% đối với Sài Gòn Á Châu và 0,14% đối với ông Minh. Còn nếu tính tổng cộng thì mức vi phạm là 1.219 tỉ đồng, lên đến gần 6% vốn hóa của Sacombank.

Dù số tiền vi phạm khác nhau, họ đều chịu chung một mức phạt hành chính 60 triệu đồng! Thú vị hơn nữa, ngoài số tiền phạt, không thấy Ủy ban Chứng khoán Nhà nước thông báo thêm gì về quá trình điều tra vụ việc, trong khi khoảng thời gian kể từ lúc vi phạm đến khi bị phạt kéo dài đến gần 5 tháng. Chỉ có đại diện 1 trong 2 tổ chức vi phạm nói trên giải thích lý do không báo cáo với Ủy ban, đó là do sơ suất trong việc cập nhật thông tin về số cổ phiếu STB, dẫn đến tính nhầm tỉ lệ sở hữu. Có lẽ cần phải nhắc lại rằng cả 2 tổ chức này đều là công ty đầu tư tài chính, những đơn vị giữ tiền của cổ đông và mang đi đầu tư!

Trong khi đó, với câu chuyện của Harcourt, theo yêu cầu của SEC, tập đoàn này đã phải thuê cả một xe container loại 40 feet chở toàn bộ giấy tờ, tài liệu của Công ty đến văn phòng SEC để cơ quan này điều tra, xem xét. Ngay cả các loại giấy tờ cá nhân của ông Alan Phan và gia đình cũng được SEC chiếu cố tới.

Sau quyết định xử phạt, ngay trong tuần qua lại có thông tin ông Trần Phát Minh và Sài Gòn Á Châu đã giảm tỉ lệ nắm giữ tại Sacombank xuống dưới 5% và lại không báo cáo. Rõ ràng, khi chuyện mua chui bán lén cổ phiếu chỉ chịu một mức phạt tượng trưng, các ông chủ công ty niêm yết hoàn toàn có lý do để sợ bị thâu tóm một cách bất ngờ. 

Bình luận (22)

  • Đăng Tuân

    Ở VN mình thường dùng từ “CHƯA” thay cho từ “KHÔNG”! Nếu có sai đến mấy cũng chỉ là chưa đúng luật mà thôi!

    Reply
  • Thanh Linh

    Ai đầu tư tài chính đều biết đến sự kiện này. Hiện nay vi phạm công bố thông tin ngày càng nhiều (cố tình vi phạm) nhìn TTCK VN mà ngày càng ngán ngẩm về sự minh bạch.
    Cái này chắc UBCK lần sau sẽ rút kinh nghiệm thế thôi

    Reply
  • Uống Rượu

    Trường hợp này rất điển hình, hình thức kinh doanh mua bán “dưới thắt lưng” khiến nhiều người trở thành đại gia trong hiện tại. Từ chỗ cấm chặt cây mà người ta cứ chặt, cấm đào đất mà người ta cứ đào, cấm độc quyền tài chính mà người ta cứ độc quyền, cấm cưỡng ép “cá nhỏ” để thu gom đất đai mà người ta cứ cưỡng ép, …vv. Vậy thì việc cấm và không cấm có gì khác biệt nhau???

    Một bài viết có đề cập đến một nghiên cứu là tại Trung Quốc, dân chúng tin rằng hơn 80% đại gia giàu là nhờ họ thuộc nhóm “con cha cháu ông” hoặc có liên hệ mật thiết với “con cha cháu ông”. Ở VN cháu có làm cuộc nghiên cứu riêng trong 2 năm, kết luận rằng hơn 90% đại gia nổi tiếng trên truyền thông đều thuộc nhóm “con cha cháu ông” hoặc có liên hệ mật thiết với nhóm “con cha cháu ông”, và đặc biệt là gần 100% đại gia đều sẵn sàng hoặc nhiều lần dùng những thủ đoạn “dưới thắt lưng” để làm giàu kiếm tiền, và gần như không ai cảm thấy xấu hổ về việc đó mà còn cảm thấy rất tự hào vì đã sáng tạo ra nhiều cách để đạp lên luật chơi. Đó là hậu quả của việc còn thiếu minh bạch, hậu quả của việc giao cao đánh khẽ với “cá mập”, cơ hội làm giàu hầu hết đều thuận lợi với nhóm sẵn sàng đi con đường không chính thống, một người kinh doanh theo đường chính thống thì gặp nhiều rào cản hơn.

    Việc mua bán kinh doanh hay thâu tóm không có gì sai trái cả, nó hoàn toàn đúng đắn, nhưng cách người ta dùng những thủ đoạn “không được phép” khiến cho việc đó trở nên sai trái. Nếu người dối trá lớn được quá nhiều lợi ích tiền bạc và sự ngưỡng mộ của truyền thông thì một số người trong xã hội sẽ thấy dối trá là việc rất bình thường, sẽ lây lan ngày càng rộng lớn hơn trong xã hội. Không phải ngẫu nhiên mà gần đây nhiều người trong giới trí thức luôn yêu cầu sự Minh Bạch.

    Reply
  • nvt

    Ai học tin học cũng biết, chỉ một câu truy vấn vào cơ sở dữ liệu (trong vòng chưa tới 1 giây) là biết ngay người mới chuyển nhượng lượng lớn mà ko công bố thông tin.

    Có một công ty Quản lý quỹ (ra đời năm 2007) âm thầm thâu tóm đây mà. Mấy cổ đông mới mua rồi lại bán cổ phần của STB chỉ là tép riu đánh lạc hướng thôi. Hãy chờ 10 đến 12 tháng nữa sẽ “chính thức” biết công ty này là ai (do sự chậm chạp một cách có chủ đích của Ủy ban CK)

    Reply
  • Hữu Trần

    Hãy xem Bộ Giáo Dục sẽ thấy mức độ dối tra từ mọi nơi mọi chỗ. Chỗ đúng ra làm gương để không có dối trá thì nó lại phổ biến thì việc trong xã hội mọi nơi đều dối trá là đương nhiên. Tuy nói xa nhưng nói lại gần nhất là các bạn ở đây – các bạn đọc đang comment ở đây ai có ý định không dối trá trong cuộc sống của mình trong tương lai không? Nếu ai cũng bắt tay với dối trá thì ý kiến nhiều làm gì nữa nhỉ!?.

    Reply
    • yamaha

      (Trích)…”các bạn đọc đang comment ở đây ai có ý định không dối trá trong cuộc sống của mình trong tương lai không? Nếu ai cũng bắt tay với dối trá thì ý kiến nhiều làm gì nữa nhỉ!?”…

      (Chí Phèo) “…Tao muốn lương thiện, nhưng ai cho tao lương thiện?…”.

      Mình cũng dở cái vụ “dưới thắt lưng” lắm nên giờ mình còn nghèo hoài mặc dù cũng siêng năng, cần mẫn, ham học, chịu cực khổ lắm đó.

      Mình vào đây để học hỏi qua ý kiến đa chiều của mọi người, sau đó nếu có thể thì nêu ý kiến thể hiện những học hỏi đó, nếu những nhận thức đó chưa hay thì mọi người phản biện sửa sai. Và cứ thế…

      Còn bạn vào đây làm gì? Hay chỉ muốn chứng tỏ…???

      Reply
  • Khang

    Chắc là Nhà nước mình Nhân Đạo, thương yêu quá nên không nỡ xử nặng

    Reply
  • BB

    KINH DOANH LÀ …?

    Trả giá 60 triệu đồng cho phi vụ nghìn tỷ là quá hiệu quả và ko phải ai cũng được quyền “chơi” kiểu này. Mà đây cũng đâu phải là lần đầu xẩy ra trên TTCK Việt.

    Chắc phải nhắc lại lời than: “yếu kém” này đang tạo ra nhiều Triệu phú Đô để họ tự cân nhắc khi nào cần “qua sông thì phải đắm đò”.

    Hãy đợi (LÂU) đấy!

    Reply
  • Chung Pham

    Thương trường là chiến trường. Mỗi khi vào đọc blog của bác Alan Phan, mình lại thấy được thêm nhiều điều bổ ích cho công việc và tầm nhìn của mình. Cảm ơn bác

    Reply
  • Hưng

    không biết nước ngoài người ta có câu vừa đá bóng lại vừa cầm còi không nhỉ! bộ mặt xã hội cũng phản ánh 1 phần qua bóng đá! chẳng có khán giả xem. Đá kém thì đã có trọng tài bênh. Kinh doanh kém thì phải biết quan hệ. Kém thì làm sao giám minh bạch thông tin.

    Reply
  • Thuan

    Câu chuyện cá nhỏ nuốt cá lớn này và những cau chuyện tương tự không phải chuyện hiếm ở VN. Đó chính là nỗi buồn của VN. Một đất nước cai trị bằng các mỹ từ.

    Reply
  • hung go

    một khi ngân hàng câu kết với nhà nước ; không có minh bạch ;tức là nhà nước không vì nền kinh tế của dân
    thì sự bóc lột bằng hệ thống ngân hàng ; một nô lệ kiểu mới của nền công nghiệp hiẹn nay ; nô lệ không có ông chủ ; không có đày tớ ; đólà nô lệ vay trả ‘ vay tiền từ ngân hàng là tiền ảo ; tiền không có giá trị bằng vật chất ; đòng tiền ngân hàng chỉ là ghinợ trên sổ sách ; nhưng người vay là có thật ;không trả được sẽ mất nhà
    và thế giới đang chịu sự nô lệ của vay trả ; đồng tiền bây giờ chỉ là tờ giấy của mỗi quốc gia
    một ngày kia sự lừa đảo của ngân hàng theo quy luật sẽ thay đổi ;
    nếu các bạn phân tích kỹ xem tiền là gì và bắt nguồn từ đâu ?nó dược diều hành như thế nào ? chúng ta sẽ thấy sự lừa đảo của nó
    từ vay mượn ;trả nợ mãi mãi chỉ là sự lừa đảo

    Reply
  • lik

    thật tội nghiệp với nhận thức hạn hẹp, cố hữu và ấu trĩ như vậy ..nhưng tất lượt “thi đua nổ ” giảng giải tuyên truyền gây mất đoàn kết sâu sắc..lợi bất cập hại.. vẫn giữ nguyên lối mòn giản tiện …ta mà khổ rõ ràng vì mấy thằng cha hàng xóm ! xuẩn hết mức ! hẫy đặt mình vào những nhà buôn ,những nhà đầu tư, những cty hay tập đoàn kinh tế nước ngoài .. họ muốn gì nghĩ gì về ta ..vậy chúng ta không đẩy dân đen qua các nơi ư , không phá hoại ư , không làm hoen ố văn hóa nơi sở tại mà dân ta trú ngụ ư ??/ hay ra ngoài nhìn lại mình , hãy thành thực và nghiêm khắc với chính mình đã ..nếu chúng ta muốn tổ quốc ta và dân ta được hạnh phúc phồn vinh..chứ không bằng mấy thứ khẩu hiệu nhạt thếch đến trơ tráo.

    Reply
  • SoGoodNight_baBy

    TTCK của VN ta phải nói là còn rất “trẻ” so với những nước khác, mặc dù được coi là 1 trong những “đứa con” trọng yếu đưa kinh tế Vn phát triển lên một tầm cao mới nhưng cứ nhìn thực tại cách quản lý của chính quyền chúng ta thấy rõ còn quá nhiều bất cập. Như bác Alan lấy dẫn chứng bên trên thì cháu thấy VN mình chỉ học được cái “vỏ” của nước khác mà thôi. Vn cái gì cũng muốn, cứ mở miệng ra là đưa mục tiêu này nọ nhưng đa phần chỉ là khẩu hiệu mà thôi. Một nền kinh tế phát triển luôn song hành với nó là một bộ máy quản lý chặt chẽ và đầy sức cạnh tranh, chứ ko phải là một túi ‘ bong bóng khi’” rất rễ vỡ nát….

    Reply
  • www.gocnhinmotnguoiviet.blogspot.com

    chau dang hoc ngan hang, ma thay loan lac qua bac oi

    Reply
    • Hai Than

      Chao em,
      anh cung lam o ngan hang. Loan lac thi sao? cang loan lac thi anh cang thu vi. ta chi danh bat duoc ca to khi bien dong.
      Thoi the tao anh hung ma. thuong truong la chien truong, yen binh qua thi dau co dat dung vo

      Reply
  • Larry

    NHÓM LỢI ÍCH & MƯU ĐỒ THÂU TÓM TÀI CHÍNH TIẾN ĐẾN CHÍNH TRỊ

    Chỉ chưa đầy một năm qua, ở VN đã lộ rõ 02 nhóm lợi ích hành xử gần như sao y những gì đã diễn ra tại Nga vào những năm đầu của thập niên 90. Có thể chỉ mặt hai nhóm lợi ích đang bao trùm toàn bộ nền kinh tế – tài chính của Việt Nam:
    Đó là: Nhóm lợi ích Thâu tóm ngân hàng và khuynh đảo hệ thống tín dụng:
    Và đó là: Nhóm thôn tính Tài sản, doanh nghiệp, dự án:

    ………………………………….

    Reply
    • Larry

      Bạn nào ở hải ngoại có thể đọc chi tiết nguyên văn bài viết trên trang blog
      quan lam bao
      Trong nước thì không đọc được, lý do vì sao các bạn cũng biết rồi.

      Disclaimer: thông tin có thể không đáng tin cậy và mang ý đồ phục vụ lợi ích thiểu số.

      Reply
      • jack Zhang

        đi tìm đúng sai làm gì cho mệt..
        mở mắt ra đường là có liền kiểm chứng đó cha nội

        Reply
        • Larry

          Hmm. Looks like you’re Chinese and that’s why you have no vested interest in finding out the truth.

          Reply
  • Vincent Đinh

    Vậy nên VN mới chậm phát triển, mới thiếu lòng tin của dân chúng và quốc tế.
    Cái câu cửa miệng của chính quyền khi sai sót nghiêm trọng đó là “rút kinh nghiệm”. Chẳng thế mà thời gian gần đây đưa ra xét xử mấy nhân viên ngân hàng tham ô mấy chục tỉ để cờ bạc thì bị tử hình, còn lãnh đạo tập đoàn nhà nước, rồi bộ trưởng làm thất thoát cả nghìn tỉ thì cũng chẳng sao, chỉ “rút kinh nghiệm sâu sắc”.
    Tất cả là do cái cơ chế, cán bộ nhiều quyền lực nhưng ko ai giám sát nên tha hồ tác oai tác quái

    Reply
  • cochunhoacb

    ở VN mấy bác có biết ai viết ra luật không? xin thưa, toàn “cử nhân” ” tại chức”.
    vậy ở đây, ai lách được luật? xin thưa, toàn những cái đầu uyên bác, thầy dạy các “cử nhân kia”
    thầy chắc phải hơn trò là đúng rồi !!!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top