[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Những câu hỏi cho nền kinh tế Việt Nam Reviewed by Momizat on . Trong nền kinh tế quốc gia, người dân là khách hàng, là nhà đầu tư và các quan chức là người bán hàng. Mục tiêu là sự thỏa mãn của “Thượng Đế”. Ngoài việc làm c Trong nền kinh tế quốc gia, người dân là khách hàng, là nhà đầu tư và các quan chức là người bán hàng. Mục tiêu là sự thỏa mãn của “Thượng Đế”. Ngoài việc làm c Rating:
>>Trang chủ » Khu Vườn Của Alan » Những câu hỏi cho nền kinh tế Việt Nam

Những câu hỏi cho nền kinh tế Việt Nam

Trong nền kinh tế quốc gia, người dân là khách hàng, là nhà đầu tư và các quan chức là người bán hàng. Mục tiêu là sự thỏa mãn của “Thượng Đế”. Ngoài việc làm cho túi tiền của dân càng ngày càng phồng to, bộ máy lãnh đạo phải tạo thương hiệu, hay “niềm tin” của khách hàng vào chất lượng dịch vụ của mình. Ít nhất là họ phải tin rằng người bán sẽ giao đúng món hàng, đúng giờ và đúng giá…như lời hứa.

Khi nói chuyện kinh tế, nhiều chuyên gia thường lên giọng nghiêm túc và dùng những danh từ khó hiểu nhất pha lẫn những khẩu hiệu chánh trị rồi kèm theo những con số thường là do các nhóm lợi ích cung cấp để không ai thấy rõ những mục tiêu riêng của mình và phe nhóm. Thực ra, sự điều hành kinh tế của một quốc gia không khác gì việc điều hành một doanh nghiệp. Một nền kinh tế cũng cần doanh thu (thuế, hàng xuất khẩu, kiều hối…), vốn đầu tư (FDI, FII, dự trữ ngoại tệ, vốn vay..), chi phí (nhân sự, giá vốn hàng hóa hay dịch vụ, hậu cần…), lời hay lỗ (dòng tiền âm hay dương…), tài sản và nợ, thương hiệu (niềm tin và sự thỏa mãn của người dân), mức tăng trưởng v.v…

Do đó, chúng ta có thể đánh giá khả năng thành công hay thất bại của một nền kinh tế dựa trên những chỉ tiêu áp dụng cho doanh nghiệp. Khi họp để bàn về một dự án hay một doanh nghiệp, hội đồng thẩm định của quỹ đầu tư thường lưu ý đến 4 yếu tố then chốt trong vấn đề khả thi: sản phẩm hay dịch vụ; ban quản trị; kế hoạch tiếp thị và hiệu quả tài chánh.

Một quản lý quỹ thông minh thường biết bỏ qua những “gương và khói” (smoke and mirror), những hình thức đánh bóng hoành tráng để che đậy yếu kém và những chi tiết thực sự vô nghĩa với sự thành công của dự án. Các công dân có kiến thức và tầm nhìn cũng phải đánh giá một nền kinh tế thật chính xác, khoa học và cân bằng về hiệu quả của đồng tiền bỏ ra, qua thuế hay nợ công hay tiền in thêm (một hình thức thuế).

Einstein có nhắc chúng ta là “không ngừng đặt câu hỏi”. Sau đây là những câu hỏi của tôi, có thể thiếu sót, nhưng chắc chắn sẽ giúp tôi đánh giá tốt hơn cơ hội và rủi ro trong tương lai nền kinh tế xứ này.

1.      Sản phẩm hay dịch vụ trong mô hình kinh doanh

Như một doanh nghiệp, mỗi một quốc gia đều có thế mạnh cạnh tranh và đặc thù dân tộc trong những chủ đạo của nền kinh tế. Với yếu tố địa lý và dân số, Singapore đã thành công khi sử dụng dịch vụ tài chánh quốc tế cho xứ sở. Mỹ có mũi nhọn công nghệ cấp cao và thị trường tiêu thụ khủng; trong khi Trung Quốc dựa vào mô hình sản xuất công nghiệp thông dụng cho toàn cầu. Nhật có lợi thế của một văn hóa rất tổ chức để thâu tóm thị trường tiêu dùng chất lượng; trong khi Ấn Độ biết lợi dụng lượng dân số có học, biết Anh ngữ để dành phần thắng trong công nghệ phần mềm.

Việt Nam đang đổ tiền đầu tư nhiều nhất vào lãnh vực gì? Lãnh vực đó có sản phẩm hay dịch vụ gì đặc thù hay có lợi thế cạnh tranh gì trên thương trường quốc tế? Chúng ta đang đầu tư dàn trải và xu thời hay chuyên sâu và bền vững? Sự lựa chọn sản phẩm và dịch vụ có thông minh và sáng tạo hay ngu xuẩn và sao chép?

2.      Ban quản trị

Hai nhân tố quan trọng của nhà lãnh đạo là kiến thức và kinh nghiệm. Kiến thức đây không phải là bằng cấp, kiếm được từ trường lớp hay đi mua từ chợ, mà là một dòng suy tưởng và phân tích được bổ sung hàng ngày qua đám mây của nhân loại. Kinh nghiệm là những thành quả từ chiến trường thực sự, thua hay thắng, bằng công sức của chính mình và đội ngũ bao quanh.

Hai nhân tố trên sẽ giúp cho nhà lãnh đạo có một tầm nhìn xa, chính xác; cũng như một phán đoán sắc bén hơn khi trực diện những đòi hỏi của tình thế. Dĩ nhiên, lãnh đạo không thể đi xa hơn các nhân tài trong nhóm quản trị; giá trị thực của toàn đội ngũ cộng hưởng sẽ là vũ khí then chốt khi lâm trận.

Cho Việt Nam, ban quản trị kinh tế của chúng ta có hội tụ được những người giỏi nhất về kiến thức và kinh nghiệm để diều hành? Lãnh đạo có đủ tự tin để chiêu mộ những người tài giỏi hơn họ? Nhân sự lãnh đạo được tuyển chọn như thế nào, qua phe nhóm bè phái hay qua các kỹ năng và kinh nghiệm thực sự? Nhìn qua lý lịch và thành tích của 30 người quan trọng nhất đang diều khiển bộ máy kinh tế xứ này, người dân nhận định ra sao? Và vấn đề đạo đức? Chúng ta có nên bắt chước vài quốc gia đòi hỏi một liệt kê tài sản của các lãnh đạo và gia đình họ, trước và sau khi nắm quyền? Chúng ta có dám để những chuyên gia hay định chế độc lập phân tích và phán xét nhân sự và bộ máy điều hành?

3.      Kế hoạch tiếp thị

Một nhà hiền triết Trung Quốc dạy,” Muốn thống trị thiến hạ thì hãy phục vụ mọi người”. Phục vụ và đáp ứng được nhu cầu để khách hàng thỏa mãn là một kế hoạch tiếp thị thành công.Đây thực sự là một hành động liên tục, chứ không phải một vài khẩu hiệu khôn ngoan hay một cô người mẫu đẹp mắt trong một phút quảng cáo trên TV.

Trong nền kinh tế quốc gia, người dân là khách hàng, là nhà đầu tư và các quan chức là người bán hàng. Mục tiêu là sự thỏa mãn của “Thượng Đế”. Ngoài việc làm cho túi tiền của dân càng ngày càng phồng to, bộ máy lãnh đạo phải tạo thương hiệu, hay “niềm tin” của khách hàng vào chất lượng dịch vụ của mình. Ít nhất là họ phải tin rằng người bán sẽ giao đúng món hàng, đúng giờ và đúng giá…như lời hứa.

Trong các dịch vụ của chánh phủ, quan trọng là công ăn việc làm, an ninh, y tế, giáo dục, môi trường, văn hóa và bảo hiểm xã hội cho những người kém may mắn. Ngoài ra, một nhiệm vụ “mềm” nhưng cần thiết là tạo niềm tin vào tương lai cho khách hàng với sự minh bạch, trung thực và sáng tạo.

Các lãnh đạo kinh tế ở Việt Nam đã đáp ứng được nhu cầu này chưa? Những người dân đang sinh hoạt hàng ngày có “tin” vào những giải pháp đề nghị, những dự án dài hạn, những thực thi luật lệ, những tiêu xài đa dạng của chánh phủ? Cụ thể hơn, họ có tin là chánh phủ đang làm tất cả để bảo đảm giá trị của đồng tiền VN, để khả năng thu nhập và mua sắm gia tăng đều đặn, để môi trường sống phù hợp với sức khỏe công cộng, để xã hội bớt bức xức về tệ nạn văn hoá?

4.      Hiệu quả tài chánh

Sau cùng, mọi nhà đầu tư đều muốn đồng tiền của mình được sử dụng hiệu quả và sinh lợi thương trực. Ngoài các con số về lợi nhuận và doanh thu, họ quan tâm nhất đến chỉ số hoàn trái (ROI: return on investment). Dù kế hoạch, ban quản trị, kỹ năng tiếp thị…có hay giỏi đến đâu, nhà đầu tư sẽ cho là vớ vẩn (Bull S.) nếu công ty liên tục thua lỗ.

Câu hỏi người dân thường đặt ra cho mọi chánh phủ là “trong nhiệm kỳ của ông hay bà, đời sống chúng tôi có khả quan hơn không?”. Về vật chất, về sức khỏe, về tinh thần, về tương lai con cái…tôi có nhiều hy vọng và lạc quan hơn không? Các ông bà đã đem tiền thuế, tiền nợ công, tiền các ông bà tự in ra…đầu tư vào những thứ gì và hiệu quả tài chánh của chúng là thế nào? Các ông bà tiêu xài trong tiết kiệm và cẩn trọng số tiền của chúng tôi hay thích đi xây những văn phòng hoành tráng, mua những siêu xe, mở những tiệc tùng liên tục.. để hưởng thụ?

Trong 10 dự án đầu tư thì luôn có một vài lỗ lã, nhưng nếu cả 10 đầu tư đều lỗ nặng thì không ai muốn bỏ 1 xu vào quỹ của các ông bà. Trong khi đó, nếu chúng tôi thu lợi được 30-50% mỗi năm, thì chuyện các ông bà ăn bớt 5-10% cũng ổn thôi. Còn nếu chúng tôi đã lỗ 20-30% rồi mà lại còn chi cho các ông bà quản lý thêm 20-30% nữa; không sớm thì muộn, chúng tôi sẽ lăn quay ra chết…vì ngu và điên. Đặt các ông bà xây 1 khúc đường mà giá cao hơn thị trường gấp đôi lại hư hỏng khi chưa sử dụng…thì xử trí sao đây? Ngoài đời, khi bỏ 16 triệu mà mua nhầm một Iphone dỏm từ Trung Quốc thì phải quay lại cửa hàng …đấm vỡ mặt thằng bịp.

Dĩ nhiên, còn rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến kết quả của bất cứ dự án đầu tư nào. Thời thế, may mắn, quan hệ, biến động xã hội, thiên tai…đều có thể trở thành những tác động chủ yếu. Nhưng chúng ta phải tùy thuộc vào những phân tích định lượng nêu trên để đánh giá cơ hội thành công của dự án; cũng như những rủi ro khiến chúng ta “tiền mất tật mang”.

Do đó, qua lăng kính của 4 góc nhìn chính, người dân có thể đoán được là các nhà lãnh đạo kinh tế Việt Nam có đủ khả năng đưa con thuyền này vượt sóng cao, ra biển lớn, ganh đua ngang hàng với mọi đối thủ và đối tác trong ngôi làng toàn cầu? Hay là chúng ta phải cầu nguyện mỗi ngày?

T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa

7 June 2012

T/S Alan Phan

T/S Alan Phan là một doanh nhân bôn ba làm ăn trên 43 năm qua tại Mỹ và Trung Quốc. Ông cũng là tác giả của 8 cuốn sách Anh và Việt ngữ về kinh tế tài chánh của các nền kinh tế mới nổi. Ông tốt nghiệp tại các đại học Penn State, American Intercontinental (Mỹ), Sussex (UK) và Southern Cross (Úc). Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

Bình luận (136)

  • toan

    bac viet hay that

    Reply
  • Hoàng

    Sau sac, day la cau hoi cho moi nguoi tre viet nam biet nhin nhan lai minh va chong lai can benh tho o truoc thoi cuoc kinh te cua dat nuoc. Nhin be ngoai hien tuong co ve lac quan nhung an sau trong do la nhung cau hoi chua co loi giai dap cua TS. Alan Phan

    Reply
    • Fujisan

      Vẫn cứ tiếp tục Đọc blog của Chú Alan và hy vọng vào một tương lai khác hơn cho con cháu. 3 hay 4 thế hệ nữa???. Còn hiện tại thì cứ: thời thế, thế thời, thời phải thế thôi.

      Reply
  • Vô Tâm

    Quá tuyệt, một sự liên hệ khiến người yếu kém cũng hiểu vấn đề. Đây là một phương pháp thật đáng học hỏi. Cảm ơn chú Alan rất nhiều.

    Reply
  • hoangduc

    Dạ thưa.! Cha cháu là một người nát rượi ,cháu đã cầu nguyện mỗi ngày lâu lắm rồi………không ăn thua chi…..Có lẽ đã đến lúc phải có một quyết định lớn cho cuộc sống của gia đình rồi……!!!

    Reply
  • woody

    Mot bai viet hay.

    Reply
  • Huỳnh Thanh Hải

    Dear Anh Alan,

    Tôi đã đọc và theo dỏi trang blog của Anh từ những ngày đầu đến nay, và vẫn đang đọc hàng ngày, tôi nhân thấy những gì anh viết hay trao đổi về kinh tế VN rất bổ ích, với kinh nghiệm và kiến thức của anh rất cần truyền đạt và phổ biến đến các nhà quản lý, quản trị doanh nghiệp VN.

    Tôi muốn hỏi rằng anh Alan có thể thu xếp thời gian để tổ chức những khoá đào tạo, giảng dạy online ban đêm tại VN để truyền đạt lại kinh nghiệm và kiến thức của mình không. Vì đa số những người làm quản lý đang rất muốn học hỏi kinh nghiệm của anh nhưng lại quá bận rộn với công việc hàng ngày, nên chỉ có thể học online vào ban đêm.

    Rất mong anh xem xét và phản hồi, và nhận học trò để truyền lại những bí kíp kinh doanh của mình, đừng để võ công tu luyện hơn 40 năm bị thất truyền, hehe xin lổi vì đã dùng từ như phim kiếm hiệp.

    Trân trọng

    BCA

    Reply
    • Alan Phan

      Cần thu xếp thì giờ, anh ạ

      Reply
      • Bao Nguyen

        Đúng đấy chú ạ, võ công tu luyện mà không kiếm được đệ tử để truyền thì cũng buồn thật!
        ( Sorry chú, cái bản tính muốn “ăn free” lại trỗi dậy :))

        Reply
    • Thái Tuấn

      Ý kiến Bác Hải rất hợp với suy nghĩ BCA. Nhưng chỉ học khi có học phí đàng hoàng, free thì không học.
      Mong rằng tất cả BCA lên tiếng để Chú ALAN quan tâm đến việc này.

      *Chương trình 20 triệu máy tính bảng vì trẻ em Việt Nam*

      Reply
    • Tung bach

      Bác Phan đã từng đi dạy và đã thất vọng với lối học thụ động. Còn cái đã gọi là BÍ KÍP thì ko dành cho số đông. Tôi chỉ mong bác Phan nhà ta tổ chức những việc làm có ích cho XH vào các ngày CN hay ngày lễ để anh em, con cháu tham gia, vừa vui vừa có ý nghĩa, thay vì “chơi” những thứ vô bổ.

      Reply
      • Alan Phan

        thỉnh thoảng phải cho bác “chơi” chứ. đừng bao giờ đặt bác lên bàn thờ…tội nghiệp dân ngu

        Reply
        • Duong

          Xin cảm ơn chú Phan có những bài viết hay. Hiện cháu đang định đầu tư (cũng có xây dựng sơ sơ rồi) về lĩnh vực du lịch miệt vườn sông nước, dạng vườn nhà có phòng nghỉ tiện nghi tối thiểu cho khách, vườn làm lối đi chen lẫn trong cây ăn trái và hạn chế bê tông. Cháu muốn hỏi chú là với bối cảnh chung như hiện nay thì có nên tiếp tục đầu tư không? Cháu cũng đã thử dẫn hơn chục đoàn khách tây về, họ thích lắm.
          Thân chào chú

          Reply
          • Alan Phan

            lượng du khách nước ngoài vào VN không giảm.. ; ..nhưng 2 yếu tố cần lưu ý: (a) cạnh tranh gia tăng vì nhiều doanh nghiệp đang chuyển hướng về lãnh vực này; và (b) du khách Tàu tăng…nhưng nhu cầu họ khác khách Tây

    • tinlon

      Cháu nghĩ .

      Bí kíp thành công cho việc kinh doanh là học hỏi và sáng tạo . Học hỏi là điều kiện cần còn sáng tạo mới ” đủ ” để thành công .

      Các bài phân tích về những trải nghiệm thực tế và nhận định khách quan của nhiều chuyên gia ở mọi góc độ mới là điều kiện tốt nhất cho sự sáng tạo phát triển . Không có nó thì chúng ta chỉ là những kẻ bắt trước những mô hình thành công của người khác .Đồng nghiã với nhiều người cũng có thể tìm cách bắt trước và trở thành đối thủ cạnh tranh trực tiếp . Chỉ đến khi xuất hiện những biến động lớn trên thị trường như hiện nay . Lúc này sẽ thấy rõ dc : ai có “BÍ KÍP” —- ai không có “BÍ KÍP” AND “BÍ KÍP” của ai tốt hơn

      Vì thế theo suy nghĩ của cháu. Việc chú alan tích cực cho ra những bài viết hay , đầy tâm huyết chính là cách tốt nhất để hỗ trợ thế hệ trẻ chúng cháu tự thành lập những “BÍ KÍP” của riêng mình . Đó chính là cách hỗ trợ tốt nhất

      Reply
  • HQ

    Bắc thang nên hỏi ông Trời
    Mất tiền cho …. có đòi được ko?
    Ông Trời vỗ bụng, cười rung:
    “Mi hãy tự cứu ta ko dính vào”

    Reply
  • trinh

    đọc song chỉ muốn khóc thôi,…

    Reply
    • Favji

      Tôi đồng cảm với bạn nhưng nếu bạn khóc thì chú Alan và những người khác sẽ không vui đâu!
      Chú Alan nêu ra vấn đề để mọi người nhận thức sự việc rồi đi đến bắt tay khắc phục vấn đề. Nếu có thế lực đứng ra cản trở đe dọa công cuộc khắc phục thì bạn cũng không nên khóc mà phải cười rồi đối thoại với họ. Bạn nghĩ xem nếu ai cũng khóc thì chúng ta sẽ có 1 blog khóc, 1 thế hệ khóc, 1 tương lai khóc và 1 dân tộc khóc….
      Thân

      Reply
  • Black

    Đây là bài viết tôi thật sự ấn tượng nhất từ trước đến giờ của Alan. Rất toàn cảnh và xác thực. Đủ đơn giản để ai cũng có thể hiểu và đánh giá bức tranh về nền kinh tế, chính trị hiện tại. Ngôn từ mạnh mẽ và sắc sảo.Cám ơn!

    Reply
  • Vũ Nhật Huy

    Mặc dù hiện tại cũng đã nhiều người nhận ra bản chất của vấn đề.
    Tuy nhiên tính trên bình diện xã hội, con số đó còn quá nhỏ. Vậy là như bác vẫn nói trào phúng, chúng ta lại vẫn phải cầu nguyện “ơn trên phù hộ”.
    Càng nghĩ càng buồn và không biết đến bao giờ VN mới có những thay đổi mang tính cách mạng.
    Vẫn phải mạnh ai người ấy sống và không chờ đợi được gì nhiều từ những cải cách mang tính vĩ mô, đột phá.

    Chúc bác nhiều sức khỏe để tiếp tục viết và khai sáng cho thế hệ trẻ VN.

    Reply
    • Favji

      Vậy nếu có người rủ bạn hùn tiền in các bài viết của Alan ra thành các cuốn sách nhỏ đem phân phát cho mọi người đọc để khai sáng bạ có dám làm không?

      Reply
  • Anthony Pham

    Chú Alan có đám quay lại đấm vào vặt thằng bán iPhone dởm không nhỉ? Cháu chị sợ là phải quay lại nịnh nó cũng không xong.

    Reply
    • Alan Phan

      Tùy. Nó bé con thì đấm…nó bự quá thì cười vậy, nói thầm là …ngộ bị xui…thế thôi

      Reply
      • Favji

        Vậy thì chú Alan hãy viết thêm 1 bài viết kiểu “Nghệ thuật trả lại hàng, lấy lại nguyên tiền mà vẫn không bị tẩn từ 1 tên bán Iphone dởm Dinosaur bất lương” đi! :)

        Reply
  • son

    Chu viet cang ngay cang khong ne tranh. Rat hay chu ah.

    Reply
  • Đặng Thắng

    Đc xong bài của ông tôi thấy sợ. Điều sợ thứ nhất là với góc nhìn này và các bài viết với tinh thần này người ta sẽ dựng bức tường lửa để đốt nó và không cho ai vào xem được nữa. Điều sợ thứ hai là bài viết như một bản hội chẩn tổng hợp ( tất nhiên là không nói trực tiếp) của một Danh y về tình trạng con bệnh. Các bài viết trước ông nói về một vài khía cạnh của thực trạng kinh tế, xã hội Việt, bài viết này ông đã tổng hợp lại làm cho tôi hình dung rõ về thực trạng và xu hướng tương lai của nó. Có nhà thơ ví Đất nước Việt như một con tàu mà mũi thuyền là Mũi Cà Mau. Đúng Nước Việt như một con tàu thật, mà tàu này do Tập đoàn Vinashin đóng, Vinaline quản lý mà Thuyền trưởng là ……..

    Reply
    • nguyenmanhhung

      Bạn tự dọa ma đến hết đời?

      Reply
      • BB

        Câu kết hay đấy chứ!?
        Đúng Nước Việt như một con tàu thật, mà tàu này do Tập đoàn Vinashin đóng, Vinaline quản lý mà Thuyền trưởng là …… KHIẾP SỢ

        Reply
  • Đỗ Thành Trung

    Quá tuyệt vời, cảm ơn chú Alan rất nhiều. Có lẽ chúng cháu cần nhiều hơn những câu hỏi soi sáng như thế này, để đào sâu hơn và tìm kiếm sự thật. Theo cảm nghĩ của cháu, một bài thế này hay gấp 2 lần bài phân tích. Chúc chú Alan luôn mạnh khỏe và lì xì cho tụi cháu nhiều bài viết như thế này hơn ^^

    Reply
  • Teo

    Sua gau gau cho do tuc. Noi Tom lai Thi cung co thay doi duoc gi. Dem dan di gay tai trau?

    Reply
  • Huu Manh

    Bài viết có nhiều góc cạnh sâu sắc và cháu đoán hình như có nhiều “góc” quá nên không báo nào dám đăng vì sợ mấy bác “tai to mặt lớn” tuýt còi. Thôi thì không báo nào đăng cũng chẳng sao miễn là độc giả như chúng cháu đọc nhiều là niềm an ủi cho chú rồi.
    Chúc chú khỏe mạnh!

    Reply
  • Thanh Khiet

    Sâu và cay.
    Thẳng thắn nhưng không trực tiếp.
    dí dỏm nhưng không phải cười cợt.
    Cám ơn Chú Alan

    Reply
  • Bảo Minh

    Một bài viết thật sự khai sáng!

    Reply
  • Jimmy Dang

    Với những yếu kém về mọi mặt của nền kinh tế Việt Nam như vậy, nhưng tại sao vẫn có các nhà đầu tư nước ngoài bỏ tiền vào để đầu tư ở VN ? Bác có thể giải thích cho cháu hiểu.

    Reply
    • Alan Phan

      Nhà đầu tư chỉ quan tâm đến lợi nhuận hay ROI của dự án họ. Chuyện kinh tế của 1 quốc gia chỉ ảnh hưởng 1 phần (added cost).

      Reply
      • Favji

        Mọi khía cạnh chính trị, xã hội đều giải thích được dưới góc cạnh kinh tế.
        Cháu muốn bê nguyên cái đầu của chú sang cho cháu quá! :))

        Reply
  • TNJ

    hỏi thật nhiều thì càng gần đến câu trả lời.
    Nguyên lý thứ 2 của nhiệt động học có phát biểu: một hệ kín thì luôn luôn có xu hướng gia tăng sự hỗn loạn.
    Một bộ máy nhà nước toàn các con ông cháu cha, tay chân bè phái với nhau ( tức hệ kín) thì tự thân nó sẽ gia tăng sự bất ổn.

    Reply
    • Anthony Pham

      Chào bạn,

      Nhìn theo khía cạnh xây dựng hệ sinh thái (ecosystem), thì các ông bán iPhone dởm này đâu có thua mấy ông Apple đâu. Xây dựng cả một hệ sinh thái khép kín hẳn hoi :)) Đầy đủ con cha cháu ông, bè phái, bổ trợ cho nhau rất chặt chẽ….

      Như thế xét trên khía cạnh tầm nhìn và chiến luợc, có thể nói là vision có khi hơn cả Steve Jobs ấy chứ…. Phải gọi là bái phục.

      Uớc gì chúng ta cũng xây dựng đuợc các platform như vậy cho mình nhỉ???

      Reply
      • TNJ

        Không, họ không có ý niệm về chuyện xây dựng hệ sinh thái kín nào đó, chỉ là họ làm những gì có lợi cho họ nhất. Và xã hội loài người cho phép những điều tưởng như là nghịch lý này xảy ra.

        Reply
        • Anthony Pham

          Hi,
          Minh noi dua Thai, chu tat nhien muc dich cua ho o day la X-ray dung va cung co quyen luc va loi ich cho ho roi. Day cung co the duoc goi la he sinh thai chu nhi ;))

          Than,
          Anthony

          Reply
    • Trung

      Bất ổn vì cái gì? Chính họ, như BBC đã nói, là họ cũng chẳng biết họ cần làm cái gì mà!!! Muốn kinh tế thị trường nhưng lại cũng muốn định hướng XHCN. Kết quả là một số VinaXXX, Petrollimex, PMU 18, ….tưởng là nắm đấm để trợ giúp nhân dân ai ngờ đấm nhân dân vỡ mũi!!! Cứ mấy bài viết của bác thế này dễ bị tường lửa lắm…. Lúc đó, chúng cháu có muốn mơ cũng chả được nữa

      Reply
  • Nguyễn Đình Thanh

    Nhiều người có góc nhìn sâu sắc nhưng chia sẻ một cách giản dị, dễ hiểu thì không nhiều.

    Nhiều người có thể làm như bác Alan, nhưng hiện chưa nhiều người dám làm.

    Con vote một phiếu cho bác về sự tận tụy chia sẻ những giá trị thiết thực, để mỗi người dân Việt Nam, tự xây dựng nên một xã hội phồn vinh, hạnh phúc từ chính việc trau dồi trí tuệ của bản thân.

    Chúc bác sức khỏe và hạnh phúc!

    Reply
  • quan

    bài viết hay và sâu sắc quá chú ạ, cháu cảm ơn chú rất nhiều, mong chú tiếp tục có những bài viết sắc sảo như vậy để bọn trẻ chúng cháu hiểu ra nhiều điều!

    Reply
  • Teo


    “Doanh nhân Việt Nam stress thứ 3 thế giới
    Tháng 3/2012, công ty Nghiên cứu và Kiểm toán Grant Thornton đã đưa ra một nghiên cứu, kết quả cho thấy trong năm 2009 doanh nhân Việt Nam đứng thứ ba trong bảng xếp hàng stress toàn thế giới, chỉ sau đồng nghiệp Trung Quốc và Mexico. Các nguyên nhân gây stress đối với các doanh nhân gồm: Mức độ cạnh tranh khốc liệt giữa các doanh nghiệp với nhau; Giá xăng dầu và điện tăng; Thiếu vốn kinh doanh so lãi suất ngân hàng cao; Thiếu thời gian nghỉ ngơi; Mối quan hệ gia đình bị ảnh hưởng vì họ không có thời gian đầu tư cho mái ấm riêng; Sức khỏe suy giảm; Ô nhiễm môi trường và kẹt xe.”

    Vay thi k nen dau tu lam an gi lon ca cho nhe dau Chu Alan ah. Xu tu do thi co luat phap bao ve nen moi nguoi yen tam hon du mao hiem kinh doanh. Nhung o mot so nuoc ma nen kinh te “con trong giai doan nghien cuu” thi ai kinh doanh deu la chuot thi nghiem ca. Ngoai so hui phai dong cho NN qua thue con phai under table cho mot lu sau bo moi mong DN duoc yen than, nhu vay khong buon lau, khong lam hang gian hang gia, lua gat, chiem doat…. thi con co nuoc cap dat thoi Chu ah

    Reply
  • NHN

    Vâng, cầu xin các xếp có cái tâm vì mọi người ,cái tầm nhìn cho tương lai con cháu thì chẳng khác như dân gian thường nói :” Cầu xin có Chúa ở trong chùa”.
    Tôi cũng thường thắc mắc với gia đình bạn bè, (xin lang mang một tí , xin đính chính là nói thật lòng không có tô vẽ cho bất cứ ai ) cũng ở trên đất nước mình, người công nhân làm việc cũng là người mình, tại sao khu Phú mỹ Hưng thì sạch đẹp và môi trường trong lành yên tỉnh như một vùng quê, còn thành phố Saigon thì rác rến bụi bặm sơ hở ra là có thể gặp cướp giật , xin đểu, môi trường bụi bặm ngập lụt ngay cả những con đường chỉ cách sông Saigon có một bước chân ? Tại vì sao ?…………

    Reply
  • Thường dân

    Sự đúng đắn bao giờ cũng đơn giản và thuyết phục.

    Reply
  • Bit tất

    Càng đọc càng thấm, càng thấm càng đau, càng đau càng…

    Reply
  • Dude

    Cám ơn ông Alan, những bài viết như thế này rất profit cho những người trẻ khởi nghiệp và những người sắp đi gặp các nhà đầu tư có thể chuẩn bị tốt hơn. Tôi xin phép lấy bài này làm tư liệu và sẽ trích dẫn bài nguồn khi phổ biến.

    Reply
  • Bal

    Bác Alan hỏi đấy rồi lại trả lời hộ luôn. Như thế là làm hư các quan chức. Phải để họ tự làm chứ, nhiều lắm thì chỉ đưa phao cho họ chép lại.

    Nhưng mà thế mạnh hay “sản phẩm đặc trưng” của VN là gì nhỉ?

    Reply
  • Lê Trung Kiên

    Cháu tin là nhiều quan chức chính phủ ngoài việc ăn nhậu, quan hệ cũng nhiều người đã từng đọc GNA nhưng họ có rút ra điều gì hay không hay lẩm bẩm chửi thế thì cũng không rõ nữa. Cám ơn bác Alan đã có một bài viết mạnh mẽ nhưng đủ an toàn.

    Reply
  • Nhữ Hoàng Tân

    sự thật là vậy ấy thế mà các nhà kinh tế VN vẫn cứ đoán già đoán trẻ ktvn sẽ có tiến xa hơn … cháu nghĩ ngày càng tiến ra xa và xuống sâu đáy đại dương …

    Reply
  • BLoc

    Thuốc đắng giã tật!

    Bằng vào ý kiến của bộ óc vỹ đại, nguyên lý khoa học, sự công nhận của doanh nhân thành đạt trích dưới đây:
    - Einstein có nhắc chúng ta là “không ngừng đặt câu hỏi”.
    - Bạn TNJ nêu “Nguyên lý thứ 2 của nhiệt động học có phát biểu: một hệ kín thì luôn luôn có xu hướng gia tăng sự hỗn loạn.”
    - Anh Huỳnh Thanh Hải “hỏi rằng anh Alan có thể thu xếp thời gian để tổ chức những khoá đào tạo, giảng dạy online ban đêm tại VN để truyền đạt lại kinh nghiệm và kiến thức của mình không?”

    để thấy được mức độ giá trị của bài viết này. Từ sự tiếp cận những mấu chốt của vấn đề, đến phương pháp “không ngừng đặt câu hỏi” bằng một loạt câu hỏi chuẩn xác, thì mọi vấn đề tự khắc sẽ sáng sủa và khi đi giải đáp chúng thì mình sẽ tìm được giải pháp phù hợp nhất.

    Đây đúng là một phương pháp tốt mà một quỹ đầu tư dùng đánh giá dự án, được anh Alan mở rộng ra để chúng ta có công cụ tiếp cận đánh giá sự điều hành kinh tế của một quốc gia. Xét theo nghĩa hẹp thì mỗi người cũng có thể dùng để đánh giá những kế hoạch, dự án của riêng mình.

    Có lẽ các bạn nên lưu lại bài viết này, vì biết đâu sẽ bị kiểm duyệt do có nhiều người không muốn bị mổ xẻ như vậy. Cũng như cái tất yếu hỗn loạn ngày càng tăng của một hệ khép kín, giải pháp muốn điều khiển nó tốt hơn thì phải phá vỡ cái khép kín đi, của bạn TNJ. Và cả anh Huỳnh Thanh Hải lại muốn tổ chức lớp truyền đạt phổ cập những phương pháp đó (xin lỗi anh Hải, tôi hiểu ý anh có thể chỉ muốn học hỏi để điều hành doanh nghiệp của mình mà thôi) càng làm người ta lo ngại. Biết đâu lại không nhận ra tính tích cực của bài viết để thấy cái yếu cái mạnh khi trả lời đủ, đúng các câu hỏi anh Alan đưa ra và nhiều câu hỏi khác nữa mà nhà bác học Einstein đã nhắc, để tìm ra giải pháp điều hành kinh tế quốc gia phù hợp hơn, hiệu quả hơn.
    Hy vọng những nhà lãnh đạo có thể xem bài này là một “bửa ăn ngon miễn phí” hay là một liều thuốc đắng để giã tật!

    Reply
  • vovansi

    Hi chú ALAN PHAN Cháu là đọc giả thường xuyên của chú . các bài viết của chú phân tích rất hay . Như cháu mới mở ra cở sỡ kinh doanh nhỏ bốn người làm, chính quyền không giúp đở mà hết thuế vụ quản lý môi trường , công an khuc vực ai đến cũng lôi đủ điều để dọi nạt xong rùi gợi ý đưa tiền . cháu cũng không muốn mình làm điều đó nhưng đuối lý mà làm đúng như vậy thì cháu thà khỏi mở còn hơn . Cháu thiết nghĩ chú nên lập mục diễn đàn tư vấn pháp lý và chia sẽ kinh nghiệm cho người khởi nghiệp như cháu . để các cơ quan công quyền hết cơ hội lợi dụng chức vụ để nhũng nhiểu .

    Reply
  • Lucky Do

    Chú viết một bài về cái chỉ số hạnh phúc VN vinh dự xếp thứ nhì mà đựoc phát tự sướng trên cả thời sự VTV1 đi chú. Cháu nghĩ một vài quốc gia có cùng tư tưởng nên chuyển lên sao Hỏa sống thì hợp phong thủy hơn.

    Reply
  • nvn

    Đây là hình thức kinh tế nhanh tay nhanh mắt, giống trò chơi 83 38, tôi nhanh tay bà con nhanh mắt.

    Reply
  • Quang Nam

    Thật sự từ bao nhiêu qua cháu vẫn tự hỏi các nhà trí thức của Việt Nam là ai? Họ có đáng tin không? Họ nghĩ gì và làm gì? Và cầu mong sao cháu không nghĩ đúng về họ, cái số đông được vinh danh trong giới của họ. Còn bây giờ cháu không dám nghĩ về họ nữa vì sợ nghĩ sai về họ.
    Chúc Chú sức khỏe.

    Reply
  • Phong

    Blog của Bác trước giờ tập trung chú trọng vào phản ánh thực tế nhằm vẽ ra cho người đọc một bức tranh về tổng thể nền kinh tế.
    Thế cũng rất tốt.
    Bên cạnh đó, cháu chưa thấy Bác chú trọng về phần giải pháp (trả lời cho câu hỏi: nên làm gì trong hoàn cảnh này?). (Trời đã sinh ra là người VN thì phải chịu thôi, phải sống và chiến đấu thôi. Than thở đâu giải quyết được gì)
    Tất nhiên, không tính đến phương án chính trị, ta chỉ tính đến phương án kinh tế thôi. Trong điều kiện hạn chế của nền kinh tế VN thì ta nên “xoay sở” thể nào trong “không gian hẹp” này.
    Nếu Bác Alan với 43 năm kinh nghiệm chinh chiến, nếu sau khi đã nghiên cứu nền kinh tế VN mà vẫn chưa tìm được “khe cửa hẹp” nào để mần ăn thì người thường còn nói làm gì nữa.

    Reply
    • Alan Phan

      Bây giờ bác chỉ muốn mọi người bàn luận và hiểu rõ vấn đề. Một ngày đẹp trời, bác sẽ ghi rõ lại tất cả giải pháp trong tư duy và góc nhìn của bác. Sau đó, có lẽ sẽ đóng web site và bye mọi người.

      Reply
      • hocxanha

        đến khi “biết” mình mặc cái áo chật và “hiểu” rằng phải cởi ra thì đúng là lúc bác phải bye mọi người rồi

        Reply
      • ThanhUN

        Hì, chưa gì bác Alan đã tính chuyện đóng website rồi, giải pháp của bác nghiêm trọng thế sao ^^ . Cháu nghĩ là giải pháp chỉ nói thầm với những người muốn nghe thôi, còn những người cần nghe thì giờ họ điếc hết rồi, hay đang giả điếc. Bác cứ cho bọn cháu những góc nhìn bổ ích là tuyệt lắm rồi. Chúc bác nhiều sức khỏe.

        Reply
      • Harry Trần

        Hãy sống như bạn đang sống, cố gắng chút nữa. Không muốn sống ở đây nữa, nếu có tiềm lực thì dong sang nước khác. Còn bảo bác Phan chỉ ra thì chỉ có cách: chỉ xong là dập ngay trang web này luôn.

        Reply
      • Napoleon Huan

        thanks

        Reply
      • CONGTU

        Khoan đã Bác ơi ! Bác còn trẻ và khỏe chán lại tính chuyện nhận “lương hưu” rồi, Bác phải truyền cho người trẻ tiếp bước chứ.Bây giờ là gốc nhìn của Bác đến lúc nào đó đây là gốc nhìn của BCA. Gốc nhìn của “hội những người thích Alan “

        Reply
  • Phong

    Nói thêm: (Xin lỗi Bác trước)
    Nếu thật sự Bác cũng không biết làm gì với tình trạng này thì thôi ta đừng nên bày phơi bày ra cho tinh thần thêm rệu rã (nếu không có mục đích chính trị).
    Chẳng thà cứ để mọi người sống và “tự sướng” như nhân vật AQ của Lỗ Tấn.

    Reply
    • papluca

      sao bạn PHONG có thể nói như vậy được? bạn mún bác đóng cửa web chắc?. Nếu bạn thấy rệu rã thì từ giờ đừng vào đọc nữa, dù hiện tại ko thay đổi được gì nhưng SẼ còn rất nhiều bạn trẻ cần bác tiếp tục truyền lữa, ngay cả những bậc cha anh vẫn ũng hộ và là độc giả trung thành của web…………

      Reply
    • Sao Linh

      Bạn Phong tư duy lạ nhỉ! Không nhận biết được vấn đề thì làm sao giải quyết được nó?! Bạn tưởng ai cũng có khả năng viết được những điều Bác Alan đây đang viết sao? Cả nước V này đã bị lừa bịp bao nhiêu năm, sống như cừu, vô cảm và lầm lũi! Sống vô nghĩa và thấy bất an từng ngày, kể cả khi ngủ! Chất lượng cuộc sống ngày càng tồi đi! Văn hóa, kinh tế, chính trị, xã hội đều có vấn đề nghiêm trọng! Bạn tưởng tự nhiên nó thế ah? hay bạn cho đây là “mặt trái của kinh tế thị trường?”
      Bạn nên biết cám ơn và trân trọng nghìn lần những người đang cố gắng dùng sự hiểu biết của mình để “mở mắt” cho cả 1 đất nước! Bạn phải thấy mình thật may mắn khi gọi tên được, hiểu được bản chât, nguồn gốc của các sự kiện đang xảy ra hàng ngày ở đất nước này nhờ đọc những thứ sự thật trần trụi thế này!
      Chúng ta chưa làm gì ngay được, nhưng thay đổi nhận thức, biết đúng sai hay dở đã là tốt rồi! Và nữa, kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, y tế, giáo dục, an ninh quốc phòng, những vấn đề này chưa bao giờ phát triển tách rời nhau! trong đó Kinh tế, chính trị là quan trọng nhất! 2 cái đó có tốt thì mọi cái khác mới tốt đc! 1. A không thể làm nổi điều gì nếu không có đường lối, chính sách đúng đắn, tốt! 2. Có thực mới vực được đạo!
      Vài lời góp ý!
      T/T

      Reply
    • HN

      Ban Phong vua di nhau ve do ah?

      Reply
  • Luong

    Mọi người đều đã khen, cám ơn, riêng con vẫn muốn gửi đến Bác lời cảm ơn chân thành vì một bài viết rất hay nữa. Chúc Bác Alan sức khỏe!
    P/s: Điều con mong nhất lúc này, đó là Bác sẽ gặp đc nhiều “Alan Phan” khác nữa ở VN này, để có thể tạo được một sự cộng hưởng, tích lũy đủ và sớm về “lượng” để tạo sự thay đổi về “chất”. Nếu không, xin Bác hãy đặt lòng tin tin vào thế hệ trẻ chúng cháu.

    Reply
  • DNT

    Chỉ mong sao các nhà lảnh đạo có chút lòng thương dân và tương lai của thế hệ sau này. Xin mấy ngài nghĩ cho khi chết đi mấy ngài mang theo những gì và để lại những gì. VietNam cái gì cũng hạng nhất.

    Reply
  • hung go

    ông Alan là phap sư của nền kinh tế
    mộtbác sĩ giỏi dang mổ xẻ một cơ thể ốm yếu sắp chết
    nhưng những tế bào khoẻ mạnh sẽ chóng lại co thể đó đén phút cuối cùng

    Reply
  • Nguyễn Khánh Hưng

    Tôi luôn tìm thấy ở những bài viết của Tiến sỉ Alan Phan những bài học về kinh tế rất có giá trị về lý thuyết lẫn thực tiển, đặc biệt là đối với thị trường Việt Nam. Những bài học kinh tế không chỉ về kỷ thuật mà là một triết lý; không chỉ để xây dựng một sự nghiệp mà là sự trường tồn của nó; không chỉ là lợi nhuận mà là ý nghĩa và phẩm chất của lợi nhuận; không chỉ là cách làm giàu mà là mục tiêu của sự giàu có. Thiếu những cái vế thứ hai đó, thì sự nổ lực làm giàu của con người chẳng khác gì hành vi săn được con mồi của một con chó sói.

    Xin cảm ơn ông, một giáo sư kinh tế xuất sắc bằng tiếng Việt!

    Nguyễn Khánh Hưng

    Reply
  • Trung thanh

    Co che Chinh tri hien nay cua Viet nam khong tham nhung moi la. Chinh co che quan ly xa hoi nay da Tao ra rat nhieu ke luu manh chinh tri. Mom thi rao giang dao duc nhung lai khong co dao duc. Ho hao chong tham nhung nhung lai tham nhung nhieu nhat. Bac Alan noi dung: phai cau nguyen moi ngay de mua xuan …. den som thoi

    Reply
  • minh tam

    Chỉ biết lo cho con cháu và “cầu ơn trên phò hộ cho tất cả chúng ta tai qua nạn khỏi bình an vô sự” trong tình hình hiện nay.

    Reply
  • Nha Bui

    Ngày nào cũng đọc cũng nghe cũng thấy cũng biết, sáng hôm sau dậy lại ngồi suy ngẫm, giờ nên bắt đầu làm gì, 5 phút sau lại đánh răng rửa mặt, ra đường ăn sáng, tới công ty, quay cuồng với đống công nợ và tiền lương công nhân,…….chán nản, buổi trưa móc dt ra ” alo, dạ trưa nay a rảnh ko, dạ 11h30 e ngồi vip 2 Tràm Chim chờ anh nha, e có chuyện muốn thưa với a, kèo chắc lắm, a okie là chơi..”…Cái gì cũng phải có quan hệ, tới đi mua cái quần lót cho con mà vợ cũng phải dặn ra chợ cũ đúng sạp dì 8 mua nha anh, ko là bị hố liền…ai cũng chực chờ lấy tiền của nhau, lừa nhau, chiếm đoạt trong nền kinh tế thị trường theo định hướng bull s…

    Reply
    • Alan Phan

      có tiền đi Tràm Chim thì không nên than phiền nhé…bao giờ rủ chú đây?

      Reply
      • An Tin

        Hi,, bái phục chú Alan-phan ! chú chắc là ở nước ngoài nhiều hơn “nước trong” phải không ạ! nhưng mọi ngỏ ngách nước trong không ai qua được chú kể cả dân thường nhậu , và các quan nhà !? . à mà chú Phan ơi !Tràm chim lúc này ế lắm (chắc do kinh tế khó hay sao ấy?) nên thực phẩm không tươi lắm và nhất là các tiếp viên xinh xinh bỏ quán hơi bị nhiều…Cháu kính chúc chú ngủ ngon . à mà ..chú ơi! cách mạng có gì đâu mà phải sợ chứ,cách mạng tháng mười,cách mạng tháng tám ..cách mạng nhung ..v.v.
        Cách mạng là đổi mới phải không chú ạ, cuộc sống đang tốt ,chuyển sang xấu và ngược lại có thể gọi là cách mạng được không ạ? kính chào chú,

        Reply
  • An Tin

    Chúc mừng chú Phan nhân ngày “báo chí cách mạng Việt nam”! kính chúc chú nhiều sức khoẻ để lảnh đạo Quỹ của chú thành công,và có những bài viết về kinh tế, chính trị, việt nam . chất lượng ,sâu sắc
    Mong những tư tưởng,vốn sống và trang blog của chú Phan sẽ thực chất là “cách mạng thực trong cách mạng suông !?”.kính chào chú Alan-Phan.

    Reply
  • ngocnguyen

    Chào bạn.

    Đọc tâm sự của bạn thấy hoàn cảnh của bạn khá giống mình.

    Mình khuyên bạn 1 điều: hãy cố gắng sống cho chính mình.Hãy tự quyết định và đừng chỉ cầu nguyện.

    Chúc bạn thành công trên đường đời.

    Reply
  • TNJ

    Nhạt nhẽo
    —————————————————————
    Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
    Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
    Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược

    Chỉ ngầng đầu…
    …vì…
    …đôi lúc…
    …phải cạo râu!

    Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
    Cuộc sống bon chen
    Tay trần níu chặt
    Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

    Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
    Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
    Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
    Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh

    Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
    Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
    Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
    Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

    Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
    Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
    Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
    Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

    Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
    Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
    Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
    Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone

    Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
    Và bốn chục, thế là đời chấm hết
    Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
    Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

    Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
    Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
    Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
    Có ngại gì mà không phản bội nhau?

    Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
    Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
    Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
    Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua.

    The end!
    ———————————————
    by Gia Hiền on Thursday, May 10, 2012

    Reply
    • Tâm Đặng

      “Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua.”
      Tôi thích bài thơ này, nhưng nó u ám quá…
      Mong muốn có một đoạn kết sáng sủa

      Reply
  • hai

    Dear ALAN PHAN
    muốn hỏi Bác ALAN một điều . không phải chỉ riêng nhiều nước trong liên hiệp âu châu , mà ngay cả các nước G20 luôn thúc dục bá MERKEL thủ tướng nước đức chấp nhận Eurobonds ( trái phiếu cho cả âu châu ) nhưng bà MERKEL luôn từ chối ? cám ơn trước

    Reply
  • Yến Yến

    Thưa Tiến sĩ,
    Đúng là chỉ còn cách cầu nguyện thôi. Không phải mỗi ngày nhưng là mỗi khi nói đến tương lai của ‘xứ này’.
    Thật sự là không có cách gì thay đổi được, chỉ cầu nguyện để cái thể chế này nó phát triển đến tầm rực rỡ thật nhanh, để chết đi. Đó có lẽ là khi ‘xứ này’ không còn tí màu mè nào với ‘các nhà quản trị’ nữa – những thứ bán được đã bán hết rồi, các khoản nợ thì vỡ bung bét. Nhưng có như thế thì xem ra vẫn còn màu mè, như Bắc Triều Tiên chẳng hạn, ‘các nhà quản trị’ của họ ăn màu mè gì nhỉ?

    Reply
  • lamnhi

    Alan Phan says:
    June 21, 2012 at 9:01 pm

    Bây giờ bác chỉ muốn mọi người bàn luận và hiểu rõ vấn đề. Một ngày đẹp trời, bác sẽ ghi rõ lại tất cả giải pháp trong tư duy và góc nhìn của bác. Sau đó, có lẽ sẽ đóng web site và bye mọi người.

    Tụ đóng hay bị đóng hả bác

    Reply
  • Trong Hong

    Cám ơn chú Alan về bài viết này. Chỉ xin chú đừng thực hiện ý định đóng cửa Website này. Ở đây cháu tìm được động lực và kiến thức rất quý báu cho con đường tăm tối mình đang muốn bước vào.

    Reply
  • kim thanh

    “Muốn thống trị thiến hạ thì hãy phục vụ mọi người”, câu này có phải trong Đạo đức kinh không chú Alan

    Reply
  • Bill Gay

    Bài viết này của chú đọc xong phê và bị đau tim luôn
    Cháu có giới thiệu gocnhinalan với bạn bè và mấy chiến hữu làm ăn, đọc giờ ai cũng bị ghiền
    Nhưng những bài viết của chú ngày càng đấm càng mạnh vào mấy thằng bịp bán Iphone, cháu sợ lâu ngày bọn đầu gấu trong tháp ngà “hốt” chú quá rồi không cho anh em trên giang hồ vào gocnhinalan luyện công nữa
    Cầu ơn trên phù hộ và ban bình an cho chú cháu ta

    Reply
  • Teo

    Dan ba muon doi la nguon cam hung bat tan cho dan ong ma phai khong Chu? Chuc Chu nhieu suc khoe

    Reply
  • Bố láo

    THAM NHŨNG TRƠ TRẼN !!!

    Reply
  • Thanh Giong

    Cảm ơn ông Alan về tấm lòng rộng rãi của ông đối với kinh tế Việt Nam. Ông đặt câu hỏi mà tôi đọc trong đó toàn những câu trả lời. Câu trả lời cho nền kinh tế nếu muốn đi lên. Các quan chức, 30 người đứng đầu dẫn dắt họ biết không? họ thừa biết, toàn giáo sư tiến sỹ về kinh tế, rồi cao cấp về lý luận, nhưng tại sao vẫn chưa có những thay đổi mạnh để theo kịp với biến động? (Từ từ đã, chúng tôi cũng muốn thay đổi lắm chứ nhưng còn vướng cơ chế, luật pháp lâu ngày đã thế rồi, muốn sửa thì phải có thời gian, độ khoảng 20 năm nữa là xong, hàng năm họp hành rất nhiều để lấy ý kiến sửa đổi luật lệ đấy thôi, bận bao nhiêu việc rồi còn lo lắng cho ngôi nhà, ô tô, con cái chúng tôi đang theo học nước ngoài nữa chứ). Vậy đó, nhà lãnh đạo được bảo vệ bằng luật pháp, họ rất hiểu luật pháp, còn những thay đổi trong kinh tế thì phải từ từ, chờ nghị quyết, đa số phiếu tán thành đã nhé.

    Reply
  • Peter Tran

    Câu trả lời là những người có tâm huyết phải ngồi cầu nguyện mỗi ngày… Amen.

    Reply
  • DK

    Chào bác Alan Phan.

    Cháu nghĩ là mình sẽ bắt đầu kinh doanh sớm thôi, để chứng tỏ bản thân và để thay đổi đất nước này. Cháu sinh ra ở Đà Nẵng, học đại học ở Hà Nội và đang làm việc tại Sài Gòn. Cháu đã và đang sống ở cả 3 miền đất nước và đã thu thập được nhiều điều bổ ích. Cháu có một vài góc nhìn về kinh tế xã hội Việt Nam khác bác, và như bác nói càng nhiều góc nhìn càng gần sự thật. Cháu muốn gửi góc nhìn của cháu, và một vài ý tưởng kinh doanh để bác phản biện giúp. Nhưng nó rất nhiều, và vì là ý tưởng kinh doanh nên cháu muốn nó private. Còn góc nhìn của cháu viết ra ở phần comment này thì không đủ chỗ . Vậy cháu nên gửi mail đến địa chỉ nào để đảm bảo bác sẽ đọc được nó.

    Rất mong được bác giúp đỡ.

    Reply
  • www.gocnhinmotnguoiviet.blogspot.com

    Cháu vẫn thường copy những bài viết của bác và những bài viết hay vào trang blog của cháu để làm tư liệu và chia sẻ cùng mọi người.

    Reply
  • Ng Hoàng

    Sao chú tiêu cực vậy? cháu mới sv năm 1 cũng ko suy nghĩ như chú. Thời nào cũng có cái hay cái dở chứ

    Reply
    • TNJ

      Ôi sinh viên…….
      Trước khi nhận xét người khác, hãy học cách lập luận một vấn đề đã.

      Reply
  • Ng Hoàng

    ủa sao đang comment bài thơ kia nó bay vô đây ?

    Reply
  • Ng Hoàng

    Nói thật dạo gần đây các bài viết theo cháu thấy không còn mang tính vô tư và khách quan như trước nữa. Điều này làm một sinh viên kinh tế như cháu mất dần hứng thú rồi bác Alan ơi

    Reply
  • Tô Minh Đức

    Nhìn sang Hàn Quốc, ngẫm lại Non nước ta: Nhân tài nhiều, Chính trị ổn định, kiều bào yêu nước mong muốn cống hiến không ít… Nhưng có lẽ ta chỉ thiếu duy nhất 1 thứ, thứ mà ta đã từng có: Tinh thần vì việc lớn của dân tộc mà hy sinh tất cả như thế hệ của Bác.
    PS: Chân thành cảm ơn chú Alan.

    Reply
  • Thanh Bac Ho

    Chào Anh Alain!
    Đầu tuần đọc được bài báo của Bác, thích!
    Hy vọng nhiều người đọc được bài báo này!
    Ys tưởng làm Webminar có tình phí rất hay nhưng không biết có khả thí không? Rất mong Bác quan tâm, tối nghĩ trả tiền qua hình thức SMS cũng hay như nhiều nhà cung cấp nội dung (CP) đang làm. Vấn đề của vấn đề là CQ! Họ chắc không khuyến khích-Càng biết ít càng TỐT!
    Cám ơn Bác Alain.
    Thanh

    Reply
  • hoainguyend

    Thanks Chú Alan!
    Cháu chưa bỏ qua một bài nào của chú viết.
    Nhưng cứ đọc xong là lại thấy run…Vì không biết tương lai của cả một thế hệ rồi sẽ đi thế nào.
    Khi sống trong một đất nước chúng cháu buộc phải đánh cược niềm tin vào vào đất nước mình thôi.
    <<>>

    Reply
  • hung go

    trang nay bac viet cho nhung nguoi so chet thoi chu yeu moi lon
    con nhung ke no khong so chet …….
    tham nhung boc lot
    cu nhu vay

    Reply
  • Nguyen Thinh

    Chú Alan ơi! Chú có suy nghĩ, và dự đoán gì về sự liên quan giữa đà giảm phát nhanh hiện nay và nợ xấu của quốc gia trong tương lai ??? Hay sự giảm phát nhanh và hệ quả của nó với doanh nghiệp Việt và tương lai kinh tế thế giới có ảnh hưởng thế nào theo cách nhìn của chú ??? Mức độ của nó ( nếu trầm trọng) trong tương lai có ảnh hưởng thế nào đến dân lao động ??? ( cháu là người lao động nên băn khoăn)
    Vì cháu thấy hiện nay các doanh nghiệp đang cực kì khó khăn thì lợi nhuận đầu ra giảm ác liệt, mà tỉ lệ thất nghiệp hiện nay theo cháu nghĩ là rất cao ( cháu không rõ tỉ lệ thất nghiệp chính thức theo tính toán của các tổ chức độc lập là bao nhiêu- chú có thể nắm rõ hơn) . Vậy lấy đâu tiền để trả lãi vay nợ….mà nhà nước thì lại phải chi trả quá nhiều với các đầu tư công trong đó tiền vay cũng khá lớn. Liệu các nhà đầu tư nước ngoài có lợi dụng “nước đục – thả câu” không??? nếu có thì sẽ thế nào??
    Cháu thấy nhà nước có vẻ bình thản với việc giảm lãi suất và thít chặt tín dụng + các tổ chức nước ngoài thì đánh giá cao việc việc đó và cho đó là tích cực vậy có thật sự tích cực không khi các doanh nghiệp tư nhân hiện đang trên đà thu nhỏ lại, và người lao động như cháu cứ teo tóp qua ngày ???

    Reply
    • Alan Phan

      Nếu cháu thực sự là một người lao động thì bác xin báo một điều…những người có quyền và có tiền (trong và ngoài nước) hoàn toàn không quan tâm gì đến số phận cháu. Chú im lặng vì có quá nhiều chuyện hậu trường không được nói ra.

      Reply
  • Luu Quang Minh

    Cảm ơn những bài viết rất bổ ích của chú Alan.

    Cháu không nhớ đã đọc ở đâu chú có nói là Việt Nam nên phát triển năng lượng sạch và IT, đó cũng là suy nghĩ của cháu từ mấy năm nay rồi. Cháu rất vui vì đã có người cùng quan điểm.

    Cháu hiện nay đang làm ở 1 công ty xanh,chuyên sản xuất xăng Ethanol cho thị trường nước ngoài ( vì Vietnam mình chưa có cho pha xăng E5 đại trà chú ơi-mẫu thuẫn giữa nhóm lợi ích PV OIL-Petrolimex và chính phủ) Ngoài ra cháu còn hứng thú với phong điện,tuy nhiên giá thu mua của Vn mình còn rẻ quá (7,8 cent/kwh trong khi các nc lân cận nghèo hơn mình mà còn thu mua giá cao hơn ?!) nên cháu cũng chỉ biết nghiên cứu và….để đó :(
    Cháu hy vọng sau này sẽ trở thành chuyên viên tư vấn năng lượng sạch cho quốc gia mình và trước mắt là hy vọng sẽ được làm việc với quỹ của chú trong 1 dự án nào đó ở tương lai gần.

    Chúc chú sức khỏe để chia sẻ kinh nghiệm với mọi người.

    Reply
  • DÂN ĐEN MỘT NỬA

    Bác Alan cho cháu hỏi thật tình: Bác có bao giờ tây nó khinh miệt vườn khi vô tình biết bác là người VN ko hảh?

    Reply
    • Alan Phan

      khi mình tự tin và biết giá trị con người thật của mình (không hoang tưởng hay tự ti) thì thái độ của người khác đối với mình trở thành vô nghĩa. Ông Obama biết rất rõ hiện tượng này.

      Reply
  • Ninh Đạt

    Chào chú Alan

    Cháu có một vài thắc mắc mà không biết hỏi ai và rất mong chú đưa ra góc nhìn của chú về những vấn đề đó:
    1. Tham nhũng là gì, những biểu hiện tham nhũng là như thế nào? Chúng ta vẫn hay kêu gọi bài trừ tham nhũng, coi đó là quốc nạn nhưng ngay cả nhân dân cũng tiếp tay cho tham nhũng và vẫn một lối suy nghĩ đó không phải chuyện của mình. Làm thế nào để chúng ta có thể nhìn nhận tham nhũng một cách khách quan là chính những người dân chúng ta cũng đang tiếp tay cho tham nhũng?

    2. Giáo dục Việt Nam đã rất lạc hậu, việc cập nhật tri thức cho người trẻ cũng không khó khăn , nhất là trong thời đại internet hiện nay và con người đã có xu thế trở thành công dân toàn cầu. Tại sao chúng ta vẫn còn học thuộc lại những bài học đã cũ mà không có quyền đưa ra những câu hỏi mới, những tri thức mới. Một số người với các mác học giả có quyền khinh khỉnh và hợm chữ nhưng dựa vào văn bằng và vị trí xã hội họ vẫn có thể ưỡn ngực với đời. Đến khi nào chúng ta có thể sống thật với mình, và tất cả nhân dân đều được tiếp cận với văn minh?

    3. Chúng ta đang sống để làm gì? Người Việt Nam vẫn đang phải bươn trải, mưu sinh với cuộc sống. Ngoài đường, phố, đến tận các ngõ nhỏ, vẫn thấy có những khẩu hiệu xây dựng tổ quốc, đóng thuế để làm giàu đất nước , đi bộ đội bảo vệ tổ quốc, nhưng tài nguyên quốc gia ( cả vùng biển tranh chấp hay tại đất liền ) đều đi vào túi người giầu và ngoại quốc theo nhiều cách. Vậy thế hệ chúng cháu đang sống để làm gì , bảo vệ ai, xây dựng cái gì, đóng thuế để làm gì?

    Reply
  • T.H.S

    Tôi chẳng còn tin vào các vị lãnh đạo đất nước mình. Những điều day dứt của bác Alan chỉ là tiếng chuông nhỏ giữa ….ồn ào. Tôi nghĩ 20-25 năm nữa có một sự thay đổi lịch sử. Lúc đó liệu có ai còn nhớ bác không?

    Reply
  • Nguyễn Thanh Quốc

    Nước Đại Việt đã từng có được một vị Vua anh minh Lê Thánh Tông. Nhân dân Việt Nam ta đã từng có một Lãnh tụ vĩ đại …..Còn bây giờ? Không biết Vua Lê Thánh Tông và Lãnh tụ …. có thể độ trì cho cho nước ta được “Quốc thái Dân an” không? Đồng bào ơi! Hãy cùng cầu nguyện! cùng nhau sát cánh để đất nước chúng ta có thể bước qua thời kỳ khó khăn này. Cá nhân tôi, tôi mong sẽ có một vị lãnh đạo đất nước mới, người mang trong người trí tuệ của hai vị: một là Nhà sử học, đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và người thứ hai là …….

    Reply
  • Minh Tuan

    Cầu trời cho “các bác” đọc được bài này….!

    Reply
  • Nguyễn Hùng

    Chỉ còn biết cầu trời cầu Phật cho tai qua nạn khỏi thôi. Mong có 1 phép màu nào đó. Không thể trông đợi vào cái thực tế phũ phàng này được.

    Reply
  • Saito

    Einstein có nhắc chúng ta là “không ngừng đặt câu hỏi”.

    Sau đây là những câu hỏi của tôi, có thể thiếu sót, nhưng chắc chắn sẽ giúp tôi đánh giá tốt hơn cơ hội và rủi ro trong tương lai nền kinh tế xứ này.

    Xin hỏi bác Alan mấy câu:

    Nếu các nhà lãnh đạo VN muốn nhờ bác tư vấn giải pháp phát triển đất nước thì,

    1) Bác có biết giải pháp nào để tư vấn hay không?

    2) Nếu có biết giải pháp, thì bác sẽ chọn ai để tư vấn: TBT, chủ tịch nước, chủ tịch Quốc Hội, hay thủ tướng, hay là ai khác nữa, hay là tất cả? Và cách làm như thế nào? Chắc là phải có điều kiện, thí dụ cái ông nầy tao nói ổng sẽ không hiểu đâu, phải là cái ông như vầy như vầy?…

    3) Nếu có biết giải pháp, nhưng bác có chịu tư vấn hay không? Tư vấn miễn phí, hay phải được trả công, hay trả lương, hay trả giá như thế nào cho cái chất xám?…

    Và xin bàn mấy ý:

    a) Nếu bác trả lời là có giải pháp, thì chúng tôi mừng! Ít ra thì vấn đề của đất nước nầy chưa phải là bế tắc, hết thuốc chữa!

    b) Nếu bác bảo phải như thế nầy, phải như thế kia… thì mới tư vấn được!… Thì chúng tôi lại lo! Có lẽ vấn đề lại bị bế tắc thôi!

    c) Cái câu thứ 3 thì là chuyện cá nhân. Xin không bàn!

    Reply
    • Alan Phan

      1. Các nhà lãnh đạo VN có rất nhiều tư vấn…với rất nhiều tuổi đảng và nhân thân…cách mạng…Họ chỉ nhờ đến bác khi nào …qua Mỹ sống. Do đó, các câu hỏi của cháu rất thừa.
      2. Mọi vấn đề ở VN đều có giải pháp, ngắn và dài hạn, đơn giản và phức tạp. Nhưng nếu tư duy và mục tiêu của bênh nhân là “không muốn thay đổi” thì mọi giải pháp chỉ là …tự lừa dối.

      Reply
      • Saito

        Xin “không ngừng đặt câu hỏi”.

        Thưa bác Alan,

        Có thể trong hoàn cảnh hiện nay, từng cá nhân ,… mỗi người đều muốn tốt! Thế nhưng trong cái sự “lùng tung lúng túng” của:

        “…quá nhiều những di sản hoang mang
        Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
        Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
        Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh”
        (trích thơ của 1 bạn được post ở trên)

        làm cho người ta không thoát ra được!

        Liệu nghĩ như vậy, có hợp lý không hả bác?

        Reply
      • Napoleon Huan

        ĐÚNG LÀ CÓ MỘT THỨ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI ĐÓ LÀ THAY ĐỔI
        VÀ CŨNG CHỈ CÓ MỘT THỨ KHIẾN TẤT CẢ THAY ĐỔI ĐÓ LẠI LÀ THAY ĐỔI
        mỗi cá nhân chúng ta hãy săn sàng thay đổi thì thế giói mới thay đổi phải không Bác
        cảm ơn Bác, chúc bác và gia đình hp

        Reply
  • NeverGivingUp

    Kính gửi Bác Alan,

    Cháu là chủ 1 doanh nghiệp nhỏ chuyên phân phối (distributor) đồ dùng trẻ em tại Việt Nam. Cháu rất thích đọc các bài viết của Bác và tin tưởng Bác tạo trang web này vì muốn chia sẻ kinh nghiệm cho thế hệ trẻ.

    Hiện nay, doanh số bán ra (Sales volume) của Công ty cháu đã có dấu hiệu sụt giảm so với 6 tháng đầu năm 2012. Cháu đoán là sức mua (purchasing power) của người tiêu dùng đã giảm mạnh.

    Vì vậy, cháu xin hỏi Bác:

    1. Cháu có nên tiếp tục mở rộng kinh doanh trong 6 tháng cuối năm 2012 ?
    2. Nếu phòng thủ và để dành tài sản thì cháu nên mua vàng hay ngoại tệ mạnh ?

    Cảm ơn Bác Alan,

    NeverGivingUp

    Reply
    • Alan Phan

      Tôn Tử nói…khi tình hình không rõ ràng, hãy án binh bất động…(chú không hiểu ông muốn nói gì?)

      Reply
      • CONGTU

        Bác ơi! sao cháu lùng sách của Bác ở tất cả các nhà sách mà không thấy. Hay chỉ có Thaihabook mới bán Bác. Cháu không muốn mua sách điện tử vì cháu muốn lưu lại sách của Bác và tặng bạn bè cháu.
        Chúc Bác luôn khỏe mạnh.

        Reply
  • minhtien

    Chúc bác có một sức khỏe tốt, để viết nhiều bài hay chia sẻ với độc giả.Cháu thật lấy làm tiếc vì hai tuần nay khi mua cuốn sách “42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc ” thì cháu mới biết blog này của bác để vào đọc tham khảo.Nhưng không sao cháu nghĩ muộn còn hơn không,cháu đã chia sẽ link tới tất cả các bạn của cháu để họ đọc và mở rộng tầm nhìn.Cháu là dân kỹ thuật(Kỹ sư điện) nên ít khi quan tâm đến kinh tế nhưng qua các cuốn sách và bài viết của bác cháu lại khát khao xây dựng một con đường riêng cho mình.Cháu rất mong có cơ hội được bác tư vấn thêm
    Cảm ơn bác rất nhiều !

    Reply
  • dantri

    Chào bác ALAN. Tương lai của một đất nước có phải rất trông chờ vào đội ngũ trí thức không bác? Nhưng đội ngũ trí thức của VN ta thì thế nào. Tôi xin kể một câu chuyện ở một khoa của một trường đại học kỹ thuật tại Hà nội mà tôi là nhân chứng.
    Một vị giáo sư, tổ trưởng bộ môn viết một quyển giáo trình tham khảo cho sinh viên, trong đó đề cập đến một phương pháp khoa học mới, đó là phương pháp : phân tích tương quan. Sau khi xuất bản khoảng 5 tháng, mọi người phát hiện ra là phương pháp này đã có từ thế kỷ 19, ra đời trước cả phương pháp Phân tích hồi quy. Vị giáo sư này còn hướng dẫn luận án tiến sĩ cho một nghiên cứu sinh. Luận án đó kết luận rằng: đập thủy điện Sông đà-Hòa bình có độ trễ về thời gian bị phá hủy là 60 ngày, sau khi chịu một lực phá hủy tương đương thiết kế đề ra. Tức là, rủi có động đất cấp độ tương đương thiết kế, thì phải 60 ngày sau đập mới bị phá hoại.!!! Thật là một kết luận vĩ đại, kiểu như sau khi nghiên cứu thì mặt trời cũng là mặt trăng vậy.
    Đó là sự thật 100%.
    Bác có biện pháp nào khắc phục điều đó không.
    Trân trọng.

    Reply
  • Huỳnh Công Danh

    Cháu rất cảm ơn các bài viết của chú. Nhờ những bài viết đó mà cháu đã hiểu thêm rất nhiều về các bản chất kinh tế trong xã hội cũng như triết lí sống trong xã hội. Cháu cũng rất ngưỡng mộ chú. Một người Việt Nam thành công ở xứ người. Cháu chúc chú ngày càng khỏe mạnh, hạnh phúc và có thật nhiều bài viết để tuổi trẻ chúng cháu được học hỏi

    Reply
  • Chuột

    Chú ạ, con mong không có một ngày đẹp trời để chú cứ đặt câu hỏi thôi, đừng bao giờ đưa ra giải pháp cả.
    Luôn chúc chú sức khỏe và bình an!

    Reply
  • anh minh

    Huhu! thế là tiền thuế của tôi, anh tôi, chị tôi,…của dân Việt Nam bị lấy đi, không biết mấy ổng đầu tư có hiệu quả không? mà hết ông điện lực, ông vinashin, vinalines,…làm ăn thua lỗ liên miên, tỉ tỉ đồng. Ông điện lực chẳng thấy phục vụ gì cho dân, mà lấy tiền của dân đi đầu tư, làm ăn thua lỗ, đầu tư ngoài nghành thua lỗ rồi lại lên giọng đòi vòi thêm tiền của dân bằng cách tăng giá. Chắc tôi điên lên mất bác ALAN ạ!

    Reply
  • Long Vu

    Chào chú Alan

    Cháu là chủ của một doanh nghiệp nhỏ trong ngành xây dựng (cháu làm chung với 2 người ban). Thời gian đầu nhờ được xếp cũ yêu quý và giao việc + những hợp đồng cháu ký thêm nên công ty cháu ổn định được hơn 2 năm. Nhưng từ đầu năm nay khi công ty cháu gặp khó khăn (do ký hợp đồng với một tập đoàn lớn ở Việt Nam nhưng xem xét lại hợp đồng thì đó là một cú lừa, cháu quá bất cẩn khi ký hợp đồng này vì nghĩ đó là tập đoàn lớn, kết quả là cháu không thể thu hồi vốn và bị lỗ nặng) , cháu phải tạm thời đóng cửa công ty vì không còn vốn để hoạt động + thời điểm này rất khó tìm việc. Hiện nay cháu phải đi làm thuê cho một công ty khác và vẫn băn khoăn với những suy nghĩ như sau:
    1. Có phải khi làm kinh doanh là phải lừa nhau, tìm mọi cách để chiếm đoạt vốn của người khác và không muốn trả lại (tìm đủ mọi lý do để cháu không thể hoàn thành được hồ sơ thanh toán).
    2. Với bản tính của cháu là hiền lành (tất cả mọi người đều nói thế) nên khi kinh doanh cháu gặp khó khăn (cháu rất khó nói dối ngưới khác, cháu không muốn lừa ai….). Vậy cháu có nên tiếp tục kinh doanh không hay cháu chỉ là người phù hợp với việc làm công ăn lương (Lương của cháu cũng tương đối) – Vợ cháu nói vậy.
    3. Cháu thật sự học được nhiều bài học về chiêu thức gài bẫy sau hơn 2 năm làm riêng, liệu cháu có nên áp dụng cho người khác không? Có lẽ là không mà chỉ là để tránh mà thôi.

    Vậy cháu nên làm gì cho thời gian sắp tới, chú có thể tư vấn giúp cháu không?
    Cháu trân thành cám ơn Chú.

    Reply
  • man ha noi

    The manh cua viet nam. Xay dung khung hoang va stress.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top