[Ga: een map omhoog, voorpagina]

Tìm   Trang chủ Hồ sơ văn học Gia đình
  BÀI MỚI ĐĂNG
HỘI BẠN TÙ
NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH- ( 3 cảnh cuối: 7 - 8 & 9 )
NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH - ( Tiếp cảnh 5 & 6)
NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH- ( Tiêp Phần II, Cảnh 3 & 4
NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH. - kịch bản sân khấu.
THÔNG BÁO QUAN TRỌNG
   BÀI ĐỌC NHIỀU
Mỗi tuần một bài thơ yêu thích - thơ Trần Nhuận Mi ... [44916]
Chuyện văn chuyện đời của Trần Đăng Khoa [22810]
Đảo chìm- tiểu thuyết mini [20607]
Nhà thơ Trần Đăng Khoa : Tôi vẫn là tôi [18027]
Mỗi tuần một bài thơ yêu thích- thơ Trần Đăng Khoa [17285]
Lão Chộp - truyện ngắn [13782]
   DANH MỤC
  Truyện dài
  Kịch
  Thơ
  Tạp văn
  Đàm đạo
  Tác phẩm bạn bè
  Cười ! Cười ! Cười !
  Âm nhạc

hình ảnh kỷ niệm
Du lịch Singapo
Du lịch Singapo
[Xem tất cả] 

Tác phẩm xuất bản
Bến đò xưa lặng lẽ
Bến đò xưa lặng lẽ
[Xem tất cả] 

Liên kết website

 Điện thoại hàn quốc Sky, LG, Samsung, IPhone
Điện thoại hàn quốc Sky, LG, Samsung, IPhone

Lượt truy cập

  Số khách trực truyến: [27]

  Lượt truy cập: [1496374]


Nội dung bài viết
..:MÙA HÈ KỈ NIỆM:..

Tác giả: Trần Hữu Đạt

  
(Kỷ niệm về mái trường thân yêu)
   
Bọn bạn bè trong lớp thường gọi năm đứa con gái nhóm của Hương  là"G5 ngũ quỷ". Bởi vì chúng chơi thân với nhau từ khi mới vào trung học phổ thông và nghịch như quỷ sứ.   Ngồi cạnh Hương là một đứa con gái. Nó tên là Huyền - nhưng nó không thuộc nhóm G5 của hương.- Còn lại cả tổ rặt toàn là nam. Huyền đen đủi như một khúc củi khô, vóc người thì nhỏ nhắn. Đã đen lại còn gầy, mái tóc xác xơ, không nhuộm mà luôn hoe hoe nắng. Chả mấy khi mà thấy nó bận được bộ áo quần cho nên hồn, nên dáng...
Huyền là người nông thôn chính hiệu, nhà lại nghèo, cách trường những 13 cây số. Gần như Huyền không bao giờ tham gia vào các hoạt động của nhóm G5. 
 Đã vậy, Huyền lại ít nói. Hình như là nó thủ phận, hay vì quá rụt rè mà chả mấy khi Hương thấy nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt gầy và đen của nó.
Cứ một tuần hay mười ngày, sau những ngày học căng thẳng, G5 lại mở đại tiệc:
Ăn chè, trái cây, oishi hoặc bánh bột lọc gì gì đó...
Nhưng dù có nài nỉ, chèo kéo đến thế nào, thì Huyền cũng tìm cách né tránh cho bằng được. - Có lẽ là do Huyền mặc cảm với nhóm G5 dân thị xã chăng !
 Chính vì lẽ đó, mà G5 cũng không có dịp gần gủi và thiện cảm với Huyền cho lắm.
-Thôi thì mặc kệ nó, cái đồ bủn xỉn, sợ tốn tiền ấy mà!
 Một đứa trong nhóm G5 buột miệng nói - Sau một hồi nài nỉ mà bóng Huyền vẫn cứ khuất dần sau hàng cây trước cổng trường. Huyền Lặng lẽ, cặm cụi, côi cút như cô bé lọ lem trong câu chuyện cổ tích.
Huyền còn có một thói quen lạ, là hễ tan học thì liền leo tuốt lên chiếc xe "Cà tàng cà tạch" của mình, phóng thẳng một mạch về nhà - Bất kỳ lúc đó là trời đang mưa hay nắng. Có khi nó ...còn quên cả sinh hoạt Đoàn nữa chứ.
Nó cũng hay đi học muộn, đôi khi còn nghỉ không phép nữa. Đã bao tuần, bao tháng thành tích phấn đấu của cả lớp, chỉ vì nó mà bị đổ xuống sông xuống biển hết.- Bực ơi là bực! giận ơi là giận.
-Phen này phải làm cho ra ngô ra khoai đã, đến đâu thì đến!
Một đứa trong số G5 nói.
Nhưng hơn vài lần ban cán sự lớp - chủ yếu là các thành viên của nhóm G5 - đưa ý kiến lên thầy chủ nhiệm:
Đề nghị đổi Huyền đí lớp khác hoặc ít ra là tổ khác.
 Nhưng không những thầy không đồng ý, mà còn trách cho cả nhóm một trận:
-Các em là những cán sự, những học sinh gương mẫu của lớp, gia đình lại ở thị xã, điều kiện kinh tế cũng khá giả. Các em nên tìm hiểu xem bạn cần gì, gặp vướng mắc gì, để giúp đỡ, chia sẽ, chứ sao lại xử sự như vậy! Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chắc là các em chưa chiụ gần gủi để hiểu và san sẻ cùng Huyền đó thôi. Nếu như bất kỳ trong tổ hoặc trong lớp có học sinh nào đó gặp điều kiện khó khăn không thể hoàn thành trách nhiệm, ảnh hưởng đến phông trào của lớp thì đều bị đổi. Thử hỏi, ai dám ngồi và học cùng các em nữa?
Thầy nhắc cho các em biết: Huyền vốn là một học sinh ngoan chịu thương, chịu khó. Nhưng vì gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, nhà neo đơn, ở xa trường, kinh tế còn nhiều khó khăn... Giá như các em gần gủi, hiểu và giúp đỡ Huyền cùng tiến bộ thì hay biết mấy! Các em, cũng đừng vì ham chạy theo thành tích, mà đâm ra mất tình cảm.
Ức quá đi mất! thầy mà cũng bênh nó à? Vậy mà từ trước tới giờ, cả nhóm ai cũng cứ ngỡ rằng thầy quan liêu, không quan tâm tới phong trào, chất lượng học tập của lớp chứ!
Nhưng dù sao, sau khi nghe thầy chủ nhiệm phân tích, nghĩ lại thì Hương và các bạn của mình thấy mình cũng quá đáng lắm thay.
Phen này phải quyết điều tra, tìm hiểu nguyên do vì sao thầy lại nói như vậy nhỉ!!
Không hiểu từ đâu mà Huyền lại biết được chuyện này. Nó buồn lắm. Trong buổi sinh hoạt tổ nó đã khóc sướt mướt và chỉ nói được mỗi câu:
- Huyền biết lỗi của mình rồi, bấy lâu vì mình ảnh hưởng phong trào của lớp, làm cho các bạn và thầy chủ nhiệm phiền lòng nhiều quá. Nhưng cũng là do hoàn cảnh gia đình của Huyền đang gặp khó khăn đột xuất. Mong các bạn và thầy giáo thông cảm giùm. Huyền hứa từ nay sẽ cố gắng sửa chữa khuyết điểm.
Hứa thì hưá vậy, chứ không một ai lại tin là Huyền sẽ khắc phục yếu kém của mình để tiến bộ một cách mau chóng.
 Nhưng vẫn phải tin và chờ đợi.
Khác với suy tưởng, kể từ dạo đó, Huyền không bao giờ đi học muộn và gần như là không bao giò vắng mặt ở lớp nữa. Bạn đã tiếp thu ý kiến góp ý và sửa chữa sai lầm một cách nghiêm túc.
Đôi khi Huyền còn tranh thủ đến sớm để giúp một ai đó làm trực nhật.
Phải công nhận Huyền là một cô gái khéo tay để. Cái gì bạn làm cũng nhanh và rất đẹp. Chỉ mỗi tội sức học của Huyền không được toàn diện cho lắm. Cố gắng lắm Huyền cũng mới có một điểm 7 trong kiểm tra môn toán. Còn các môn văn và xã hội khác thì Huyền học tốt hơn một chút. Riêng môn Anh văn thì Huyền học quá kém vì về nhà không có thời gian luyện thêm. Nhưng không lo, lớp của Hương đã có kế hoạch truy bài tại lớp để giúp đỡ nhau rồi.
          Thế nhưng... cánh cửa vào tâm hồn Huyền vẫn như bị đóng băng, khoá chặt.
Nhiều lúc bạn buồn, mà không ai biết buồn vì cái gì. Ngồi trong lớp mà đầu óc Huyền cứ như để tận đâu đâu. Hỏi thì nó chỉ nói khẽ :
           - Không có gì cả mà!
           - Hay là mày iu rồi? để bọn tao giúp đỡ cho! Tao nghe nói bọn con gái nông thôn iu sớm lắm!!!
           Cả bọn  G5 phì cười vì câu trêu đùa quá hiểm của của con Hà.
          Huyền dãy nãy lên:
         - Đâu... đâu có... đâu mà...!
        Rồi đôi mắt ấy lại buồn, lặng im như cũ.
        Thế rồi mọi việc qua mau, cả nhóm "G5"ai cũng đạt học giỏi hoặc tiên tiến. Riêng Huyền vì cố gắng quá muộn nên điểm tổng kết chỉ đạt 6,3 thôi. Nhưng thế cũng vui lắm rồi.
Trong buổi họp cuối cùng của lớp, thầy chủ nhiệm rất phấn khởi. Thầy biểu dương cả nhóm chúng tôi có tinh thần học tập tốt, biết đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẩn nhau.
Cả nhóm của Hương vô cùng vui sướng, ôm lấy nhau nhảy tưng tưng, như trẻ lên ba được mẹ cho quà.  
Nhưng Huyền vẫn cứ chứng nào tật đó. Tan trường là về nhà ngay.
 Nhóm ngũ quỷ thì lại kéo nhau đi chơi xả láng, đến chiều tối mới chịu chia tay ai về nhà nấy.
Đến giữa tháng 6, khi đã ngồi ở nhà chán chê. Cả bọn lại rủ nhau đi píc-ních đâu đó. Theo đề xướng của Hà: Thì nên về nơi miền quê ngoại của nó.
"Nơi có con sông xanh biếc, có cánh đông thẳng cánh cò bay, có bãi cỏ chăn trâu và thả diều thơ mộng. Bầu trời xanh lộng gió nồm nam..."
Nghe mà đến phát thèm. Chúng hoàn toàn nhất trí.
 Đạp xe miết hơn một tiếng đồng hồ, rồi cũng đến được quê ngoại của Hà. Sau khi nghỉ ngơi, uống nước, cả bọn dắt nhau thơ thẩn đi theo con đê dọc bờ sông để hóng gió, ngắm cảnh.
Đứa nào đứa ấy cũng bận áo quần diêm dúa như diễn vên Hàn Quốc. Khiến cho lũ trẻ chăn trâu lần đầu tiên trông thấy, cứ há hốc mồm, trố mắt nhìn, như nhìn những vật thể lạ từ hành tinh khác đến.
Mặc kệ! cả nhóm vẫn vờ như không có chuyện gì xảy ra, chúng vừa đi vừa tán chuyện trời, mây, non nước...
Cảnh vật nơi đây đẹp hơn nhiều so với những gì mà Hà mô tả.
Dòng sông trong xanh, soi bóng đôi hàng tre. Trời cao mây trắng bồng bềnh, những cánh diều lơ lửng trên không trung. Xa xa là đàn trâu đang thoải mái say sưa gặm cỏ, sau một thời gian giúp người nông dân thu hoạch mùa thắng lợi. Những thửa ruộng vừa mới gặt xong, còn trơ gốc rạ. Tiếng lũ trẻ chăn trâu vô tư đuổi bắt dậy vang cả góc trời....
Những ngọn gió mát mơn man nhè nhẹ vén những mớ tóc bồng bềnh trong gió.
Đằng xa, nơi những đầm nước hoang, có vài người chạy lui chạy tới .- Họ đang cất te - vớt tép - một công việc nặng nhọc, đòi hỏi nhiều công sức. Phải chạy lui, chạy tới rất nhiều, dầm nước, dãi nắng suốt cả ngày, mà thu nhập thì chả đáng là bao.- Vì sản phẩm của họ chỉ là những mớ tép ruộng mà thôi.
Nhưng vào thời điểm này thì như là một nét chấm phá độc đáo của bức tranh quê hữu tình. Cả nhóm tò mò lại gần để xem.
Một đứa con gái - chừng 15-16 tuổi đang cất te- mãi say sưa với công việc, đến nỗi khi chúng  tiến lại gần mà nó chả hề hay biết gì hết.
 Cô bé đội chiếc nón lá rách vành, xơ xác, đã ngã sang màu đen của bùn và mưa nắng. Hai ống quần cũ, bị rách ngang tận gối, te tua, trông thật thê thảm.
Bên cạnh là một cái chậu to, đựng đầy tép còn tươi nguyên, vừa bị cất lên khỏi mặt nước. Những đôi mắt của con tép đen lay láy đang tinh nghịch nhìn chúng như muốn hỏi:
"Từ đâu đến và đến để làm gì? Sao nhìn cái gì cũng lạ lẫm thế?". Tép đua nhau búng tý tách trong chậu  trông cũng thích thích làm sao.
-Tép này, bán thế nào đây em ơi?
Con Gái cất tiếng hỏi.
Cô bé chợt giật mình, ngừng tay, quay ngoắt lại. Chiếc nón lá trật xuống, rơi ra khỏi đầu.
Tất cả bỗng sững cả lại, "Ô ô ô... ô !" lên một tiếng kinh ngạc.
- Ôi Huyền... cậu đó hả?- Con Hà nhanh nhảu thốt lên.
Vâng! trước mắt chúng chính là Huyền mà không thể là ai khác. Đôi mắt đen của Huyền vốn to lại càng to hơn, tròn nay lại càng tròn hơn.
Huyền cũng sững cả người, mấp máy mãi mới nói được một câu:
- Mình đi cất tép về bán, các bạn đi đâu vậy?
-Bọn mình về đây đổi gió ấy mà. Không ngờ gặp bạn ở đây hay quá!
 Huyền không nói gì, cúi nhìn xuống chân mình có vẻ như xấu hổ với bộ dạng của mình lúc này lắm. Tay chân Huyền trở nên lóng ngóng đến nỗi làm rơi cả chiếc nón cời xuống đất.
Con Gấm hiểu ý, nó vội lao tới, nhặt chiếc nón lên và ôm lấy Huyền lắc lấy lắc để.
-Không ! không có gì phải đáng xấu hổ cả Huyền ạ! Chúng mình là dân thị xã, nghỉ hè không có việc gì làm, nên đi chơi rong. Cậu có việc giúp gia đình là quý lắm rồi! Nào chúng ta cùng làm cho vui. Bạn có đồng ý cho chúng mình làm cùng không?
Không đợi Huyền kịp phản ứng, cả bọn chạy ùa vào, ôm chầm lấy Huyền lắc lấy, lắc để như thể đang tranh nhau nựng một đứa con nít dễ thương vậy.
 Huyền giẫy nãy lên tru tréo:
-Ui ui! Mình đã làm giây bẩn hết áo quần của các bạn rồi.
Cuốí cùng, chúng cũng thuyết phục được Huyền nhượng bộ cho chúng được làm việc. Đứa nào cũng xăng xái, chạy lui chạy tới, nói cười hể hả quên cả mệt nhọc, đói khát.
Đến khi mặt trời tắt nắng, lặn xuống sau những dãy núi phía tây, cả bọn mới giật mình sực nhớ đến nhiệm vụ là phải về nhà. Số tép cất được cũng kha khá - gần một chậu to đầy.
Con Gái đề xuất:
-Ngày mai, chúng mình mua ít vải màn, tre, làm thêm nhiều cái te nữa, để cùng đi bắt tép với Huyền cho vui.
Đứa nào cùng hồ hởi tán thành.
Duy chỉ mình Huyền là vẫn thủng thẳng giọng như một bà cụ non:
-Huyền là dân quê, gốc gác vốn là người nhà nông, đã quen mưa nắng rồi. Các bạn thích thì cứ đi theo xem, động viên là quý rồi. - Ngừng một chút rồi Huyền tiếp.- Hơn nữa, đây là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình, nên dù mệt nhưng Huyền vẫn phải cố. Huyền cũng mong được như các bạn lắm chớ. Ai đời các bạn lại đụng vào bùn nước làm chi cho nó đen tay, nám da, bẩn áo quần...khổ lắm!
Con Gấm lại mở miệng chen ngang:
-Thì bọn tao đi làm cho vui ý mà. Hơn nữa có làm mới hoà nhập với cảnh đồng quê thơ mộng nhà mày chứ. Hay là mày sợ tao đi theo ăn cắp nghề mày hả? hi hi...
Con gái hễ không mở miệng thì thôi, nó mà mở miệng thì đố ai chối cãi nổi.
-Ừ làm thì làm.- Huyền bất đắc dĩ phải đồng ý.- Nó nói lúng búng vẻ hờn dỗi. - Nhưng cầm cái này về cho mình cái đã.
Huyền cứ một hai, nài bọn bạn Hương cầm một mớ tép về cho bằng được. Biết tính Huyền, nên chúng đành nhượng bộ, nhưng quả thực chúng không biết nên phải xử lý như thế nào ?- nếu đưa mó tép đó về theo.
Khi cả nhóm vừa về tới nhà thì bà dì của Hà đang chờ cơm sẵn.
Bà réo lên khi bóng chúng vừa thấp thoáng ở ngay đầu ngõ.
-Trời ơi...!!! Tưởng tụi bay chết rụi ở đâu rồi chớ. Lại còn bắt tép nữa cơ à? Gớm coi lại quần áo tụi bay coi! Có ông trời mới giặt sạch được.
Cả bọn biết lỗi nên chỉ nhìn nhau cười cười, rồi lủi nhanh ra bể nước gần giếng để gột giặt.
Dì của Hà vẫn chưa hả giận, bà bước theo tru tréo:
- Đi teo hết áo quần xịn - mô đen rồi các cháu ạ! Ngày mai về thị xã, mang bộ áo quần này dạo phố thì mốt lắm đây. Hê hê... Nào! đưa bao tép đây để tao quẳng cho mấy con vịt bầu nó ăn cho mau nậy*.
Hương bỗng thấy tê dại cả người vì câu nói quá ư vô tình đó. Con Hà thì giật thốt mình, giãy nảy lên:
- Ui ui! dì ơi! Dì đừng quăng đi, công lao của bọn cháu cả buổi chiều đó.- Nó phụng phịu, rồi làm mặt doạ - Dì mà không nấu món tép đó cho cháu ăn, thì cháu rủ bạn cháu về thị xã ngay bây giờ đó.
Bà ta bất lực, ngúng ngẩy cầm mớ tép quay đi, miệng lầm rầm:
- Cái con... giống tính mẹ mày như đúc, ưa chi là đòi cho bằng được.
Hương sung sướng huých nhẹ cùi tay vào Hà, nháy mắt nói:
-Xem ra dì mày thương mày quá trời nhỉ!
Nó vênh mặt lên vẻ đắc thắng:
          - Còn phải nói! Giơ cao đánh khẽ ấy mà.
Tội cho bà dì của nó, đã ngót 50 mươi mà vẫn vào ra côi cút lủi thủi một mình trong ngôi nhà lạnh lẽo.
Theo con Hà kể thì ngày xưa, dì nó đã có một đời chồng. Chú ấy là bộ đội, cứ đi biền biệt quanh năm suốt tháng, ít có dịp về nhà, nên hai người quyết định chưa sinh. Rồi chú tham gia chiến dịch, mấy năm đầu thì có thư đi thư về, nhưng về sau biệt tin tức luôn. Dì ở nhà chờ đợi. Hy vọng rằng chỉ vì chiến tranh mà cách trở thông tin tạm thời mà thôi.
 Rồi một hôm, người ta gửi cho dì một cái giấy báo tử.
Bao hy vọng đợi chờ dồn nén bấy lâu, bỗng bật lên thành tiếng khóc. Dì ngất lịm, mê man, rồi im lặng suốt mấy tháng liền.
Từ đó, dì sống gần như ít giao lưu, quan hệ với bên ngoài.
Cũng đã có đôi người gợi ý cho dì đám này, đám nọ làm bạn, để có đôi có đũa, vui vẻ cửa nhà. Nhưng dì lại lặng im từ chối.
Mà đàn ông, những có ý tán tỉn dì, khi đến nhà, thì mấy ai chịu nổi cảnh dì lặng lẽ thắp hương đứng hàng giờ trước bàn thờ chú ấy.
          Dì ít nói, nên đàn ông ai cũng không biết khơi mào câu chuyện từ đâu, cuối cùng đành kéo nhau lủi hết. Thành thử dì vẫn côi cút như xưa.
 Chính vì lẽ đó, mà hàng năm, đến kỳ nghỉ hè, là Hà lại về đây ở với dì cho vui, để dì đỡ bớt cút côi...
          Cơm đã dọn ra, cả nhóm không ai bảo ai, ngồi tuốt xuống chiếu.
 Không rõ là do quá đói, hay là soong canh khoai lang nấu với tép tươi ngon lạ miệng, mà lũ ngũ quỷ xực hết cả nồi cơm to tướng.

Bà dì của Hà nhìn bọn chúng tủm tỉm:
          - A !...thì ra... lũ này cũng thích canh rau lang tép ruộng nhỉ? tưởng đòi hỏi chi! chứ thứ đó, xứ này không thiếu.
 Con Hà vặn lại:
- Thế lúc nãy không phải dì định quẳng cho vịt ăn đó sao?
Bà trừng mắt quát:
-Vịt nào? Nhà tao làm gì có con vịt nào đâu! chính chúng bay là vịt đó.
 Cả bọn bật cười rủ rượi, dì cũng cười.
Chợt trên mí mắt dì ngấn ra hai giọt lệ nóng hổi, lấp lánh trong ánh điện huỳnh quang. Cả nhóm chột dạ, nhìn nhau im lặng.
Rồi dì kể cho chúng nghe về hoàn cảnh đặc biệt của Huyền:
Nhà Huyền rất nghèo. Ba Huyền bị bệnh mất khi Huyền vừa thi đổ phổ thông trung học. Huyền chỉ còn lại mẹ và hai em trai nhỏ. Cả nhà nhờ vào sức lao động nơi bạn tay mẹ bạn. Thương mẹ, ngoài buổi đi học Huyền còn tranh thủ giúp mẹ một số công việc đồng áng của người cha để lại. Thời gian rảnh, Huyền còn tranh thủ đi cất tép về ăn và bán để lấy tiền trang trãi học hành.
Nghe đến đây, bất giác tất cả bọn G5 ôm nhau khóc rưng rức.
 "Huyền ơi! thế mà bấy lâu bọn mình cứ nghĩ oan cho bạn, mà bạn cũng không hề than thở nói ra để chúng mình cùng chia sẽ. Bạn lại can tâm chịu những lời trách cứ của bọn mình mà không hề oán giận...Thì ra bọn mình vì gia đình quá đầy đủ nên dửng dưng trước hoàn cảnh của người khác hu... hu hu..."
Chúng khóc nhiều đến nỗi bà dì Hà phải lên tiếng can ngăn:
 -Thôi! hối lỗi như thế đủ rồi! nghĩ cách mà giúp nhau, chứ khóc than hỏi được ích chi.
Lời nói của dì làm chúng bừng tỉnh. Cả nhóm bàn cách để giúp Huyền. Nhưng nghĩ mãi vẫn chưa có cách nào cho toàn vẹn, có vẻ khả thi cả.
Vì nếu làm không khéo, sẽ đụng chạm tới lòng tự trọng của người ta, thì lúc đó tác dụng sẽ ngược lại với sự mong muốn.
Sáng hôm sau, chúng rủ nhau đi chợ cùng Huyền, vừa để thăm quan chợ quê, vừa tìm cách giúp Huyền bán sản phẩm.
Vì là chợ quê nên người cũng thưa thớt, hàng hoá cũng nghèo nàn lắm, chủ yếu là các mặt hàng nông sản.- thứ mà gần như nhà ai cũng có. Tép ruộng thì đông người bán, ít người mua, nên bán xong hàng thì chúng về hơi bị trưa.
Hương dần dà gần Huyền hỏi khẽ:
-Huyền này! cái món này khó bán vậy à ? Có cách nào để bán chạy hơn không?
Huyền thở dài não nề, vẻ thất vọng.
- À... thì hôm nào có mấy bà thị xã lên mua số lượng lớn để về làm món tép chua, thì bán hơi rẻ, nhưng về sớm. Còn bán mớ, bán lẻ thì phải ế, có khi còn phải đem về nữa chứ. Ở đây, có người họ mua tép nhưng cũng chỉ cho vịt,, hoặc lợn ăn mà thôi. Riêng mình, hôm nào ế là lại đem về phơi khô, hoặc làm tép chua ăn dần vậy.
-Thế cách làm tép chua có khó khăn lắm không?
-Không khó! Ở đây, nhà nào cũng biết, làm sẵn vài hủ trong nhà để ăn chơi. Hôm nào, bạn sang nhà mình ăn thử, món tép chua dầm cà hoặc chấm rau muống, rau lang luộc thì tuyệt vời.
-Thế sao bạn không làm tép chua để bán có dễ hơn không?
Câu hỏi khá ngớ ngẩn của Hương khiến Huyền phì cười. - Một nụ cuời khá hiếm hoi trên gương mặt vừa gầy, vừa đen cảu cô bạn nhỏ.
-Cái gì nhà mình có thì người ta cũng có. Ai đi mua những cái nhà mình có bao giờ, ngớ ngẫn quá cô lớp trưởng "Hương Gà" ơi!
Lần đầu tiên Huyền gọi Hương bằng cái biệt danh đó. Nhưng Hương không hề giận, mà trái lại cảm thấy vui vui. Vì từ đây, Huyền đã hoà nhập, cởi mở - ít ra là với nhóm G5.
 Thế rồi Hương chợt hiểu ra một điều!!!
Chiều chiều, khi mặt trời đã bớt đi những tia nắng réo rắt, chúng lại rủ nhau ra đồng cất te cùng Huyền . Sáng sáng, lại cử 2 đứa ra chợ bán tép cùng Huyền.
Khi nào cũng vậy, bọn chúng bán hết trước và được giá hơn Huyền. Có khi lại còn bán giúp cho Huyền nữa.
Nhưng nếu cậu ta ở đó là chưa bán được. Hễ Huyền gửi hàng đi đâu đó thì tức khắc hàng bán được ngay và rất được giá. Mấy bữa đầu, thì cả Huyền và mẹ Huyền rất đổi ngạc nhiên, nhưng nhiều lần quá, nên họ cũng đâm ra nghi ngờ. Mà chả biết làm sao để khám phá ra bí mật đó được.- Bởi vì ngày nào chúng cũng gặp những người dân thị xã lên để mua tép về chế biến mà.- Quả thật, chúng có gặp một đôi người trong số họ, nhưng những người đó lên đây, không phải để mua tép, mà  họ đến chợ quê này để cất trái cây, gia cầm hoặc gạo ngon, rẻ, chính hiệu về thị xã bán lại lấy lời. Chúng cũng đã cố nài nỉ, nhưng họ chỉ mua dùm cho chúng một mớ nhỏ mà thôi. Bữa sau, hễ thoáng thấy chúng là họ lỉnh ngay, kẻo bị nài ép mua tép về. - khổ lắm!
Số tiền bán tép được bao nhiêu là chúng lại giao cả cho Huyền. Nhưng bao giờ cô bé cũng đòi chia đôi cho bằng được. Cuối cùng, con Gái phải đứng ra nói nhẹ:
- Huyền cho bọn mình gửi ở đó cũng được mà.
Thấm thoắt thời gian hẹn với gia đình đã hết. Cả bọn phải vội vàng khăn áo về nhà để chuẩn bị cho năm học mới.
 Hôm nhóm G5 lên đường về nhà, Huyền cùng mẹ và hai đúa em nhỏ ra đưa tiễn, quyến luyến như tiễn những người đi xa sẽ rất lâu ngày trở lại.
Bà mẹ Huyền còn bắt chúng mang theo một giỏ nặng đầy hoa quả, nào là khế, ổi, xoài... - toàn là những thứ bọn thị xã thích cả - mà trên thị xã thì có nhưng rất đắt.
Huyền còn trao cho Hương một gói nhỏ, được bọc cẩn thận và dặn: "Lên đến nơi mới được mở."
Chúng còn xin thêm một đứa vài hộp tôm chua "đặc sản "để  về làm quà cho gia dình và bạn bè ở trên đó.
 Khi về tới thị xã, việc đầu tiên của chúng là mở gói quà ra xem.
Thì ra, trong đó là một quyển lưu bút và gói giấy bọc 450 ngàn đồng. ( Số tiền bán tép mà Huyền đòi chia đôi dạo nào ấy mà). Trang đầu của quyển sổ ghi dòng chữ nắn nót:
      "Cảm ơn các bạn nhóm G5 đã đem đến cho Huyền một mùa hè thú vị, đầy ý nghĩa. Đó sẽ là sức mạnh giúp cho Huyền và gia đình vượt qua những khó khăn trước mắt, hướng tới tương lai. Tình cảm chân thành của nhóm G5 sẽ mãi là kỉ niệm sâu sắc trong cuộc đờiHuyền. Kể từ đây, Huyền biết rằng: luôn luôn có những người bạn tốt bên cạnh mình, sẵn sàng chia sẻ khó khăn, buồn vui cùng Huyền!"
     Cả nhóm nhìn nhau cười, mà rơm rớm nước mắt.
Hương "gà" ôm quyển sổ vào lòng mà thổn thức:
-Huyền ơi ! đáng lẽ bọn mình phải cảm ơn bạn mới đúng chứ, cảm ơn những người dân quê tốt bụng thật thà, như dì của Hà, mẹ bạn... Đã không quản nhọc nhằn tạo ra nhiều sản phẩm dân dã nhưng vô cùng quý. Chính họ đã đem đến cho bọn mình một kỳ nghỉ hè thú vị, đầy ý nghĩa.
Chính những người dân chất phác nơi thôn quê, đã giúp chúng mình hiểu hết ý nghĩa của cuộc sống.- Nó vốn không phẳng lặng như bấy lâu nay ta hằng tưởng. Mình hiểu! Muốn vươn tới tương lai thì phải hiểu thế nào là vị mặn chát của giọt mồ hôi, vị ngọt đậm đà của bát canh rau khoai, hưong vị khó quên của quả cà dầm tép chua giản dị...Dù giản dị, nhưng mà sâu thắm tình quê hương...
          Từ đây, mình cũng hiểu ra rằng : Cái gì cũng sẽ ngon hơn, quý hơn nếu như người dùng đã từng đổ mồ hôi để tạo ra nó.
Riêng số tiền mà Huyền gửi lại, cả bọn quyết định dùng để nộp vào khoản tiền học phí của Huyền năm tới. Chắc là chưa đủ, nhưng cũng có thể giúp nó giải quyết bớt những khó khăn trong cuộc sống.- Lúc đó, dù Huyền có từ chối cũng không thể được.
 Hương hình dung ra nét mặt rạng rỡ của Huyền khi bước vào năm học mới.
Một tin vui chợt đến, khi cả bọn đang sửa soạn bước vào năm học mới, số là: sau khi mẹ Hoa cho khách hàng dùng thử món tép chua dầm cà mà bọn chúng vừa đem về. Bà đã quyết định: Từ nay trở lên, bà sẽ cho nhà hàng của mình nhập món đó thường xuyên, để làm món khoái khẩu cho khách hàng. Thế là Huyền vui rồi, có thể tự tin bước vào năm
 *Mau nậy- Chóng lớn (tiếng địa phương)

                                                                                                Hữu Đạt 

                                                                                       Vĩnh Hoà 14-8-2009

                                                                                                       

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                           

 


 Đăng ngày 17/09/2009

Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: Đât Vĩnh - 22/09/2009

Tin mới nhận, báo cho tất cả cùng biết để đề phòng ( SOS)

Nếu nhận được mail với tên "Mail Server Report" hãy delete nó ngay. Nếu bạn mở nó, một tin nhắn sau sẽ xuất hiện: 'It is too late now, your life is no longer beautiful.' Ngay sau đó, tất cả dữ liệu máy tính của bạn bị mất và người gửi nó cho bạn sẽ lấy được thông tin về tên, email và password của bạn. Send cho mọi người trong list ngay nha.


  Gửi bởi: li - 13/05/2012

Hè về

Phượng nở

Lòng người

Bỡ ngỡ

Biệt ly

Xa cách

Ba tháng

Lâu dài

Bằng vài

Thế kỷ

Ai ơi

Đừng chỉ

Hoa phượng

Lìa cành

Lác đác

Chung quanh

Sân trường

Lặng lẽ

Im lìm

Buồn tẻ

Người ơi

Xa rời...

Trường ơi

Cách biệt...

 


  Gửi bởi: li - 02/06/2012

Hạ cuối hạ cuối mùa lưu ly

Xa vời vợi tháng năm yêu dấu

Gởi về đâu từng trang ký ức

Vở học trò nét bút vấn vương...


  Gửi bởi: li - 02/06/2012

Tâm hồn xao động nơi hạ cuối

Áo trắng ai bay khắp nẻo về

Xe đạp quay nhanh vòng vương vấn

Dòng lưu bút ngỏ để bâng quơ...


  Gửi bởi: li - 08/06/2012

Mưa mùa hạ nồng nàn trên lá

Ướt tay em giọt nước long lanh

Ngước mắt lên khóe mi ẩn hiện

Giọt đời đang réo rắt trong tim...


  Gửi bởi: li - 17/06/2012

Trường tôi có dãy lầu cao

Hành lang xa quá làm sao thấy chàng...

Kìa! Chàng ở cuối hành lang!

Nhìn nhau chỉ thấy tường vàng hắt hiu...

Và rồi có một buổi chiều

Chàng ra cửa lớp thả diều sang tôi...

 


  Gửi bởi: Hữu Đạt - 17/06/2012

Li là ai nhỉ? khống biết là nam hay phụ nữ mà cũng có tâm tư với tuổi hoc sinh qua nhỉ?

Lâu rồi mình không vào mạng nên không biết có người lại quan tâm tới bài viết của mình đấy. Cảm ơn Li  đã đoc và bình cho bài viết của mình nhiều he.


  Gửi bởi: Hữu Đat - 17/06/2012

Khả năng Li là người Vinh Linh


  Gửi bởi: li - 18/06/2012

Tôi là phái nữ. Ai cũng đã từng trải qua tuổi học trò hồn nhiên và mơ mộng phải không anh...Anh có phải mới sáng tác truyện "gió mới" không? Tôi cũng rất quan tâm đến các sáng tác của anh. Tôi đọc trên trang web nhà văn Xuân Đức cũng được nhiều lắm nhưng không thể "phát biểu cảm nghĩ" được hết cho tất cả những tác phẩm mà mình đã hân hạnh được biết đến vì tôi cũng giống như mọi người ở đây, "đã đi qua tác phẩm" nhưng vẫn không để lại..dấu tích gì vì vấn đề thời gian...Tôi thấy tựa đề "mùa hè kỷ niệm" thật hay, rất đúng với tâm tư tình cảm của lứa tuổi học trò...Cành hoa phượng vĩ thắm sắc đỏ trong tác phẩm đã gợi lên bao nhiêu kỷ niệm dấu yêu của 1 thời để nhớ...cho ngàn năm tiếc nuối không quên...Tháng năm "đi trường học" có là bao so với những năm tháng của "trường đời"...Anh làm việc gì? Gia đình tôi từ xưa tuy hay học về tự nhiên nhưng cũng biết yêu văn chương lắm. Khi xưa mẹ, dì, cậu, em...của tôi cũng hay làm thơ, viết truyện ngắn...

Nếu tôi hân hạnh được làm người Quảng Trị thì vào trang web của nhà văn Xuân Đức- Quảng Trị chắc sẽ là vui lắm...Tôi lại chẳng có "manh mối" nào liên hệ với người Quảng Trị cả...Nhưng tôi rất thích bài hát "Câu hò bên bờ Hiền Lương"...Cũng có 1 bộ film Nhật với tựa đề "Đức" (tên nhân vật chính) nói về tình yêu lãng mạn giữa 1 du học sinh Vietnam và cô giáo người Nhật trên đất Nhật. Khi nhớ đến anh là cô nhớ đến hình ảnh 1 người con trai của đất nước Vietnam xa xôi với "Câu hò bên bờ Hiền Lương" chia đôi giới tuyến 2 bờ Nam- Bắc cùng nỗi thương nhớ đợi chờ...


  Gửi bởi: HƯU ĐẠT - 19/06/2012

Người QT tong gió lao cát bỏng

Vẫn mặn nồng với bè bạn phương xa

Li có ghé qua Vinh linh Hồ Xá

Ghé Vĩnh Hòa Đơn Duệ cuả mình chơi

Rất mong được làm bạn vơi Li


  Gửi bởi: li - 20/06/2012

Anh có liên quan gì đến...bệnh viện không?


  Gửi bởi: Hữu Đạt - 20/06/2012

Liên quan hơi bị nhiều. Cơ sở nào mà Li hỏi câu đó nhể. Đáng ra câu đó đặt ở bài Người truyền đạt hoặc vở kịch "Hoa sau bão" "Tình yêu có từ nơi đâu" mới đúng chứ.

Dù sao cũng rất cảm ơn Li dù chưa biết rõ là nam hay nữ mà có lẽ là nữ.


  Gửi bởi: li - 22/06/2012

Tôi là..."phận nữ nhi"...Tại sao anh nói "liên quan hơi bị nhiều"? Có thể...cụ thể hơn 1 chút được không? "Thầy bói" hỏi có được không? Tại anh hay..."giải đáp thắc mắc...biết hỏi ai" cho tôi trong MÙA HÈ KỶ NIỆM nên tôi cũng hỏi anh ở đây...


  Gửi bởi: Hữu Đạt - 22/06/2012

Liên quan nhiều là bởi một người sinh ra trên đời không thể thiếu nghề y.

Thứ 2 là mình đang công tác trong ngành y.

 Chứ hay đại cô nương Li Li A đang làm nghề gì ở đâu?


  Gửi bởi: li - 23/06/2012

Anh là bác sĩ? Anh muốn..."tiểu muội" làm nghề gì thì "tiểu muội" làm nghề ấy có được không...Anh có đi..."Kinh lý" ở đâu không? 


  Gửi bởi: li - 23/06/2012

Sao anh gọi là "li li a"?


  Gửi bởi: Hữu Đạt - 23/06/2012

Hừm! Một người thông minh sắc sảo như Li lại không biết Li lia  là ai, ngĩa là gì sao?


  Gửi bởi: li - 24/06/2012

Anh là bác sĩ phải không?

"Ông ơi ông đừng nổi giận...". Anh có thể giải thích về li li a được không? Tại giống...film Hàn Quốc quá à...Người ta nói nếu không biết là...không bị tính là có lỗi mà phải không...Con người làm cách nào mà hoàn hảo được hết phải không...Không biết thì..."dựa cột mà nghe" rồi...hỏi hoài...cũng đâu có lỗi gì đâu phải không...anh...Anh đánh giá "thông minh sắc sảo" có nghĩa là anh..."hợp gu" phải không anh..."Tự mình hiểu mình" chưa thông minh cũng chưa sắc sảo...chắc cũng...có ngày...


  Gửi bởi: li - 04/08/2012

PHƯỢNG YÊU…

 

Phượng mùa này rực rỡ nắng

Như khoảng lặng chôn kín sân trường xưa

Phượng xưa một thời để nhớ

Hững hờ đi qua trái tim chàng trai

Phượng không phai sắc màu thắm

Đượm tình yêu ước vọng tuổi hoa niên

Phượng hiền hòa dáng hồn nhiên

Bên trời thiếu nữ trong miền thùy dương

Phượng vương sắc đỏ kiêu sa

Làm thương làm nhớ làm say lòng người

Phượng mười năm vẫn cháy bỏng

Màu lửa trong tim biết bao “chàng khờ”

Phượng trăm năm đốt lòng ai

Mảnh tình chưa ngỏ…màu tình khôi nguyên…

Phượng huyền thoại tuổi hoc trò

Cỏ cây xanh biếc hòa màu tim yêu

Phượng im lìm trong ráng đỏ

Tô thắm nền trời hồn sắc quê hương…

 

 

 


  Gửi bởi: Đất Vĩnh - 05/08/2012

Vâng!

 Kính chào Li .

Tên li li là tên loài hoa một số người châu âu thường có tên là li li a ấy mà.

Bài thơ của Ly hay lắm làm mình nhớ lại thuở ấu thơ.

Hình như Hàn quốc không có ai tên là Li li hoặc Li li a cả. Ngày xưa có tập truyện Li lia viết về một nữ tình báo Liên Xô trong chiến tranh vệ quốc vĩ đại, Truyện cảm động lắm. Ly cố tìm đọc nhé.


  Gửi bởi: li - 06/08/2012

Kính chào anh "Đất Vĩnh",

Có 1 bạn cũng nói về hoa Lily giống như anh nói vậy đó...

Nhìn cành phượng vĩ trong mùa hè kỷ niệm dễ thương lắm...Chắc ai cũng có khi nhớ về 1 thời niên thiếu ngày xa xưa...

Anh làm thơ đi anh...Tui cũng như anh, không phải là "người tình Văn khoa" như những...người đẹp xuất hiện ở đây...

Anh kể về nữ tình báo Soviet Lilia làm tui nhớ đến bộ film "điệp viên 007"...

 



Ý kiến tham gia của bạn
Xin vui lòng gõ vào tiếng Việt có dấu, website đã tích hợp sẵn bộ gõ tiếng Việt, bạn không cần dùng thêm bất kỳ trình gõ tiếng Việt nào khác (mà nếu có cũng tốt, không sao cả).
Tên bạn:  
Nội dung:
[ Bộ gõ Tiếng Việt ]
Chấp nhận       Huỷ

Các bài viết khác
Ngày đăngTên bàiTác giảLượt
05/09/2014 HỘI BẠN TÙ Truyện ngắn: Lê Nguyên Hồng 94
28/03/2014 MUA CHỖ Hữu Đạt - truyện ngắn 486
24/02/2014 TIẾNG RAO BÊN TƯỢNG NGUYỄN DU - Thơ Nguyên Đức 465
17/02/2014 BIẾU SÁCH Nguyên Đức 550
12/02/2014 Quà tết- truyện ngắn Lê Văn Thê 464
04/01/2014 NHỮNG BẤT NGỜ THÚ VỊ- truyện ngắn Lê Nguyên Hồng 803
24/11/2013 VỀ VỚI MIỀN TRUNG SAU CƠN BÃO SỐ 10 Nguyên Đức 455
15/10/2013 TIẾC THƯƠNG VỊ ĐẠI TƯỚNG HUYỀN THOẠI Thơ Lê Nguyên Hồng 800
02/08/2013 SUY NGẪM Lê Nguyên Hồng 775
19/05/2013 TIÊN SƯ LŨ LÍNH LỆ Truyện ngắn: Lê Nguyên Hồng 1167
11/05/2013 Hai truyện vui Hữu Đạt 831
27/04/2013 Mò cua - thơ Lê Nguyên Hồng 980
21/04/2013 LÁNG GIỀNG - Truyện Trần Hữu Đạt 780
14/04/2013 HAI MẶT CỦA MỘT KHỐI RUBIC.- Truyện ngắn Trần Hữu Đạt 707
11/04/2013 Bão không mùa - Truyện ngắn Đức Tiên 763
04/04/2013 KHỔ THÂN RỒI NHỒNG ƠI! Truyện ngắn: Lê Nguyên Hồng 1327
22/03/2013 LẶNG LẼ BẾN XƯA Truyện ngắn của: Nguyễn Thanh Bình 677
14/03/2013 LÊ LỰU NHỮNG NGÀY NÀY Ký của : Lưu Quốc Hòa 1043
03/03/2013 ĐÃ TỪNG Thơ: Lê Nguyên Hồng 1131
12/02/2013 QUẢ CAU NHO NHỎ- Truyện ngắn Nguyên Đức 883
12345678910...
 
Thời gian

Đăng nhập
Username  
Password  

Ý kiến đóng góp
  Thanh [09/09/2014]
  Hữu Đạt [05/09/2014]
  Ngọc Quỳnh [02/09/2014]
  Nguyễn Hồng Lợi [29/08/2014]
  Hữu Đạt [27/08/2014]
  ĐẤT VĨNH [22/08/2014]
  Thái Vĩnh Kháng [20/08/2014]
  Hội Nghiện [18/08/2014]
  Hữu Đat [17/08/2014]
  Hữu Đạt [15/08/2014]
  Bạn đọc QT [14/08/2014]
  Hữu Đạt [14/08/2014]
  Hữu Đạt [13/08/2014]
  Hữu Đạt [13/08/2014]
  ductien [11/08/2014]
  kvl [03/08/2014]
  H.T.HẠNH [02/08/2014]
  Trần Hà [31/07/2014]
  Nguyên Hồng [04/07/2014]
  HỮU ĐẠT [03/07/2014]
 
[Xem tất cả] 

Cafe Trúc Sơn Trang
Cafe TST
Cafe TST
Cafe TST
Cafe TST
TST về đêm
TST về đêm
Ngộ nghĩnh Trúc - Sơn - Trang
Ngộ nghĩnh Trúc - Sơn - Trang
 

Yahoo Chat
  Lão Trang
  Trợ lý web

www.xuanduc.vn - 04/01/2008
Thiết kế: Nguyễn Xuân Đài