[Ga: een map omhoog, voorpagina]

BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘kinh tế thế giới’ Category

2478. TRANH LUẬN TẠI TRUNG QUỐC XUNG QUANH TPP

Posted by News on 31/03/2014

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Bảy, ngày 29/03/2014

Diễn đàn Đông Á ngày 20/3 đăng bài phân tích của tác giả Paul Bowles, Giáo sư kinh tế và nghiên cứu quốc tế tại Đại học Northern British Columbia của Canada về các tranh luận tại Trung Quốc liên quan đến Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Sau đây là nội dung chính của bài phân tích:

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Quan hệ ASEAN-Trung Quốc | Tagged: , , | Leave a Comment »

1228. NGÂN HÀNG, CHÍNH QUYỀN PHÁ SẢN, NĂM 2013 TRUNG QUỐC SẼ XẢY RA KHỦNG HOẢNG KINH TẾ

Posted by adminbasam on 29/08/2012

 boxun.com

NGÂN HÀNG, CHÍNH QUYỀN PHÁ SẢN, NĂM 2013 TRUNG QUỐC SẼ XẢY RA KHỦNG HOẢNG KINH TẾ

 29.8.2012

Người dịch:  Băng Tâm

[Trang mạng Tiếng nói nước Đức bằng tiếng Trung (ycwb.com)]    Năm 2013 Trung Quốc sẽ xảy ra khủng hoảng kinh tế?  Gần đây, bản báo cáo “Năm 2013 Trung Quốc sẽ xảy ra khủng hoảng kinh tế” của nhà kinh tế học Lý Tả Quân ở Trung tâm phát triển Quốc vụ viện Trung Quốc trình bày tại cuộc họp báo cáo nội bộ đã bị lộ. Báo cáo cho rằng Trung Quốc hiện nay đang trong thế căng thẳng chờ chực bùng nổ, năm 2013 sẽ xảy ra khủng hoảng kinh tế, đồng thời dẫn đến các vấn đề xã hội.

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Trung Quốc | 13 Comments »

1188. MỚ LỘN XỘN KINH TẾ TOÀN CẤU ĐƯỢC BỘC LỘ

Posted by adminbasam on 06/08/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

MỚ LỘN XỘN KINH TẾ TOÀN CẤU ĐƯỢC BỘC LỘ

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ ba, ngày 31/7/2012

(Rana Foroohar – Tạp chí Time)

Sự lãnh đạo tồi và những sách lược thờ ơ đang tạo ra một cuộc khủng hoảng kép. Hãy tổ chức lại!

Nếu có một bài hát chính thức cho cuộc khủng hoảng nợ châu Âu, thì đó sẽ là bài hát “Chuyện tình lãng mạn tồi tệ” của Lady Gaga, và không chỉ vì ngôi sao nhạc pop này ngân nga một vài câu bằng tiếng Pháp và hát tên một thủ đô của lục địa. Thảm họa kinh tế đã từng chậm chạp, nay lại càng chuyển động nhanh đang diễn ra ở khắp Đại Tây Dương được hiểu tốt nhất là mối quan hệ thực sự hoạt động không đúng chức năng.

Như lời nhà kinh tế Ken Rogoff thuộc trường Havard: “Châu Âu giống như một cặp đôi không chắc chắn muốn cưới nhau, vì vậy thay vào đó họ quyết định chỉ mở một tài khoản chung và xem tình hình tiến triển thế nào”. Chúng tiến triển một cách tồi tệ. Đức, bạn tình tằn tiện, đang vò đầu bứt tai về cách giải quyết thực tế rằng người yêu Địa Trung Hải của mình đã rút hết tài khoản và không muốn tằn tiện. Thái độ của người Nam Âu gần như được tóm tắt trong lời bài hát của Gaga: “Tôi muốn mọi thứ của bạn miễn là nó miễn phí’”.

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới | 1 Comment »

1089. Sự kết thúc của phép mầu ở châu Á

Posted by adminbasam on 19/06/2012

Foreign Policy

Sự kết thúc của phép mầu ở châu Á

Tác giả: ANTOINE VAN AGTMAEL

Người dịch: Dương Lệ Chi

11-06-2012

Bậc thầy về đầu tư, người đã đặt ra thuật ngữ “thị trường mới trỗi dậy”, vừa từ châu Á trở về, nhận thấy rằng, sự suy giảm kinh tế là có thực và cung cấp 5 sự kiện chuyển hóa, đang định hình lại nền kinh tế toàn cầu.

Nơi tôi đã đi: Gần đây, tôi đã trở về từ một chuyến đi hai tuần đến châu Á, viếng thăm Ấn Độ, Thái Lan, Hồng Kông, Trung Quốc, Đài Loan và Hàn Quốc. Tôi đã đến các nước này nhiều lần trong vòng 25 năm qua, với tư cách là giám đốc đầu tư và sau này là Chủ tịch Công ty Emerging Markets Management và AshmoreEMM. Trong chuyến đi, tôi đã gặp một số nhà hoạch định chính sách cấp cao, giám đốc ngân hàng, giám đốc điều hành công ty, nhà đầu tư, nhà nghiên cứu và các học giả. Nhưng, nơi mà tôi đã từng gần như lạc quan mọi thứ, lần này tôi rời khỏi với một cảm giác rất khác. Vài năm trước, một cảm giác lan rộng rằng thế giới phát triển đã rơi khỏi bệ của nó, rằng châu Á đã không những thoát khỏi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, mà hệ thống của nó còn tốt hơn. Sự quá tự tin đó hiện nay dường như không còn nữa. Thay vào đó là một cảm giác dễ bị tổn thương. Càng có thêm nhận thức về nhược điểm chính trị liên quan đến con đường phát triển riêng của họ và ngay cả các mối quan ngại mới về kinh tế, về các thách thức đối với lợi thế cạnh tranh mà họ vừa có được.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới, Quan hệ Mỹ-Trung, Trung Quốc | Tagged: | 11 Comments »

1082. CHÂU Á VÀ VẤN ĐỀ ĐIỀU CHỈNH CÁC QUY ĐỊNH TÀI CHÍNH HẬU KHỦNG HOẢNG

Posted by adminbasam on 16/06/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

CHÂU Á VÀ VẤN ĐỀ ĐIỀU CHỈNH CÁC QUY ĐỊNH TÀI CHÍNH HẬU KHỦNG HOẢNG

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 13/6/2012

TTXVN (Xítni 10/6)

Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 đã bộc lộ những khiếm khuyết rõ ràng trong hệ thống quy định tài chính của một loạt nước và khu vực, đặc biệt là Mỹ, Anh và châu Âu. Bốn năm sau, nhiều thứ đã thay đổi. Liệu có phải các quy định tài chính đã được điều chỉnh và châu Á cũng góp phần trong cuộc điều chỉnh đó? Điều này đã được Stephen Grenville, viện sĩ thỉnh giảng của Viện nghiên cứu chính sách quốc tế Lowy, nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng dự trữ Ôxtrâylia, đề cập ngày 5/6.

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới | Leave a Comment »

1060. CÁC CUỘC CHIẾN NĂNG LƯỢNG

Posted by adminbasam on 04/06/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

CÁC CUỘC CHIẾN NĂNG LƯỢNG

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ bảy, ngày 2/6/2012

TTXVN (Oasinhtơn 1/6)

Nhà nghiên cứu về hòa bình và an ninh thế giới Michael Klare, giáo sư Đại học Hampshire, có bài viết đăng trên báo Huffington Post về các cuộc xung đột liên quan đến năng lượng có khả năng bùng phát thành chiến tranh, nội dung như sau:

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Quan hệ quốc tế | 1 Comment »

1051. SỰ GIẢ DỐI TRONG HỆ THỐNG TIỀN TỆ

Posted by adminbasam on 02/06/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

SỰ GIẢ DỐI TRONG HỆ THỐNG TIỀN TỆ

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 30/5/2012

TTXVN (Mêhicô 25/5)

Trong một bài viết mới đây, giáo sư Federico Steinberg thuộc Trường Đại học Tự trị Mađrít, Tây Ban Nha, đã khẳng định rằng hệ thống tiền tệ quốc tế (IMS) đang nằm trong giai đoạn chuyển tiếp. Trung Quốc và một số nền kinh tế mới nổi muốn tiến hành một bước thay đổi cơ bản trong cơ chế hoạt động của IMS và vai trò của đồng USD. Tuy nhiên sự khác nhau về lập trường của các nước lớn, nhất là Mỹ, châu Âu, Trung Quốc và một số nước khác vấn là rào cản dẫn đến thay đổi lớn trong trung và ngắn hạn, đơn giản vì họ vẫn đang đứng ở những vị trí có lợi nhất.

Đọc tiếp »

Posted in Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới | 2 Comments »

1047. THẾ TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN “KẺ THẮNG, NGƯỜI THUA” CỦA CHÂU ÂU

Posted by adminbasam on 01/06/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

THẾ TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN “KẺ THẮNG, NGƯỜI THUA” CỦA CHÂU ÂU

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 30/5/2012

TTXVN (Rôma 27/5)

Mạng “nationalinterest.org” trong số đặc biệt tháng 5-6/2012 với tiêu đề “Cuộc khủng hoảng của trật tự cũ” có đăng bài Thế tiến thoái lưỡng nan kẻ thắng, người thua của châu- Âu” của tác giả Gideon Rachman, phụ trách chuyên mục các vấn đề đối ngoại của  tờ Financial Times với nội dung sau:

Đọc tiếp »

Posted in Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới | 2 Comments »

1001. CƠ CHẾ TRIỂN KHAI DỰ ÁN VÀ RA QUYẾT ĐỊNH TRONG ASEAN

Posted by adminbasam on 18/05/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

CƠ CHẾ TRIỂN KHAI DỰ ÁN VÀ RA QUYẾT ĐỊNH TRONG ASEAN

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ ba, ngày 15/5/2012

TTXVN (Giacácta 9/5)

Bàn về thực trạng, cơ chê triển khai dự án và ra quyết sách của ASEAN qua các khuôn khổ hợp tác với các đối tác lớn như Mỹ, Trung Quốc, EU; cũng như trong nội khối ASEAN hướng tới việc đảm bảo một ASEAN lấy con người làm trung tâm và vai trò trung tâm của ASEAN tác giả Dinna Wisnu — học giả về ngoại giao, thuộc trường Đại học Paramadina (Giacácta) mới đây có bài viết đăng trên tờ “Bưu điện Giacácta ”, nhan đề “Dự án và ra quyết định trong ASEAN”. Sau đây là nội dung bài viết này:

Đọc tiếp »

Posted in ASEAN, kinh tế thế giới | Leave a Comment »

983. CUỘC CHIẾN ĐẤT HIẾM VỚI TRUNG QUỐC

Posted by adminbasam on 13/05/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM

CUỘC CHIẾN ĐẤT HIM VỚI TRUNG QUỐC

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ bảy, ngày 12/5/2012

TTXVN (Oasinhtơn 9/5) Ngày 2/5, nhà nghiên cứu Jane Nakano của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế có bài phân tích v những căng thng xung quanh vấn đề đất hiếm và sự độc quyền của Trung Quc, với tựa đ “Căng thng ngày càng tăng về sự độc quyn đt hiếm của Trung Quc . Bài viết đăng trên trang web của Trung tâm Đông – Tây. Sau đây ni dung bài viết.

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Quan hệ Mỹ-Trung | Tagged: | 8 Comments »

909. MỸ LO NGẠI TRUNG QUỐC DÙNG TIỀN MUA ẢNH HƯỞNG TẠI KHU VỰC SÂN SAU

Posted by adminbasam on 21/04/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM

MỸ LO NGẠI TRUNG QUỐC DÙNG TIỀN MUA ẢNH HƯỞNG TẠI KHU VỰC SÂN SAU

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 18/4/2012

TTXVN (Oasinhtơn 15/4)

Cũng giống như ở một số nước châu Phi và châu Á, tại khu vực Caribê và Mỹ Latinh – nơi được coi là khu vực sân sau của Mỹ – cũng đang xuất hiện các sân vận động, các ngôi trường hoặc các bệnh viện mơi được xây lên bằng tiền biếu tặng của Trung Quốc. Dùng tiền bạc đã và đang trở thành một công cụ hiệu quả trong chiến lược sử dụng sức mạnh mềm của Bắc Kinh để bành trướng anh hưởng và vị thế tại các nước thế giới thứ ba. Đây là những diễn biến khiến Mỹ lo ngại và không ít lần lên tiếng cảnh báo.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới, Quan hệ Mỹ-Trung | 4 Comments »

875. TRUNG QUỐC: XUNG QUANH VẤN ĐỀ CẢI CÁCH KINH TẾ

Posted by adminbasam on 07/04/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM

TRUNG QUỐC: XUNG QUANH VẤN ĐỀ CẢI CÁCH KINH TẾ

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ sáu, ngày 6/4/2012

Trong những tháng trước khi thay đổi ban lãnh đạo, trận chiến xung quanh cải cách kinh tế đang nóng lên. Hai bài viết trên tạp chí The Economist s ra gần đây nhìn vào hoạt động chính trị của cuộc tranh luận, và một kế hoạch chi tiết cho sự thay đi.

Nhng con ong ngày càng bận rộn

Các nhà cải cách Trung Quốc đã có một vài năm tồi tệ. Họ phàn nàn rằng một nền kinh tế đang bùng nổ đã khiến chính phủ suy giảm ý chí chiến đấu nhân danh họ chống lại các nhóm lợi ích ngày càng hùng mạnh thấy không cần thiết phải thay đổi. Nhưng khi Đảng Cộng sản chuẩn bị trao lại quyền lực cho một thế hệ các nhà lãnh đạo trẻ hơn vào cuối năm nay, những người cải cách nhìn thấy một tia cơ hội le lói. Họ hy vọng sẽ thách thức giả định cho rằng sự chuyển giao ban lãnh đạo chắc chắn sẽ là một thời kỳ tránh rủi ro và thận trọng về chính sách.

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Trung Quốc | 1 Comment »

853. ASEAN CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ CUỘC KHỦNG HOẢNG CHÂU ÂU

Posted by adminbasam on 31/03/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM

ASEAN CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ CUỘC KHỦNG HOẢNG CHÂU ÂU

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ sáu ngày, 30/3/2012

TTXVN (Giacácta 25/3)

Bàn về tính chất của Liên minh châu Âu nói chung, cuộc khủng hoang nợ công ở khu vực đồng tiền chung châu Âu nói riêng trong mi tương quan với đặc điểm của ASEAN, tác giả Rudi Winandokomột nhà ngoại giao thuộc Bộ Ngoại giao Inđônêxia có bài viết “ASEAN có th học được gì từ cuộc khủng hoảng châu Âu” đăng trên tờ “Bưu điện Giacácta” s ra mới đây. Tác giả đã có những so sánh, phân tích nguyên nhân của cuộc khủng hoảng, từ đó nêu lên một số bài học kinh nghiệm của mình về hội nhập kinh tế đối với ASEAN. Sau đây là nội dung bài viết.

Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và Liên minh châu Âu (EU) có những đặc điểm xã hội và kinh tế rất khác nhau. Căn cứ vào GDP thì sức mạnh kinh tế của EU gấp hơn 9 lần so với ASEAN. EU bắt đầu tiến trình hội nhập từ năm 1958, một khoảng thời gian dài trước khi có Tuyên bố Băng Cốc về thành lập ASEAN vào năm 1967. Dù có sự khác biệt như vậy, nhưng cuộc khủng hoảng nợ ở khu vực đồng tiền chung châu Âu (eurozone) hiện nay có thể mang lại cho ASEAN bài học quý giá cho tương lai.

Đọc tiếp »

Posted in Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới, Tài liệu TTXVN | 4 Comments »

842. KHU VỰC ĐỒNG EURO: NHỮNG KẺ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ CUỘC KHỦNG HOẢNG NỢ

Posted by adminbasam on 28/03/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

KHU VỰC ĐỒNG EURO: NHỮNG KẺ CHỊU TRÁCH NHIỆM V CUỘC KHỦNG HOẢNG NỢ

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ ba, ngày 27/3/2012

(Tạp chí Politique étrangère, Pháp)

Ai phải chịu trách nhiệm về cuộc khủng hoảng nợ của chính phủ? Đó chính là những nhà c vn của khu vực đồng euro. Tiếp đến là các chính phủ và Ngân hàng trung ương châu Âu (ECB), những người đã không nhìn thy những mối nguy him của việc điu chnh lãi suất ở mức tối thiu. Và đó là các nhà điều hành ngân hàng, những người đã đ cho nợ công gắn với rủi ro ca ngân hàng. Cuối cùng là những nhà đầu tư, những người đã thu được nợ từ các quốc gia ngoại vi bng với giá khoản nợ ca Đức. Ch cần một tác động lên tất cả các cơ chế này cũng có th đáp lại những thách thức của cuộc khủng hoảng.

Cuộc khủng hoảng nợ của các chính phủ hiện nay ở khu vực đồng euro có thể được quy trách nhiệm cho rất nhiều nhân tố. Trước tiên là kẻ đã định ra những thể chế của khu vực đồng euro. Sự đa dạng của các đơn vị phát hành trái phiếu là nguyên nhân sinh ra sự bất ổn định, mặc dù vẫn tồn tại một sự giám sát nghiêm ngặt các chính sách kinh tế, do tính không thuần nhất thông thường giữa các liên minh tiền tệ. Thay vì đặt ra các quy tắc, ví như không cần thống nhất và Điều khoản không giải cứu, cần phải thiết lập những sự phát hành chung của các nước. Thật thú vị khi nhận thấy phần lớn trong số các nhân tố này, sau khi đã chủ trì việc tạo ra các thể chế hiện nay, lại biện hộ cho một Bộ tài chính duy nhất của khu vực đồng euro và cho những trái phiếu ngoại lai (eurobonds).

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Tài liệu TTXVN | 1 Comment »

799. Trò chuyện với vị giáo sư song tịch

Posted by adminbasam on 12/03/2012

Slate

Trò chuyện với vị giáo sư song tịch

Vì sao Giáo sư Minxin Pei lại cho rằng Mỹ thực hiện chủ nghĩa tư bản tốt hơn Trung Quốc – chỉ duy nhất có tại cuộc tranh luận trên tạp chí Slate/ Intelligence Squared, sẽ được tường thuật trực tiếp vào ngày 13 tháng 3.

Katy Waldman

Người dịch: Nguyễn Tâm

07-03-2012

Giáo sư Minxin Pei có nhiều điểm đặc biệt: sinh ra ở Thượng Hải, trở thành công dân có quốc tịch kép Trung – Mỹ sau khi đến Mỹ hoàn tất các chương trình sau đại học tại Havard. Ông từng giữ cương vị Giám đốc Chương trình Trung Quốc tại Viện Carnegie (Carnegie Endowment for International Peace), và hiện đang giảng dạy môn chính phủ học tại trường Claremont McKenna College. Giáo sư Pei là tác giả cuốn sách China’s Trapped Transition (Quá trình chuyển tiếp bế tắc của Trung Quốc) và cuốn From Reform to Revolution (Từ cải cách đến cách mạng), mặc dù có lời lẽ bình luận thẳng thắn về hệ thống kinh tế của Mỹ và Trung Quốc, đôi lúc ông cũng thích bông đùa (Có lần tôi hỏi ông, làm thế nào Mỹ giữ được vị thế thích hợp trong cán cân quyền lực toàn cầu, ông đùa rằng Phi trường Quốc tế Washington Dulles thì tệ). Giáo sư Pei đặt nhiều hy vọng xen lẫn lo ngại về cả hai quốc gia quê hương: Ông cho rằng Trung Quốc và Mỹ nên nắm bắt xu hướng gia tăng phụ thuộc lẫn nhau, nhưng cũng thất vọng trước lòng tham của giới quan liêu Đảng Cộng sản [Trung Quốc] và những người lãnh đạo của điều mà ông gọi là “Đảng Tư bản Hoa Kỳ”.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới, Quan hệ Mỹ-Trung, Trung Quốc | 14 Comments »

790. HY LẠP: CUỘC KHỦNG HOẢNG ĐANG CHUYỂN TỪ TÀI CHÍNH SANG CHÍNH TRỊ

Posted by adminbasam on 08/03/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

HY LẠP: CUỘC KHỦNG HOẢNG ĐANG CHUYỂN TỪ TÀI CHÍNH SANG CHÍNH TRỊ

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 7/3/2012

TTXVN (Niu Yc 28/2)

Mạng phân tích thông tin tình báo chiến lược Stratfor của Mỹ, ngày 28/2, cho rằng trong những năm qua, khi cuộc khủng hoảng diễn ra, các nước châu Âu mới chỉ tập trung vào việc ngăn chặn Hy Lạp khỏi vỡ nợ chứ chưa chuẩn bị sẵn sàng cho những tác động tiềm tàng của việc Hy Lạp vỡ nợ. Điều này đang làm thay đổi mối quan hệ giữa Hy Lạp và châu Âu trong khi các xu hướng xã hội đang nổi lên ở Hy Lạp cho thấy những thay đổi trong mối quan hệ giữa tầng lớp lãnh đạo chính trị và người dân Hy Lạp. Những xu hướng này sẽ tiếp tục khi cuộc khủng hoảng chuyển đổi từ một cuộc khủng hoảng tài chính sang một cuộc khủng hoảng chính trị.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới, Tài liệu TTXVN | 9 Comments »

748. TỪ KHỦNG HOẢNG TÀI CHÍNH QUỐC TẾ ĐÁNH GIÁ NHỮNG VẤN ĐỀ CỦA HỆ THỐNG CHỦ NGHĨA TƯ BẢN ĐƯƠNG ĐẠI

Posted by adminbasam on 21/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

TỪ KHỦNG HOẢNG TÀI CHÍNH QUC TẾ ĐÁNH GIÁ NHỮNG VẤN Đ CỦA HỆ THỐNG CH NGHĨA TƯ BN ĐƯƠNG ĐẠI

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Chủ chật, ngày 19/2/2012

(Tạp chí “Thế giới đương đại”, Trung Quốc, s 10/2011)

Từ khi nổ ra cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 đến nay, chủ nghĩa tự do mới và phương thức chính sách mà các quốc gia phương Tây nắm vai trò chủ đạo trong 30 năm qua trở thành đối tượng bị công kích. Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng đang lan rộng hiện nay đã làm nổi cộm một quan điểm, đó là hệ thống này không chỉ là vấn đề chính sách tự do mới, mà còn thể hiện rõ vấn đề của hệ thống tư bản. Hiểu được những khiếm khuyết của hệ thống này cũng là một tiền đề để hiểu phương hướng và không gian thay đổi chủ nghĩa tư bản trong tương lai.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới, Tài liệu TTXVN | 11 Comments »

730. Báo Spiegel phỏng vấn GS Francis Fukuyama: Đâu rồi sự nổi dậy của cánh tả?

Posted by adminbasam on 16/02/2012

DER SPIEGEL

Đâu rồi sự nổi dậy của cánh tả?

Người dịch: L.T.N.

30-01-2012

Nhà chính trị học Mỹ Francis Fukuyama, một người tiên phong của những người tân bảo thủ, cho rằng sự quá độ của Chủ nghĩa Tư bản và toàn cầu hóa sẽ gây nguy hiểm cho nền dân chủ phương Tây.

SPIEGEL: Thưa Giáo sư, sau khi Liên bang Xô-viết sụp đổ, ông đã tuyên bố rằng nền dân chủ tự do phương Tây trở thành hình thái xã hội duy nhất có khả năng tồn tại. Bây giờ thì ông lại lo, Chủ nghĩa Tư bản và toàn cầu hóa có thể phá hỏng nền dân chủ. Ông phải giải thích cho chúng tôi sự thay đổi đó.

Fukuyama: Xin cẩn thận với các khái niệm! Đến bây giờ vẫn chưa có sự lựa chọn nào khác ngoài Chủ nghĩa Tư bản. Cái mà tôi bận tâm là tìm kiếm một sự phát triển kinh tế hợp lý. Mô hình xã hội kiểu phương Tây của chúng ta đang bị áp lực lớn vì giai cấp trung lưu bị biến mất dần. Ví dụ sự chuyển đổi công nghệ đã làm mất đi nhiều việc làm vốn của giai cấp trung lưu.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới | 11 Comments »

687. DỰ BÁO TÌNH HÌNH Ở MỘT SỐ NƯỚC VÀ KHU VỰC TRÊN THẾ GIỚI NĂM 2012

Posted by adminbasam on 04/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

D BÁO TÌNH HÌNH Ở MỘT SỐ NƯỚC VÀ KHU VỰC TRÊN TH GIỚI NĂM 2012

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ sáu, ngày 3/2/2012

TTXVN (Niu Yoóc 31/1)

Ngày 13/1, Cơ quan Tình báo Toàn cầu “Stratfor” của Mỹ công bố tài liệu “Dự báo tình hình ở một số nước và khu vực trên thế giới năm 2012” trong đó nhận định, hệ thống quốc tế đã trải qua nhiều giai đoạn có những thay đổi cơ bản trong một thời gian ngắn. Giai đoạn mới nhất là năm 1989- 1991. Trong thời gian đó, Liên Xô sụp đổ, sự thần kỳ kinh tế của Nhật Bản chấm dứt, Hiệp ước Maastricht tạo nên châu Âu hiện nay được ký kết và Quảng trường Thiên An Môn xác định Trung Quốc là một nền kinh tế thị trường dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản…

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới, Tài liệu TTXVN | 3 Comments »

681. VỀ TRIỂN VỌNG KINH TẾ TOÀN CẦU 2012

Posted by adminbasam on 03/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

V TRIN VỌNG KINH T TOÀN CẦU 2012

Tài  liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 1/2/2012

TTXVN (Luân Đôn 19/1)

Trong báo cáo “Triển vọng Toàn cầu” vừa công bố ngày 18/1, Bộ phận thông tin EIU thuộc Tạp chí Nhà Kinh tế (Anh), một trong những cơ quan nghiên cứu, tư vấn và dự báo được đánh giá uy tín hàng đầu tại Anh, đã đưa ra những nhận định mới nhất của mình về triển vọng kinh tế toàn cầu 2012. Mặc dù nâng mức dự báo tăng trưởng cho nền kinh tế đầu tàu thế giới là Mỹ nhưng EIU cho rằng cuộc khủng hoảng tại khu vực đồng euro (Eurozone) vẫn là mối đe dọa lớn nhất đối với tăng trưởng kinh tế toàn cầu và cuộc khủng hoảng này chưa có dấu hiệu khả quan, do đó năm 2012 sẽ là một năm đầy thất vọng đối với tăng trưởng của phần lớn các nước trên thế giới, đồng thời giảm mức dự báo tăng trưởng của các nền kinh tế đang nổi.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới | 3 Comments »

674. CẤM VẬN XUẤT KHẨU DẦU MỎ IRAN: KHẢ NĂNG THỰC THI, TÁC ĐỘNG VÀ HỆ QUẢ

Posted by adminbasam on 01/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

CM VẬN XUT KHU DU M IRAN: KHẢ NĂNG THC THI, TÁC ĐỘNG VÀ HỆ QUẢ

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ ba, này 31/1/2012

TTXVN (Luân Đôn 16/1)

Quyết định cuối cùng về một lệnh cấm vận của Liên minh châu Âu (EU) đối với xuất khẩu dầu mỏ của Iran dự kiến sẽ có hiệu lực từ ngày 1/7 tới đây. Lệnh cấm vận này, nếu được thực thi, sẽ có những tác động lớn không chỉ tới Iran mà còn tới nền kinh tế toàn cầu trước nguy cơ trả đũa từ Iran. Vậy khả năng thực thi của lệnh cấm vận này tới đâu, những tác động của nó như thế nào và Iran sẽ phản ứng ra sao? Báo cáo vừa công bố của Viện Hoàng gia Nghiên cứu các vấn đề quốc tế Chatham (Anh) tựa đề “Cấm vận xuất khẩu dầu thô của Iran: khả năng thực hiện và những tác động” cung cấp một cái nhìn toàn cảnh về vấn đề này.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, kinh tế thế giới | 8 Comments »

670. Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng

Posted by adminbasam on 30/01/2012

Foreign Policy

Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng

Lý giải vì sao sự trỗi dậy của Trung Quốc lại thật sự nguy hại cho Mỹ – và sự hoạt động của các thế lực đen tối khác.

Tác giả: GIDEON RACHMAN

Người dịch: Nguyễn Tâm

24-01-2012

Tôi đã trải qua quãng đời làm việc lâu dài để viết về chủ đề chính trị quốc tế theo quan điểm của tạp chí Economist, và nay là tờ Financial Times. Chung quanh tôi toàn những người chuyên theo dõi diễn biến thị trường và tình hình kinh doanh, nên lẽ tất nhiên tôi luôn cảm nhận, quan sát tình hình kinh tế, chính trị quốc tế như những vấn đề có liên quan sâu sắc với nhau.

Trong cuốn sách tựa đề Zero-Sum Future (Tương lai với tổng-bằng-không) do tôi viết năm 2009, tôi đã cố gắng tiên đoán cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu sẽ làm thay đổi tình hình chính trị quốc tế như thế nào.  Với tiêu đề sách mang hàm ý khá ảm đạm, tôi lập luận rằng quan hệ giữa các cường quốc chủ yếu có khả năng trở nên ngày càng căng thẳng, mang nặng tính xung đột. Trong bối cảnh kinh tế đang mỗi lúc tồi tệ hơn, các nền kinh tế lớn sẽ rất khó nhìn nhận mối quan hệ của họ với nhau mang tính chất cùng có lợi – hay còn gọi là các bên cùng thắng. Thay vào đó, họ sẽ tăng cường xem xét những mối quan hệ này theo khía cạnh tổng-bằng-không. Những gì tốt cho Trung Quốc sẽ bị xem là nguy hiểm đối với Mỹ. Những gì có lợi cho Đức sẽ có hại cho Ý, Tây Ban Nha và Hy lạp.

Đọc tiếp »

Posted in kinh tế thế giới, Quan hệ Mỹ-Trung, Trung Quốc | 36 Comments »

Tướng Giáp buộc chính quyền phải lắng nghe

Posted by adminbasam on 29/06/2009

The New York Times

Người anh hùng thời chiến của Việt Nam đang buộc chính quyền lắng nghe ý kiến

SETH MYDANS

Ngày 28-6-2009

 

Hà Nội, Việt Nam – Vị anh hùng vĩ đại thời chiến tranh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã đứng lên để bảo vệ quốc gia của ông một lần nữa, lần này là chống lại điều mà ông gọi là một sai lầm lớn nhất của chính phủ — một mỏ khổng lồ được điều hành bởi một công ty Trung Quốc.

Hiện nay vị chỉ huy, 97 tuổi, từng lãnh đạo quốc gia chiến thắng Pháp và Mỹ, đã nổi lên như là một người có tiếng nói mạnh mẽ nhất trong cuộc phản đối rộng rải được nhiều người biết đến.  Việc phản đối này đang thách thức lối làm việc bí mật của các nhà lãnh đạo cộng sản của nước này.

Trong một bước đi bất thường, chính quyền VN đã và đang ghi nhận những lời chỉ trích trong các tuần lễ gần đây và dường như đang đưa ra thái độ đáp ứng, chính quyến cho biết họ sẽ xem xét lại các tác động môi trường và sẽ hoãn lại việc thực hiện dự án.

Dự án này, đã được Bộ Chính Trị của đảng cộng sản quyết định chấp thuận vào cuối năm 2007, kêu gọi đầu tư 15 tỉ đô la từ đây cho đến năm 2025 để khai thác mỏ bauxite – loại khoáng chính làm ra nhôm – mà theo một số đánh giá là khu mỏ có trữ lượng lớn đứng hàng thứ 3 thế giới.

Tập đoàn Chinalco của nhà nước Trung Quốc đã thu xếp cho công nhân của họ và máy móc làm việc tại vùng Tây Nguyên theo hợp đồng với hãng Vinacomin (Tập đoàn Than và Khoáng Sản Việt Nam). Tập đoàn khai mỏ này đang có mục tiêu sản suất 6,6 triệu tấn nhôm trước năm 2015.

Tướng Giáp và những người phản đối khác cho rằng dự án sẽ gây tác hại lên môi trường, phải di dời các tộc người thiểu số và đe doạ an ninh quốc gia với sự hiện diện của một làn sóng công nhân Trung Quốc và  việc sử dụng một món đầu tư rất nhỏ ban đầu để thâu tóm một mối lợi  kinh tế lớn hơn gấp nhiều lần của Trung Quốc.

Cuộc tranh cãi kéo theo một số vấn đề của Việt Nam ngày nay – trong đó có cuộc ganh đua với Trung Quốc trong mô hình phát triển công nghiệp gây tàn phá môi trường, một mối quan hệ liên quan giữa hệ thống nhà nước khép kín và các công dân của mình, và một mối ngờ vực theo linh cảm trong số nhiều người Việt Nam về người láng giềng khổng lồ của họ ở phương bắc.

Trong khi những phác thảo về dự án này đã nổi lên, sự liên minh lỏng lẻo giữa các nhà khoa học, giới trí thức, những nhà hoạt động môi trường, cựu binh chiến tranh và các vị lãnh đạo Giáo hội Phật giáo không được công nhận và các nhóm Thiên chúa giáo đã cùng nhau thách thức những gì mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gọi là “một chính sách lớn của đảng và nhà nước.” Những tiếng nói của họ đã vang lên mạnh mẽ trong môi trường có khả năng khuyếch tán của các blog chính trị, một tiếng nói mới trong diễn đàn công cộng ở đây.

“Có sự trao đổi qua lại giữa các bên và  các đề nghị cùng nhau hành động trong một vài vấn đề,” theo nhận định của ông Carlyle A. Thayer, một chuyên gia về Việt Nam thuộc Học viện Quốc phòng Úc ở Canbera. “Có nhiều nhóm đã từng thúc đẩy về các chủ đề chính trị và không có kết quả gì thì giờ đây đang quay ra ủng hộ vấn đề bauxite vốn không mang tính chính trị.”

Trừ luận điểm môi trường và kinh tế học, chủ đề từng được loan tải trên khắp các blog và dư luận quần chúng trên đường phố là một mối lo ngại đã ăn sâu bén rễ về Trung Quốc. Việt Nam là một chư hầu của Trung Quốc trong 1.000 năm và đã bị nước này xâm lược năm 1979, và hai nước đã và đang tiếp tục cuộc tranh đấu giành chủ quyền  trên Biển Đông [Biển Nam Trung Hoa].

Trong một bản kiến nghị gửi tới Quốc Hội vào tháng 4 năm nay, 135 nhà khoa học và trí thức đã phản đối kế hoạch này, họ nói rằng, “Trung Quốc có tiếng tăm rất xấu trên thế giới như một quốc gia đang gây ra nhiều ô nhiễm môi trường và các vấn nạn to lớn nhất.”

Phản ảnh quan điểm của các nhà bảo thủ đang nắm quyền, tổng giám đốc của tập đoàn Vinacomin do nhà nước làm chủ, ông Đoàn văn Kiển, đã bác bỏ ý kiến của các nhà chỉ trích trong một cuộc phỏng vấn, ông nói rằng những người chỉ trích có “các ý kiến khác biệt bởi vì họ không có đầy đủ thông tin.”

Lời phê bình của ông Kiển rõ ràng có ý nghĩa như một lời chỉ trích những người phản đối kế hoạch bauxite, chứ không phải là chỉ trích chính quyền đã giữ kín các thông tin không cho công chúng biết.

Ông Kiển đã nhấn mạnh rằng sự tổn hại môi trường đã được cứu xét đến, rằng dân chúng địa phương sẽ được chăm sóc một cách thích hợp, và rằng Trung Quốc sẽ không chiếm lấy Tây Nguyên. Ông Kiển nói thêm: Việc xây dựng sẽ hoàn tất trong vòng 2 năm và chỉ có một số nhỏ người Trung Quốc sẽ ở lại để điều hành các hoạt động.

Với những sức ép đang diễn ra, chính quyền đã tự mở cửa đón nhận các ý kiến chỉ trích vào tháng 4-2009, bằng việc tổ chức một cuộc hội thảo mà các nhà khoa học và các nhà kinh tế đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ về điều mà một trong những người trong họ đã nói là có thể trở thành “một thảm họa nghiêm trọng”. Trả lời tại cuộc hội thảo này, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã trấn an những người chỉ trích rằng chính quyền VN sẽ không khai thác các mỏ bauxite này mà không xem xét tới các tác động lớn hơn và chính quyền sẽ điều chỉnh lại các dự án trong một nỗ lực để bảo vệ môi trường Tây Nguyên.

Hiện nay, chính quyền Việt Nam nói rằng họ sẽ bắt đầu bằng cách khai thác 2 trong số 4 mỏ như kế hoạch, và chính quyền đang đồng ý có một cuộc thảo luận ở Quốc Hội.

“Tôi nghĩ rằng Bộ Chính Trị đang lắng nghe các ý kiến liên quan tới việc xem xét lại dự án bauxite,” ông Nguyễn Trung, cựu đại sứ của VN tại Thái Lan, cho biết. “Chính quyền VN nên tìm một phương pháp khác để khai thác vùng Tây Nguyên. Kế hoạch ấy nên là phát triển bảo vệ môi trường.”

Mức độ của sự uyển chuyển của chính quyền thì không rõ ràng bởi vì các chi tiết về kế hoạch lúc đầu không đưa ra công khai cho dân chúng biết. Nhưng tối thiểu, chính quyền đã và đang thừa nhận rằng ý kiến của dân chúng không thể nào bị coi thường.

“Chính quyền đã và đang rút lui,” ông Thayer cho biết. “Họ đã hiểu ra và chấp thuận các ý kiến của người dân và sẽ thay đổi phương cách để hành xử trong tương lai và họ phải đáp ứng các áp lực của dân chúng. Đối với tôi, điều này mang theo một hy vọng rằng khi cả một hệ thống gồm nhiều thành phần của dân chúng Việt Nam tham gia, chính quyền có thể đã phải xem xét lại các loại liên minh này một cách nghiêm cẩn hơn”

Nhưng, ông Thayer cho biết, “Việt Nam vẫn chưa đạt đến giai đoạn mà ở đó các nhóm độc lập và mọi người trong xã hội có khả năng xem xét một quyết định nào đó của chính quyền và đảo ngược lại quyết định ấy.”

Chính quyền VN có thể đã bác bỏ các ý kiến chỉ trích nếu như Tướng Giáp không lên tiếng, lần đầu tiên vào tháng Giêng và hai lần tiếp sau đó. Tướng Giáp nói rằng dự án bauxite “ sẽ gây ra các hậu quả nghiêm trọng tới môi trường, xã hội và quốc phòng.”

Nhà vận động viên lớn tuổi này đã dường như  tập hợp lại ý kiến của công luận  (ý kiến đó ngược lại với ý kiến ban lãnh đạo của nước), ông kêu gọi các nhà khoa học, các giám đốc và các nhà hoạt động xã hội “đề nghị đảng và nhà nước có một chính sách đúng đắn ở Tây Nguyên”

Tướng Giáp là người bạn thân thiết của cố chủ tịch Hồ Chí Minh. Các nhà lãnh đạo hiện nay kéo dài sự cầm quyền của họ là do từ mối liên hệ của họ với thế hệ tướng Giáp, và vì thế họ đã đáp lại các lá thư của tướng Giáp với sự tôn trọng một cách công khai.

Khi được hỏi cảm tưởng ra sao khi nhận ra ông đang ở phía đối lập với vị tướng vĩ đại này, ông Kiển, tổng giám đốc của Vinacomin, bật ra một chút thái độ bất kiên nhẫn mà các nhà lãnh đạo có lẽ hiện đang nghĩ.

“Tôi không dám phê bình,” ông Kiển nói. “Tướng Giáp là một vị anh hùng của đất nước. Nhưng tôi phải nói với bạn rằng, ông tướng hiện nay gần 100 tuổi rồi. Chúng tôi phải tôn trọng ông  ấy, nhưng hiện giờ chúng tôi đang ở dưới sự lãnh đạo của chính quyền hiện nay và của Đảng Cộng Sản”.

người dịch: Trần Hoàng

—————–

 

The New York Times

War Hero in Vietnam Forces Government to Listen

By SETH MYDANS

Published: June 28, 2009

HANOI, VIETNAM — Vietnam’s great war hero, Gen. Vo Nguyen Giap, has stood up to defend his country once again, this time against what he says would be a huge mistake by the government — a vast mining operation run by a Chinese company.

Now 97, the commander who led his country to victory over both France and the United States has emerged as the most prominent voice in a broad popular protest that is challenging the secretive workings of the country’s Communist leaders.

In an unusual step, the government has taken note of the criticisms in recent weeks and appears to be making at least gestures of response, saying it will review the project’s environmental impact and slow its full implementation.

The project, approved by the Communist Party’s decision-making Politburo in late 2007, calls for an investment of $15 billion by 2025 to exploit reserves of bauxite — the key mineral in making aluminum — that by some estimates are the third largest in the world.

The state-owned Chinese mining group Chinalco has already put workers and equipment to work in the remote Central Highlands under contract to Vinacomin, the Vietnamese mining consortium that is aiming for up to 6.6 million tons of aluminum production by 2015.

General Giap and other opponents say the project will be ruinous to the environment, displace ethnic minority populations and threaten national security with an influx of Chinese workers and economic leverage.

The controversy draws together several issues in today’s Vietnam — its emulation of China’s environmentally destructive model of industrial development, a tentatively evolving relationship between the closed government system and its citizens, and a visceral distrust among many Vietnamese of their big neighbor to the north.

As the outlines of the project have emerged, a loose coalition of scientists, academics, environmentalists, war veterans and the leaders of unofficial Buddhist and Catholic groups have come together to challenge what Prime Minister Nguyen Tan Dung has called “a major policy of the party and the state.” Their voices have been amplified in the echo chamber of political blogs, a new voice in public discourse here.

“There’s cross-fertilization and cross-cutting occurring on some of these issues,” said Carlyle A. Thayer, a specialist on Vietnam at the Australian Defense Force Academy in Canberra. “Groups that pushed a political agenda and got nowhere are now lending support for these things that are not political issues.”

Apart from environmentalism and economics, the theme that runs through the blogs and public opinion on the street is a deep-rooted fear of China. Vietnam was a tributary state of China for 1,000 years and was invaded by China in 1979, and the two countries continue to joust for sovereignty in the South China Sea.

In a petition to the National Assembly in April, 135 scholars and intellectuals opposed the plan, saying, “China has been notorious in the modern world as a country causing the greatest pollution and other problems.”

Reflecting the old school of those in power, the chairman of state-owned Vinacomin, Doan Van Kien, dismissed critics in an interview, saying they have “different opinions because they don’t have enough information.”

The comment clearly was meant as a criticism of the project’s opponents, not of the government that has withheld information from the public.

Mr. Kien insisted that any environmental damage would be contained, that the local population would be adequately cared for and that the Chinese would not be taking over the Central Highlands. Construction will end in two years, he said, and only a small number of Chinese workers will remain to run the operations.

With the pressure on, the government opened itself to its critics in April, convening a seminar at which scientists and economists voiced strong opposition to what one of them said could become a “major disaster.” Responding at the seminar, Deputy Prime Minister Hoang Trung Hai assured critics that the government would not consider developing the mines without regard to the larger impact and would readjust the projects in an effort to protect the environment.

The government now says it will begin with only two of the four planned mining operations, and it is allowing a debate in the National Assembly.

“I think the Politburo is listening to ideas regarding a review of the bauxite project,” said Nguyen Trung, a former ambassador to Thailand. “The government should find another method of developing the Central Highlands. It should be green development.”

The degree of official flexibility is not clear because details of the original plan have not been made public. But at a minimum, the government has conceded that public sentiment could not be ignored.

“They’ve had to retreat,” said Mr. Thayer. “The government has taken on board and had to react to these pressures. To me, this carries a hope that as the Vietnamese system evolves, it may have to take these kinds of coalitions more seriously.”

But, he said, “Vietnam has not yet reached the stage where independent groups and society can take a government decision and overturn it.”

The government might well have brushed off its critics if General Giap had not spoken up, first in January and twice afterward, saying the project “will cause serious consequences to the environment, society and national defense.”

The old campaigner now appeared to be rallying public opinion against the country’s leadership, calling on scientists, managers and social activists to “suggest to the party and the state to have a sound policy on the bauxite projects in the Central Highlands.”

General Giap is the last living comrade of the country’s founding father, Ho Chi Minh. Current leaders draw their legitimacy from their link to his generation, and they have responded to his statements with careful public deference.

Asked how it felt to find himself on the opposite side from the great general, Mr. Kien, the Vinacomin chairman, let slip a little of the impatience these leaders must be feeling.

“I don’t dare to comment,” he said. “General Giap is a national hero. But I have to tell you, the general is nearly 100 years old. We have to respect him, but now we are under the leadership of the present government and Communist Party.”

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Posted in Báo chí, Bô-xít Tây Nguyên, kinh tế thế giới, Trung Quốc, Đảng/Nhà nước | Tagged: | Leave a Comment »

Tại Sao Đài Loan phải kết thân với Trung Quốc?

Posted by adminbasam on 28/04/2009

Time

ĐÀI LOAN

Tại Sao Đài Loan phải kết thân với Trung Quốc một cách đột ngột?

MICHAEL SCHUMAN

6-4-2009

Ai sẽ hưởng được lợi từ vụ sụt giảm nhanh chóng và đột ngột của ngành công nghệ kỹ thuật cao ở Đài Loan? Có lẻ là Trung Quốc.

Người dịch: Trần Hoàng

 

John Luo, 38 tuổi, chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu rốt cục đã đánh vào nước ông. Là một phó quản đốc tại một công ty bán dẫn Đài Loan, John là thành viên của nhóm người ưu tú trong ngành công nghệ kỹ thuật cao của Đài Loan, ông đã từng quen tiêu xài phí phạm trong các cuộc nghỉ ngơi ở ngoại quốc. Nhưng hãng của John đã đóng cửa vào tháng 1-2009, và giờ đây con người đã từng rất hào hoa nầy đang chắt bóp từng xu cho các bữa ăn trưa chỉ tốn 2 đô la, đi xe buýt thay vì lái xe hơi và đang kiếm một việc làm mới nào đó trong lãnh vực công nghệ đã bị tổn hại bởi kinh tế suy giảm.

“Việc gì cũng không chắc chắn hết,” Luo nói. “Quí vị không thể nào chỉ dựa vào sự làm việc chăm chỉ”.

Tất cả mọi người ở Đài Loan đang cảm nhận được điều đó. Hòn đảo nầy trước đây đã chọn một công thức phát triển bảo đảm an toàn khó thất bại được – dính chặt vào nhu cầu của toàn thế giới dành cho các phần-cứng của công nghệ. Các hãng xưởng của Đài Loan đã trở thành những nhà cung cấp hàng đầu cho các máy tình xách tay, màn hình mỏng và mặt hàng công nghệ bán dẫn.

Nhưng do nhu cầu dành cho các món đồ điện tử đắt tiền đang giảm bớt, nền kinh tế Đài Loan đã và đang trở thành một trong những nơi bị thiệt hại nhiều nhất đối với sự sụt giảm kinh tế hiện nay. Các mặt hàng xuất khẩu đã giảm 37% vào tháng 2 và tháng 3 -2009 so với cùng thời kỳ vào năm 2008. Tổng sản phẩm và dịch vụ quốc nội GDP giảm 8,4% trong quí 4 năm 2008, một sự giảm sút tệ nhất chưa từng có. Chính phủ Đài Loan dự đoán nền kinh tế của họ sẽ giảm 3% trong năm 2009; nhiều đánh giá riêng về sự suy thoái thương mại dự đoán sẽ giảm hai con số (hàng chục).

Lãnh vực công nghệ đang gặp nhiều khó khăn. Gần như 80% công nhân tại hãng Hsinchu Science và Industrial Park (căn cứ địa cho nhiều hãng công nghệ hàng đầu của hòn đảo Đài  Loan) đang phải nghỉ việc không lãnh lương ít nhất là một ngày mỗi tuần. Trong số những công ty bị tổn hại nhiều nhất là các hãng sản suất bộ vi xử lý ở Đài Loan. Giữa một nguồn cung cấp đang bị tàn hại và nhu cầu đang giảm xuống, giá cả đang hạ xuống thấp của các bộ nhớ DRAM, một thành phần chính của computer, dẫn đến nhiều thua lỗ lớn tại các hãng sản suất của Đài Loan. Chính quyền Đài Loan đang thành lập một công ty mới để thay đổi và cải thiện công nghệ trong nước nhằm cạnh tranh với các hãng đối thủ ở Nam Hàn.

Tuy vậy, những hậu quả nghiêm trọng nhất của cuộc khủng hoảng kinh tế đối với Đài Loan có thể là chính trị. Sự suy giảm kinh tế có thể đẩy Đài Loan vào trong vòng tay của Trung Quốc.  (Bắc Kinh vẫn xem Đài Loan là một tỉnh ly khai).  Mặc cho sự phát triển thương mại và đầu tư đối diện với miền duyên hải của Đài Loan (ý nói ở Trung Quốc), Đài Loan đã chống cự lại việc rơi vào quĩ đạo của Trung Quốc. Nhưng Tổng thống Mã Anh Cửu tin rằng chỉ có cách duy nhất để duy trì sự cạnh tranh của Đài Loan là chấm dứt tình trạng bị cô lập của quốc gia nầy.

Ông Mã Anh Cửu muốn xóa sạch các hạn chế còn sót lại về các hoạt động đầu tư và kinh doanh bằng cách ký một thỏa thuận kinh tế hoàn toàn với Trung Quốc, thỏa thuận nầy sẽ cho phép trao đổi tự do hơn về các hàng hóa và các dịch vụ.

Cuộc khủng hoảng kinh tế “sẽ kéo Đài Loan gần gũi hơn với Trung Quốc,” ông Yang Tai-shuenn, theo một khoa học gia về chính trị tại Trường Đại Học Chinese Culture ở thủ đô Đài Bắc. “Chúng tôi chỉ có vài ba lựa chọn.” Vào lúc nầy, tất cả sự lựa chọn nào cũng đều khó nuốt hết.

Liên quan tới bài nầy:
140:Chính sách Khác đời của Việt Nam Trong Thời buổi Kinh tế Khó Khăn

—-

 

Taiwan

By MICHAEL SCHUMAN

John Luo, 38, never expected the global economic crisis to hit home. A well-paid deputy manager at a Taiwan semiconductor design outfit, he was a member of Taiwan’s high-tech élite, accustomed to splurging on overseas vacations. But Luo’s firm shut down in January, and now the former highflyer penny-pinches on $2 lunches, rides the bus instead of driving and is looking for a new job in a technology sector ravaged by recession. “Everything’s uncertain,” says Luo. “You can’t just depend on hard work.”

All of Taiwan is feeling that way. The island had hit upon an apparently fail-safe formula for growth — latching onto burgeoning global demand for tech hardware. Its manufacturers became top suppliers of notebook PCs, flat-panel monitors and semiconductors. But with demand for such expensive gadgetry waning, Taiwan’s economy has become one of the most vulnerable to the downturn. Exports tanked 37% in January and February from the same period last year. GDP plunged 8.4% in the fourth quarter from a year earlier, the worst quarterly decline ever. The government predicts the economy will contract 3% in 2009; more bearish private estimates foresee a double-digit decline. (See pictures of TIME’s Wall Street covers.)

The prized tech sector is in trouble. Nearly 4 out of 5 workers at the Hsinchu Science and Industrial Park, home base for many of the island’s top tech firms, take unpaid leave at least once a week. Among the hardest hit are Taiwan’s chipmakers. Amid a supply glut and deteriorating demand, prices have sunk for dynamic random-access memory (DRAM) chips, a key component of PCs, leading to large losses at Taiwan’s manufacturers. The government is setting up a new DRAM company to revamp the local industry so it can compete with Korean rivals.

The most profound consequences of the economic crisis for Taiwan, however, could be political. The downturn could push Taiwan into the arms of China. (Beijing still considers Taiwan a breakaway province.) Despite growing trade and investment across the Taiwan Strait, Taiwan has resisted drifting wholly into China’s orbit. But President Ma Ying-jeou believes that the only way to maintain Taiwan’s competitiveness is to end its isolation. Ma wants to clear away remaining restrictions on investment and business activities by signing a comprehensive economic agreement with China that would allow for freer exchange of goods and services. The economic crisis “will draw Taiwan closer to China,” says Yang Tai-shuenn, a political scientist at Chinese Culture University in Taipei. “We have few options.” In these times, all choices are hard ones.
With reporting by Natalie Tso / Taipei

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Posted in kinh tế thế giới | Leave a Comment »

Bệnh Cúm Heo nếu lan tràn mạnh sẽ gây khó khăn thêm cho kinh tế

Posted by adminbasam on 27/04/2009

The Financial Times

Á Châu đang Bắt Đầu Bảo vệ Phòng Chống Bệnh Dịch Cúm Heo

người dịch: Trần Hoàng

 

Các chính quyền khắp khu vực Thái Bình Dương đã và đang bắt đầu các chương trình bảo vệ phòng chống bệnh dịch để chận đứng sự lan tỏa dịch cúm heo.

Siêu vi trùng cúm heo đang bị tình nghi đã xâm nhập tới Tân Tây Lan, nơi đây 10 học sinh (các em nầy đã quay trở lại trường sau kỳ nghĩ lễ ở thành phố Mễ Tây Cơ) đã và đang bị cô lập (cách ly trong một khu vực thuộc bệnh viện và không được chung đụng với ai hết trừ nhân viên y tế) trong lúc  các mẫu (máu, nước tiểu, đờm, phân) đang được xét nghiệm xem các em có bị bệnh dịch nầy hay không, và ở Úc cũng có 5 người khác đang trải qua các xét nghiệm tương tự.

Châu Á vẫn còn giữ những kỷ niệm sống động về các hậu quả xã hội và kinh tế của Hội Chứng nghiêm trọng về Hô Hấp Cấp tính, hay SARS, và những tàn phá gần đây hơn nữa vè bệnh cúm gia cầm, cả hai bệnh nầy – giống như cúm heo – đang được tin vượt qua hàng rào về loài để gây nhiễm trùng và thỉnh thoảng gây chết nhiều người.

Các phi trường khắp Châu Á vào ngày thứ Hai đã dùng các máy quét được chế tạo để khám phá nhiệt độ cơ thế xem có gia tăng hay không ở  các hành khách đáp xuống các phi trường nầy. Trung Quốc và Indonesia đã cấm các loại thịt heo nhập khẩu từ Nam Triều Tiên, và Philippines đã gia tăng việc kiểm tra và cô lập nhốt riêng thịt heo nhập cảng (40 ngày), trong lúc có nhiều bàn bạc mới đây về thuốc chống bệnh cúm như Tamiflu và Relenza.

Nam Hàn, nước có 2,5 triệu liều thuốc chống bệnh cúm, đã loan báo rằng họ sẽ gia tăng mức tồn kho 5 triệu liều, đủ để bảo vệ 10% dân số

Kinh nghiệm trước đây của Châu Á với bệnh Cúm hô hấp cấp tính SARS và cúm gia cầm – được biết với tên khao học là H5N1 – có nghĩa rằng hệ thống y tế ở nhiều nước Á châu đang được trang bị đầy đủ để đối phó với các bệnh như dịch cúm heo.

“Với bệnh suy hô hấp cấp tính và cúm gia cầm, đã có nhiều sự thúc đẩy để cải tiến sự chuẩn bị sẵn sàng trong nhiều quốc gia ở Châu Á, nhưng vẫn còn có một sự khác nhau khổng lồ trong việc chuẩn bị sẵn sàng (phòng chống bệnh),” ông Malik Peiris, một nhà vi trùng học và giáo sư tại Viện Đại Học Hồng Kong.

Các hậu quả xấu về Kinh tế chắc chắn trở nên quan trọng nếu như bệnh dịch cúm heo tiếp tục lan tràn.

Nhiều nền kinh tế ở Châu Á đang ở trong tình trạng vật lộn với các khó khăn vì hậu quả xấu từ cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu, các nước nầy sẽ buộc lòng trải mỏng các nguồn tài nguyên để tập trung (vào việc phòng chống bệnh) nếu như nạn dịch cúm heo lan tràn.

Một số quốc gia đang làm xong những điều mà họ có thế làm để giảm đi các hậu quả, nhưng phần lớn các quốc gia thì không làm gì hết để bảo vệ chống lại bệnh dịch  hoặc hy vọng sự khoan dung của chính bệnh cúm heo. Thái Lan đã đặt tên cho bệnh nầy là “bệnh cúm Mễ Tây Cơ” với toan tính để tránh làm kinh sợ các khách hàng tiêu thụ (tránh) ăn thịt heo.

“Chúng tôi khuyên công chúng đừng quan tâm về việc tiêu thụ thịt heo,” bộ trưởng y tế Thái Lan Witthaya Kaewparadai phát biểu.

Tổ chức Y Tế thế giới của Liên Hiệp Quốc nói rằng thị heo và các sản phẩm của thịt heo không đại diện cho một sự hăm dọa nào hết khi thịt heo được nấu chín hoàn toàn tới một nhiệt độ (chính giữa lòng miếng thịt) là trên 90 độ C (160 độ F).

Trung Quốc, trong khi đó, đã cấm nhập cảng heo sống và các sản phẩm thịt heo từ Mễ Tây Cơ và 3 tiểu bang của Mỹ bởi vì lo sợ sự lan tỏa của bệnh cúm heo. Cơ quan quản trị chất lượng thực Phẩm của Trung Quốc đã cho biết trong một thông báo.

Tổng Cục Giám sát, Thanh tra Chất lượng và Tạm giữ của Trung Quốc cho biết các chuyến tàu từ nước Mexico, và 3 tiểu bang của Mỹ, Texas, California và Kansas sẽ bị hưởng của lệnh nầy. Trung Quốc là nước tiêu thụ thịt heo lớn nhất thế giới, nhưng phần lớn TQ nước tự-cung- cấp và chỉ nhập cảng một số lượng rất nhỏ thịt heo.

Chưa có trường hợp cúm heo nào đã được báo cáo ở Trung Quốc nhưng các cái chết gần đây từ bệnh cúm gia cầm và sữa bột bị nhiễm độc của trẻ em đã làm cho người tiêu thụ nâng cao ý thức và sự hiểu biết về các vấn nạn an toàn của thực phẩm.

 Trần Hoàng

—–


Tin tổng hợp về bệnh Dịch Cúm Heo ở Mỹ:

(Tin tổng hợp từ báo Time, Daily Telegraph, CDC.gov và WebMD)

Quan ngại rằng thế giới có thể ở bên lề của bệnh dịch cúm heo toàn cầu, (lần đầu tiên sau hơn 40 năm), đã leo thang vào ngày Chủ Nhật khi Pháp, Hồng Kong, Tân Tây Lan và Tây Ban Nha báo cáo những trường hợp mới ở những người đã bị nhiễm trùng trước đó với bệnh Cúm Heo và Canada cũng đã xác nhận vài trường hợp mới bị bệnh.

Ở Mỹ, nơi có 20 trường hợp nhiễm trùng bệnh cúm heo cũng đã được xác nhận. Các nhân viên Y tế liên bang đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp y tế trong cộng đồng và đang chuẩn bị để phân phát 50 triệu liều thuốc chống lại loại siêu vi trùng cúm heo tới  các cơ quan y tế địa phương và tiểu bang của nước nầy.

Trong khi đó ở vùng Mexico bị nặng nhất, nơi đây có hơn 80 người đã chết từ bệnh mà người ta tin là do bệnh cúm heo. Chính quyền Mexico đã đóng cửa tất cả các trường học và hủy bỏ mấy trăm cuộc họp họp gặp gỡ và lễ lạc nơi công cộng ở trong thành phố Mexico.

20 người ở Mỹ đã được xác nhận là bị bệnh cúm nhưng không có ai chết. Các trường hợp bị cúm heo năm 2009 xẩy ra ở tiểu bang California, Texas và New York.

*Triệu chứng của bệnh cúm heo cũng giống như khi người ta bị cúm theo mùa trong  năm và bao gồm sốt nóng 38-39 độ C, nóng, lạnh, nhức đầu, chảy mũi, mỏi mệt, không muốn ăn, ho và đau ở họng;  một số người bị thêm tiêu chảy và buồn nôn.

*Siêu vi trùng cúm heo không truyền bệnh qua con đường thực phẩm. Người ta không thể bị bệnh cúm heo vì ăn thịt heo. Nấu thịt heo với nhiệt độ 90 độ C là đủ giết hết siêu vi trùng cúm heo. Nấu thịt heo trong nước sôi 100 độ C là đủ giết các siêu vi khuẩn cúm heo, các siêu vi trùng và các loại vi khuẩn khác.

*Truyền bệnh trực-tiếp hay gián-tiếp từ heo qua người theo con đường trực tiếp và gián tiếp bởi loài H1N1.

*Nạn dịch cúm heo xảy ra năm 1918-1919 giết mười mấy triệu người thuộc loại H1N1. Dịch cúm heo xẩy ra một lần nữa tại tiểu bang New Jersey vào năm 1976, tại căn cứ quân sự Fort Dix làm 240 người bị nhiễm siêu vi khuẩn cúm heo H1N1, nhưng chỉ có 1 người chết.

**************************************************************


Asia activates pandemic protection

By Tim Johnston in Bangkok and Patti Waldmeir in Shanghai

Published: April 27 2009 11:31 | Last updated: April 27 2009 11:31

Governments across the Asia-Pacific region have been activating pandemic protection programmes to fend off the potential spread of swine flu.

The virus is already suspected of having reached New Zealand, where 10 schoolchildren who had recently returned from a holiday in Mexico have been isolated while samples are being tested for the disease, and Australia, where five people are undergoing similar tests.

Asia has raw memories of the devastating economic and social effects of Severe Acute Respiratory Syndrome, or SARS, and the more recent depredations of so-called bird flu, both of which – like swine flu – are believed to have jumped the species barrier to infect and occasionally kill humans.

Airports around Asia on Monday dusted off scanners designed to detect elevated temperatures in arriving passengers. China and Indonesia banned pork imports from South Korea, and the Philippines increased quarantine inspections of imported swine, while there were fresh runs on anti-flu medication such as Tamiflu and Relenza.

South Korea, which already has 2.5m doses of anti-flu medicine, announced that it is to increase its stockpile to 5m doses, enough to cover 10 per cent of the population.

Asia’s previous experience with SARS and bird flu – formally known as H5N1 – means that the health systems in many Asian countries are well-equipped to deal with diseases such as swine flu.

“With SARS and H5N1, there was a lot of impetus to improve preparedness in many countries in Asia, but there is still a huge variation in preparedness,” said Malik Peiris, a virologist and professor at the University of Hong Kong.

The economic fallout is likely to be substantial should the disease continue to spread.

Many economies in Asia are already struggling with the fallout from the global financial crisis, stretching the resources they would be required to bring to bear if the epidemic continues to spread.

Some countries are already doing what they can to mitigate the effects, but they are largely at the mercy of the disease itself. Thailand has renamed the disease “Mexican flu” in an attempt to avoid scaring consumers off eating pork.

“We urge the public not to be concerned about pork consumption,” Witthaya Kaewparadai, Thailand’s health minister, said.

The World Health Organisation says that pork and pork products do not present a threat when properly cooked to a sustained internal temperature of over 160F.

China, meanwhile, has banned imports of live pigs and pork products from Mexico and three US states because of fears of the spread of swine flu, the Chinese government’s food quality administration said in a statement.

The General Administration of Quality Supervision, Inspection and Quarantine said shipments from Mexico, Texas, California and Kansas would be affected. China is the world’s largest pork consumer but it is largely self-sufficient and normally imports only a small amount of pork.

No cases of swine flu have been reported in China but recent deaths from bird flu and contaminated infant formula have raised consumer awareness of food safety problems.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Posted in kinh tế thế giới, Môi trường | Leave a Comment »

Hai ý kiến trái ngược về việc Trung Quốc mua mỏ bô xít ở Úc

Posted by adminbasam on 09/04/2009

Ha Ha. Ý kiến của một Thượng nghị sĩ rất trẻ, mới 42 tuổi, so ra còn khôn ngoan và có tầm nhìn xa hơn ông già Bộ trưởng 61 tuổi, vừa là luật sư  vừa là nhà kinh tế; ông già nầy sao mà giống với các ông già ở Việt Nam wá.

 

theage.com.au

Hai ý kiến trái ngược về việc Trung Quốc mua mỏ bô xít ở Úc

Ngày 9-4-2009

Cấm các công ty nhà nước Trung Quốc mua lại những công ty khai thác khoáng sản trong nước sẽ gây nguy hiểm cho đầu tư nước ngoài ở Úc, Bộ trưởng Thương mại Simon Crean nhận định.

Thủ lãnh đảng Dân Tộc, Thượng nghị sĩ Barnaby Joyce muốn chuyện đấu thầu của Chinalco * trong việc mua cổ phần tại Rio Tinto phải bị chặn lại dựa vào những lý lẽ rằng việc cho phép một hãng nhà nước [Trung Quốc] đầu tư vào trong nước Úc sẽ tạo nên một xung đột trong tương lai với một siêu cường quốc đang nổi lên.

Ông Crean (bộ trưởng thương mại Úc) đã bác bỏ ý kiến của Thượng nghị sĩ Joyce, với biện minh rằng lệnh cấm một hãng được cấp ngân quỹ dồi dào thuộc chủ quyền  nhà nước Trung Quốc mua lại một công ty khoáng sản của Úc sẽ làm nản lòng các quốc gia khác trong việc đầu tư vào Úc.

“Điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta bị các nước khác cấm đoán,” ông Crean nói với kênh thông tin Sky News.

“Nếu như chúng ta đủ khả năng để cấm đoán một quốc gia, thì tại sao không có một quốc gia khác cũng bảo với chúng ta rằng ‘hãy xem chúng tôi đang cân nhắc việc đầu vào nước các ông, nhưng nhìn đây, các ông đã đưa ra lệnh cấm này rồi.’ **

“Tôi hiểu những mối quan ngại của dân chúng. Chúng ta đã cố gắng và nói lên  những điều quan ngại ấy, nhưng chúng ta không nên co rúm lại sợ hải trước những quan ngại ấy.”

Trong khi đó Thượng nghị sĩ Joyce nói ông không phản đối việc đầu tư của Trung Quốc vào Úc, nhưng ông có những mối quan ngại với một hãng quốc doanh được điều hành bởi nhà nước Trung Quốc lại làm chủ một phần mỏ alumin (bô xít) ở Rio Tinto.

“Nếu như họ đồng thời vừa là chủ của các mỏ khoáng sản dưới lòng đất của Úc mà lại vừa là người mua các khoáng sản tại Trung Quốc, rồi thì họ sẽ làm những gì mà bất cứ người kế toán nào cũng sẽ khuyên nên làm và đó là hãy mua (bô xít nhôm của Úc) với cái giá rẻ nhất,” Thượng nghị sĩ Joyce phân tích.

“Và nếu như chúng ta cố không đồng ý về chuyện (bán sản phẩm với cái giá rẻ nhất) đó, thì chúng ta đã chuyển từ một đề tài kinh doanh trở thành một vấn đề ngoại giao với một siêu cường (TQ) đang nổi lên.”[Chẳng khác gì tạo một cái cớ cho TQ gây hấn vào các việc khác]

Thượng nghị sĩ Joyce đã xuất hiện trong một cuộc vận động trên đài truyền hình quốc gia chống lại việc đấu thầu của Chinalco  (của Trung Quốc) để mua một cổ phần trị giá 27,69 tỉ đô la trong tập đoàn khoáng sản khổng lồ Rio Tinto.

Bộ trưởng Tài Chánh Úc Wayne Swan đã loan báo vào tháng trước rằng chính phủ Úc sẽ không tán thành những ý kiến về việc đấu thầu 2,6 tỉ đô la của hãng Minmetals của Trung Quốc  mua lại hãng OZ Minerals của Úc nếu như một mỏ đồng và vàng nằm gần khu vực thử vũ khí lại được bao gồm trong bản thỏa thuận nầy.

Thế nhưng chính phủ của Thủ tướng Kevin Rudd đã bày tỏ rằng việc từ chối (không cho TQ mua)  hãng OZ Minerals sẽ không ảnh hưởng gì tới công ty Chinalco đang đề nghị mua  mỏ bô xít ở Rio Tinto.

Hiệu đính: Trần Hoàng

* Hãng Chinalco của Trung Quốc cũng đang tham gia dự án bô xít ở Tây Nguyên và đang thua lỗ nặng. Mời xem các bài liên quan trong mục “bô xít Tây Nguyên”

** Mỹ cũng không cho Trung Quốc mua lại những công ty lớn của Mỹ. Vào khoảng năm 2005 hay 2006, khi Trung Quốc muốn mua lại/ thuê lại một hải cảng của Mỹ để xử dụng, quốc hội Mỹ đã họp lại, biểu quyết và từ chối chấp thuận hành động ấy, viện dẫn lý do là đụng chạm tới an ninh quốc phòng.

Sau đó, Trung Quốc muốn mua một công ty năng lượng của Mỹ, quốc hội cũng không cho phép, nại lý do là các kỹ thuật cao trong công tác khai thác mỏ và rất nhạy cảm của Hoa Kỳ sẽ có thể bị một quốc gia nước ngoài chiếm dụng và lấy đi các bí mật ấy. Cả hai lần Trung Quốc đều bị từ chối.

Hiện tại, Mỹ vẫn ra lệnh cấm vận đối với TQ về các mặt hàng kỹ thuật cao, các kỹ thuật quốc phòng. Không có một công ty nào của Mỹ và các nước đồng minh của Mỹ dám mua bán, nhượng quyền các sản phẩm kỹ thuật cao ấy cho Trung Quốc. Tất cả các nước Âu Châu, Nhật, Nam Hàn, đều phải tuân thủ lệnh cậm vấn áp đặt lên TQ của Mỹ.

 

theage.com.au

Don’t ban Chinese investment: Crean

April 9, 2009 – 5:21PM

Banning state-owned Chinese firms from buying local resources companies would jeopardise foreign investment in Australia, Trade Minister Simon Crean says.

Nationals senator leader Barnaby Joyce wants Chinalco’s bid to buy a stake in Rio Tinto blocked on the grounds that allowing a state-owned firm to invest locally would create a future dispute with an emerging superpower.

Mr Crean dismissed Senator Joyce’s argument, arguing that a ban on a Chinese sovereign wealth fund buying into an Australian resources company would discourage other countries from investing locally.

“What happens when we get banned in other countries,” Mr Crean told Sky News.

“If it’s good enough for us to ban one country, why won’t another country say to us `look we were thinking of investing in your country but look, you’ve put this ban on’.

“I understand the concerns that people have. We’ve got to try and address those concerns but we shouldn’t be cowered by them.”

Senator Joyce said while he wasn’t opposed to Chinese investment in Australia, he had concerns with a Chinese government-run enterprise owning a stake in Rio Tinto.

“If they are both the owner of the minerals in the ground in Australia and the purchaser of the minerals in China, then they’ll do what any accountant will tell them to do and that is to get the cheapest price possible,” Senator Joyce said.

“And if you try to dispute that, you’ve turned a corporate issue into a diplomatic one with an emerging superpower.”

Senator Joyce has appeared in a national television campaign against Chinalco’s bid to buy a $27.69 billion stake in resources giant Rio Tinto.

Treasurer Wayne Swan announced last month the government would not endorse aspects of China’s Minmetals’ $2.6 billion bid for OZ Minerals if a South Australian copper and gold mine near a weapons-testing range was included in the deal.

But the Rudd government has indicated the rejection of the OZ Minerals take over would not affect the Chinalco offer for Rio Tinto.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Posted in kinh tế thế giới, Trung Quốc | 2 Comments »

Việc đấu thầu của Trung Quốc ở Rio Tinto đang gây tranh cãi

Posted by adminbasam on 04/04/2009

Trung Quốc mua mỏ Nhôm ở Việt Nam, Úc, Phi Châu…thua lỗ cũng mua. Người Úc đang phản đối và đang xem xét lại quyết định của ban quản lý mỏ.

Ngược lại, chính phủ Việt  Nam cũng giống như Phi Châu, họ đang ủng hộ tối đa việc bán mỏ nhôm. Họ không quan tâm đến thiệt hại môi trường và sự phản đối quyết liệt của dân chúng. Học tập đạo đức cách mạng là: Đầy tớ nói, chủ phải nghe lời. Nhớ chưa!

 

Asia Sentinel

Việc đấu thầu của Trung Quốc ở Rio Tinto đang gây tranh cãi

Thông tín viên của bản báo

Thứ Sáu, ngày 3-4-2009

Có phải những công ty quốc doanh được trợ cấp tiền bạc bởi nhà nước Trung Quốc đang giúp vào việc giành được mỏ nhôm ở nước Úc hay không?

Việc đấu thầu của Trung Quốc để giành lấy một cổ phần chính ở mỏ Rio Tinto khổng lồ của Anh-Úc đang dẫm lên chân nhiều người hơn là chỉ có (dẫm chân lên) những nhà dân tộc chủ nghĩa muốn bảo vệ tài nguyên ở nước Úc.

Lời đề nghị bỏ tiền vốn của hãng sản xuất nhôm Chinalco* quốc doanh để đầu tư 19,5 tỉ đô la vào mỏ nhôm Rio (ở Úc) giờ đây cũng được xem xét tỉ mỉ bởi vì các nhà phân tích (người Úc) đang nhìn thấy bằng chứng của một khoản tiền trợ cấp rất lớn của  chính phủ TQ hổ trợ cho việc đưa ra đề nghị nầy.

Điều này có những ngụ ý rộng lớn khắp toàn cầu hơn là chính bản thân việc đấu giá, việc đấu thầu nầy chỉ có thể bị đình chỉ bởi chính phủ Úc dựa trên những nền tảng lợi ích quốc gia, hoặc bởi các cổ đông hiện nay dựa trên những lý do rằng giá cả đấu thầu của TQ không thỏa đáng phản ảnh cho thấy giới quản lý đã bị tác động nên trong vụ đấu thấu nầy họ đã dâng hiến cho Chinalco.

Theo lời đề nghị nầy, Chinalco sẽ giành được những cổ phần vốn trực tiếp vào vài khu mỏ đồng, quặng sắt và bauxite của Rio cộng thêm với những trái phiếu mà khi chúng được chuyển đổi thành cổ phiếu hay giá trị tiền bạc thì sẽ nâng số cổ phần đóng góp vốn của nó vào công ty-nắm-giữ-quyền- điều-hành của hãng Rio lên tới 18%.

Thêm vào lời đề nghị đó, Chinalco sẽ giành được hai ghế trong hội đồng quản trị và một quyền ăn nói trong các chính sách hay đường lối sản xuất và tiếp thị của các công ty đang hoạt động.

Đối với một số nhà dân tộc chủ nghĩa Úc, bất cứ những sự chiếm đoạt nào của người Trung Quốc về các tài sản mỏ của họ là một hành động bán rẻ – mặc dù các khu mỏ ở Rio liên quan tới Chile, Indonesia, Hoa Kỳ và những nơi khác cũng như Úc.

Hành động chống đối ít bị cảm xúc chi phối và nhiều sức thuyết phục hơn đã đến từ những người này – bao gồm một số cổ đông không phải người Úc – tất cả bọn họ lo ngại rằng việc cho phép một doanh nghiệp quốc doanh của nhà nước Trung Quốc làm chủ một phần của hãng, (mà TQ lại là người-mua có cổ phần chính yếu trong hãng quặng Rio) có một quyền quyết định, thông qua hãng Chinalco, theo như chính sách hãng Rio sẽ là hết sức có hại cho người-bán.

Hiện tại, Chinalco có thể chỉ là một công ty nhôm, song nó đã được chọn lựa ra, cùng với công-ty-con-Chalco ở Hong Kong của họ, để lãnh đạo phong trào đầu tư khai mỏ ở nước ngoài của Trung Quốc.

Các công ty lớn của nhà nước  [Trung Quốc] không phải là những công ty hoạt động độc lập. Chúng tồn tại để phục vụ nhà nước cũng như, hy vọng là vậy, để làm ra tiền.

Cuối cùng thì Chinalco đại diện cho những nhu cầu của nước mua hàng, là Trung Quốc, và các công ty nhà nước cầm quyền kiểm soát việc sản xuất các kim loại với giá rẻ và nguồn cung cấp quặng đều đặn.

Việc ung cấp tài chính cho kế hoạch này cũng dường như vậy nữa. Bốn ngân hàng lớn của nhà nước TQ đã cùng nhau thỏa thuận cho Chinalco vay 21 tỉ đô la trong 15 năm với một cái giá chỉ có 90 điểm chuẩn so với tiền lời cho vay của ngân hàng ở Luân Đôn (Libor).

Trong những hoàn cảnh hiện tại, điều này có vẻ là một kiểu tài trợ rẻ rúng hết sức kỳ lạ. Thậm chí các công ty thuộc lĩnh vực tư nhân đa quốc gia có vốn lớn nhất và hoạt động hiệu quả nhất toàn cầu đang phải trả tiền-lãi-suất  nhiều gấp bốn lần như vậy trong những món tiền họ vay mượn trong thời gian 10 năm.

Bản thân công ty Chinalco hiện nay hầu như chắc chắn đang bị lỗ vì  hậu quả của việc đầu tư quá độ vào việc sản xuất nhôm* và công ty nầy đang chứng kiến những khoản đầu tư ban đầu của nó là 14 tỉ đô la ở Rio vào lúc cao điểm bùng nổ khai mỏ năm ngoái đã bị sụt giảm 60% giá trị. (Năm 2008 Chinalco đầu tư 14 tỉ, nay giá trị chỉ còn 5,6 tỉ)

Việc đấu thầu của Chinalco và việc tài trợ của công ty không thể được xem như bất cứ chuyện gì khác ngoài chính sách của nhà nước TQ khi cho rằng vị cựu chủ tịch của nó gần đây đã được cất nhắc lên làm phó tổng thư ký Hội đồng Nhà nước, một chức vụ chính trị then chốt và là sự tưởng thưởng hiển nhiên cho việc từng làm cho cái công ty Chinalco nhỏ bé và không quan trọng trở thành một nhà vô địch trong lãnh vực các công ty quốc doanh của nhà nước.

Ở một mức độ nào đó thật là hợp lý đối với Trung Quốc để sử dụng một số tiền bạc ngoại tệ dự trữ của họ để mua bất động sản và mua ảnh hưởng (của các nước khác) hơn là mua những công khố phiếu của Bộ Tài Chánh Hoa Kỳ. Sự suy giảm toàn cầu về giá trị tài sản về mặt nguyên lý làm cho hiện nay là một thời điểm thuận lợi để mua (công khố phiếu).

Thế nhưng việc cung cấp một sự trợ  cấp tài chính lớn của nhà nước lại có bốn hệ quả tiêu cực.

Trước hết, nó sẽ thúc đẩy sự chống đối với việc tranh đoạt những tài sản ở nước ngoài của TQ nói chung và gia tăng thêm những mối tình nghi rằng TQ sẽ không chơi theo những nguyên tắc được lèo lái theo lối thị trường giống như những công ty lớn đang tham dự trong nền kinh tế thế giới.

Thứ hai, những khoản trợ cấp làm giảm bớt sức ép lên các công ty nhà nước để điều hành làm ăn một cách có hiệu quả thay vì là cứ nhờ cậy vào những mối quan hệ chính trị.

Thứ ba, những khoản vay mượn có thế chấp ít và lãi suất thấp chắc chắn sẽ làm cho những món nợ xấu không trả lại được cho nhà nước chẳng bao lâu sẽ gia tăng lên lần nữa và đòi hỏi những cứu trợ tài chính của nhà nước nhiều hơn bằng cách bỏ tiền vào thêm (cho các công ty thua lỗ) thay vì dùng tiền ấy vào những mục đích tốt đẹp hơn.

Thứ tư, và có lẻ là quan trọng nhất, nó khuyến khích sự đầu tư quá mức của Trung Quốc vào những ngành công nghiệp nặng và cần nhiều vốn ngay khi nền kinh tế TQ đang rất cần kích thích sự tiêu thụ và đầu tư vào cơ sở hạ tầng xã hội.

Hiệu đính: Trần Hoàng

* Chinalco: Hãng nhôm của Trung Quốc đang đầu từ vào khai mỏ bauxite Tây Nguyên, bị dư luận chung và từ nhiều nhà khoa học, văn hóa, các nhân vật danh tiếng … của Việt Nam, trong và ngoài nước, lên tiếng phản đối. Mời xem thêm các bài số 96, 97, 101.


Một mặt đang mượn tiền của Nhật để chuẩn bị xây đường sắt, xây hải cảng  cho Trung Quốc chở nhôm khai thác ở Tây Nguyên về nước mẹ, mặt khác, đã chuẩn bị xong rồi nguồn điện để nấu nhôm.

Thác tuyệt đẹp và hùng vĩ Đray Sáp ở Tây Nguyên nay chỉ còn là cái lạch nước nhỏ vì đã  bị dẹp bỏ theo “chủ trương lớn của đảng ta” để cung cúc tận tụy phục vụ làm nhà máy thủy điện dùng để NẤU nhôm cho Trung Quốc.

Ôi nghĩa cả tình thâm của tớ đối với chủ cảm động wá.

Một sự đánh đổi đau đớn

Lao Động số 72 Ngày 02/04/2009 Cập nhật: 8:38 AM, 02/04/2009

Trong đó, Đray Sáp là ngọn thác đẹp nhất, từng được mệnh danh là đệ nhất thác. Mùa mưa, ngọn thác này hết sức dữ dội, hùng vĩ, bởi cả khối nước khổng lồ đổ ập từ trên cao xuống, khiến bọt nước nhỏ li ti bay trắng cả một vùng.(LĐ) – Ai đã đến Đắc Lắc, Đắc Nông – vùng đất phát nguyên của sông Sê Rê Pôk – đều có dịp chiêm ngưỡng vẻ đẹp của các ngọn thác Gia Long, Đray Nu, Trinh Nữ, Đray Sáp…

Vì thế, người Ê Đê bản địa gọi nó là thác Khói (tức Đray Sáp). Nhưng mùa khô, ngọn thác lại trở nên dịu dàng, như cái rèm nước của trời buông từ trên mây xanh xuống mặt đất. Chính vì vẻ đẹp của ngọn thác này, nên ngày 28.4.1993, nó đã được Bộ trưởng Bộ VHTT bấy giờ là nhạc  sĩ Trần Hoàn ký Quyết định số 1371, công nhận là di tích văn hóa – danh thắng quốc gia.

Thế nhưng, từ ngày 9.3.2009 đến nay, khi Nhà máy thủy điện Buôn Kuốp (xã Hòa Phú, TP.Buôn Ma Thuột, công suất 280MW, đầu tư 5.000 tỉ đồng) bắt đầu tích nước để vận hành không tải tổ máy số 1, thì các ngọn thác kể trên bắt đầu kiệt nước. Vì phía trên các ngọn thác này là đập chắn của công trình thủy điện, nước sông Sê Rê Pôk buộc phải rẽ dòng, chảy vào đường hầm dẫn nước để làm quay tuốcbin và xả ra ở một điểm khác, nằm ở hạ lưu các ngọn thác nói trên. Vậy là các ngọn thác trên trở thành… “thác treo”.

Sáng 24.3, chúng tôi có mặt tại thác Đray Sáp. Cả mặt thác rộng khoảng 80m, giờ chỉ còn lạch nước nhỏ chảy ở giữa, lưu lượng nước chỉ bằng một con suối tí hon. Một nhóm khách tây đứng nhìn thác vài ba phút rồi bỏ đi… Chúng tôi đến thác Gia Long, thác Đray Nu cũng thấy tình cảnh tương tự. Một nhân viên khu du lịch Đray Sáp tên là Lĩnh than thở với chúng tôi: Rồi đây vận hành cả tổ máy số 2 nữa, chắc những ngọn thác này sẽ… chết luôn.

Như vậy là được điện, được kinh tế, nhưng mất thắng cảnh và môi trường. Đây quả là một sự đánh đổi đau đớn!

Đặng Bá Tiến

http://www.laodong.com.vn/Home/Mot-su-danh-doi-dau-don/20094/132670.laodong

 

Asia Sentinel

China’s Controversial Rio Tinto Bid

Written by Our Correspondent

Friday, 03 April 2009

Do state subsidies support a hugeOz acquisition?

China’s bid for a major stake in Anglo-Australian mining giant Rio Tinto is treading on more toes than just those of resource nationalists in Australia. The financing of state aluminum producer Chinalco’s offer to invest US$19.5 billion in Rio is now also under scrutiny as analysts see evidence of a large state subsidy facilitating the offer.

This has wider global implications than the bid itself, which can only be stopped by the Australian government on national interest grounds, or by the existing shareholders on grounds that the price inadequately reflects the management influence that the deal would give to Chinalco.

Under the proposal, Chinalco would acquire direct stakes in several Rio copper, iron ore and bauxite mines plus bonds which when converted into equity which would raise its stake in Rio’s holding company to 18 percent. In addition it would acquire two board seats and a say in the production and marketing policies of the operating companies.

For some Australian nationalists, any more Chinese acquisitions of their mining assets is a sell-out – even though the Rio mines involved are in Chile, Indonesia, the US and elsewhere as well as Australia. Less emotional and more persuasive opposition comes from those – including some non-Australian shareholders – who fear that allowing Chinese state entities which are major buyers of Rio’s ores a say, via Chinalco, in its policies would be highly detrimental to the seller.

Chinalco at present may just be an aluminum company but has been marked out, together with its Hong Kong-listed subsidiary Chalco, to lead China’s overseas mining investment push. Major state companies are not totally autonomous units. They exist to serve the state as well as, hopefully, make money. Ultimately Chinalco represents the needs of the buying nation, China, and the state companies which dominate metals production for low cost and reliable supply ore sources.

And so it seems too with the financing of the proposal. Four large state banks have together agreed to lend Chinalco US$21 billion for 15 years at a cost of just 90 basis points over the London Interbank Offered Rate (Libor). Under present circumstances, this would appear to be quite extraordinarily cheap financing. Even the biggest and best capitalized global private sector companies are having to pay four times as much for 10-year money. Chinalco itself is currently almost certainly losing money as a result of massive overinvestment in aluminum production and having seen its original US$14 billion investments in Rio at the height of the mining boom last year fall by 60 percent in value.

Nor can Chinalco’s bid and its financing be seen as anything other than high state policy given that its former chief executive was recently elevated to deputy secretary-general of the State Council, a key political position and apparent reward for making once insignificant Chinalco into a champion of the state sector.

At one level it makes a lot of sense for China to use some of its reserves to buy real assets and influence rather than more US Treasury bonds. The global fall in asset prices in principle makes this a good time to buy.

But providing a big state financial subsidy has four negative results. Firstly, it will foment opposition to China’s acquisitions of foreign assets generally and increase suspicions that it will not play by the same market-driven rules as other major participants in the world economy. Secondly, subsidies reduce pressure on state companies to operate efficiently rather than rely on political connections. Thirdly, cheap and poorly secured loans make it more likely that state bank non-performing loans will soon soar again and require more government bailouts using money which should have had better uses. Fourthly, and perhaps most important, it encourages further over-investment by China in heavy and capital intensive industries just when the economy desperately needs to stimulate consumption and invest in the social infrastructure.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Posted in Bô-xít Tây Nguyên, kinh tế thế giới, Quan hệ quốc tế, Quan hệ Việt-Trung | Leave a Comment »

Những trò chơi nguy hiểm trên đồng vốn của Hà Nội

Posted by adminbasam on 03/04/2009

Trong 15 tháng qua, Việt Nam hạ giá tiền Đồng 10%– Vật giá lại sắp lên CAO

THE WALL STREET JOURNAL

Những trò chơi nguy hiểm trên đồng vốn của Hà Nội

Hạ thấp giá đồng bạc VN hiện nay không bao giờ là một ý kiến tốt, thậm chí nếu – đặc biệt nếu – Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế bảo quí vị làm như thế.

2-4-2009

Lời phàn nàn về tiền tệ thường xảy ra trong những ngày này là việc đồng đô la Mỹ không cung cấp một cái neo đủ chắc chắn trong những vùng biển đang bị bão tố.

Điều tồi tệ nhất mà một nền kinh tế đang phát triển có thể làm là tạo ra một tình trạng không chắc chắn về tiền tệ nhiều hơn nữa. Vậy mà hiện nay đó chính là những gì mà Việt Nam đang chọn lựa.

Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam đã loan báo vào tuần trước rằng cơ quan này sẽ cho phép tiền đồng trao đổi bên trong phạm vi biên độ cộng hay trừ 5% của tỉ giá trao đổi ngoại tệ dựa vào đồng đô la, biên độ nầy rộng hơn so với trước đó là cộng hay trừ 3%.

Mục đích này là “giúp cho tỉ giá trao đổi tiền tệ để bán hay mua linh hoạt hơn và phản ánh đúng nguồn cung cấp và nhu cầu trao đổi ngoại tệ,” ngân hàng này đã cho biết như vậy trong một bản tuyên bố.

Thế nhưng đầu tư ở Việt Nam đang trên đà xuống dốc, do cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, và mọi người đều trông đợi rằng thậm chí (tiền đồng) sẽ còn sụt giảm hơn nữa.

Với những lực nói trên đang đẩy tiền đồng xuống thấp tới mức mà các thương gia có thể bỏ đi, vì mọi sự mở rộng biên độ đều tương đương với một sự hạ giá trị tiền đồng.

Kể từ tháng 12-2007, Hà Nội đã năm lần mở rộng biên độ giao dịch (hạ giá tiền đồng 5 lần). Mỗi lần như vậy tiền đồng lại nhanh chóng đứng ở mức thấp hơn.

Lần này lên đến đỉnh điểm của một sự hạ giá tiền đồng tổng cộng 5% trong tỉ lệ chính thức ở mức trung điểm mà Ngân hàng Nhà nước đặt ra.

Mọi người đều nói rằng tiền đồng đã rớt giá 10% so với đồng đô la kể từ tháng Một năm 2008.

Có thể điều này dường như không được ưa thích nhiều lắm, căn cứ vào những sự kiện đang xảy ra tại những nơi khác của châu Á. Đồng won của Hàn Quốc đã rớt giá 30% so với đô la trong cùng thời kỳ. Sau một sự phục hồi vào giữa năm 2008, đồng đô la của Đài Loan đã giảm giá 11% so với thời điểm cao giá nhất của nó.

Thế nhưng việc hạ giá đồng tiền có những hiệu ứng phụ nghiêm trọng và thường thường là không lường trước được, những điều nầy đang được cảm nhận nghiêm trọng nhất trong một nước đang phát triển, tương đối nghèo, và nhỏ.

Một điều lo ngại hiện nay là nạn làm phát. Việt Nam mới đang bắt đầu tự lấy lại thăng bằng sau khi mức lạm phát vọt lên tới 28% vào năm 2008. Chỉ số giá tiêu dùng [CPI] đã chạm mức 11,25% vào tháng Ba năm 2009, chưa tệ như năm ngoái nhưng cũng không phải là tốt nữa.

Trong khi mức lạm phát chút ít có thể là có lợi cho một nền kinh tế đang phát triển (có nhiều việc làm hơn), thì việc “giả” gia tăng giá hàng hóa tính bằng tiền đồng qua việc hạ giá đồng bạc là phương cách sai lầm để làm chuyện ấy.

Hạ giá tiền tệ cũng gây nguy hiểm là làm suy yếu khu vực tài chính mới bắt đầu phát triển của Việt Nam.

Khoảng một phần năm tới một phần tư các khoản vay ngân hàng tại Việt Nam được tính bằng đô la; chính ngân hàng trung ương vừa mới phát hành 230 triệu đô la trái phiếu tính bằng đô la có thời hạn một, hai và ba năm. Tình trạng hạ giá đồng bạc tiếp tục sẽ làm cho những khoản vay đó càng khó trả hơn đối với các công ty đang kinh doanh bằng tiền đồng, hoặc cho một chính phủ đang thu những khoản thuế bằng tiền đồng.

Những nguyên lý kinh tế tương tự đã châm ngòi cho cuộc khủng khoảng tài chính ở châu Á những năm 1997-1998 lại một lần nữa đi vào hoạt động.

Trong một bản báo cáo tháng Một năm 2009, Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright được Đại học Harvard hỗ trợ đóng tại Thành phố Hồ Chí Minh đã đưa ra lý lẽ chống lại việc tiền đồng “quá mạnh so với những đồng tiền khác của các bạn hàng thương mại của Việt Nam.”

Bởi vì đồng tiền mạnh này sẽ làm cho các hàng nhập khẩu rẻ hơn và hàng xuất khẩu ít có lợi hơn, “Việt Nam không thể chấp nhận giá trị thực của tiền đồng được nâng lên quá cao.”

Như đối với Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, vị đại diện tại nước này là Benedict Bingham đã nói với chúng tôi trong một bức thư điện tử vào tuần trước, rằng “chúng tôi đã ủng hộ động thái [của Việt Nam] trong 12 đến 15 tháng trước … theo hướng có tỉ giá hối đoái linh hoạt hơn.”

Ông nói thêm rằng điều này cần phải diễn ra “một cách thận trọng” và “trong bối cảnh của một khuôn khổ chính sách khinh tế vĩ mô lành mạnh.”

Thế nhưng việc này bỏ qua vai trò quan trọng mà một tỉ giá trao đổi tiền tệ ổn định thể hiện trong việc khuyến khích đầu tư, không tính đến việc cho phép các doanh nghiệp lên kế hoạch và rốt cục là để đẩy mạnh sự phát triển và tiêu dùng.

Sự ổn định tiền tệ cũng sẽ làm cho người Việt Nam có thể gia tăng mức tiêu dùng của riêng họ theo thời gian, một mục tiêu chính sách nhằm cắt giảm lạm phát đang có nguy cơ thất bại.

Nếu như Hà Nội muốn làm những việc có lợi cho nền kinh tế của họ, tốt hơn hết các nhà hoạch định chính sách hãy nhắm vào những cải cách thực sự chẳng hạn như mở rộng tự do hóa quy chế quản lý và tư nhân hóa hơn nữa các doanh nghiệp do nhà nước làm chủ.

Hạ giá đồng tiền, dân dần từng bước một hay bằng cách nào khác, không phải là phương thuốc làm lành lại những gì đang gây ra khó khăn cho Việt Nam.

Hiệu đính: Trần Hoàng

by Dylan Martinez/Reuters
 

Những người biểu tình chạy xuyên qua các đường phố Luân Đôn ngay đàng trước tòa nhà nơi có cuộc hội đàm của lãnh đạo 20 nước. Họ phản đối hệ thống tài chánh toàn cầu  và nói rằng hệ thống tài chánh đã cướp tiền  của người nghèo làm lợi cho kẻ giàu,

Sự Thật ở Luân Đôn

By Michael Goldfarb – GlobalPost

2 tháng 4, 2009

20 quốc gia kỹ nghệ giàu có nhất họp ở Anh vào mấy ngày qua. Thủ tướng Anh Gordon Brown nói: Sự sửa sai tài chánh không phải là nhanh. Lãnh đạo của 20 nước đồng ý bỏ vào Ũy Tiền Tệ Quốc tế IMF 1100 tỉ đô la để kích thích nền kinh tế và hy vọng số tiền nầy sẽ rút ngắn thời gian của cuộc khủng hoảng. Số tiền nầy sẽ được bắt đầu chi ra trong 18 tháng tới, tức là cuối năm 2010.

Đức và Pháp nói: Nếu không có cải tổ các ngân hàng, thi không đóng góp tiền vào.

Anh và Mỹ đang bị khủng hoảng tài chánh trầm trọng nhất và dân chúng chỉ có hy vọng mùa Hè năm 2010 may ra dễ thở hơn một chút.

Nhật hứa sẽ góp 100 tỉ đô la. Trung Quốc hứa sẽ đóng góp vào IMF 40 tỉ đô la.

Có sáng kiến đề nghị IMF bán vàng (IMF có 3000 tấn vàng) để cho vay tiền đến các quốc gia nghèo nhất. Các nước nầy nghèo quá đến đổi dù được mượn tiền với bất cứ lãi suất nào, họ cũng không có đủ tiền trả tiền lời.

Về sự khủng hoảng tài chánh hiện nay đã từng được một ít nhà kinh tế học tiên đoán, nổi tiếng nhất ở Mỹ là giáo sư Nouriel Roubini của trường Đại Học New York NYU (tiên đoán vào năm 2005 trong cuộc họp của quỹ Tiền  Tệ Quốc  Tế; nhưng đã không có ai tin, mà còn ông cười nhạo và hỏi ông có bị say rượu không)

Ở Anh có Vince Cable phó thủ lãnh của đảng Dân Chủ Tự Do, và là người phát ngôn của đảng nầy về vấn đề tài chánh. Khi được bác Ba Sàm phỏng vấn là:

Chuyện gì sẽ xảy ra một khi các lãnh tụ các nước trở về nước của họ? Nếu các bạn còn nước mắt để đổ,  thì hãy chuẩn bị để cho nước mắt tuôn ra thêm nữa nhé:

“Trong vòng 12 tháng tới nền kinh tế sẽ đi xuống dốc và rất đáng sợ. Chúng ta vẫn chưa bước ra khỏi giai đoạn đầu tiên của cuộc khủng hoảng. Sẽ còn có nhiều ngân hàng và tổ chức tài chánh đi xuống (phá sản). Hiện có một câu hỏi là liệu các biện pháp cứu chữa  được tung vào cuộc khủng hoảng có hiệu quả gì không.”

(Trần  Hoàng lược dịch)

http://www.globalpost.com/dispatch/united-kingdom/090402/g20-ground-truth-london

******************************************************


Việt Nam ngoan ngoãn hơn.

Xây đường sắt phục vụ Trung Quốc đem bô xít về nước

Sau khi dâng mỏ khoáng sản ở Tây Nguyên, hiện nay Việt Nam lên kế hoạch mượn tiền xây đường sắt phục vụ Trung Quốc đem bô xít về nước. Cung cúc và tận tụy như thế thì còn gì bằng.

Chỉ có 1 tờ báo đăng tin dưới đây

**********************************

Xây đường sắt phục vụ Trung Quốc đem bô xít về nước

Thứ Năm, 2/4/2009, 17:02 (GMT+7)

(TBKTSG Online) – Tổng công ty Đường sắt Việt Nam và Công ty cổ phần An Viên sẽ ký thỏa thuận hợp tác đầu tư xây dựng, khai thác hệ thống đường sắt Bình Phước, với tổng chiều dài dự kiến khoảng 160 đến 180 km, nằm trong khuôn khổ vận hành dự án chế biến bauxite-alumin (ôxit nhôm) tại mỏ bauxite Bình Phước.

Ông Nguyễn Đạt Tường, Phó tổng giám đốc Tổng công ty Đường sắt Việt Nam nói trong thông cáo báo chí gửi đi ngày 2-4 rằng, khi dự án được triển khai, Tổng công ty và An Viên mỗi bên góp 50% vốn để xây dựng.

Khi tuyến đường sắt này được đưa vào khai thác, ngoài việc phục vụ chính cho dự án khai thác mỏ bauxite tại Bình Phước, còn chạy qua Bình Dương, đến Vũng Tàu hoặc TPHCM (độ dài tùy theo kết quả nghiên cứu, khảo sát) góp phần thúc đẩy xuất khẩu hàng hóa thông thương ra cảng biển.

Như vậy, bên cạnh việc triển khai dự án làm đường sắt từ Đắc Nông (Tây Nguyên) về Kê Gà (Bình Thuận) với chiều dài khoảng 280 km của Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV), đây là tuyến đường sắt thứ hai phục vụ cho các dự án khai thác bauxite tại Đắc Nông và Bình Phước.

Theo dự tính của ngành đường sắt và An Viên, sau một đến hai năm khảo sát sẽ lập xong báo cáo khả thi để trình phê duyệt, xây dựng.

NGỌC LAN

http://www.thesaigontimes.vn/Home/dothi/hatang/17139/

 

Hanoi’s Capital Games

Currency devaluation is never a good idea, even if – especially if – the IMF tells you to do it.

From today’s Wall Street Journal Asia.

APRIL 2, 2009, 12:27 P.M. ET

The usual currency complaint these days is that the U.S. dollar isn’t offering a sure enough anchor in stormy seas. The worst thing a developing economy can do is create even greater currency uncertainty. Yet that’s just what Vietnam is opting for now.

The State Bank of Vietnam announced last week that it will allow the dong to trade within a band of plus or minus 5% of the target dollar exchange rate, broader than the previous plus or minus 3%. The aim is to “facilitate the exchange rate to move more flexibly and fairly reflect the foreign exchange supply and demand,” the bank said in a statement.

But investment in Vietnam is declining, courtesy of the global financial crisis, and everyone expects even more depreciation. With those forces pushing the dong as low as traders can get away with, every widening of the band amounts to a depreciation. Since December 2007, Hanoi has widened the trading band five times. Each time the dong has quickly settled lower. This comes on top of a total 5% devaluation in the official mid-point rate the State Bank sets. All told, the dong has dropped 10% versus the dollar since January last year.

That may not seem like much, given events elsewhere in Asia. The Korean won has fallen 30% against the dollar in the same period. After a mid-year rally, the Taiwan dollar has fallen 11% from its peak. But depreciation has serious and often unintended side effects, which are felt most severely in small, relatively poor, developing economies. One immediate concern is inflation. Vietnam is just starting to right itself after inflation peaked at 28% last year. The latest CPI hit 11.25% for March, not as bad as last year but not good either. While some inflation can be healthy for a developing economy, artificially pumping up the dong price of goods via devaluation is the wrong way to do it.

Devaluation also risks undermining Vietnam’s nascent financial sector. Between one-fifth and one-quarter of bank loans in Vietnam are denominated in dollars; the central bank itself just issued $230 million in one-, two- and three-year dollar-denominated bonds. Continued devaluation makes those loans harder to repay for companies doing business in dong, or for a government that receives dong tax payments.

The same economic theories that sparked the Asian financial crisis of 1997-98 are once again in play. In a January report, the Harvard-backed Fulbright Economics Teaching Program based in Ho Chi Minh City argued the dong “is too strong relative to the currencies of Vietnam’s trading partners.” Because this strength makes imports cheaper and exports less profitable, “Vietnam cannot allow the real value of the [dong] to rise too high.” As for the International Monetary Fund, country representative Benedict Bingham told us in an email last week, “We have supported [Vietnam’s] move over the past 12-15 months . . . towards greater exchange rate flexibility.” He adds that this should happen “carefully” and “in the context of a sound macroeconomic policy framework.”

But this ignores the crucial role a stable exchange rate plays in encouraging investment, not to mention allowing businesses to plan and ultimately boosting growth and consumption. Currency stability will also make it possible for Vietnamese to increase their own consumption over time, a policy goal an inflationary depreciation risks thwarting.

If Hanoi wants to tinker with its economy, policy makers would be better off looking at real reforms such as further regulatory liberalization and privatization of state-owned companies. Devaluation, gradual or otherwise, isn’t the cure to what ails Vietnam.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Posted in Bô-xít Tây Nguyên, kinh tế thế giới, Kinh tế Việt Nam, Quan hệ Việt-Trung | Leave a Comment »

Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

Posted by adminbasam on 29/03/2009

The New York Times

Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

ngày 3/16/2009
người dịch: Trần Hoàng
 

Paul Krugman

(Fred R. Conrad/The New York Times)

Paul Krugman sinh năm 1953, là giáo sư về kinh tế học và các sự vụ về quốc tế tại trường đại học Princeton, tiểu bang New Jersey. Ông đang phụ trách một cột báo thường kỳ  cho nhật báo The News York Times.

Paul Krugman đã thắng giải thưởng Nobel về kinh tế năm 2008, với luận thuyết thương mại mới: Phân tích về các mô hình thương mại và vị trí của hoạt động kinh tế.

******************************

Tôi đang lo ngại cho Âu Châu. Thật ra, tôi lo ngại cho toàn thế giới – Hiện nay không có nơi trú ẩn an toàn nào cho cơn bão kinh tế toàn cầu. Nhưng tình hình tại Âu Châu hiện nay làm tôi e ngại còn hơn tình hình tại Hoa kỳ.

Nói rõ ra, tôi sẽ không lập lại các lời than phiền cố hữu nào mà Hoa kỳ thường ca thán về thuế ở Âu Châu quá cao hoặc các phúc lợi xã hội quá hào phóng. Các quốc gia có phúc lợi xã hội cao không phải là nguyên do của cuộc khủng hoảng tại Âu Châu hiện nay. Thực tế, như tôi giải thích dưới đây, các phúc lợi xã hội này thật sự là các yếu tố làm giảm nhẹ cuộc khủng hoảng.

Điều nguy hiểm rõ ràng và hiện nay tại Âu Châu đến từ một phương hướng khác — sự thất bại của lục địa nầy trong việc đối phó một cách có hiệu quả dành cho cuộc khủng hoảng tài chánh nầy.

Âu Châu đã thiếu hiệu quả trong cả hai chính sách tài khóa và tiền tệ: lục địa nầy đang phải đối mặt với một sự suy thoái cũng tệ hại ít lắm thì cũng bằng với Hoa kỳ, nhưng Âu Châu lại đang làm quá ít (so với Hoa Kỳ) để chống lại sự suy thoái này.

Về chính sách tài chánh, sự so sánh nầy đối với Hoa kỳ là đáng chú ý. Nhiều kinh tế gia, trong đó có tôi, từng lý luận rằng kế hoạch kích thích kinh tế của chính quyền Obama là quá nhỏ so với chiều sâu cuộc khủng hoảng. Nhưng bất cứ điều gì người Âu Châu đang thực hiện thì lại quá quá nhỏ hơn so với những hành động của Mỹ.

Sự khác biệt về chính sách tiền tệ (giữa Hoa Kỳ và Âu Châu) thì cũng đáng chú ý không kém. Ngân hàng Trung ương Âu Châu (ECB) kém năng động hẳn so với Quỹ Dự trữ Liên bang Hoa kỳ (FED); nó đã quá chậm trong việc giảm lãi suất (thật ra ngân hàng nầy đã tăng lãi suất vào tháng 7 năm ngoái), và tránh né bất cứ những biện pháp mạnh mẽ nào nhằm giải ngân các thị trường tín dụng.

Điều duy nhất có hiệu quả và tốt lành cực độ (cho việc đối phó với khủng hoảng) ở châu Âu lại chính là điều mà lục địa nầy đang bị chỉ trích nhiều nhất – đó là qui mô và sự hào phóng của các hệ thống trợ cấp xã hội, những hệ thống  nầy đang giảm nhẹ đi tác động của sự suy thoái  kinh tế

Trợ cấp an sinh xã hội không phải là chuyện nhỏ. Vấn đề này không tầm thường chút nào. Bảo hiểm sức khỏe toàn quốc và trợ cấp thất nghiệp rộng rãi đã bảo đảm rằng, ít ra cho đến hiện nay, dân Âu châu chịu đau khổ ít hơn dân Hoa kỳ. Và các chương trình này cũng sẽ giúp chịu đựng chống đỡ được sự tiêu xài trong nền kinh tế đang bị suy thoái.

Nhưng các yếu tố “ổn định tự động” ấy không thể thay thế cho các hành động tích cực.

Tại sao Âu châu lại thua kém? Lãnh đạo kém cỏi là một phần trong của câu chuyện nầy. Các viên chức ngân hàng Âu châu, những người đã hoàn toàn tính sai độ sâu của cuộc khủng hoảng, họ dường như vẫn còn tự mãn một cách lạ lùng. Và để nghe bất cứ điều gì tại Hoa kỳ, có thể được đem ra so sánh tương tự với những chỉ trích thiếu hiểu biết của vị Bộ trưởng tài chánh Đức, thì quí vị phải nghe từ chính …các nhân vật thuộc đảng Cộng Hòa (của Mỹ).

Nhưng có một vấn nạn sâu xa hơn: Sự hòa nhập kinh tế và tiền tệ tại Âu châu đã đi quá xa so với các thể chế chính trị. Kinh tế của nhiều quốc gia Âu châu đã được liên kết chặt chẽ gần giống như sự liên kết về kinh tế của nhiều tiểu bang của Hoa kỳ – và phần lớn (16 nước) Âu châu cùng chia sẻ với nhau một đơn vị tiền tệ chung. Nhưng khác với Hoa kỳ, Âu châu không có một loại- định-chế-trên- toàn-lục-địa cần thiết để đối phó với một cuộc khủng hoảng khắp lục địa nầy.

Đây là một lý do chính trong việc thiếu sót một hành động tài chính: Hiện nay không có một chính phủ nào ở vào địa vị gánh lấy trách nhiệm cho toàn nền kinh tế Âu châu. Điều Âu châu có được, thay vào đó, là các chính phủ quốc gia, và quốc gia nào cũng đều ngần ngại mượn một số nợ lớn để tài trợ cho một kế hoạch kích thích kinh tế, mà kế hoạch ấy sẽ cung cấp phần nhiều, nếu không muốn nói là phần lớn, lợi ích cho các cử tri thuộc các quốc gia khác.

Có thể quý vị trông đợi rằng các chính sách tiền tệ sẽ mạnh mẽ hơn. Sau cùng, cho dù không có một chính phủ toàn Âu châu, vẫn còn có một Ngân hàng Trung ương Âu châu (ECB). Nhưng ECB thì không giống như Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang FED (của Hoa Kỳ). FED có thể làm cuộc mạo hiểm vì FED được ủng hộ bởi một chính phủ quốc gia thống nhất – một chính phủ đã hành động để chia sẻ các nguy cơ từ các hành động táo bạo của FED, và chắc chắn sẽ chi trả cho những thua lỗ của FED nếu các nỗ lực của FED nhằm giải ngân các thị trường tài chánh bị thất bại. Ngân hàng Trung ương Âu châu E.C.B., do phải làm thỏa mãn và đáp ứng tới 16 quốc gia thường tranh cãi nhau, nên ngân hàng nầy không thể trông đợi vào một mức độ ủng hộ tương đương (như FED được tin cậy và ủng hộ của chính phủ Mỹ )

Nói theo cách khác, Âu châu hóa ra có cấu trúc rất yếu trong thời kỳ khủng hoảng.

Câu hỏi lớn nhất là điều gì sẽ xảy ra cho các nền kinh tế Âu châu đã từng phát triển mạnh mẽ trong thời kỳ tiền tệ còn dồi dào vài năm trước, chẳng hạn như Tây Ban Nha

Trong phần lớn thập niên vừa qua, Tây Ban Nha là một Florida của Âu châu, nền kinh tế quốc gia này được nâng bổng bởi một cuộc tăng trưởng đầu cơ khổng lồ trong bất động sản. Cũng như tại Florida, phát triển ngành bất động sản rất mạnh mẽ nay đã trở thành phá sản. Hiện nay, Tây Ban Nha đang cần phải tìm các nguồn thu nhập mới và việc làm khác để thay thế những việc làm bị mất trong công nghiệp xây dựng.

Trong quá khứ, Tây Ban Nha đã có thể cải thiện tính cạnh tranh bằng cách hạ giá đơn vị tiền tệ. Nhưng nay quốc gia này đang sử dụng Euro – và đường lối mở ra phía trước chỉ có thể là một quy trình khó khăn của việc giảm lương bổng. Tiến trình này đã rất khó khăn trong thời kỳ kinh tế còn tốt đẹp nhất, và sẽ khó khăn không thể tưởng tượng nổi nếu, vì tất cả mọi chuyện hiện giờ dường như  chắc chắn thế, nền kinh tế toàn Âu châu đang bị suy giảm và đang có khuynh hướng tiến tới sự thiểu-phát (deflation) trong nhiều năm sắp tới.

Có phải tất cả điều nầy có ý nghĩa rằng Âu châu đã sai lầm để tự liên kết (thành liên hiệp châu Âu) quá chặt chẽ hay không? Có nghĩa là, nói một cách đặc biệt, việc khai sinh đồng tiền Euro đã là một sai lầm? Có thể là như vậy.

Nhưng Âu  châu vẫn có thể chứng minh rằng  những người hoài nghi chuyện nầy đã bị sai lầm, nếu như các chính trị gia tại lục địa này bắt đầu chứng tỏ tài năng lãnh đạo nhiều hơn nữa. Họ sẽ làm được như vậy hay không?

*********************

*http://en.wikipedia.org/?title=Paul_Krugman#Nobel_Prize*
*http://en.wikipedia.org/wiki/Welfare_state
 

nguồn: http://www.nytimes.com/2009/03/16/opinion/16krugman.html?scp=3&sq=krugman&st=cse

Posted in Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: