[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Mua một tặng hai Reviewed by Momizat on . BLOG CỦA HUỲNH QUẢNG NGÀY THỨ HAI 11/6/2012 Một nhà hiền triết rao bán hàng “sự thật.” “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai.” Nhà hiền triết rao BLOG CỦA HUỲNH QUẢNG NGÀY THỨ HAI 11/6/2012 Một nhà hiền triết rao bán hàng “sự thật.” “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai.” Nhà hiền triết rao Rating:
>>Trang chủ » Lang Thang Phố Nhỏ » Mua một tặng hai

Mua một tặng hai

BLOG CỦA HUỲNH QUẢNG NGÀY THỨ HAI 11/6/2012

Một nhà hiền triết rao bán hàng “sự thật.” “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai.” Nhà hiền triết rao to tiếng giữa phố phường, chợ búa.

Một chính trị gia dừng lại và hỏi. “Làm thế nào để mua sự thật? Giá bao nhiêu?” Nhà hiền triết đáp, “Giá của sự thật là sự thật; và ông sẽ được tặng thêm tự do và hạnh phúc.” “Xin ngài cho biết cụ thể hơn?” Chính trị gia hỏi tiếp. “Xin thưa,” nhà hiền triết trả lời, “Cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, ông trung thực trả lời ba câu hỏi sau: (1)Tôi đã sống đúng với sự thật? (2) Tôi đã giám sống cho sự thật? Và (3) tôi đã sống vì sự thật không?

Giá để trả cho món hàng sự thật là ông sống với (cảm nghiệm), sống cho (phục vụ), và sống vì (bảo vệ) sự thật. Khi ông sống như thế, ông sẽ được sự thật, và còn được tặng thêm tư do và hạnh phúc nữa.” Chính trị gia cầm món “sự thật” về nhà bắt đầu thực hành với ba câu hỏi trên. Nhưng chỉ vài hôm sau, ông đã trả món hàng ấy lại, vì hằng ngày ông chỉ bàn đến mưu toan, chiến tranh, quyền lực, phe nhóm, hơn thua. Ông thừa nhận rằng, ông chưa đủ can đảm. Tiền bạc và quyền lực xem chừng như mạnh hơn sự thật.

Một nhà tu đi ngang qua nghe ông cụ rao, “Mời mua sự thật, mời mua sự thật. Mua một tặng hai.” Tò mò, tu sĩ dừng lại và nói. “Tôi là người rao giảng sự thật, ông biết gì về sự thật mà bán?” Nhà hiền triết tươi cười đáp. “Con rất mừng và cám ơn ngài là người rao giảng sự thật. Chỉ có điều là nếu ngài muốn có tự do và hạnh phúc thật thì xin ngài cầm lấy món hàng “sự thật” và thử dùng xem sao.”

Sau khi được giải thích về giá cả, nhà tu đưa “sự thật” về nhà và bắt đầu thực hành. Nhưng cũng chỉ vài hôm sau, vị tu sĩ cũng trả nó lại. Người tu sĩ thấy rằng, mình có sống với sự thật, nhưng mình chưa can đảm sống cho và vì sự thật. Ông như thấy rằng, sự yên ổn ngại dấn thân dường như mạnh hơn sự thật mà ông đang rao giảng, đều này làm ông trả lại “món hàng.”

Tiếng rao, “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai” vẫn được vang lên. Một cụ già nông dân dừng lại và nói to. “Sự thật có cóc gì mà phải mua. Sự thật là quà tặng. Tôi được tặng nó từ lâu rồi.”

Nhà hiền triết tỏ vẽ vui mừng và nói, “Chúc mừng bác. Thế ai tặng cho bác?” Bác nông dân đáp. “ Tôi không biết ai đã tặng tôi, nhưng từ nhỏ ba tôi đã dạy tôi chỉ sống từng ngày. Mỗi ngày trước khi đi ngủ, ba giúp tôi nhìn thẳng vào lòng mình và trả lời ba câu hỏi thật nghiêm túc: (1) Tôi có sống thật với nhân phẩm cao quí của tôi không? (2) Tôi có sống cho những gì mà tôi yêu, tôi tin không? Và (3) tôi có can đảm làm chứng cho sự thật không? Nhà hiền triết mĩm cười mãn nguyện và thưa. “Bác đã có tất cả rồi. Chúc mừng bác.”

Huỳnh Quảng

Lời Bình Của Alan Phan

Tôi hoàn toàn đồng ý là “sự thật sẽ đem lại tự do cho bạn” . Điều này đã được coi là khôn ngoan của nhân loại từ hơn vài ngàn năm qua; điển hình là câu giảng “the truth will set you free” trong Kinh thánh của Đạo Cơ Đốc (John 8:32). Rất tiếc là ngày nay, một chân lý như vậy cũng bị chối bỏ và chà đạp trên khắp thế giới, từ một cá nhân đến một xã hội, từ một triết thuyết chánh trị đến một văn hóa đương đại. Không những xấu hổ sống trong giả dối bịp bợm, nhiều “đại nhân” đang hãnh diện khoe khoang tiền của quyền lực đến từ sự giả dối này.

Tuy nhiên, tôi chưa chắc rằng “sự thật sẽ đem lại hạnh phúc”. Có rất nhiều sự thật quá đau lòng khiến người nhận phải quay lưng chối bỏ, từ những tình yêu ngang trái đến những tai nạn thương tâm. Nạn nhân phải cố gắng tránh xa thực tại để tìm cho mình chút cân bằng. Không ai mà không thông cảm hay trải nghiệm vài lần trong đời sống với những éo le phũ phàng này.

Tôi cũng nghĩ về những con người cố tình sống trong giả dối bịp bợm vì lười biếng (ai sao tôi vậy), cố tình nói dối để yên thân (sự thật phiền toái quá), cố tình quên đi niềm tin hay đạo đức (vì vài quyền lợi nông cạn), cố tình quên rằng mình đã bị gạt gẫm (vì sĩ diện không muốn nhận là mình sai). Họ có hạnh phúc thực sự không? Các nhà thống kê về chỉ số hạnh phúc nói là họ có.

Còn hạnh phúc vì ngu dốt, vì không cần “sự thật”? Để thể hiện tinh thần “xã hội”, bạn Quảng cho rằng các bác nông dân là người thấm nhuần chân lý của sự thật, không phải các nhà trí thức hay tâm linh. Có lẽ bạn Quảng chưa hề sống ở nông thôn Việt Nam. Có thương xót và cảm thông bao nhiêu với tầng lớp nông công nhân, nhiều người bảo tôi là “đây là thành phần nói dối không biết ngượng”. Thực ra, nó phủ kín mọi thành phần của xã hội.

Bình luận (24)

  • Uống Rượu

    Đọc bài của chú (cô) Huỳnh Quảng, cháu cảm thấy đó là một ý tưởng rất mới, dường như không giống trường phái triết học (dựa vào luận cứ để hỗ trợ kết luận), không giống trường phái tu sĩ Phật giáo (dùng chân lý làm điểm tựa), cũng không giống trường phái Tây phương (dùng ngoại cảnh làm thước đo), có lẽ nhà hiền triết này thuộc một nước nào đó ít được thế giới nhắc đến.

    Một người Tây phương là nhà nghiên cứu về con người từng nói, nếu con người nhìn vào sự thật, thì điểm cuối cùng của cuộc sống là cái chết, chẳng có gì vui cả, từ sử sách đến hiện tại, những vị tài ba lỗi lạc nhất thế gian cũng không tránh khỏi cái chết, do đó nên có những ý kiến cho rằng cuộc sống là sống từng giây từng phút, ta đang sống là ta tư duy, không nhìn vào điểm cuối cùng của cuộc đời khiến cho con người thoải mái và bớt ưu tư hơn. Hầu hết những phiền muộn do sự không hài lòng về quá khứ hoặc tương lai.

    Một số người phương Đông là nhà diễn thuyết cho rằng tất cả sự hiện hữu trong hiện tại là một huyễn cảnh (việc như thật nhưng không phải là thật,sự thật còn tồn tại sâu dưới lớp ảo tưởng), chính vì huyễn cảnh nên con người rất hay thay đổi quan điểm. Một số người nghèo cho rằng giàu có sẽ hết khổ, nhưng thống kê cho rằng có một số người vượt qua sự nghèo khó trở nên giàu có vẫn cảm thấy khổ, một số người từng tự sát ở thời điểm họ giàu có mặc dù trước kia họ nghèo.

    Chính trị gia là người rất lý trí, lại am hiểu sâu sắc con người xã hội, khái niệm hạnh phúc và tự do của chính trị gia dựa vào huyễn cảnh, tức là một số chính trị gia có thể lừa dối, có thể không đạo đức, nhưng họ cảm thấy thật lòng hạnh phúc về điều đó. Có thể như con hổ, con hổ rất dũng mãnh, ăn thịt con nai nhưng chẳng hề thấy bất hạnh về việc ăn thịt nai.

    Với con người bình thường, chỉ có thể đạt được hạnh phúc và tự do dựa vào huyễn cảnh hoặc ngoại cảnh (ăn ngon mặc đẹp, địa vị quyền lực, …).

    Reply
  • Thường dân

    Muốn gây dựng văn hoá “tôn trọng sự thật”, phải dạy nghiêm túc về nó từ trong trường mẫu giáo, qua phổ thông rồi đến đại học. Tiếp đến chính là luật “bản quyền”, “tác quyền” mà xã hội văn minh tuân theo.
    Nghe thì đơn giản, nhưng thực hiện thì khó khăn vồ cùng. Sự thích khuôn mẫu và thích thành tích của người Việt đã đấy chúng ta đến “văn hoá nói dối” mà không hề ý thức được sự tai hại của nó.

    Reply
  • Gin

    Cháu rất thích cái văn phong của bác.Theo cháu thì ở một số nước,trở thành tầng lớp nông,công nhân là con đường ngắn nhất để “chỉ cần nói dối mà không biết ngượng” là có thể thành đại gia rùi.!

    Reply
  • Green Vietnam

    Sự thật là Ánh sáng vĩnh hằng, không thể che đậy mãi được, có nhiều kẻ cố gắng che đậy Ánh sáng những điều này chỉ là tức tời…vì nguồn sáng của sự thật là vĩnh hằng – không thể che đậy được

    Reply
    • Dân trí

      Trong nhiều buổi lên lớp thuyết trình về Nghị quyết Đảng, người nghe được tâm niệm một khẩu hiệu cũng là một phương châm hoạt động của các đồng chí Việt Nam. Đó là:
      “Nơi hầm tối là nơi sáng nhất
      Nơi con tìm ra sức mạnh Việt Nam”

      Reply
  • duc

    Thưa tiến sỹ.Theo cháu tiến sỹ đi sâu vào chi tiết của câu chuyện là không chính xác. Những câu chuyện như thế này cháu thuộc hàng trăm…..nó không có ý nghĩa triết lý ,nó mang tính an ủi, ru ngủ …con người an bài với vị trí rất: của mình…..!!!

    Reply
  • nvn

    Nếu bác gặp người rao bán sản phẩm đó, Bác Phan có mua để được 2 món hàng khuyến mại đó không ah?

    Reply
  • Le hung

    (2) Tôi đã giám sống cho sự thật?

    Hình như phải viết là “dám sống” phải không bác Alan.

    Cảm ơn bác vì bài viết hay.

    Reply
  • danny

    Nếu hôm nay Bác đi chơi với bồ nhí về nhà muộn, vợ hỏi sao về muộn thế thì Bác sẽ trả lời đúng sự thật hay không đúng sự thật ?

    Reply
    • Alan Phan

      Bác không có bồ nhí khi đang có vợ…nhưng Bác nghĩ mình nên nói thật…vợ bỏ thì phải chịu thôi

      Reply
  • Bill Nguyen

    Bai nay cua blogger thuy linh khong phai cua huynh Quang…do la su that…hehehe

    Reply
  • Huy

    Xã hội chúng ta hiện nay ngày càng nhiều người “Cái gì cũng biết, cũng có; chỉ trừ “mắc cỡ” là không mà thôi”…

    Reply
  • BLoc

    Sự thật và sự trung thực làm cho mọi sự trở nên đơn giản, rõ ràng nên thường đem lại điều tốt đẹp cho nhiều người.

    Nhưng trong mối tương quan giữa người với nhau, không phải chỉ có ranh giới rạch ròi giữa đúng hoặc sai mà còn có cái không đúng và cũng không sai nữa.

    Một bác sỹ không nên nói với bệnh nhân là vô phương cứu chữa; Một người chồng trong một hoàn cảnh nào đó đã lỡ ngoại tình thì cũng không nên thú nhận với vợ (như quan điểm của anh Alan!) vì hệ lụy xấu là nhiều hơn là tính tích cực. Lời của Chúa Kitô: Ta là sự thật và là sự sống, ai theo ta thì sẽ sống đời đời. Nhưng rất nhiều người hoài nghi đó là lời không thật. Vậy sự thật là ở đâu? Sự minh chứng là ở đâu? Nó chính là những gì chúng ta cảm nhận được bằng bản năng, kiến thức của riêng từng người, với những cái rõ ràng đúng sai thì thật dễ nhận ra, nhưng những cái lấp lửng thì mỗi người mỗi chuẩn để so sánh.

    Với bài viết này, mua bán cái sự thật, nói đến rất nhiều cái hay, nhưng cũng không phải đúng ở mọi khía cạnh. Xét về các nhóm giai cấp: Nhà chính trị, Thương nhân cái không thật, giả dối thường hiện diện, mặt nhiên mọi người đều nhận thấy; Giới tri thức, Tăng lữ thường đa chiều theo từng cảm nhận; Gia cấp công nhân, Nông dân, Tiểu thủ công, nói chung là giai cấp lao động thường được gắn cho nhóm nhiều chân thật hơn. Xét về từng cá nhân trong mỗi nhóm thì chẳn có người nào không đang xen hành vi thật với giả.

    Nhưng đáng nói hơn cả là những người tự nhận mình là giai cấp công nông, mà có lẽ trong bài anh Alan dùng là tầng lớp công nông dân mới là “thành phần nói dối không biết ngượng” chứ không phải là tầng lớp nông dân, công nhân.

    Reply
  • Bal

    Tôi có biết một câu nói nghe đâu xuất phát tại Mỹ: hãy chỉ nói sự thật nhưng không phải tất cả. Đây có vẻ là sự chiêm nghiệm đúc kết được nhằm đảm bảo hài hòa giữa sự chận thật và lối sống thực tế, thực dụng.

    Quan niệm thế nào về sự thật không quá quan trọng bằng thực hiện nó. Trong câu chuyện này đó là câu hỏi 1: sống với. Đa số trong chúng ta chỉ cần làm được điều này là đã gặt hái nhiều điều hài lòng. Sự hạnh phúc theo tôi là tùy theo sự đánh giá, cảm nhận và trân trọng của từng người.

    Reply
  • Vu Quang Trung

    Có một chiếc máy bay đang bay trên trời. Ở trên nhìn xuống thấy nó nằm sấp, ở dưới nhìn lên lại thấy nó nằm phơi bụng. Sự thật thì nó nằm kiểu gì đây?!!! Nhưng có một “sự thật”, chúng ta rất hay tự cho là mình đúng và vội vàng phán xét (ra đi), rồi tự mình hối tiếc (muốn về mà đã muộn)…. Điều này xuất hiện từ trước khi có loài người nữa kia!
    KINH THÁNH: Sáng-thế Ký 2:
    1 Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất…
    3 Đức Chúa Trời “phán” rằng: Phải có sự sáng; thì có sự sáng.
    4 Đức Chúa Trời thấy sáng là tốt lành, bèn phân sáng ra cùng tối… Và Đức Chúa Trời làm ra trời đất, muôn vật trong vòng 7 ngày.
    Sáng-thế Ký 6:
    … 5 Đức Giê-hô-va thấy sự hung ác của loài người trên mặt đất rất nhiều, và các ý tưởng của lòng họ chỉ là xấu luôn;
    6 thì tự trách đã dựng nên loài người trên mặt đất, và buồn rầu trong lòng.
    7 Đức Giê-hô-va “phán” rằng: Ta sẽ hủy diệt khỏi mặt đất loài người mà ta đã dựng nên, từ loài người cho đến loài súc vật, loài côn trùng, loài chim trời; vì ta tự trách đã dựng nên các loài đó. …
    Vậy đó! Đức Chúa Trời đã từng vội phán xét, rồi lại tự hối tiếc; và đó cũng là nỗi buồn của Trời và muôn loài…!!! Mình cũng biết rằng vội phán xét là không nên, nhưng vẫn cứ hay làm như vậy!…

    Về câu chuyện bạn Huỳnh Quảng kể, mình có cảm nhận riêng: “Sự thật” mà nhà hiền triết muốn nói đến theo mình là chân thật! Chân thật còn khác xa sự thật!
    Chân thật thì đúng là mua một được tặng hai! Nhưng chận thật thì không thể tặng không được! Bạn phải mua bằng tất cả những gì mà bạn có! Và bác nông dân không thể dẽ dàng có được như vậy!
    Tôi được biết Chú Alan rất yêu sự thật và tôi cũng quyết tâm sống với sự thật! Đã nhiều lần tôi muốn viết bài về sự thật, nhưng loay hoay không viết được vì quá khó! Nhưng tôi sẽ quyết tâm một ngày gần đây để chia sẻ với các bạn và Chú Alan! Chúc Chú Alan và các bạn sức khỏe!

    Reply
    • Nguyen Quang Trung

      Sự thật là tôi và bạn cũng tên nhưng khác họ.Chân thật mà nói tôi hoàn toàn đồng ý với bài bình của bạn và mong chờ bài chia sẽ sắp tới.

      Reply
      • Vu Quang Trung

        Rất vui vì bạn đã chia sẻ! Mình cũng mới tình cờ gặp blog chú Alan. Mình rất quý Chú dù chưa gặp vì cách viết dễ hiểu, khách quan, thật lòng, và dí dỏm của Chú! Mình cũng mới có ý định gửi bài tham gia blog Alan & BCA, nhưng rõ ràng là không thể viết cẩu thả được và làm sao để truyền đạt được đúng ý tới bạn đọc! Nhưng mình hứa sẽ thực hiện! Nếu bạn có thời gian rảnh rỗi thì mời bạn thỉnh thoảng ghé thăm blog cùng tên tại trang http://blog.tamtay.vn/blog/view/4993081 , mình cùng trao đổi!

        Reply
  • Uống Rượu

    Một vụ nói “không thật” vĩ đại, thật không thể tin được, xưa nay các “đội bóng chứng” đá với nhau, tưởng chỉ có trọng tài và cầu thủ coi thường luật chơi, không ngờ ngay cả ban tổ chức cũng là cùng một phe làm trò ảo thuật.

    Tìm hiểu thêm link dưới của báo tuoitre:

    Tựa bài: Vụ cổ phiếu Sacombank: Ngâm cho “thiu” mới phạt
    Đường link: http://tuoitre.vn/Kinh-te/496411/Vu-co-phieu-Sacombank-Ngam-cho-thiu-moi-phat.html

    Đại cổ đông “không thật”, kiểm toán “không thật”, ngay cả tổ chức điều hành giám sát thị trường cũng “không thật”, vậy chúng ta nên tin ai???

    Reply
  • An Nguyen

    Tôi để ý thấy có 1 số người sống rất thật nên chúng dể tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống , đó là : TRẺ CON.

    Reply
  • PADME

    EVA &ADAM dối CHÚA!
    LÃO TỬ từng mắng KHỔNG TỬ
    TRANG TỬ giễu cợt KHỔNG TỬ

    Nền văn minh KHOA HỌC tạo tiên đề cho chủ nghĩa TƯ BẢN khởi dậy lòng tham làm ô nhiễm từ môi trường đến thân xác & tâm linh cả nhân loại.

    sở dĩ làm được tất cả những điều ấy là nhờ NÓI DỐI

    Lạm phát toàn cầu : NÓI DỐI

    DỐI NGƯỜI TRƯỚC & DỐI MÌNH SAU!

    THẾ GIỚI ĐANG CHÌM ĐẮM TRONG DỐI TRÁ VỚI NHÂN NÀY THÌ QUẢ SẼ VỀ ĐÂU?

    Reply
  • hoang Phong

    Các bài viết của chú Alan viết cũng rất cuốn hút người đọc, và cũng đáng để suy ngẫm.

    Reply
  • hhh

    Bác Alan ơi, bác nghĩ sao về bài viết này ????

    http://hanwonders.multiply.com/journal/item/513/513

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top